Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi

Quyển 1 - Chương 5: Thành công mượn sức một người bên mình




Trở lại phòng, Tử Điệp thực không thục nữ hướng trên giường ngã xuống, Tiểu Nhị bưng chậu rửa mặt tới chuẩn bị giúp Tử Điệp rửa mặt, chải đầu. “Tiểu thư, canh giờ không còn sớm , người nhanh rửa mặt nghỉ ngơi đi”, nói xong liền kéo Tử Điệp đứng lên. “Không cần, Tiểu Nhị, về sau ngươi sẽ không cần hầu hạ ta như vậy, ta tự mình làm là được rồi, ngươi cũng mệt mỏi một ngày mau đi nghỉ ngơi đi” . Tiểu Nhị ngơ ngác đứng ở đàng kia, méo máo nói: “Tiểu thư, có phải hay không em hầu hạ người không hài lòng , muốn đuổi em đi sao? Người nói em không tốt chổ nào lần sau em nhất định sửa chữa ” . Tử Điệp bỗng nhiên nhớ tới bây giờ không phải là xã hội trước kia, sâm nghiêm chế độ phong kiến không có qui định mọi người đều ngang hàng , vì thế bất đắc dĩ nói: “Không phải ta không hài lòng, cũng không có như ý tứ của ngươi, chính là ngươi xem hiện tại thân thể ta so với trước kia tốt hơn nhiều, ta nghĩ ta muốn rèn luyện thân thể một chút, bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt trước, Tiểu Nhị, về sau khi không có người chúng ta xưng hô tỷ muội đi, như vậy ở chung không phải càng thoải mái, thế nào a” . “Tiểu thư, đây là không được , em chỉ là một nha hoàn không dám trèo cao, tiểu thư, em chỉ làm nha hoàn bên cạnh tiểu thư là tốt rồi” . “Tiểu Nhị, ngươi nhớ kỹ, người với người trong lúc đó không có cao thấp chi phân, đều do mẹ ruột chính mình dưỡng nào có quý tiện, về sau ngươi không phải nha hoàn mà là tiểu muội của ta” . Nghe xong lời nói của Tử Điệp, Tiểu Nhị cảm động rơi lệ đầy mặt, nàng âm thầm thề, tiểu thư đối tốt với nàng như vậy, về sau vô luận tiểu thư gặp khó khăn gì nàng đều lấy mệnh đến bảo hộ tiểu thư, không cho nàng chịu một tia thương tổn, vì thế điểm mạnh đầu nói: “Em đây nghe theo tiểu thư , về sau thời điểm không có người em liền kêu người là tỷ tỷ” . “Tốt, ta rốt cục cũng có muội muội ” . Tử Điệp nói , trong lòng âm thầm cao hứng, nàng rốt cục thành công đem người bên cạch mượn sức mạnh. “Tỷ tỷ xinh đẹp của ta ơi, ngươi hiện tại có phải hay không có thể để như vậy mà ngủ “, Tiểu Nhị nghịch ngợm nói. “Có thể” . Tử Điệp ngồi trước bàn trang điểm, đánh giá khuôn mặt xinh đẹp này, hai ngày nay phát sinh rất nhiều chuyện nàng không thể tưởng tượng được , cho nên khi nàng xem khuôn mặt này không phải mặt mình cũng không phản ứng nhiều lắm, khuôn mặt hé ra ở trong gương, một mái tóc đen dài xõa trên đầu vai, bàn tay khẽ chạm khuôn mặt trái xoan, mi như mực họa, mắt giống như hàn tinh, nho nhỏ chóp mũi nghịch ngợm hướng về phía trước , bên miệng mỉm cười, bảy phân ngượng ngùng ba phần tình ý, chiếc cổ trắng noãn như thiên nga, không doanh nắm chặt eo nhỏ,hai chân thon dài phía dưới một đôi dẫn nhân mơ màng chân ngọc, Tử Điệp đem chính mình định nghĩa chính là một cái hồng nhan họa thủy , như vậy khả ái thiên hạ ai không tưởng có được đâu! Nhìn xem bề ngoài có thể đủ khiến cho người khác giữ lấy dục vọng, nếu hơn nữa chính mình tư tưởng kia chẳng phải là muốn thiên hạ đại loạn sao, Tử Điệp nghĩ chính mình về sau không thể bộc lộ tài năng, để cho phiền toái không cần thiết tìm đến, liền thản nhiên làm chính mình, không đi yêu người khác cũng không cho người khác cơ hội yêu mình, dù sao mình chung quy là phải rời khỏi , đến lúc đó cho dù là đi cũng muốn đi vô khiên vô quải*. * không vướn bận chuyện gì Tử Điệp vội vàng rửa mặt xong, liền ngã đầu ngủ , Tiểu Nhị nhìn bộ dạng Tử Điệp sáng lạn nở nụ cười, tiểu thư của nàng rốt cục có điểm mạnh khẻo không hề giống như trước không khí trầm lặng như vậy , mỗi ngày không có điểm thả lỏng, luôn nhíu mày. Ẩn ẩn nàng cảm thấy tiểu thư cùng trước kia có điểm không giống , nhưng lại không biết nói là khác ở đâu, tóm lại chính là thay đổi.