Chào Em Vợ Yêu Ngọt Ngào Của Anh

Chương 134: Tôn Nghiêm Của Người Nộp Giấy Trắng






Vào giờ phút này, Nguyễn Manh Manh...!Vậy mà hiếm thấy hoảng thần.
Lệ Quân Ngự đối với cô lạnh như băng, nghiêm khắc, thậm chí là hung dữ với cô, cô đều có thể ứng đối như thường.
Nhưng dáng vẻ giống như bây giờ, con mắt nhìn cô, nói với cô là anh tin tưởng cô...!Lại làm cho tay chân cô luống cuống.
Từ nhỏ đến lớn, người có thể không hề do dự, nói "Tin tưởng" cô giống như vậy, chỉ có ba người.
Ông nội, chị gái, Mộ Cảnh Hành.
Nhưng bây giờ, người đàn ông ngồi ở bên cạnh cô, quen biết cô vẫn chưa tới một tháng này.
Lại cùng bạn bè thân chí cốt quan trọng nhất trong cuộc sống của cô, nói ra hai chữ giống như vậy.
Nguyễn Manh Manh không biết mình là vì sao, con mắt lại có hơn ướŧ áŧ.

Cô kỳ thực đã quen thuộc bị hiểu lầm từ lâu.
Làm "tốt", sẽ phải chịu rất nhiều nghi vấn.
Hơn nữa, đều là có người như Nguyễn Kiều Kiều, Tần Phương, ở sau lưng mấy chuyện xấu.
Kỳ thực, cô cũng sớm đã quen thuộc ánh mắt nghi vấn.
Nhưng bây giờ...
"Anh, anh thật sự tin tưởng em?" Nguyễn Manh Manh không nhịn được muốn xác nhận.
Cô cảm thấy trong lồng ngực, dường như có thứ gì hừng hực, vô cùng sống động.
"Ừm." Lệ Quân Ngự gật đầu, vẻ mặt hờ hững, "Đổi thành người khác, anh có lẽ là không tin, nhưng nếu là em, thì anh tin."
"..."
Làm sao bây giờ, đám lửa trong lòng kia, dường như càng cháy càng hăng.
"Một học sinh hở một tí liền nộp giấy trắng, anh thực sự không nghĩ ra, cô ấy có cái gì cần phải dối trá.

Nếu như Nguyễn Manh Manh em muốn dối trá, trước đó sẽ không nộp nhiều giấy trắng như vậy."
Tôn nghiêm của "Người nộp giấy trắng", không phải là dễ bị nghi vấn như vậy.
Nguyễn Manh Manh không nói gì nghẹn họng! ! !
Đám lửa trong lồng ngực cô kia, hầu như trong nháy mắt, liền bị lời nói này của Lệ Quân Ngự tưới tắt.
Kết thúc hữu nghị, kết thúc hữu nghị!

Lần này, cô thật sự muốn kết thúc hữu nghị với Lệ Quân Ngự!
"Đi thôi, xuống xe." Người đàn ông lại không biết nội tâm thiếu nữ đang quay cuồng, lại bị anh tự mình tưới tắt nhiệt tình trong lòng.
Anh nắm tay nhỏ của cô, hết sức biện minh nói: "Đi gặp mấy giáo viên dám nghi vấn em kia, anh cả làm chỗ dựa cho em."
*
"Không thể, chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Nguyễn Manh Manh kia, căn bản không có năng lực làm những đề thi này!"
"Phải đó, một học sinh của thành phố Nhất Trung xếp chót mới chuyển tới đay, làm sao có khả năng nắm trọn điểm ở Trí Học chúng ta? Huống chi, bài thi lần trước, trò ấy trừ ngữ văn ra, các môn học khác không phải thất bại, thì chính là nộp giấy trắng.

Nếu trò ấy có năng lực thi trọn điểm, tại sao trò ấy lại nộp giấy trắng?"
Trong phòng làm việc trường, giáo viên tổ trưởng các môn học, hội tụ ở đây.
Ngoại trừ Cao Hán Thu và Lý Tú Lệ đang thay Nguyễn Manh Manh nói chuyện ra, mấy giáo viên khoa khác, nói đặc biệt khó nghe.
Ở trong mắt bọn họ, Nguyễn Manh Manh chính là một đứa vô học, dối trá còn không chịu thừa nhận.
Lý Tú Lệ nở nụ cười, "Theo như các người nói, bạn học có thành tích không tốt liền không cho phép tiến bộ? Phàm là tiến bộ, chính là dối trá?"
"Đó là đương nhiên không phải." Tổ trưởng vật lý tiếp nhận nói, "Nhưng vị bạn học Nguyễn Manh Manh này có tình hình đặc biệt.

Tốc độ tiến bộ của trò ấy cũng quá nhanh, căn bản không hợp với lẽ thường."
"Có cái gì không hợp với lẽ thường, vậy các người nói một chút, trò ấy chép bài ai? Xung quanh trò ấy có ai là trọn điểm không? Còn có, không phải có người của Hội Học Sinh giám sát sao, nếu như trò ấy dối trá, tại sao người của Hội Học Sinh không bắt được trò ấy tại chỗ?"
Mọi người lập tức chuyển ánh mắt tới bên Hội Học Sinh.

Lâm Nhất tiến lên một bước, "Lúc Nguyễn Manh Manh làm bài thi, là em giám sát, cô ấy xác thực không dối trá.

Thế nhưng..."
Lâm Nhất có chút do dự.
Nhưng nghĩ tới vừa nãy, hội trưởng Hội Học Sinh trường trung học phố thông - Nguyễn Kiều Kiều, tiết lộ tin tức cho anh ta.
Lại liên tưởng biểu hiện của Nguyễn Manh Manh lúc đang thi.
Lâm Nhất hơi chần chờ, nhưng vẫn là nói ra: "Nhưng, còn có một điểm đáng ngờ.

Lúc Nguyễn bạn học làm bài, hầu như không có bất kỳ thời gian suy nghĩ, hết thảy đề mục đều là cầm lên liền làm, lại như đã sớm thuộc lòng vậy.

Em hoài nghi, cuộc thi lần này, có thể là lộ đề."
"Ha, vậy ý của trò chính là...!Cuộc thi lần này, tôi là ăn cắp đáp án, thật sao?" Một tiếng nói trong trẻo mềm mại, đột nhiên từ bên ngoài phòng làm việc truyền đến.
Sau đó ngay lập tức, Nguyễn Manh Manh liền kéo cánh tay bạo quân đại nhân nhà cô, nghênh ngang đi vào..