Chỉ Mình Boss Yêu Em

Chương 1




“Cô! Lại đây!”

“Sao?”

Minna đặt một bộ nội y báo vằn vào tay Hướng Uyển Đình, nói lớn tiếng: “Hướng Uyển Đình, kết thúc kì thử việc, có thể ở lại công ty hay ra đi tùy vào biểu hiện của cô hôm nay đấy”.

“Chuyện này là sao…?” Người nào đó nhìn mấy mảnh vải nội y trong tay thì hoang mang hỏi lại.

“Lộ Tây bị tiêu chảy, giờ đang thiếu người mẫu, cô đi thay đi”.

Hướng Uyển Đình, nữ, là nhà thiết kế nội y, vừa tốt nghiệp đại học, hiện đang trong giai đoạn thử việc. Một phút trước cô còn làm việc sau hậu trường, vận chuyển các đạo cụ sân khấu. Giờ đột nhiên nghe nhà thiết kế lão làng Minna nói vậy, đầu óc vốn không tính là lanh lẹ lập tức bước vào giai đoạn đình trệ. Một lúc lâu sau cô mới đứt quãng nói: “Cô nói… muốn tôi mặc cái này…. lên sân khấu?”

Minna gật đầu vô cùng mạnh mẽ, còn bày ra vẻ mặt “Cô không mặc chẳng lẽ tôi mặc”.

Mẹ nó! Điên à! Trong lòng Hướng Uyển Đình nhanh chóng hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Minna một lượt. Lòng đầy căm phẫn nghĩ: Người ta thử việc, cô cũng thử việc mà. Vì sao nhận lời mời làm người thiết kế, giờ thiết kế không được làm, lại phải mặc ba mảnh vải đó lên sân khấu? Đời người có thể bi phẫn đến mức đó sao!

Hướng Uyển Đình vô cùng hiên ngang bất khuất nói: “Xin lỗi, tôi bán nghệ chứ không bán thân!”

Lời còn chưa dứt, khóe miệng Minna đã cong lên rồi đưa tay búng một tiếng đầy vang dội, mấy người vạm vỡ từ phía sau bắt đầu hung thần ác sát lao tới.

Cô chóng mặt rồi đó, cái này cũng được à? Cưỡng ép kỹ nữ cũng không có cái kiểu thế đâu! Hướng Uyển Đình hoảng đến mức la to: “Chị Minna! Em không làm được, không làm được thật mà!”

Đúng lúc này—-

“Bỏ cô ấy ra”. Một giọng nam lạnh lùng trầm thấp vang lên từ trong góc, chặn đứng tiếng la hét như heo rú của Hướng Uyển Đình, trong đầu cô lóe lên hai chữ: “Cẩu huyết!”

Quả nhiên, cách đó không xa, một bóng hình cao lớn, người đàn ông tuấn tú từ từ đi về phía này. Tuy thoạt nhìn có vẻ trẻ tuổi nhưng mỗi cử động đều thể hiện khí chất trầm ổn của một người đàn ông thành thục.

Cực phẩm trai đẹp già trẻ đều mê mẩn kia không phải là tổng giám đốc tập đoàn Ngải Mộ Đổng Ngôn của họ đó sao?

Cuộc đời này Hướng Uyển Đình không có nhiều cơ hội để làm nhân vật chính, giờ gặp được há có thể bỏ qua. Người vừa rồi có la hét kinh thiên động địa quỷ thần khiếp sợ kia ngay lập tức chuyển thành nhu mì lắp bắp cầu xin: “Tổng giám đốc, cứu em! Em không làm được, huhuhu…. Em không muốn mặc cái đó”.

Mấy tên vạm vỡ nhanh chóng lui ra.

Đổng Ngôn nhìn Hướng Uyển Đình đang khóc sướt mướt thì không khỏi nhíu mày: “Minna, cô làm gì thế?”

Minna nghe giọng điệu này của Đổng Ngôn thì nghĩ thầm: Xong rồi, không lẽ con bé ngây ngô chập chạp Hướng Uyển Đình này cấu kết sau lưng với tổng giám đốc rồi!

“Tổng giám đốc, xin lỗi, tôi….”

Hướng Uyển Đình được thương mà sợ! Nhìn thấy ánh mắt của Minna uất ức như thế, lòng ngưỡng mộ với tổng giám đốc quả thực như nước chảy thành sông. Đang định cảm kích vì anh ta cứu mình, không ngờ người kia lại lạnh lùng nói thẳng: “Nhanh tìm người cup D ấy”.

Đổng Ngôn vừa nói vừa liếc về phía Hướng Uyển Đình: “Ai lại để cô ấy đi thay Lộ Tây? Nhìn qua cũng biết cup A rồi.

“Phụt….”