Chỉ Rung Động Vì Em

Chương 16: Lột xác




Chương 16: Lột xác


Edit & Beta: Lady


Bôi tinh dầu xong, cô ngập ngừng nói một câu "Cám ơn", Cố Mục Niên lại bảo tiếp tục ăn.


Nhưng mà cô vừa ăn hai miếng thì mắt phải liền có chút không mở ra được ...


"Tinh dầu cay mắt quá!" Cô chớp chớp mắt, mắt phải lập tức lộ ra chút ánh nước, Cố Mục Niên mím môi cười, trấn an cô: "Chịu đựng một chút đi, lát nữa sẽ hết."


Cô giả vờ tức giận đánh anh một cái, lại thấy ý cười của anh càng sâu.


Cuối cùng cô ăn hết pizza, ra ngoài tiếp tục làm tam đồ thị hình chiếu.


Buổi tối bận rộn đến hơn chín giờ, Cố Mục Niên sợ cô ăn không tiêu, nên đã đem cô mang về nhà. Nhưng mà ai biết được, sau khi Khương Dao về nhà cô lại tiếp tục làm đến rạng sáng..


Cuối cùng cô mơ mơ màng màng ngủ đi, quên đặt đồng hồ báo thức, sáng ngày nghe thấy tiếng chuông cửa mới tỉnh lại .


Tiếng chuông cửa vang lên, cô giật mình nhảy dựng lên một cái, thấy di động hiện lên tám giờ!


Cô chạy tới mở cửa, nhìn thấy Cố Mục Niên đã mặc tây trang, trong tay xách túi công văn, chuẩn bị đi làm.


Anh thấy đầu tóc cô bù xù, còn đang mặc áo ngủ, ánh mắt nhập nhèm, thì anh liền biết đã xảy ra chuyện gì.


Anh còn chưa nói gì, Khương Dao lập tức nhận sai: "Ôi ôi ôi em lập tức đi đánh răng rửa mặt. Ngủ dậy muộn mất rồi..." Cô nói xong lại vội vội vàng vàng trở về phòng, Cố Mục Niên bất đắc dĩ lắc đầu mà đi vào


Chuẩn bị xong, cô đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Cố Mục Niên vẫn còn ngồi trên sô pha chờ cô.


"Sao anh còn ở đây?"


"Đưa em đi làm."


"Không cần đâu."


"Bây giờ em mà đi xe buýt tới, sẽ bị muộn đó." Nói xong anh đứng lên.


Khương Dao thỏa hiệp: "Vậy được rồi, mình đi thôi." Cô lấy một trái cây táo trên bàn, đi chỗ tới hành lang gần cửa ra vào đổi giày.


Rất nhanh đã đến Chí Sinh, Cố Mục Niên nhìn vào trái táo trong tay cô: "Sáng nay em chỉ ăn cái này?"


"Vâng, không còn kịp rồi, đợi lát nữa em sẽ đi ngâm chút yến mạch để ăn."


Cố Mục Niên nhíu mày, giọng điệu có chút lạnh lùng: "Tối qua làm việc tới mấy giờ?"


"Ưmm... Chắc gần hai giờ sáng? Dù sao bây giờ em vẫn còn chút sinh lực."


Anh vỗ xuống cái đầu của cô: "Hồ nháo. Về sau đừng như vậy nữa được không? Quầng thâm mắt của em quá nặng rồi."


Khương Dao mỉm cười: "Dạ, em biết rồi."Cô đột nhiên ghé sát vào người anh, trộm cười hi hi: "Sao đột nhiên lại quan tâm em như vậy?"


Anh nhìn cô một chút, hừ lạnh một tiếng, mắt nhìn phía trước.


Khương Dao nhìn thấy bãi đỗ xe, nói muốn xuống xe trước, không thể bị người khác nhìn thấy.


Sau khi cô xuống xe, Cố Mục Niên gọi một cuộc điện thoại cho Tiểu Lý.


Lúc Khương Dao đến văn phòng là còn năm phút đồng hồ. Cô hít sâu vài lần để bình phục lại tiếng thở dốc của mình, sau đó ngồi xuống làm việc.


Mười phút sau, Tiểu Lý xách vài cái túi gì đó, đi đến chỗ làm việc.


"Mọi người có ăn điểm tâm hay không? Lại đây lấy, là Cố Tổng mời khách, mỗi người một phần." Tiểu Lý nói.


Tức khắc, có rất nhiều nhân viên hưng phấn mà qua lấy, Khương Dao cũng rất đói bụng, cho nên chờ tất cả mọi người lấy xong, cô mới đi qua lấy.


Tiểu Lý nhìn thấy cô, lộ ra ý cười, đem một cái trứng gà cùng bánh bao nhân sữa trứng, còn có sữa đậu nành đưa cho cô. Khương Dao nhìn thấy, tất cả đều là những món mà cô thích ăn .


Tiểu Lý còn nghĩ, nếu mà Khương Dao không lại đây lấy, anh ấy còn phải đưa qua, nhưng mà cuối cùng cô cũng tới lấy, thật tốt.


"Cám ơn."


Anh ta cười, nói nhỏ với cô: "Cố Tổng bảo tôi nói một tiếng với cô, sếp bảo cô ăn một chút mới có khí lực mà làm việc, nếu ăn không đủ thì đến văn phòng của sếp ở đấy vẫn còn đồ ăn."


Sắc mặt Khương Dao hơi say, gật đầu: "Chừng này đã đủ rồi, anh giúp tôi cám ơn anh ấy một tiếng..."


Tiểu Lý nhìn cô, phát hiện ra Khương Dao không chỉ trông rất xinh hơn nữa tính cách còn đơn thuần khả ái. Nếu như người khác mà được Cố Tổng đối đãi như vậy, thì chắc chắn đó sẽ cười đến không khép miệng được, bận rộn chạy đến văn phòng "Cảm ơn" sao. Nhưng Khương Dao thì ngược lại.


Khó trách, Cố Tổng lại thích.


Khương Dao cầm lấy bữa sáng, trở lại vị trí của mình từ từ ăn, thuận tiện đem phần còn lại của tam đồ thị hình chiếu làm tốt.


Nội trong buổi sáng cô đã đem tam đồ thị hình chiếu theo thứ tự đưa cho Giang Dung, Tư Phùng và Cố Mục Niên xem, đều được duyệt qua cho nên buổi chiều cô đã đem tam đồ thị hình chiếu đưa đến nhà máy cho kỹ sư chế bản, hoàn thành bản chế tác.


Bởi vì lúc này khoảng cách đến thất tịch chỉ còn hai tháng, chỉ có thể ra roi thúc ngựa.


Một cái buổi chiều qua đi, Khương Dao được Giang Dung thông báo nói cô đã đưa xong tam đồ thị hình chiếu sẽ không cần ở lại công ty làm việc trực tiếp tan tầm.


Hôm nay là thứ sáu, ngày mai cũng không cần tăng ca. Khương Dao vui vẻ lập tức hẹn Hách Bội Bội cùng đi dạo phố.


Một khoảng thời gian không gặp, hai người trò chuyện rất nhiều.


"Dao Dao, gần đây cậu đi làm ở Chí Sinh như thế nào? Có phải mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc hay không?"


Hách Bội Bội là người được trời sinh cho giọng dễ nghe, nói lớn tiếng cũng rất Kawaii, Khương Dao rất thích giọng nói tinh tế của Bội Bội.


Cô nhéo mặt của Hác Bội Bội, đùa giỡn sau đó trả lời: "Rất tốt, có đôi khi rảnh đến chán, có đôi khi bận rộn như chó."


Hách Bội Bội nở nụ cười: "Vậy không phải cậu có thể thường xuyên nhìn thấy Cố Mục Niên sao?"


"Mình không đi làm cũng có thể thường xuyên nhìn thấy."


"Ý gì? Không phải cậu đã chuyển ra ở riêng sao?"


"Ừm... Anh ấy là hàng xóm của mình."


Hách Bội Bội kinh ngạc: "Hai người thật là có duyên. Cố Mục Niên... Anh ấy có bạn gái không?"


Khương Dao lắc đầu.


"Anh ấy đã lớn như vậy mà không có bạn gái? !"


"Tớ đây làm sao biết được, lúc đại học chắc cũng đã có bạn gái." Làm sao có khả năng lúc học đại học không có bạn gái chứ, huống chi anh ấy lại có không ít nữ sinh yêu thích.


"Ừm..."


Khương Dao mua quần áo xong, Hách Bội Bội nói Khương Dao về nhà nấu nồi lẩu ăn. Hách Bội Bội cảm thấy ý kiến của mình rất tuyệt, trời nóng nực, mở điều hòa ra ngồi ăn lẩu, sảng khoái hơn.
Khương Dao không còn lời nào để nói, đành phải cùng cô ấy đi siêu thị, mua nguyên liệu nấu ăn, sau đó đi về chung cư của cô.


Lúc đến dưới lầu, Khương Dao nhìn thấy một chiếc Maybach đi tới, Cố Mục Niên vừa vặn trở lại.


Hác Bội Bội nhìn thấy Cố Mục Niên từ trên xe bước xuống, kích động bắt lấy tay Khương Dao, vẻ mặt hoa si: "Dao Dao, mình cảm thấy Cố Mục Niên càng ngày càng đẹp trai! So với lúc trung học soái hơn nhiều."


Khương Dao nói: "Bình tĩnh, đừng kích động..."


Ánh mắt của cô và Cố Mục Niên giao nhau, anh vừa đi tới Hách Bội Bội lập tức chủ động chào hỏi: "Cố đại ca, anh còn nhớ rõ em không? Em là bạn thân của Khương Dao."


Anh thanh đạm gật đầu: "ừm."


Khương Dao giải thích: "En mới cùng Bội Bội đi dạo phố, bây giờ mới trở về, mua đồ nấu nồi lẩu."


Hách Bội Bội gật đầu, mời anh: "Cố đại ca cùng nhau ăn được không? ! Em và Khương Dao hai người ăn cũng không hết."


Ánh mắt của anh dừng ở con ngươi trong suốt của Khương Dao, đồng ý với cô.


Ba người đi vào nhà Khương Dao, đầu tiên cô đi vào phòng khách và phòng ăn dọn dẹp một chút, Hách Bội Bội cầm nguyên liệu nấu ăn vào phòng bếp.


Khương Dao lấy nồi ra, lại muốn đi lấy bếp điện từ, Cố Mục Niên liền giành lấy đồ trong tay cô: "Để anh lấy cho, em đi vào phòng bếp rửa rau đi."


"Vâng"


Cuối cùng tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, ba người ngồi vào bàn ăn.


"Cố Mục Niên, em muốn ăn khoai sọ." Cô chỉ chỉ, anh liền đem khoai sọ bỏ vào nồi lẩu. Cô lại nói mấy thứ, tuy rằng anh không đáp lời, nhưng mà đều làm theo.


Hách Bội Bội đột nhiên hỏi cô: "Khương Dao, cậu ở nước ngoài nhiều năm như vậy, đã có mấy người bạn trai?"


Khương Dao ho khụ suýt nữa bị sặc: "Cậu...Cậu hỏi cái này để làm gì."


"Vậy thì đã làm sao, nơi này lại không có người ngoài, Cố đại ca cũng là anh của cậu, chúng ta biết cũng có sao đâu."


Ánh mắt Cố Mục Niên dừng lại một chút, lấy tờ giấy nhét vào trong lòng bàn tay của Khương Dao, giọng điệu thản nhiên: "Ăn từ từ thôi."


Khương Dao nhìn Hách Bội Bội một chút: "Nói cho cậu biết làm gì?"


"Ai nha cậu nói đi."


Cố Mục Niên liễm thần sắc, tay cầm chiếc đũa, không gắp bất cứ thứ gì.


"Không có ai, được chưa? Cậu sẽ cười nhạo mình."


Hác Bội Bội cười đến lớn tiếng, Cố Mục Niên cười nhẹ, Khương Dao thấy bọn họ như vậy, rất là bất đắc dĩ: "Không phải là không có ai đuổi theo tớ, tớ chỉ là không muốn nói xa như vậy, biết không?"


"Ừm, biết." Hác Bội Bội làm bộ nghiêm túc.


Khương Dao trừng mắt nhìn cô ấy một chút, cầm cái vá vớt lấy thịt bò trong nồi, trong lúc nhất thời tốc độ quá nhanh, nước canh liền bắn lên trên tay cô.


Cô lập tức rụt tay, nhướn mày. Lúc này tay đã bị Cố Mục Niên cầm lấy, anh nhìn thấy trên mu bàn tay cô có chút đỏ, cũng nhíu mi: "Có đau không? Sao em không chậm một chút."


"Không đau..." Thật ra cô có đau một chút, Cố Mục Niên ngược lại rất khẩn trương


Anh hạ lửa nhỏ, giúp cô lấy thịt bò lên.


Ăn xong cơm chiều, Khương Dao và Hách Bội Bội đem chén đũa đi vào phòng bếp rửa, Hách Bội Bội nhỏ giọng nói: "Mình cảm giác Cố đại ca đối với cậu vẫn rất tốt nha."


"Ừm." Cô đương nhiên biết Cố Mục Niên đối xử với mình rất tốt.


Bội Bội lại nói thêm: "Cậu nhìn anh ấy là một người lạnh như băng, nhưng lại rất để ý đến cậu."


Khương Dao sửng sốt, cong môi: "Bởi vì mình và anh ấy đã quen nha lâu như vậy mà."


"Aida... Mình thì lại không cho là như vậy."


Khương Dao không nghe thấy câu nói vừa rồi của Bội Bội cho nên đành phải hỏi lại: "Cậu nói cái gì?"


"Không có, chúng ta rửa đi. Đúng rồi, cậu có nhận được tin là ngày mai các bạn học cùng lớp lúc trước tụ họp không?"


"Có."


Nghe vậy, Hách Bội Bội liền hỏi: "Cậu có đi không? Mấy năm đều không gặp, huống chi bây giờ cậu đã vào Chí Sinh rất lợi hại nha."


Khương Dao cũng hiểu được đã lâu không gặp mặt bạn học lúc cao trung, gặp một lần cũng rất tốt, tuy rằng khả năng sẽ gặp được những người không muốn gặp: "Mình đi."


"Tốt rồi, vậy cùng nhau đi."


——


Giữa trưa ngày hôm sau Khương Dao trở về biệt thự cùng nhà người ăn cơm trưa. Đến lúc chạng vạng, Hách Bội Bội đến tìm cô, cùng cô đi tửu lầu.


Đến nơi, ở trên xe, Hác Bội Bội cầm đồ trang điểm ra sửa soạn lại mặt mình một chút, cô ấy nhìn về phía Khương Dao đang sửa sang lại kiểu tóc, trêu ghẹo nói: "Hôm nay, váy cậu rất đẹp."


Cô cười nói: "Chẳng phải hôm nay cậu cũng ăn mặc rất đẹp sao."


"Có ai không muốn đẹp không? Gặp nhiều bạn học cũ như vậy mà." Hách Bội Bội nhướn mày: "Nghe nói...Lâm Phi Lam cũng tới."


Khương Dao ngẩn ra, nhớ lại giống như đã rất nhiều năm không có gặp lại cô ta "... Hả, không có việc gì, đến thì đến thôi."


"Ừm, cách xa cô ta ra  một chút là được."


Hai người xuống xe, cầm tay nhau đi vào. Khương Dao nói muốn đi toilet một chút, bảo Hách Bội Bội đi trước để ghế cho cô.


Đi vào toilet, cô nhìn về phía nước, ngẩng đầu nhìn thấy chính mình trong gương. Phía sau, một trận âm thanh có tiết tấu vang lên bên tai, là giày cao gót đạp trên mặt đất phát ra tiếng thanh thúy.


Mấy giây sau, một người mặc váy màu đen xuất hiện trong tầm nhìn của Khương Dao.


Cô nhìn rõ, người nọ là Lâm Phi Lam.


Tóc cô ta bấm gợn thật to, môi đỏ mọng xinh đẹp, trang điểm tinh xảo, váy màu đen gợi cảm lộ ra xương quai xanh, bao lấy dáng người của cô ta, đặc biệt chân đi giày cao gót 10cm, đem chân kéo dài rất nhiều.


Khương Dao phát hiện ra, 5 năm không gặp, nếu cô không nhìn kĩ, căn bản sẽ nhận không ra đây là Lâm Phi Lam.


Trong ấn tượng của cô, vóc dáng của Lâm Phi Lam không đến 1m6, mỗi ngày đều mặc đồng phục học sinh rộng rãi, mang cái kính đen, tóc cột đuôi ngựa, mang cái kính đen, sẽ không trang điểm chải chuốt, tựa như một cái cô gái ngoan ngoãn thanh thuần ở trường phổ thông.


Nhưng mà bây giờ cô ấy hoàn toàn thay đổi.


Lâm Phi Lam có lẽ là nhận thấy được có người đang nhìn mình, cô ta ngẩng đầu lập tức nhìn thấy Khương Dao, nhất thời ánh mắt dại ra, sững sờ tại chỗ, nụ cười trên mặt đều thu lại.


"Khương... Khương Dao..."


Cô ta so với Khương Dao còn khiếp sợ hơn.


Khương Dao thu hồi lại vẻ mặt  kinh ngạc trước Lâm Phi Lam. Sắc mặt cô chợt tắt, tiếp tục cúi đầu xả nước, nhưng mà lại cảm giác có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình


Khương Dao tắt vòi nước, quay người rời đi, Lâm Phi Lam lại gọi tên cô: "Khương Dao..."


"Có chuyện gì?" Giọng nói của cô mang nồng đậm cảm giác xa cách.


"Cậu cũng... Tới đây tham gia tụ hội cùng bạn học?"


"Đúng vậy ."


Khương Dao không muốn cùng cô ta nhiều lời, trực tiếp rời đi.


Lâm Phi Lam nhìn bóng lưng của cô, trong lòng chợt lóe rất nhiều ý tưởng.