Chấp Niệm - Dạ Mạn

Chương 16




Tống Hoài Thừa cau mày một lúc rồi quay ngừoi đi ra cửa, Cố Niệm yên lặng thu dọn đồ đạc. 

" Hoài Thừa, em đã mua vài bức tranh." Chu Hảo Hảo nhẹ nhàng đi tới, phía sau là một chàng trai trẻ tuổi. 

Cố Niệm đứng ở đó, khoảng cách vài mét liền chạm mặt cô ta. 

Chu Hảo Hảo quay sang, giống như đối mặt với cô là một người xa lạ, thản nhiên: " Tranh đặt ở chỗ này đi." 

" Được. Tống phu nhân, phiền bà kí vào tờ đơn này." 

Chu Hảo Hảo rất nhanh kí tên mình vào. 

Cố Niệm cảm thấy như bị người ta tát mạnh. 

Tống phu nhân! 

Nét mặt thay đổi không để lại dấu vết, cô mỉm cười. 

Chàng trai rời đi, để lại ba người bọn họ. 

Lúc này Chu Hảo Hảo mới quay người lại, cuối cùng cũng nhìn thấy cô rồi: " Hoài Thừa, sao Cố Niệm lại ở đây?" Trong mắt cô ta tràn đầy khó hiểu. 

Tống Hoài Thừa nhìn lướt qua bức tranh bên cạnh: " Cố Niệm đến đây vẽ tranh." 

Chu Hảo Hảo bừng tỉnh: " Cố Niệm, bây giờ cô còn vẽ tranh à? Trước kia tôi rất thích tranh cô vẽ, rất có hồn. Không gian nhà tôi quá rộng lớn, cô nhất định giúp chúng tôi vẽ thật đẹp đó." 

Cố Niệm nghiêm mặt, khuôn mặt mộc mạc của cô hoàn toàn không trang điểm: " Tống phu nhân, tôi đã đưa bản thiết kế cho Tống tiên sinh rồi. Tôi còn có việc, xin phép đi trước." 

Chu Hảo Hảo đi lấy chai nước khoáng: " Bên ngoài rất nóng, uống nước nhé." 

Cố Niệm cầm chai nước cô ta đưa tới: " Cảm ơn." Thực sự là người tốt. 

Ra khỏi cửa, sống lưng cô từ từ thả lỏng, cô không ngừng tự nói với mình: Được rồi, đều là quá khứ. Dù sao cô tới đây để kiếm tiền. 

Lỗ hỏng trong trái tim sau này cô sẽ vá lại, nhưng cô cũng không biết bao giờ mới hoàn toàn vá hết được đây. Chỉ sợ là cần thời gian cả đời.. 

Vặn mở nắp chai, hơi ngẩng đầu lên uống nửa chai nước, cô thật là khát, không ngờ Chu Hảo Hảo nhìn ra được, hơn nữa lại hiểu lòng người cho cô chai nước. 

Thật ra kiểu phụ nữ như Chu Hảo Hảo, đa số đàn ông đều thích. 

Tính cách tốt lại có bề ngoài vượt trội, mà không phải là bình hoa, bây giờ vị trí là một người dẫn chương trình truyền hình, tại thành phố D cũng có chút danh tiếng. 

Với thân phận của Tống Hoài Thừa lấy người vợ như vậy cũng là chuyện hay, khó trách anh ta lại đưa cô ấy tới tham dự các hoạt động. 

Cố Niệm vừa đi, Chu Hảo Hảo liền thay đổi sắc mặt: " Hoài Thừa, anh nhìn xem mấy bức tranh này để chỗ nào cho phù hợp?" 

Tống Hoài Thừa càng trở nên trầm mặc: " Tuỳ em muốn xử lí thế nào cũng được, nhưng không thể treo ở đây." 

Chu Hảo Hảo nhíu mày: " Vâng, vậy khi nào anh có thời gian chúng ta cùng nhau treo ở phòng cưới." 

Tống Hoài Thừa không lên tiếng. 

Chu Hảo Hảo tức giận đến đau cả dạ dày, nhưng cô ta lại không tiện bộc phát, trong lòng lại càng hận Cố Niệm. 

Mấy ngày nay sau khi tan việc, Lục Diệp Thanh đều đến phòng tranh, nữ sinh học thấy anh còn tưởng lại có thêm giáo viên mới, không khỏi hiếu kì. Biết anh không phải là giáo viên, không khỏi mất mát. 

Cố Niệm cười: " Bác sĩ Lục, anh quấy nhiễu học trò của tôi." 

Lục Diệp Thanh sờ mũi: " Lỗi của tôi, sau này tốt nhất tôi không nên đến đây, doạ người rồi." Anh nói đùa.

Lục Diệp Thanh lại mang đến cho Phán Phán rất nhiều đồ chơi. Phán Phán cực kì vui mừng, cao hứng hôn thẳng vào mặt anh. 

Phương Hủ Hủ nhìn thấy tất cả, bắt đầu ăn giấm chua: " Aizzz, vẫn là người khác phái hấp dẫn nhau, tôi mua cho con bé nhiều đồ chơi vậy, con bé vẫn không hôn tôi cái nào." 

Lục Diệp Thanh ôm con bé vào trong ngực: " Phán Phán, con sẽ chơi sao?" 

Cố Niệm nhìn mấy món đồ chơi kia, lại chua xót. Không biết vì sao hiện tại đồ chơi đắt như vậy, món đồ chơi cao cấp tận mấy trăm. Cô nhớ tới khi còn bé, điều kiện trong nhà không tốt, toàn chơi lò cò, chơi bùn bẩn. 

Phán Phán mở đồ chơi ra, trước tiên nhìn vào bức tranh, xong lại bắt đầu láp ráp. 

Lục Diệp Thanh dạy cho Phán Phán chơi, Cố Niệm và Phương Hủ Hủ một người đi học, một người vẽ tranh. 

Hơn 6 giờ, các cô mới bận rộn xong công việc. Mấy người họ đến quán trà gần đó ăn cơm. 

Phương Hủ Hủ giới thiệu cuộc thi nghệ thuật hội hoạ: " Cố Niệm, bức tranh kia mấy lão hoạ sĩ đều rất thích." 

Cố Niệm lau đũa: " Hiện tại mình chỉ có thể vẽ thuê, vẽ tranh trang trí gì đó thôi." 

Lục Diệp Thanh nhìn tay cô, trầm mặc không nói. 

Phán Phán ngồi một lúc, tự mình trèo xuống, cô bé khoa tay múa chân: " Mẹ, con muốn đến đó." 

Cố Niệm gật đầu, vốn định nói mẹ đi cùng con, nhưng lại nhịn xuống. 

Phán Phán tự mình đến khu tặng phẩm, chỗ đó rất nhiều búp bê, có thể dùng điểm tích luỹ để đổi lấy. 

" Bạn nhỏ, nếu thích có thể để cha mẹ đến đổi lấy đó." 

Phán Phán gật đầu, cô bé chỉ vào con búp bê đầu tiên. 

" Bé con xinh đẹp, ánh mắt tốt đấy, đây là con đắt tiền nhất đó." 

Phán Phán ngắm nhìn, khoé miệng khẽ giật, nhìn thêm vài lần, lại đi chỗ khác. 

Cửa hàng bên này và bên cạnh chỉ cách nhau một cánh cửa, Phán Phán hiếu kì, vô tình đi đến cửa hàng bên cạnh, cửa hàng bên cạnh là nhà hàng Trương gia. Phán Phán đi đến liền hắt hơi cái lớn, thu hút không ít sự chú ý. 

Một cô bé xinh đẹp như thiên sứ khiến cho mọi người nhìn không rời mắt. 

Tống Hoài Thừa cũng chú ý tới đứa bé này...

Lại là đứa bé này, anh nhíu mày, cha mẹ của đứa bé thật sự không có trách nhiệm, lại để cho con bé chạy loạn. 

" Ông chủ Tống, ông biết đứa bé kia à?" 

Bọn họ ngồi trong phòng bao riêng, lúc này không đóng cửa, Tống Hoài Thừa vừa vặn nhìn thấy toàn bộ bên ngoài. 

Anh nhàn nhạt trả lời: " Trẻ con ở khu phố tôi." 

" Ồ, vậy à. Cô gái này lớn lên sẽ rất xinh đẹp, so với các ngôi sao nhỏ tuổi quảng cáo trên tivi còn đẹp hơn." 

Tống Hoài Thừa im lặng, nhẹ nhàng cười. 

Chỉ lát sau, thấy người tới, đôi mắt anh lập tức đông cứng lại. 

Phương Hủ Hủ cùng một ngươi đàn ông đi tới, Phương Hủ Hủ ngồi xổm xuống, xem tình hình này như muốn dạy dỗ đứa bé. 

Mà đứa bé kia cũng không nói chuyện. 

Người đàn ông kia ẵm đứa bé, bọn họ nghiêng người về phía anh. 

Tống Hoài Thừa bưng ly nước lên, nhấp một hơi thật sâu, anh nhìn thấy đứa bé kia tay chân múa loạn. Trái tim anh bỗng trật một nhịp. 

Người bên cạnh thương tiếc nói: " Thật sự đáng tiếc, thì ra không thể nói chuyện." 

Người đàn ông ôm đứa bé đi rồi, anh rơi vào trầm tư, anh đột nhiên nghĩ trước kia Cố Niệm rất thích trẻ con. 

Nếu như anh và cô có thể có con... 

" Ông chủ Tống." 

Tống Hoài Thừa bị kéo về hiện thực, tại sao anh lại nhớ cô, anh âm thầm nhíu mày. 

Sau khi trở về Phán Phán nói muốn món đồ chơi ở cửa hàng kia. 

Lục Diệp Thanh cười: " Ok, lát nữa sẽ mua cho con." 

Cố Niệm nhíu mày: " Không được, bác sĩ Lục, anh không thể nuông chiều con bé như vậy được." 

" Hiếm khi con bé yêu thích, một món đồ chơi thôi mà. Với lại, con gái là để chiều chuộng." 

Cố Niệm bị câu nói kia làm cho cảm động. Lúc nhỏ Cố Chu Đạo cũng nói với cô như vậy, hơn nữa ông còn một mực cố gắng cho cô một cuộc sống sung túc. 

Cho nên lỗi của ba, cô cũng có trách nhiệm. 

Cố Niệm nhìn Lục Diệp Thanh, nở nụ cười cảm kích. 

Chu Hảo Hảo ngồi một mình ở nhà, khoảng thơi gian này cô và Tống Hoài Thừa ở bên nhau ngày càng ít, không phải bọn họ sắp kết hôn sao?

Có thể khoảng cách giữa bọn họ ngày càng xa rồi. 

Cô ta nhìn ảnh chụp trong máy vi tính, đôi mắt chăm chú nhìn màn hình khoá, Cố Niệm, tại sao cô lại trở về? Vì cái gì? 

Cuối cùng cũng nhấn gửi đi. 

Màn đêm trong trẻo nhưng lạnh lùng, Chu Hảo Hảo mặc áo ngủ tơ tằm đứng trước cửa sổ, cửa sổ mở rộng, cơn gió thổi tới, khuôn mặt cô ta lạnh lẽo đến cực điểm. 

Mấy ngày sau, Tống Hoài Thừa mới thấy bưu kiện đóng gói này. Ảnh chụp vô cùng tốt, trong mắt người ngoài giống như cặp vợ chồng đang yêu nhau, người đàn ông thâm tình nắm tay cô gái. 

Tống Hoài Thừa ngồi ở bàn làm việc, chậm rãi kéo con chuột. 

Lê Hạ ngồi ở bên: " Sao lại im lặng thế?" 

Tống Hoài Thừa giương mắt, trong mắt nhìn Lê Hạ không có cảm xúc, chỉ thấy anh nhíu mày: " Cậu đối với cô gái kia không phải có hứng thú sao? Tôi cho cậu biết, cô gái đó là vợ của tôi." 

Lệ Hạ lập tức giật mình. 

" Cô ấy là Cố Niệm." 

" Mẹ kiếp." Lê Hạ thầm mắng một tiếng: " Làm sao có thể? Cậu kết hôn khi nào?" 

Tống Hoài Thừa và Cố Niệm kết hôn chỉ ít người biết. Lê Hạ ở nước ngoài nhiều năm làm sao biết được chuyện này. 

" Cho nên, không được có bất kì quan hệ gì với cô ấy, cô ấy không thích hợp với cậu." 

Lê Hạ bất mãn: " Chẳng phải đã li hôn sao, tư tưởng tôi không cổ hủ như vậy." Quả thật hắn cũn chỉ nhanh miệng khoe khoang: " Các người làm sao mà li hôn vậy?" 

Tống Hoài Thừa nhếch môi. 

" Tình cảm bất hoà? Cô ấy không yêu anh? Hay anh ở bên ngoài... rồi hả?"

Tống Hoài Thừa đứng dậy: " Cậu có thể chết đi sống lại không?" 

Lê Hạ sờ mũi, đột nhiên nghĩ đến một chuyện. Nhưng nhìn nét mặt của Tống Hoài Thừa, anh quyết đinh không nói. 

Mấy ngày nay, Cố Niẹm bận rộn trong phòng tranh, sau khi vẽ xong bức tranh cho Tống Hoài Thừa thì cô gọi cho hắn. 

Tống Hoài Thừa nhìn cuộc gọi đến, đã nhiều năm như vậy. Tên của cô rốt cuộc cũng vang lên lần nữa. Cho đến khi chuông báo sắp hết, anh mới bắt đầu nhận điện thoại. Anh ra hiệu, hội nghị tạm dừng. 

" Tống tiên sinh, bản phác thảo của anh đã làm xong rồi, tôi gửi đến công ty anh, anh xem có chổ nào sửa chữa không?" 

Tống Hoài Thừa dừng lại trước cổng thuỷ tinh, nhìn xa xăm là bầu trời xanh thẳm: " Cùng thành phố không cần chuyển phát nhanh, cô mang đến cho tôi." 

Cố Niệm cắn khoé môi, chẳng lẽ anh không biết cô đã xoá tất cả liên hệ với anh sao?: " Tôi sẽ mang đến." 

" Tôi đang ở công ty." Tống Hoài Thừa dặn dò. 

Cố Niệm đành phải đến công ty anh, cô nhớ trươc khi ly hôn, cô đã đến một lần. 4 năm qua, công ty đã đổi tên, một phong cách mới, chỉ có công ty không khí vẫn đơn giản như cũ. 

Cố Niệm nói tên, so với trước kia không giống. 

Cố Niệm rất may mắn vì lúc trước kết hôn với Tống Hoài Thừa không nhiều người biết, hiện tại tránh được rất nhiều xấu hổ. 

Khi đến phòng làm việc của anh, cô được cô gái xinh đẹp rót cho ly nước: " Cố tiểu thư, cô chờ một chút, Tống tổng đang họp." 

Cố Niệm gật đầu, cô thoải mái ngồi trên ghế sofa, nhìn phòng làm việc của anh. 

Cô và anh có sở thích giống nhau, phòng làm việc trang trí đơn giản thanh lịch, mặt tường có kê tủ sách thật cao. 

Tống Hoài Thừa là người rất ham học, thường xuyên đọc sách. Anh là người luôn đoạt học bổng của trường. 

Cố Niệm nhìn lướt qua, đột nhiên thấy khung hình. Cô vô thức đưa tay lên, ngược lại, đôi mắt của cô dần mở to, một loạt cảm xúc chậm rãi xông lên đầu. 

Đạt lại khung hình, cô ngồi lại tren ghế. Mãi chưa thấy Tống Hoài Thừa đến, cô dựa vào ghế, mắt dần híp lại. 

Tống Hoài Thừa bước vào, nhìn thấy cô nằm trên ghế, bước chân của anh vô thức nhẹ nhàng hơn. 

Độ ấm của phòng làm việc thấp, Cố Niệm cuộn trong ôm hai cánh tay lại, tóc che hơn phân nửa khuôn mặt. Cô gầy hơn trước rất nhiều, xương quai xanh xinh đẹp càng thêm nổi bật rồi. 

Tổng Hoài Thừa thơ một hơi, cầm điều khiển điều hoà chỉnh ấm hơn vài độ.