Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm

Chương 9




"Con? Đến Bloor?" Charlie thất kinh. "Chỗ đó dành cho bọn thiên tài mà!"

"Đừng lo, cưng. Cháu sẽ thi rớt cho coi," ngoại Maisie nói chắc nịch. Bà đứng lên, lẩm bẩm, "Dĩ nhiên lại cái thân già Maisie này phải lo chuẩn bị để đón tiếp mấy Mụ Hâm chứ gì? Không biết tại sao tôi lại phải lo lắng thế chứ."

"Sẽ có một bữa tối dọn lên đãi các bà cô", mẹ Charlie giải thích. Những dao nĩa bạc đẹp nhất, những đồ pha lê tinh xảo nhất, những đồ sứ quý giá sẽ được mang từ hầm chứa lên, đặt trong cái phòng ăn giá lạnh - một căn phòng chỉ dùng vào những dịp các bà cô nhà Yewbeam đến. Ngoại Maisie đang rã đông gà, cá và mấy món khác có trời mà biết, cố thật lẹ hết sức.

Vì tin chắc rằng mình sẽ không thể nào qua được cuộc kiểm tra của các bà cô, nên Charlie không thấy lo lắng gì. Nó nhớ lại mình đã từng cố gắng thế nào để vẽ một bức tranh tặng họ nhưng thất bại thê thảm. Rồi nó đã vo vọng đến mức nào trong việc chơi vĩ cầm, thổi sáo, gảy đàn hạp hay đánh piano. Nó cũng từng đeo đống mặt nạ họ cung cấp: mặt nạ thú, mặt nạ hề, cướp biển, cao bồi, người ngoài hành tinh, nhưng loay hoay thế nào cũng chỉ ra được đúng thằng Charlie Bone. Cuối cùng nó đành thừa nhận rằng mình không có tài phép.

Cho đến khi chờ các bà cô nhà Yewbeam đến, Charlie không thấy sợ như đáng ra nó phải sợ.

Benjamin, trái lại, hết sức lo sợ. Charlie là bạn thân nhất của nó, bạn duy nhất của nó. Bất cứ việc gì xảy ra với Charlie đều sẽ gián tiếp xảy ra với nó. Có những biến cố mang điềm gở đang tiến đến gần thằng bạn thân của nó. Benjamin ngồi bên cửa sổ phòng ngủ nhà mình, theo dõi căn nhà của Charlie. Khi bóng đêm đổ xuống, đèn đường bừng lên, thì trong ngôi nhà phía sau cây dẻ, ánh sáng nhấp nha nhấp nháy: dưới tầng hầm, trên gác mái và trong tất cả những phòng ngủ. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Gió thổi mạnh lên. Sấm ùng oàng, chớp loa loá. Có nghĩa là bão đang ở ngay trên đầu. Benjamin bám lấy con Hạt Đậu, và con chó to giấu mặt vô ống tay áo của Benjamin.

Đường phố lúc này vắng tanh, ngoại trừ ba bóng người mờ ảo. Khi ba cái bóng tiến đến gần, một hàng dù đen che sùm sụp hết, chỉ chừa lại những cái la của ba chiếc áo khoác đen và sáu chiếu ủng: bốn chiếc màu đen và hai chiếc màu đỏ. Mặc cho gió giật, họ vẫn chuyển động theo nhịp điệu lạ lùng, như thể đang có khiêu vũ bên dưới những tán dù rộng. Đúng như Benjamin lo sợ, ba bóng người dừng lại bên cây dẻ. Rồi họ leo lên những bậc tam cấp vô nhà Charlie.

Lần đầu tiên trong đời, Benjamin vui mừng rằng mình không phải là Charlie Bone.

Trong nhà số 9, bàn ghế đã dọn xong, những khúc củi ẩm cháy âm ỉ trong lò sưởi. Khi chuông cửa reng, Charlie được phái ra mở cửa. Ba bà cô nhà Yebeam lướt vô. Họ dậm dậm chân xuống sàn nhà lát gạch bông, lắc lắc những chiếc dù ướt, quăng những áo choàng vút qua hành lang, đậu lên người Charlie, như thể nó là một cái mắc áo vậy.