Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Chương 13




“Không có, hắn thực ngoan a!” Trầm Hoan buột miệng thốt ra lời phản bác, sau khi nói xong, liền có chút giật mình mà ngây người.

Đột nhiên bị Trầm Hoan đánh gãy lời nói, Phó Tư Dịch ngẩn ra, nhìn bộ dáng đoan trang của cô, âm thanh ôn hòa hỏi, “Thực ngoan sao?”

“Vâng, hắn thật ngoan.” Trầm Hoan dùng sức gật đầu.

Phó Tư Dịch cười, chăm chú nhìn cô ánh mắt ôn hòa, còn vương chút lư luyến nhè nhẹ, “Hắn thích cô, tự nhiên nguyện ý nghe lời cô.”

Cô thoáng ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập không tin.

“Cô thích hắn sao?”

Tuy rằng không biết vì sao hắn lại hỏi cô như vậy, không rõ ánh mắt của Phó Tư Dịch là mong đợi hay là ánh mắt thưởng thức, Trầm Hoan không tự chủ được gật đầu, khẳng định nói, “ Tôi thích hắn.”

“Cô có thể thích hắn, tôi rất vui.” Phó Tư Dịch nhướn mày cườ, tự nhiên mà tiếp một câu.

Tôi rất vui---------- hắn nói như vậy, Trầm Hoan mặt hơi hơi đỏ.

“Tôi sẽ ở thành phố M một khoảng thời gian, nếu rảnh tôi sẽ đưa hắn tới tìm cô chơi.”

“Tôi đã hỏi qua, ngày mai cô không có tiết học. Theo tôi ra ngoài một chuyến.”

“Đi chỗ nào?” Cô suy nghĩ còn dừng tại lúc Phó Tư Dịch nói để Gia Trạch tới tìm nàng chơi.

“Mang cô đi gặp một người. Hắn tên Trần Băng, một ngườ nhạc sĩ.” Phó Tư Dịch ánh mắt nhìn xa xăm, một tiếng thở dài nhàn nhạt phảng phất như lông chim bay trong gió.

Thành phố M mấy ngày nay vừa lúc gặp mưa dầm liên miên, tuy đã cuối xuân, thời tiết vẫn thật lạnh.

Sáng sớm, Trầm Hoan mặc một áo lông màu cánh sen. Bên dưới cô đang phân vân không biết mặc váy lụa màu lam đến mắt cá chân hay là quân jean đơn giản.

Do dự ước chừng năm phút, Trầm Hoan cuối cùng lựa chọn quần jean. Cô luôn luôn ăn mặc bảo thủ, hôm nay đột nhiên thay đổi mặc váy, Phó Tư Dịch có thể cảm thấy kỳ quái.

Quyết định trang phục xong, Trầm Hoan ngồi trước bàn trang điểm, nhìn gương cẩn thận tô son. Cô có cánh môi cực xinh đẹp, hôm nay lại kết hợp với son màu hồng nhạt, đem ưu thế phát huy đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Khi Phó Tư Dịch gọi điện thoại tới, cô vừa lúc kết thúc. Trầm Hoan liếc nhìn di động một cái, liền ấn nút nghe, “Thầy Phó, tôi đã xuống dưới.”

Cô một bên nói chuyện, một bên còn nhìn gương mím mím môi, nhằm làm đều màu son trên môi.

Dưới lầu Phó Tư Dịch một tay chống trên eo, mặt hướng chiếc xe màu bạc, bên tai vẫn nghe điện thoại. Bỗng nhiên, từ trên kính xe nhìn thấy dáng người uyển chuyển phía sau đang tới. Phó Tư Dịch dừng một chút, quay người thấy rõ trang phục của Trầm Hoan, ánh mắt phút chốc mà thâm thúy.

Tóc cô buộc đuôi ngựa, lộ ra cái trán trơn bóng, bên má còn vương chút tóc mai mềm mại, hàm súc phong tình không thể nói lên lời. Áp lông cổ thấp, cần cổ và xương quai xanh tinh xảo, hắn nhìn từ trên cao xuống không sót thứ gì. Khi nhìn thấy cánh môi mềm mại của Trầm Hoan, hắn không thể khống chế hầu kết hơi chuyển, tuy không tiếng động nhưng lại khiến tâm hắn như run lên.

Hơi chật vật rời tầm mắt ra phía sau, Phó Tư Dịch vội vàng ngắt điện thoại, vòng qua Trầm Hoan, mở ra cửa ghế lái phụ phía sau, tiền đà đáp lại câu nói của cô, thanh âm cho chút áp lực, “Lên xe đi.”

Trầm Hoan đứng ở phía sau Phó Tư Dịch vẫn luôn cúi đầu, cảm giác được hắn đang đánh giá mình, nhưng đợi hồi lâu chỉ nghe được câu hắn nói cô lên xe đi. Không thể hiểu được mất mát trong lòng, Trầm Hoan cắn căn môi dưới, không tiếng động lên ghế phụ lái.

Phó Tư Dịch làm như rất quen thuộc với thành phố M, một đường đi mắt đều nhìn thẳng, không có xem qua hướng dẫn chỉ đường, sau khi đi qua bảy tám giao lộ, xe đi vào đường cao tốc, cách sự náo nhiệt của trung tâm thành phố ngày càng xa, hắn từ kính chiếu hậu nhìn được sự chần chờ của Trầm Hoan, thanh âm ôn hòa giải thích, “Trầm Băng mua nhà ở vùng ngoại thành, chính mình ở.”

Trầm Băng là ngườ hôm nay bọn họ muốn bái phỏng, Trầm Hoan hôm qua xem một chút, mới biết là một người viết nhạc. Bất quá, yên lặng vô danh, Trầm Hoan tìm ở trên mạng không thấy chút tin tức hữu ích liên quan đến Trần Băng, Kiếp trước, cô cũng chưa từng nghe thấy tên nhân vật này.

“Hắn nhiều năm đều ở thành phố M sao?”

“Không phải, một năm ở đây mấy tháng, thời gian còn lại đều đi khắp nơi sưu tầm phong tục, không ở đâu cố định. Lúc này vừa đúng thời điểm, tôi nhớ chỗ hắn có mận cũng không tồi, chốc nữa ăn nhiều một chút.” Phó Tư Dịch trên tay lái gõ nhẹ một chút, khóe miệng hơi cong lên, nhìn có vài phần hương vị tính kế,

Trầm Hoan nhì n rõ, cong môi cười, cũng liền biết quan hệ của Phó Tư Dịch cùng Trần Băng hẳn là rất tốt.

“Hắn trong tay có bài hát, bán cho một đoàn phim. Tôi đề cử cô. Lúc này mang cô qua, chủ yếu để hắn nhìn cô.” Phó Tư Dịch nhìn ra cô đang khẩn trương, trấn an. “Bất qua, cô cũng không cần lo lắng, chúng ta chính là làm hình thức cho có. Cho cô chính là đến nông thôn giải sầu.”

Trầm Hoan thực kinh hỉ, “Tôi có thể hát?”

Phó Tư Dịch cười gật đầu.

“Là bộ phim truyền hình nào?”

“Ca khúc chủ đề <<Đô thị tình yêu>>” nháy nháy mắt, Phó Tư Dịch lại bổ sung, “Song ca nam nữ.”