Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Chương 43: Chân tướng




Đinh Phổ Nguyệt nhận được điện thoại của Tiểu Thao, khóe miệng hiện lên một nét thoáng cười lạnh. Thằng ngốc này, lừa gạt cả đời cũng được chứ sao, lại nói ra làm gì?

Cô ôm cánh tay, đứng ở trong phòng khách lớn rộng rãi xa hoa đưa mắt nhìn quanh. Xuyên qua cửa sổ thủy tinh khổng lồ, có thể thấy ở bên hai bờ sông Châu Giang nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau, ở giữa đó nước lẳng lặng chảy ngang qua sông Châu Giang.

Lúc này trong phòng khách có mấy người của công ty dọn nhà đang ra ra vào vào, một người từ trong phòng ngủ của Đinh Phổ Nguyệt ôm một thùng giấy màu tím đi ra.

“Khoan, chờ một chút.” Đinh Phổ Nguyệt gọi anh ta lại, bảo anh ta đem thùng giấy đặt ở trên ghế sa lon.

Công nhân dọn xong đi ra, Đinh Phổ Nguyệt ngồi xuống, từ từ mở nắp thùng giấy ra. Trong thùng không có bụi bặm gì, Đinh Phổ Nguyệt theo bản năng nghiêng đầu, chuyện cũ của Trần Phong, lại hiện ra trước mắt.

Bên trong thùng đều là đồ mà Đinh Phổ Nguyệt không bỏ được.

Cô từ từ lật, mở ra một con búp bê. Con búp bê đã rất cũ rồi, chân đứt dùng sợi chỉ trắng nối lại trên thân thể. Đầu ngón tay của cô từ từ vuốt ve qua mặt búp bê loang lổ cũ kỹ, con búp bê này là của cha ruột cô đưa cho cô. Khi còn bé, cô vẫn đem nó là vật tùy thân mang ở trong túi xách. Có một lần, một bạn nam cùng lớp đoạt đi búp bê, kéo đứt chân nó. Là An Tiểu Tâm giúp cô đuổi đi bạn học đó, đoạt lại con búp bê, còn dùng chỉ  vá lại.

Cô lại lật, lật tới một cái cài tóc thủy tinh xinh đẹp. Đó là lúc trường cấp 3, An Thắng Phong lần đầu tiên đi Hongkong, mua quà tặng cho hai chị em. Đinh Phổ Nguyệt chưa từng gặp qua cài tóc tinh xảo như vậy, ngày thứ hai cô vụng về mang theo đi học. Chẳng qua ở trong lớp học thể dục thì cài tóc rơi xuống, bị cô dẵm  một bước vỡ. An Tiểu Tâm sau khi biết, lặng lẽ đưa cái cài tóc này đặt ở trên bàn học của Đinh Phổ Nguyệt.

Cô lại lật, lật tới mấy tờ vé xe lửa cũ đi tới Bắc Kinh. Khi đó cô luôn là kiếm cớ trốn học đi Bắc Kinh tìm Đặng Dịch Triều. Không có tiền, không muốn An Tiểu Tâm nhúng tay vào. An Tiểu Tâm luôn tin là cô lấy cớ những thứ ngổn ngang kia, đem phí sinh hoạt học đại học của mình tiết kiệm lại đưa cho cô.

......

Từng cái từng cái nhìn đi xuống, Đinh Phổ Nguyệt cười khổ. Thật không biết rốt cuộc là người nào thiếu người nào, chị em cùng nhau lớn lên, An Tiểu Tâm đối với cô thật sự rất tốt.

......

Cô lại lật, hiện ra một đĩa CD được đóng gói tỉ mỉ kỹ càng. Đinh Phổ Nguyệt nhìn chằm chằm cái đĩa, nhìn một chút, trong đôi mắt bắt đầu rơi lệ.

Cô lẩm bẩm nói: “An Tiểu Tâm, chị luôn là người cướp đi những thứ quan trọng nhất. Những thứ râu ria kia, chị tiếp tục hào phóng, tôi cũng không lạ gì.”

Cửa có tiếng bước chân vội vã, cô ngẩng đầu, thấy Đặng Dịch Thao và An Tiểu Tâm đang đứng ở trước cửa chính. Các công nhân vẫn còn lục tục khuân đồ hướng ra phía ngoài.

Đinh Phổ Nguyệt đứng lên, đi tới trước tivi, đem CD trong tay cho vào máy đầu đĩa DVD. Nhấn mở đầu đĩa, cô nghiêng đầu gọi: “Vào đi.”

Đặng Dịch Thao cùng An Tiểu Tâm đi vào, An Tiểu Tâm nhìn chằm chằm Đinh Phổ Nguyệt, không lên tiếng.

Yên lặng, vô cùng yên lặng, chỉ có tiếng bước chân của công nhân dọn nhà đi tới đi lui.

“Trời ạ, Phổ Nguyệt, đừng ồn ào nữa. Yên lặng một chút, cá cũng bị em hù dọa chạy mất.”

Đột nhiên, trong TV truyền ra thanh âm sang sảng du dương của một chàng thanh niên,. Thân mình An Tiểu Tâm kịch liệt chấn động một cái, người nào? Giống như lại trải qua   những năm tháng sâu không đến đáy, thanh âm thân thiết quen thuộc sinh sôi, xuyên qua thân thể của cô.

Cô không thể tin nhìn vào TV.

“Không được, em thật vất vả mới mượn được máy ảnh của bạn học. Nhanh lên một chút, mau bày tư thế đẹp trai nhất cho em xem.” Là tiếng cười đùa của Đinh Phổ Nguyệt.

“Được rồi, đừng ầm ĩ, chờ anh câu được cá xong, anh sẽ bày cho em, có được hay không?” Trong TV một người thanh niên, áo trắng quần lam, tay cầm cần câu, bất đắc dĩ cười. Người đó ánh mắt tuấn tú như vậy, khóe miệng như ẩn như hiện một má lúm đồng tiền nhỏ, nụ cười ấm áp trên có thể làm tan chảy những tâm hồn lạnh lẽo nhất thế giới.

Trong nháy mắt, nước mắt An Tiểu Tâm  thi nhau trào ra. Cô với ẩm ướt, thậm chí ngay cả  ảnh chụp chung cũng không có. Không  biết bao nhiêu lần, cô khát vọng mãnh liệt  có thể lại lần nữa nghe được tiếng nói của ẩm ướt, nhìn lại một chút khuôn mặt ẩm ướt. Ẩm ướt, gần đây ở trong mộng của cô càng ngày càng không thấy rõ mặt, đột nhiên cứ như vậy lại rõ ràng lần nữa chiếu vào trong tầm mắt cô.

An Tiểu Tâm che miệng lại, để cho mình không khóc thành tiếng. Người ấy đang ở trong TV cười, tự nhiên, ấm áp như vậy, thanh niên áo trắng dưới tàng cây hoa đào giống như đang sống, có thể đụng tay đến.

“Được, em không làm khó anh nữa, nhưng anh phải đáp ứng điều kiện của em.” Trong TV tiếp tục phát hình.

“Điều kiện gì?”

“Để cho em hôn anh, hì hì.” Ống kính nhanh chóng lại gần, chụp ảnh cô gái ở trên mặt người thanh niên nhanh chóng hôn một cái.

“Đinh Phổ Nguyệt, em thật  không biết xấu hổ.” Nam thanh niên bất đắc dĩ, đi lên gẩy tóc cô gái.

Ống kính bắt đầu hỗn loạn, cần câu, mặt hồ, trời xanh, hỗn độn xẹt qua, nam thanh niên cùng  cô gái tiếng cười đùa bên tai vang lên không dứt.

Đinh Phổ Nguyệt chuyên chú nhìn, mỉm cười, lắng nghe, cả tinh thần cũng giống như bay trở lại thời điểm đó.

An Tiểu Tâm từng bước từng bước hướng TV đi lại gần, tựa hồ muốn nhìn rõ ràng hơn, muốn vừa sờ trên màn ảnh vùa chạm vào gương mặt kia.

Không đợi đầu ngón tay của cô chạm đến, hình ảnh phát xong. Trên màn ảnh chỉ còn lại từng đoàn từng đoàn bông tuyết màu trắng, phát ra tiếng vang nhỏ vụn ồn ào.

An Tiểu Tâm cứng đờ, nhìn chằm chằm TV im lặng. Hồi lâu, cô đưa tay lau nước mắt trên mặt, xoay người lại nhìn về phía Đinh Phổ Nguyệt.

Hai chị em người đối mặt cách xa, yên lặng đưa mắt nhìn. Đinh Phổ Nguyệt trên mặt bi ai càng lúc càng thịnh, đáy mắt  lệ càng để lâu càng nhiều.

An Tiểu Tâm khàn khàn mở miệng: “Phổ Nguyệt, chị rốt cuộc biết em tại sao hận chị, thật xin lỗi!”

“Là chính bản thân anh ấy nguyện ý, coi như là xin lỗi, cũng là anh ấy xin lỗi tôi.” Đinh Phổ Nguyệt lạnh như băng nói.

“Tại sao không sớm nói cho chị biết?” An Tiểu Tâm cảm thấy không đất dung thân.

“Lúc đầu, mẹ tôi không để cho tôi nói. Bọn họ còn tưởng rằng trong lòng chị thích Đặng Dịch Triều, sợ nói ra chị không chịu nổi.” Đinh Phổ Nguyệt giễu cợt cười một tiếng, “Sau đó, tôi không muốn nói. Nếu Đặng Dịch Triều có thể vì chị chết, vậy chị vĩnh viễn nhớ anh ấy đi, cũng coi như anh ta không chết uổng.”

“Phổ Nguyệt, thật xin lỗi, chị không nên tự cho mình là đúng. Nếu như, chị có thể phát hiện trước khi chuyện xảy ra  , có lẽ, ẩm ướt cũng không phải chết.” An Tiểu Tâm ngoài xin lỗi, thật không biết cùng Đinh Phổ Nguyệt nói  gì cho phải.

“Chị người này, chính là  buồn cười như vậy. Luôn  nghĩ chăm sóc tốt mỗi người, nhưng mà chị thật ra thì chưa bao giờ biết người khác trong lòng chân chính nghĩ cái gì. Đặng Dịch Triều thích chị lâu như vậy, chị lại không hề có cảm giác, còn đi theo Sở Úc. Tôi thích Đặng Dịch Triều, cả ngày quấn chị hỏi tin tức của anh ấy,  thế nhưng chị một chút cũng không có phát hiện. Việc xảy ra sau, chị chỉ biết lo thương tâm của mình, bày ra một bộ dạng chỉ tam tình bình lặng như hồ nước, lại không phát hiện mẹ tôi và ba chị  vì chị lo lắng nhiều,  không  phát hiện tôi cũng đau khổ muốn chết. An Tiểu Tâm, tôi thật sự không biết nói với chị cái gì mới tốt!” Đinh Phổ Nguyệt hắc hắc cười lạnh nói.

An Tiểu Tâm đầu óc hỗn loạn thành một đoàn, đối với quá khứ hai mươi mấy năm của mình, hoàn toàn hoài nghi cuộc sống từ khi sinh ra. Đúng vậy, cô rốt cuộc là đang làm gì? Cô mọi việc đều không ra mặt, mọi việc đều do do dự dự, mọi việc đều sợ hãi cố gắng sau sẽ là công dã tràng. Cô không muốn tổn thương người khác, cũng không muốn tổn thương mình. Kết quả, cô chẳng những đả thương người khác, cũng làm bị thương chính mình.

“Ha ha” An Tiểu Tâm cười mà rơm rớm nước mắt, “Phổ Nguyệt, em nói rất đúng, chị hi vọng em có thể cho ta một cơ hội, để cho chị đền bù.”

“Đền bù cái gì? Tôi không lạ gì tình chị em của chị. Nếu không, chị đem Anh Bồi cho tôi?” Đinh Phổ Nguyệt nghiêng đầu hỏi.

An Tiểu Tâm ngẩn ngơ? Anh Bồi? Trong lòng đau xót, trong đầu loạn hơn.

“Không bỏ được? Ha ha” Đinh Phổ Nguyệt đứng ở gian phòng đưa tay, nói, “Tôi không lạ gì, chị xem phòng này đi, là Anh Bồi hào phóng mua cho tôi. Tôi đã bán, cầm tiền, tôi muốn đi chu du vòng quanh thế giới, muốn đến từng nơi từng nơi một. Tôi muốn sống một cuộc sống hoàn toàn mới, tôi muốn đem tất cả mọi chuyện quên hết đi, bao gồm Anh Bồi, bao gồm cả...... Đặng Dịch Triều.”

“Phổ Nguyệt......” An Tiểu Tâm ngập ngừng kêu lên.

“An Tiểu Tâm, chị đi đi. Chị nên cảm ơn tôi,  cho chị biết những chuyện này, là giúp chị giải thoát. Chị đi tìm người đàn ông tốt gả đi, đừng làm cho mẹ tôi và ba chị vì chị lo lắng.” Đinh Phổ Nguyệt nhìn chằm chằm An Tiểu Tâm, ánh mắt bén nhọn, cơ hồ nhìn xuyên thấu An Tiểu Tâm.

“Phổ Nguyệt, em phải đi đâu?” An Tiểu Tâm hỏi.

“Ha ha, đi tôi muốn đi một nơi. Chị đi đi, tôi không tiễn.” Đinh Phổ Nguyệt xoay người từ đầu đĩa DVD lấy ra CD.

Ánh mắt An Tiểu Tâm dừng ở trên đĩa CD, nhìn nó được Đinh Phổ Nguyệt cẩn thận gói kỹ, bỏ vào trong bóp da mang theo bên người.

An Tiểu Tâm cắn răng, đó là thuộc về Đinh Phổ Nguyệt, cô không thể lưu luyến.

Cô cắn cắn môi, chậm rãi nói: “Phổ Nguyệt, không thể kịp thời phát hiện chuyện của em và ẩm ướt, là lỗi của chị. Nhưng vô luận như thế nào, ẩm ướt là vì chị mà chết. Chị vẫn sẽ cảm ơn anh ấy, còn có thể tưởng niệm anh ấy, còn có thể chăm sóc mẹ của anh ấy và Tiểu Thao. Em sống  cuộc sống mới của em đi, hi vọng em có thể quên, có thể sống  vui vẻ. Phổ Nguyệt, trước khi đi, cùng dì và ba, chúng ta một nhà bốn người tụ họp, được không? Đừng làm cho dì thương tâm, chị đi trước.”

Cô xoay người đi ra cửa chính, Tiểu Thao không nói được lời nào cũng muốn đi theo.

Đinh Phổ Nguyệt gọi Tiểu Thao lại: “Đặng Dịch Thao, cậu thật đúng là  giống Đặng Dịch Triều, ngu muốn chết. Tại sao muốn nói cho An Tiểu Tâm chuyện anh cậu và tôi?  Cho dù muốn nói, cũng để chậm một chút. Phải chờ tới ngày cậu có năng lực chăm sóc An Tiểu Tâm mới được?”

Tiểu Thao mặt rét lạnh, xoay người lại hỏi: “Chị vẫn không để cho tôi nói, chính là vì nguyên nhân này? Tôi trước kia còn nhỏ tuổi, vẫn không hiểu tại sao. Hiện tại tôi mới hiểu, chị là vì để cho Tâm Tâm sống trong đau khổ, sống trong yêu thương tự cho là đúng  , vĩnh viễn chịu hành hạ, vĩnh viễn không thể tiếp nhận đoạn tình cảm khác. Tôi không giống ngươi hèn hạ như vậy.”

“Ha ha, thôi, dù sao việc đã đến nước này, về  sau cậu đừng hối hận là được.” Đinh Phổ Nguyệt khoát khoát tay, “Hẹn gặp lại.”

“Gặp lại!” Tiểu Thao nhìn Đinh Phổ Nguyệt thật sâu một lần cuối cùng, xoay người chạy đuổi theo An Tiểu Tâm.