Chị Em Thù Hận

Chương 20




- Bác nói sao ? Cô ta muốn đến dự cuộc bán đấu giá ?- Abbie hỏi , giận run.

- Trước khi cháu nổi nóng , hãy nhớ kỹ đây là một cuộc bán đấu giá công khai. Cô ta có quyền đến nếu muốn và cháu không thể ngăn cản. Bác chỉ cho cháu biết trước dự định cuả cô ấy để tránh những cảnh không đẹp như hôm cô ấy đến đây.

- Tại sao ? Cô ta đến để làm gì ?- Abbie cố nén giận , vì thấy ông nói có lý.

- Cô ta muốn mua một số ngựa.

- Những con nào ?

- Cô ta không nói.

Nếu trong số đó có con Tiểu Giang Phong thì sao ? Lần đầu , từ khi được Lane cho biết cô ta có dự định dự cuộc bán đấu giá , Abbie suy nghĩ rõ ràng tinh tế , nàng moi óc cố tìm cách ngăn chặn không để cho con ngựa cái cuả nàng lọt vào tay Rachel.

- Bác muốn biết cháu sẽ làm gì. Abbie- Lane nói.

Trong một nửa giây , nàng tưởng ông hỏi về con ngựa cái , rồi biết rằng ông đề cập đến Rachel.

- Bác đã nói , đó là một cuộc bán đấu giá công khai. Bác chỉ nên bảo cô ta tránh mẹ cháu và cháu ra. Chúng ta có chuyện gì cần bàn đến nữa không ?- Nàng lạnh lùng hỏi.

- Không , mọi chuyện đều đã bàn đến cả rồi.

- Tốt. Cháu có việc bận- Quay gót , Abbie bỏ đi nhanh về phía các chuồng. Nàng nảy ra một ý nghĩ , nhưng cần có người giúp một tay để thực hiện.

Nàng gặp Ben ở một chuồng ngựa mới đẻ , ông đang chữa một vết trầy trên ống chân một con ngựa đực con giống.

- Tôi muốn nói chuyện với chú , chú Ben. Chúng ta chỉ còn bốn ngày trước cuộc bán đấu giá. Lane vừa bảo tôi rằng các mã phu do ông ta mướn sẽ đến đây trong ngày mốt. Trước khi họ đến , tôi cần đem con Tiểu Giang Phong đi khỏi nơi đây.

- Đem nó đi khỏi nơi này ?- Ông nheo mắt- Cô nói sao ?

- Tôi nói tôi không muốn nó ở trong trại khi họ đến.

- Cô đang âm mưu gì thế ?- Ông ngờ vực hỏi.

- Tôi đã nghĩ kỹ. Khi quân Đức xâm chiếm Ba Lan lúc chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu , các chú đã làm gì ? Các chú đã di tản tất cả ngựa giống và tìm chỗ an toàn để giấu chúng. Tôi cũng sẽ làm như vậy với con Tiểu Giang Phong. Nếu nó không có ở đây , thì nó không bị đem bán đấu giá.

- Bây giờ không như trước đây , Abbie. Không còn chiến tranh. Nếu cô đem con ngựa cái ấy ra khỏi nơi đây , cô sẽ bị kết tội là ăn cắp. Cái đó là sai trái.

- Sai trái ? Sao tôi có thể sai trái khi tôi lấy cắp con ngựa cuả tôi ? Và Tiểu Giang Phong là cuả tôi. Chú biết ba tôi đã tặng nó cho tôi , bất kể giấy chủ quyền nói gì.

- Cái đó là sự thật- Ông thừa nhận một cách bất đắc dĩ.

- Vậy thì làm sao tôi có thể bị kết tội là ăn cắp ngựa cuả tôi ? Tôi cần chú giúp một tay , nhưng nếu cần , tôi làm lấy một mình cũng được.

- Cô đem nó đi đâu ?

- Đến trại cuả Hobie. Anh ấy đã bảo tôi có thể để con ngựa cái con đó ở chuồng cuả anh , khi nào chúng tôi dọn đến ở đấy. Mẹ tôi đã đem một số đồ đạc qua đó. Chúng ta chỉ cần nói với anh ấy rằng chúng ta muốn đem con Tiểu Giang Phong qua đó bây giờ để khỏi phải đem qua sau này. Không cần phải cho anh ta biết gì nữa.

- Cô sẽ nói dối với anh ta sao ?

- Không. Tôi chỉ không nói hết sự thật với anh ta.

- Cô nghĩ có thể làm được gì bằng cách này ?- Ben ngoẹo đầu qua một bên và nhìn kỹ nàng

Cho đến đó , ông ta bằng lòng với các câu trả lời cuả nàng , nhưng Abbie biết câu trả lời của nàng mới là quyết định. Ông sẽ dựa vào đó để quyết định. Nếu nàng không được ít nhất là ông đồng ý , kế hoạch cuả nàng ắt phải thất bại.

- Tôi mua thời gian. Chú biết tôi không hy vọng mua được nó ở cuộc bán đấu giá. Nếu tôi có thể giấu nó cho đến sau khi cuộc đấu giá đã xong , tôi sẽ có thể mua nó trả góp. Hay có lẽ sau cuộc bán đấu giá chúng ta sẽ có đủ tiền để trả hết các chủ nợ và không phải bán nó nữa. Chú không thấy sao , chú Ben , tôi phải thừa dịp làm một cái gì chứ ?

Ông lặng thinh một lúc lâu , như suy tính trong đầu , rồi trả lời.

- Chúng ta phải di chuyển nó đêm nay ...sau khi trời tối.

Abbie ôm choàng hôn ông.

- Tôi thương chú , Ben ạ. Tôi biết có thể tin cậy chú sẵn sàng giúp tôi.

Mảnh trăng lưỡi liềm lơ lửng trên chân trời phiá đông , giữa nền trời đầy sao. Một chiếc xe tải nhỏ sơn màu sẫm kéo một cái rờ moọc chở được hai con ngựa đậu bên ngoài chùm ánh sáng từ một cột đèn cao ở sân trại ngựa đẻ chiếu sáng.

Ben đứng trong bóng cuả cái xe , tay cầm dây dẫn móc vào bộ nịt đầu con ngựa cái , trong khi Abbie choàng cái chăn màu xanh hải quân lên mình con ngựa , để che giấu lông màu bạc cuả nó , nổi bật khá rõ trong đêm tối.

Nàng buộc chặt nịt bụng , và buộc dây nịt ngực , rồi kéo tấm chăn lên trùm cả cổ con ngựa , và buộc chặt nó dưới cái nịt cổ. Con ngựa dí mũi vài vai Ben như muốn có người trấn an nó về cuộc di chuyển bất thường về đêm này.

- Xong rồi. Ta có thể đem nó lên xe- Abbie vỗ vào giữa vai ngựa và đứng lùi lại. Bọc trong cái chăn màu sẫm , con Tiểu Giang Phong hòa lẫn vào bóng đêm , chỉ còn thấy cái đầu trắng xám và cái đuôi. Nhưng khi ở trên xe , mấy điểm trắng ấy sẽ không bị ai để ý.

- Mở cửa ra để tôi dẫn nó lên- Ben thu ngắn dây dẫn lại.

Abbie từ sau cái rờ moọc bước ra và đi tới cửa sau của nó , thì một cặp đèn pha chiếu thành hai vệt dài trên con đường mòn quanh co.

- Chờ đã- Nàng thì thầm với Ben , thần kinh của nàng căng thẳng , trong khi Ben vừa bắt đầu dẫn con ngựa cái ra khỏi bóng xe- Có ai đến. Chú chờ đó , để tôi xem là ai.

- Có lẽ là Dobie đến xem tại sao chúng ta đi trễ vậy- Con ngựa cái vểnh tai lên vì tiếng máy xe , và Ben bịt mõm nó.

- Có lẽ- Nhưng tiếng máy xe không giống tiếng máy xe cuả Dobie. Miệng nàng khô , mà hai lòng bàn tay rịn mồ hôi. Abbie cố tiết ra nước bọt và chùi hai bàn tay vào quần jeans , chờ cho chiếc xe tới dưới ánh sáng của cột đèn gần nhà- Đó là Mac Crea- Nàng bị một phen sợ hãi cho đến khi nhận ra chiếc xe tải cuả chàng và nhẹ nhõm cả người.

Mac Crea nhảy ra khỏi xe.

- Cô có biết lẽ ra phải đến gặp tôi cách đây gần hai giờ ? Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra cho cô , cô bị tai nạn , hay xe cô hỏng , hay có chuyện gì khác. Rồi tôi gọi đến nhà cô , và mẹ cô nói cô còn ở đây.

- Có việc quan trọng nên tôi... quên. Tôi biết lẽ ra phải gọi điện thoại cho anh hay. Tôi xin lỗi.

- Cô quên ? Hay nhỉ , cám ơn cô nhiều lắm- Chàng đứng lại cách nàng mấy phân , hai tay chống nạnh , vẻ giận dữ và chán nản. Rồi chàng lắc đầu như thể khó tin- Đây là lần đầu. Tôi chưa bao giờ bị cho leo cây như thế này. Lẽ tự nhiên , đúng cô là người làm vậy.

- Tôi không làm vậy vì cố ý. Thật tình tôi quên.

- Có chuyện gì xảy ra đến quan trọng thế ?

- Một con ngựa của chúng tôi ngã bệnh. Chúng tôi e rằng nó bị đau bụng.

Con ngựa cái lúc đó để khịt ra một tiếng Abbie trân mình khi Mac Crea dòm về phiá cái rờ moọc chở ngựa.

- Cô nghe gì không ?

- Cái gì ?- Nhưng nàng biết không xong nếu làm bộ ngẩn ngơ- Có lẽ là một con ngựa trong chuồng.

- Đây không phải là chỗ cô thường để cái rờ moọc chở ngựa- Mac Crea nhìn nàng với vẻ ngờ vực- Nó móc vào xe tải làm gì thế ?

- Chúng tôi có việc dùng nó hôm nay- Một giây sau , nàng nghe tiếng móng ngựa đập vào đất , vì con ngựa cái đứng yên mãi một chỗ nên mỏi và đổi chân. Nàng biết Mac Crea cũng nghe , nên gần như nhẹ nhõm cả người khi Ben từ sau rờ moọc bước ra , dẫn theo con ngựa trùm chăn. Nàng bị kẹt bởi hết câu nói dối này đến câu nói dối khác nên muốn châm dứt- Nên chúng tôi quyết định sẵn đó chở luôn con Tiểu Giang Phong đến chỗ Dobie trước khi tháo rờ moọc ra- Nàng bước tới xe rờ moọc và mở cưa? sau ra để Ben cho con ngựa cái bước lên.

- Chờ một chút ! Tôi tưởng con ngựa ấy sẽ được đem ra bán đấu giá. Lane rốt cuộc đã thu xếp cho cô được giữ nó lại sao ?

- Gần như vậy- Nàng không muốn nói chàng dự định cuả mình. Càng ít người biết , càng tốt.

- Được rồi , Abbie !- Chàng nắm cổ tay nàng , bắt nàng quay lại và nhìn chàng- Chuyện gì đang diễn ra ở đây ?

- Tôi đã nói với anh. Chúng tôi đang đem con Tiểu Giang Phong đến trại cuả anh Hix.

- Gần nửa đêm rồi.

- Mới mấy phút sau mười một giờ sao gọi là nửa đêm.

- Cô đang vận dụng bộ Óc nhỏ bé khôn lanh của cô đấy phải không ?

- Tôi không hiểu anh nói gì ?

- Cô biết rõ tôi muốn nói gì- Nhưng chàng quay qua Ben , khi ông ta bước ra khỏi chiếc rờ moọc sau khi buộc xong con ngựa trong đó- Có lẽ ông sẵn sàng giải thích chuyện gì đang diễn ra ở đây.

- Đó là việc cuả Abbie- Ben đáp , nhưng đưa mắt bảo Abbie nên nói thật.

- Đơn giản thôi , Mac Crea ạ. Nếu con ngựa cái không có ở đây , nó không thể bị đem ra bán.

- Đáng lẽ tôi phải đóan ra. Người ta chắc chắn sẽ đặt những câu hỏi. Ngựa không tự nhiên biến mất như vậy. Làm sao cô giải thích ?

- Thiếu gì ngựa chạy lạc. Một đoạn hàng rào bị đổ , hay cổng để mở , và nó chạy ra ngoài. Có thiếu gì cách để nó có thể chạy mất.

- Trong khi đó , cô phải giấu nó ở nơi nào.

- Đúng vậy- Cho tới sau khi cuộc bán đấu giá đã xong , khi đó tôi có thể sắp xếp để mua nó lại.

- Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai biết được hành động hiện giờ của cô ?

- Không ai biết được , nếu anh không nói với họ. Anh coi , Rachel sẽ đến dự cuộc bán đấu giá để mua một số ngựa. Cô ta sẽ không mua được con Tiểu Giang Phong !

Nàng giật cổ tay ra , đóng bửng cửa sau và gài chốt lại , toàn thân rung lên vì cảm xúc. Cuối cùng nàng quay lại đối đầu với chàng.

- Sao , Mac Crea ?

- Tôi hiểu ra ông một dạ với cô ta trong việc này , Ben ?

- Con ngựa ấy là cuả cô ta. Đôi khi phải mạo hiểm để làm những việc phải.

- Anh có nói lại với Lane không ?- Abbie cần biết chàng đứng về phe nào.

- Tại sao tôi phải nói ?- Mac Crea đáp.

- Anh nghĩ rằng chúng tôi làm không đúng ?- Nàng nói.

- Tôi không hề bảo vậy. Tôi nghĩ rằng đó là một việc điên khùng , và hai người làm việc đó một cách tài tử. Tôi ngạc nhiên vì cả hai không mặc đồ đen và bôi mỡ vào mặt. Phải chi cô chỉ cưỡi con ngựa qua đó rồi bảo ông bạn tóc đỏ cuả cô lái xe đưa cô về , thì có phải người ta ít ngờ vực hơn nhiều không ? Người bạn cuả cô biết đến mức độ nào câu chuyện này ?

- Không biết gì hết- Nàng biết chắc chắn được Mac Crea ủng hộ tuy chàng không nói , nên cảm thấy tự tin trở lại- Tôi đã để cho anh ta hiểu là con ngựa này cuả tôi , và thế là mọi câu hỏi về nó được giải đáp.

- Một khi đã báo cáo là con ngựa bị mất , chuyện gì sẽ xảy ra nếu có ai hỏi anh ta có thấy nó không ?

- Chuyện ấy sẽ không xảy ra , vì tôi chờ cho đến sáng ngày bắt đầu bán đấu giá mới báo cáo con ngựa bị mất. Với sự bận rộn phải chuẩn bị tất cả ngựa cho cuộc bán đấu giá , sẽ không có thì giờ để tổ chức gì cả. Ben và tôi sẽ có thể làm bộ đi tìm nó.

Cho đến đó , không câu hỏi nào cuả chàng mà nàng không trả lời được. Tin tưởng rằng đã dự liệu tất cả các trường hợp , Abbie sốt ruột vì sự chậm trễ.

- Mọi việc đã sắp đặt. Bây giờ quá trễ để thay đổi kế hoạch. Dobie đang chờ chúng tôi , và nếu chúng ta mất thêm thì giờ ở đây , anh ta sẽ bắt đầu đánh dấu hỏi. Đi thôi , Ben.

Ben bước về phía buồng lái , còn Abbie đi tới cửa xe phiá bên kia , và biết Mac Crea đi theo. Abbie mở cửa xe , đèn bên trong bật sáng. Mac Crea giữ cửa cho nàng bước lên , ngồi xuống và quay lại nhìn chàng.

- Tôi sẽ gặp anh khi trở về. Anh sẽ ở đây chờ , phải không ?

- Không , tôi đi với cô , hãy nhích vào trong- Chàng trèo lên xe.

Không bật đèn pha lên , Ben chầm chậm lái xe kéo chiếc rờ moọc chở ngựa đi. Ra khỏi ánh sáng của các đèn ở sân , ông lái chậm như bò , chồm lên trên tay lái và dòm chầm chậm về đằng trước để cố giữ cho xe và rờ moọc chạy ngay giữa con đường mòn hẹp , trong đêm tối , chỉ trông thấy nhờ ánh sao.

- Thông thường có ít xe c chạy trên đường cái vào giờ này , nhưng chúng tôi không muốn mạo hiểm , lỡ có ai trông thấy chúng tôi trên rờ moọc chở ngựa ra khỏi đây- Abbie giải thích cho Mac Crea.

- Họ còn để ý hơn vì xe chạy không bật đèn- Chàng chộp lấy bảng kiểm soát- Coi chừng cái mương bên phải.

Ben quặt xe qua tránh nó , và lái càng chậm hơn.

- Chúng ta sắp đến ngã ba- Mac nói- Đây là Texas. Ben , không phải là Ba Lan. Cứ bật đèn pha lên cho an toàn hơn.

- Chúng ta đã ở xa trại. Tôi nghĩ rằng bật được.

Đèn bật lên chiếu sáng con đường cái trước mặt , và chiếc xe chạy nhanh hơn.

- Tới rồi- Ben nói và rẽ vào con đường đất dẫn đến nông trại cuả Hix nằm thụt vào trong khỏang một phần tư dậm.

- Dobie đang chờ chúng ta. Nhà còn thắp đèn sáng- Abbie nói- Có lẽ ta nên đi thẳng tới chuồng Ben ạ.

Đèn ở thềm nhà bật sáng khi họ chạy qua trước ngôi nhà chính , hướng về cái chàng ngựa xây bằng đá và gỗ cũ , nằm cạnh nhà để máy cày lớn hơn. Ben đánh một vòng và đậu lại cạnh cửa hông. Abbie bước xuống xe sau Mac Crea , rồi chờ Dobie đang đi vòng quanh sân nông trại đến gặp họ.

- Tôi tưởng cô tới đây trước một giờ. Có vấn đề gì sao ?- Dobie nhìn chòng chọc vào Mac Crea như tin rằng chàng là nguyên nhân gây cho Abbie đến trễ.

- Chúng tôi bị kẹt vì vài công chuyện phải giải quyết lâu hơn tôi tưởng. Tôi rất tiếc đã làm anh chờ đợi chúng tôi quá lâu , Dobie.

- Tôi đã soạn chỗ sẵn cho con ngựa cái của cô trong chuồng- Dobie nói.

Chuồng rộng gần gấp đôi mỗi chuồng ở River Bend. Một bức vách thấp ngăn đôi thành hai chuồng không có cửa , có đủ máng ăn.

Abbie dẫn Tiểu Giang Phong vào , buộc dây dẫn ngựa vào một cái vòng ở máng , rồi gỡ tấm chăn ra , đưa cho Ben. Sau khi đã chắc chắn con ngựa biết chậu nước nằm ở đâu , nàng đổ ít lúa vào máng ăn và thả nó ra để nó quan sát chung quanh.

- Coi bộ nó thích chỗ mới- Dobie nói , trong khi con ngựa ăn lúa , và có vẻ thư giãn.

- Nó sẽ thích. Cảm ơn anh đã cho tôi gửi nó ở đây.

- Bây giờ hay sau nữa , cũng thế thôi. Cô có muốn tôi thả nó ra sáng mai không ?

- Không , anh đừng làm vậy. Tôi nghĩ rằng tốt hơn nên để nó ở trong chuồng ...Ít nhất cho đến khi nó quen chuồng mới.

- Nếu cô muốn vậy.

- Vâng , trễ rồi , sáng mai ai cũng có việc phải làm. Một lần nữa , cảm ơn anh về tất cả mọi chuyện , Dobie.

- Nếu còn cần gì , cô cứ nói.

Trong khi rời chuồng , Mac Crea thì thầm bên tai nàng.

- Anh chàng ngu xuẩn ấy có thể nhảy từ vách đá cao xuống đất nếu cô yêu cầu.

- Còn anh thì không ?

- Không.

- Tôi cũng nghĩ vậy- Nhưng thật ra nàng không quan tâm.