Chích Thủ Già Thiên

Chương 162: Ngươi quá mệt mỏi, cũng nên nghỉ ngơi một chút



Từng đạo tia chớp giống như Kinh Long từ trên không xẹt qua, mưa to như trút nước cũng không thể làm cho mấy vị Đại Tông Sư lộ ra một chút chật vật.

Ánh mắt của Dịch Tổng đốc thủy chung không rời ngon tay của Thủy Tình Không đang siết chặt lấy yết hầu Tần Phi, trầm mặc trong giây lát Dịch Tổng đốc khẽ nói: " đối với người giết chết một người trẻ tuổi không có cái gì tốt, cũng không phù hợp với thân phận của người."

"Thân phận!" Thủy Tình Không khinh thường cười nói: "Hôm nay cục diên, toàn bộ Đông Đô cao thủ ở đây vây công một mình ta, lại muốn ta chú ý đến thân phân của ta? Chê cười!"

Thủy Tình Không giử lây yết hầu Tần Phi chậm rãi thối lui về phía đã tan hoang sân nhỏ. Mỗi bước đi hắn đều cực kỳ cẩn thận không dám lộ ra một tia sơ hở. Tại trước mắt hai vị Đại Tông Sư một tia sơ hở cũng có nghĩa là bản thân làm cái gì cũng không kịp sẽ bị hai người bọn hắn đánh gục ngay tại chỗ.

Cẩn thận từng li từng tí di chuyển vào phòng, nóc nhà đã bắt đầu rỉ nước sau cuộc chiến. Thủy Tình Không sầu kín thở dài một tiếng, buông lỏng yết hầu Tần Phi ra cười cười xin lỗi: "Hù dọa người rồi!"

"Ta không có cảm giác đến sát ý của người" Tần Phi thản nhiên nói: "Người biết ta không có bán đứng người."

"Ta biết!" Thủy Tình Không bỗng nhiên ho khan một tiếng, khóe miệng tràn ra một ngụm máu tươi, làm ướt cổ áo đỏ thẫm một mảnh.

Hắn khoát tay ý bảo Tần Phi không cần để ý, dồn dập nói: "Nếu như ta khồng mượn Thiên Địa oai căn bản không có cách nào bức lui Bàng Chân cùng Dịch lão đầu, mà người và ta cũng không có cơ hội này nói với nhau vài lời."

Thủy Tình Không tự biết thời gian không còn nhiều, Thiên Địa oái há có thể tốt như vậy mượn? Nếu không có Thiên Đạo cao thủ tu vi tự ý xúc động Thiên Địa thần uy tất nhiên sẽ dẫn đến trạng thái dầu hết đèn tắt. Hắn cố gắng làm ra bộ dạng như không có việc gì dùng chiêu không thành kế lừa gạt được Bàng Chân cùng Dịch Tổng đốc không dám tiếp tục động thủ mới có thể "cưỡng ép" Tần Phi vào trong phòng.

Vì khôi phục Nhân Đạo cho Ngụy Bính Dần đã làm Thủy Tình Không nguyên khí tổn thương nặng nề, mượn Kinh Lôi một kích cang làm cho hắn vô lực chống đỡ, tính mạng lực lượng theo thân thể từng chút từng chút trôi qua, có thể sống mỗi giây trên đời này là cỡ nào tốt đẹp? Chỉ tiếc bây giờ thời gian tốt đẹp đã không còn bao nhiêu rồi.

Tần Phi cho tay vào giày lấy ta Đoạn Ca hào quang sáng ngời kích thich hai mắt Thủy Tình Không tỏa sáng.

"Đây là Đoạn Ca, ta nghe người ta nói cho dù là cao thủ cấp Tông Sư cũng chưa chắc có thể ngăn cản được mũi nhọn." Tần Phi nghiêm mặt nói: "Tuy rằng ta không biêt nó có thể đối phó được Đại Tông Sư hay không, bất quá tại trong tay của người uy lực của nó không phải bình thường. Cầm lên Đoạn Ca, cho dù vẫn như cũ không cách nào cùng Bàng Chân và Dịch Tổng đốc đối đầu, nhưng mà đột phá vòng vây có lẽ còn có một tia hi vọng."

Nhìn thấy Đoạn Ca Thủy Tình Không vẽ mặt hoảng hốt, hắn mê mang nhìn thanh đoản kiếm này, lại nhìn một chút Tần Phi, hỏi: "Như thế nào có được?"

"Lão đầu cho." Tần Phi lập tức đáp.

Trên mặt Thủy Tình Không hiện lên một tia dị sắc, sau một lát, cười khổ một tiếng: "Ta là người hẳn phải chết, Đoạn Ca ta không thể cầm. Người phải hảo hảo giữ gìn Đoạn Ca, nhất thiết không được để bất cứ kẻ nào biết người có Đoạn Ca, nếu như có người thây được thì người phải giết hắn!"

Tần Phi do dự nói: " Ngoài lão đầu ra, còn có một người biết... nhưng mà, ta cảm thấy hắn sẽ không hại ta!"

"Chỉ có người chết mới có thể che giấu bí mật." Thủy Tình Không dồn dập nói: "Đoạn Ca ý nghĩa tuyệt không phải đơn giản như người tưởng tượng."

Thủy Tình Không đưa tay vào ngực lấy ra một quyển bút ký nhét vào tay Tần Phi: "Những năm này ta tại trên thảo nguyên nhìn Thiên Ngân có chút thể ngộ mới đều ghi lại, có người không đến Thiên Ngân mà đạt được bản bút ký này thì cho rằng đây là người điên nói mê. Nhưng người có thể hiểu được."

"Người cưỡng ép ta xông ra Đông Đô." Tần Phi nói như đinh chém sắt.

Một giọt nước mưa từ trên nọc nhà rơi xuống, lướt qua giữa hai người, BA một tiếng, rơi vào trong một cái vũng nước nho nhỏ trên mặt đất, lay động một vùng sóng gợn.

Thủy Tình Không mỉm cười nói: "Xú tiểu tử, đưng chó rằng mình rất trọng yêu. Bàng Chân cùng Dịch lão đầu bởi vì mệnh lệnh của Sở Đế, liền chẳng quan tâm đến thân phận Đại Tông Sư mà đến đây vây công một mình ta. Nếu như ta thật sự bắt người rời khỏi Đông Đô, Sở Đế thà giết người cũng sẽ không để cho ta sống ly khai nơi đây, về sau cũng không nên tự kỷ như vậy rồi!"

Đã sắp chết đến nơi rồi, Thủy Tình Không lại còn có tâm tư đùa giỡn. Tần Phi một chút cũng cười không nổi hắn chỉ cảm thấy lỗ mũi có chút ê ẩm, dốc sức nháy mắt không cho nước mắt ở trong vành mắt rơi xuống.

"Cất kỹ bút ký cùng Đoạn Ca, gặp sư phụ của người thi nói rằng ta thật cao hứng khi nghe tin tức của hắn, cũng thật hân hạnh khi gặp được đồ đệ của hắn. Ta làm không xong sự tình, cho ta làm một người lười biếng, lại để cho sư phụ người tiếp tục hoàn thành a." Thủy Tình Không kéo qua một cái nghế tựa củ kỹ thong thả ngồi xuống, xúc động thở dài nói: "Vất vả bôn ba nửa đời lần này ngồi xuống thật sự là thoải mái!"

Giọng nói dần dần bé, hai mắt hơi đóng, một đời Đại Tông Sư cứ như vậy chết đi.

Tần Phi lệ nóng tràn ra, hai đầu gối mềm nhũn, nặng nề quỳ gối trước mặt Thủy Tình Không, trong vũng nước nhỏ chổ đầu gối rời xuống sóng gợn kinh động tản ra, văng lên một nửa nước bùn. Hai tay hắn hợp lại trên trán lạy ba cái, lẩm bẩm nói: "Ngai tuy chưa làm sư ta, nhưng đời nay Tần Phi dùng sư lễ tôn kính với ngài."

Thị vệ hết sức khẩn trương cùng nhau quan sát phòng sĩ quan, ngăn cách mưa bụi nhìn xem tan hoang tiểu viện.

Mê mang trong mưa, Tần Phi lẻ loi bóng dáng chậm rãi từ trong đi ra. Thi vệ thần kinh đã săp sửa kéo căng đồng thời nhẹ nhàng thở ra, lúc này có người kêu: "Lão gia hỏa nhất định chết rồi, đi vào chém thủ cấp của hắn..."

Tần Phi trầm tĩnh một phen, sát cơ nhất thời.

Đột nhiên thấy hoa mắt, một người nhanh hơn lướt qua Tần Phi, thân ảnh như điện lướt đến trước mắt người nọ, vung chưởng đem người tên kia đại nội thị vệ đánh cho hồn phi phách tán. Cái kia thân ảnh có chút gầy yếu, lạnh lùng quát: "Hôm nay, vì Hoàng mệnh, Dịch lão đầu ta thanh danh nửa đời có thể không cần, nhưng Thủy Tình Không người này vô luộn là tu vi hay nhân phẩm, có thể để cho các người những thứ này con mèo con chó làm bẩn hay sao?"

Bàng Chân cao ngạo thân ảnh trong mưa thoạt nhìn có thêm vài phần cô đơn, khóe miệng của hắn xẹt qua một tia lơ đãng cười khổ -- Dịch lão đầu cậy già lên mặt, nói đi là đi, làm như chính mình cón có mặt mũi để ở lại nữa sao?

Bàn tay Bàng Chân mở ra, vài giọt mưa rơi lên trên lòng, trong khoảnh khắc sôi trào, ngay sau đó hóa thành một mảnh hơi nước. Bàng Chân xa thẳm nhìn về phía cô tịch sân nhỏ thấp giọng nói:" Thiên để đều biết có mấy người, hôm nay lại thiếu mất một cái. Nhân sinh quả nhiên cô đơn lạnh lẽo!"

... ... ... ... ...

Tần Phi trong nhà, trên bàn có mấy cái thô ráp thức ăn, Lôi Lôi biết Tần Phi trở về nên cố ý xuống bếp giay vò làm ra. Tuy rằng màu sắc hương vị đều không đồng nhất nhưng so vơi hăc cháo trước kia thì tốt hơn rất nhiều.

Trên bàn còn để một bầu rượu, Tần Phi dựa vào cạnh bàn, tay nắm một cái tinh xảo mau xanh tiểu chén lẳng lặng nhìn rượu trong chén, hồi lâu sau mới uống một hơi hết sạch.

Cửu công chúa cùng Lôi Lôi im lặng ngồi một bên, không ai tại thời điểm này đi xúc động Tần Phi, cho dù là Lôi Lôi không sợ trời không sợ đất cũng không dám.

Nếu như Tần Phi điên cuồng uống rượu, gào khóc thì Lôi Lôi ngược lại sẽ không lo lắng, một người chỉ cần có thể đem trong đáy lòng uất ức phát tiết ra ngoài thì sẽ không có vấn đề gì. Nhưng thoạt nhìn Tần Phi rất bình thường, nhưng cử chỉ lại không bình thường chút nào, hắn không có tận lực uống say, khổ tâm rượu vào không thấy vị, hắn uống khồng nhiều cũng rất chậm, nhưng lại nhất thiết không bình luận về rượu ý tứ.

Cửu công chúa bị bầu không khí ngưng trọng trong nhà làm cho chân tay luống cuống, mấy ngày này Tần Phi không ở nhà, nàng đã dần làm quen với cuộc sống ngoài cung, cùng vui đùa, mắng giận với Lôi Lôi cũng có thể trò chuyện thích hợp với nhau, cứ tưởng răng sinh hoạt là một việc đơn giản, không nghĩ tới, Tần Phi trở lại khiên cho sinh hoạt của hai nử tử triệt để thay đổi, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào.

Lôi Lôi nhẹ nhàng ho khan một tiếng, cố lấy dũng khí cười nói: "Đệ đệ, có cái gì không vui sao, nói ra để cho chúng ta cùng chi sẻ thử xem?"

Tần Phi lạnh lùng nhìn nàng một cái đem rượu trong chén đổ vào trong miệng, cũng không có trả lời.

Lôi Lôi không mềm không cứng đụng phải cây đinh, cũng may mà nàng da mặt dày không để bụng. Sau một lát hướng Cửu công chúa nói: "Ta kể với người chuyện cười a."

Lôi Lôi muốn kể chuyện cười, Cửu công chúa lập tức gật đầu một cái.

"Chuyện kể rằng, một cặp tiểu hài tử là thân huynh đệ, bọn hắn mỗi ngày cùng chơi với nhau, cả hai đều cảm thấy rất thân. Có một ngày vì để cho quan hệ của hai người càng thân thiết hơn, người đoán bọn hắn làm thế nào?"

Cửu công chúa suy nghĩ một chút, rôi hỏi ngược lại: "Làm thế nào?"

"Bọn hắn kết bái làm anh em kết nghĩa!" Lôi Lôi nói xong cũng đã nhịn không được cười lên.

Hai vị thiếu nữ cười đến mức mất hết dáng vẻ, thế nhưng Tần Phi vẫn là một bộ dạng thờ ơ. Lôi Lôi đành phải u ám thở dài, áp vào bên tai Cửu công chúa nói: "Nam nhân thương tâm, thật sự là khó đối phó hơn cả nữ nhân ta không có cách nào khác rồi, đi ngủ đây."

Nàng ngược lại rất tiêu sái, nói đi là đi. Lưu lại Cửu công chúa cùng Tần Phi một mình đứng ở trong sảnh.

Ngọn đèn vẫn như củ không ngừng nhảy lên, làm nổi bất sắc mặt có chút âm trầm của Tần Phi.

Cửu công chúa nhẹ giọng nói: "Tần Trấn đốc, ta hiện tại cũng xem như là người trong nhà, tiếp nhận ngươi quản giáo. Ta và ngươi cũng không tính là quen thuộc, cũng chỉ mới gặp mặt nhau hai ba lần. Nhưng ta nhớ rõ một đêm kia, ở trong cung, người mặc quần áo giống thái giám, bị ta tưởng lầm là tiểu thái giám. Nói chuyện phiếm vơi nhau, ta và người đều rất tự nhiên, ta nói rất nhiều tâm sự mà không nên để cho người biết, khi đó người là một người rất cởi mở, không quan tâm đến người là nam nhân. Mặc dù ta không biết người xẩy ra chuyện gì mà làm cho tâm trạng của người uất ức nặng nề như vậy, nhưng ta cảm thấy được, những thứ này không phải là gánh nặng của người."

Nàng thản nhiên đứng lên, đi qua bên người theo Tần Phi trực tiếp ra ngoài cửa thản nhiên nói: "Ngày ấy, người từng nói với ta, ngàn vạn không nên phạm phải sai lầm. Hôm nay, ta đem những lời này sửa đổi một chút trả lại cho người. Một người tại thời điểm bi thương hoặc cuồng hỉ rất dễ dang phạm sai lầm. Nếu như người cảm thấy minh có sai thì cũng đừng mắc thêm sai lâm nữa mà hãy ngẫm lại mình sai nơi nào!"

Tách! chén nhỏ trong tay Tần Phi hóa thành từng mảnh sứ vỡ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.