Chiến Binh Của Công Chúa

Chương 5




Mairin thức giấc và nhận ra nàng không ở một mình trong căn phòng nhỏ. Gáy nàng đau nhói, nàng cẩn thận mở một mắt ra và thấy Ewan McCabe đang đứng ở cửa.

Ánh nắng len qua cửa sổ, xuyên qua những khe hở trên lớp lông thú được dùng làm mành che. Ánh sáng dường như khiến anh ta đáng sợ hơn so với khi anh ta ẩn mình trong bóng tối. Dưới ánh sáng, nàng có thể thấy anh ta rất cao lớn. Tư thế đầy đe dọa, anh ta gần như chắn kín lối ra vào.

“Xin lỗi vì đã mạo phạm," Ewan cộc lốc nói. "Ta đang tìm con trai."

Đến lúc đó, theo ánh mắt của anh ta hướng đến cái cuộn bên cạnh nàng, Mairin mới nhận ra Crispen đã trèo vào giường nàng trong đêm. Nó nằm rúc hẳn vào cạnh nàng, chăn che kín đến cổ.

“Tôi xin lỗi. Tôi không biết là...” nàng lên tiếng.

“Vì đêm qua ta bế thằng bé vào giường của ta nên ta chắc chắn cô không biết rồi," anh ta nói khô khốc. “Có lẽ nó đi trong đêm."

Nàng bắt đầu cử động, nhưng Ewan giơ tay lên. “Không, đừng đánh thức thằng bé. Hai người cần nghỉ ngơi. Ta sẽ bảo Gertie làm bữa sáng cho cô."

“C-Cảm ơn ngài."

Nàng bất lực nhìn anh ta, không biết nên làm gì trước lòng tốt đột ngột đó. Ngày hôm qua anh ta thật dữ tợn, cái nhíu mày của anh ta đủ dọa một người đến độ quên đường về. Sau cái gật đầu nhẹ, anh ta ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

Nàng cau mày, không tin vào sự thay đổi chóng mặt đó. Sau đó, nàng liếc cậu bé đang ngủ bên cạnh mình, cái nhíu mày của nàng giãn ra. Nhẹ nhàng, nàng vuốt tóc nó, thích thú nhìn những lọn tóc mềm ôm quanh khuôn mặt thằng bé. Sau này, tóc nó cũng sẽ dài như tóc cha mình.

Có lẽ lãnh chúa đã bình tĩnh khi thấy con trai trở về an toàn. Có lẽ anh ta thậm chí còn cảm thấy biết ơn và hối lỗi vì đã cư xử cộc cằn ngày hôm qua.

Hy vọng tràn đầy trong lồng ngực nàng. Có thể anh ta sẽ cho nàng một con ngựa và chút thức ăn. Nàng không biết sẽ đi đâu, nhưng vì Duncan Cameron có vẻ là kẻ thù truyền kiếp của Ewan McCabe nên việc nàng ở đây không phải là một ý hay.

Nỗi buồn trào lên trong tim khi nàng ôm Crispen vào lòng. Tu viện từng là nhà của nàng trong một thời gian dài, sự hiện diện của các xơ là nguồn an ủi của nàng, giờ đây nàng không còn cả hai điều đó nữa. Nàng không có nhà để về, không có chỗ an toàn nào để đi.

Nhắm mắt lại, nàng thì thầm một lời cầu nguyện thiết tha mong được Chúa đoái thương và bảo vệ. Chắc chắn là Ngài sẽ ban chúng cho nàng khi nàng cần.

Khi nàng tỉnh dậy lần thứ hai, Crispen không còn trên giường. Nàng vươn mình và cử động ngón chân, rồi sau đó nhăn mặt khi cơn đau len lỏi khắp cơ thể. Ngay cả việc tắm nước nóng và một chiếc giường êm ái cũng không đủ xua đi sự đau đớn đang giày vò nàng. Tuy vậy, nàng đã có thể cử động tốt hơn so với hôm qua, nàng chắc chắn mình đủ khỏe để ngồi trên lưng ngựa một mình.

Tung tấm chăn lông thú qua một bên, nàng đặt chân xuống sàn đá và khẽ rùng mình ớn lạnh. Nàng đứng lên, bước đến cửa sổ kéo mành che cho ánh sáng tràn vào.

Những tia nắng bao quanh lấy nàng như hổ phách lỏng. Nàng nhắm mắt và hướng mặt về phía mặt trời, sung sướng tận hưởng tia nắng ấm.

Hôm đó trời rất đẹp, vẻ đẹp chỉ có ở mùa xuân trên cao nguyên. Nàng đưa mắt nhìn những sườn đồi, sung sướng đắm mình trong cảm giác lần đầu tiên được nhìn lại cảnh vật quê nhà thân yêu sau bao năm ròng rã. Thực ra, nàng đã khao khát được ngắm lại thiên đường không biết bao nhiêu ngày. Neamh Álainn. Thiên đường tuyệt đẹp đó. Một ngày nào đó, nàng sẽ được thỏa sức ngắm nhìn tài sản thừa kế của mình – tài sản thưà kế của con mình. Phần duy nhất của người cha mà nàng từng có.

Nàng cuộn các ngón tay thành nắm đấm. “Ta sẽ không thua đâu," nàng thì thầm.

Không muốn mất thêm thời gian, nàng mặc chiếc váy giản dị mà một người phục vụ đã để lại cho nàng. Cổ áo được thêu một đường viền hoa đầy nữ tính, ở giữa thân áo là thứ mà nàng nghĩ là gia huy của nhà McCabe, có màu xanh lục và vàng. Vui mừng vì không phải khoác trên mình màu sắc của Duncan Cameron, nàng đi nhanh ra cửa.

Khi gần đến chân cầu thang, nàng lưỡng lự, đột nhiên cảm thấy không chắc chắn lắm. Một người phụ nữ nhà McCabe nhìn thấy Mairin và giúp nàng khỏi lúng túng trước lối vào đại sảnh. Người đó mỉm cười, bước tới chào nàng.

“Chúc cô buổi chiều tốt lành. Hôm nay cô cảm thấy tốt hơn chưa?"

Mairin nhăn mặt. “Đã là buổi chiều rồi ư? Tôi không định ngủ cả ngày."

“Cô cần nghỉ ngơi mà. Hôm qua trông cô như sắp ngất đến nơi. Nhân tiện, tên tôi là Christina. Tên cô là gì?"

Mairin đỏ mặt, đột nhiên cảm thấy mình ngu ngốc. Nàng băn khoăn không biết có nên nghĩ ra một cái tên không, nhưng nàng ghét phải nói dối.

“Tôi không thể nói cho cô được," nàng thì thầm.

Lông mày Christina nhướng lên, nhưng Mairin lấy làm mừng vì cô ta không phản ứng gì thêm. Sau đó cô ta với lấy cánh tay của Mairin và khoác vào tay mình.

“Ồ, vậy thì, tiểu thư, chúng ta cùng nhau vào bếp trước khi Gertie mang bữa ăn của cô cho mấy chú chó săn nào."

Cảm thấy nhẹ nhõm vì Christina không bắt ép, nàng để cô gái kéo mình vào bếp, ở đó có người phụ nữ đứng tuổi đang nấu nướng bên bếp lò. Mairin nghĩ đó là một người phụ nữ đoan trang, tại sao thì nàng không biết. Chẳng phải những người phụ nữ biết nấu nướng đều rất hiền hậu, nhân từ ư?

Gertie gầy nhom, mái tóc hoa râm của bà được buộc lại sau gáy. Một vài sợi xõa ra, lòa xòa quanh mặt, khiến bà có vẻ hoang dã. Bà liếc mắt nhìn Mairin sắc như thể bóc da nàng ra vài lớp.

“Đến lúc cô tỉnh dậy và đi lại rồi. Ở đây không ai ngủ lâu đến thế trừ khi họ đang hấp hối, mà tôi thì không nghĩ cô như vậy, cô đang đứng trước mặt tôi rất hồng hào và khỏe mạnh. Đừng có biến điều đó thành thói quen, nếu không tôi sẽ không giữ bữa sáng lại cho cô đâu."

Mairin hết sức ngạc nhiên, theo bản năng, phản ứng đầu tiên của nàng sẽ là cười ầm lên, nhưng nàng không biết người phụ nữ kia có thấy khó chịu hay không. Nên thay vào đó, nàng trịnh trọng khoanh tay trước ngực và hứa sẽ không bao giờ lặp lại điều đó. Một lời thề nàng cảm thấy nhẹ nhàng khi nói ra vì nàng không định ở trong nhà McCabe thêm một đêm nào nữa.

“Vậy thì ngồi đi. Có một chiếc ghế đẩu ở góc bếp đấy. Cô có thể ăn ở đó. Không cần thiết phải dọn bàn ra sảnh chỉ cho một người ăn."

Mairin ngoan ngoãn nghe lời và ăn nhanh đĩa thức ăn. Gertie và Christina nhìn trong lúc nàng ăn, Mairin có thể nghe tiếng họ thì thầm khi họ nghĩ Mairin không để ý.

“Không nói tên cô ta cho cô ư?" Gertie nói to.

Bà quay ra nhìn Mairin và phát ra một tiếng “hừm”. “Khi người ta không nói tên mình ra thì đó là vì họ có điều gì muốn giấu. Cô đang che giấu điều gì? Đừng nghĩ lãnh chúa của chúng tôi sẽ không tìm ra. Ngài rất giỏi trong việc điều tra những điều vớ vẩn như thế từ loại con gái như cô."

“Vậy tôi sẽ nói chuyện đó với lãnh chúa của bà, và chỉ với ông ta thôi," Mairin quả quyết nói. Nàng hy vọng bằng việc nói rõ ràng, dứt khoát, người phụ nữ kia sẽ kiềm chế lại. Gertie chỉ đảo mắt rồi lại quay về chỗ bếp lò.

“Cô có thể đưa tôi đến chỗ ông ta được không?" Mairin hỏi Christina khi nàng đứng dậy. “Tôi thực sự muốn nói chuyện với ông ấy ngay bây giờ."

“Tất nhiên rồi, thưa tiểu thư," Christina nói với giọng ngọt ngào. “Tôi được yêu cầu là đưa cô đến chỗ ngài ấy ngay sau khi cô ăn xong mà."

Chỗ thức ăn mà Mairin vừa nuốt vào bụng cuộn lên trong cổ họng nàng như bia hỏng chua loét.

“Cô lo lắng phải không?" Christina hỏi khi họ đi xuống cầu thang ra ngoài. “Cô chẳng có lý do gì phải lo cả. Lãnh chúa có vẻ dữ dằn thế thôi, khi ngài tức giận, ngài có thể nghiêm khắc, nhưng ngài rất công minh với mọi người trong gia tộc chúng tôi."

Phần Christina đã bỏ qua là Mairin không phải một phần của gia tộc McCabe, cũng có nghĩa bất kỳ cách xử sự nào liên quan đến sự công bằng và vô tư đều không được áp dụng với nàng. Nhưng nàng đã cứu Crispen, và rõ ràng là ngài lãnh chúa yêu con trai mình. Nàng bám vào suy nghĩ đó khi họ rẽ qua góc nhà để vào sân.

Mairin mở to mắt trước cảnh tượng mình nhìn thấy, rất đông thanh niên đang luyện tập. Tiếng gươm và khiên va vào nhau chan chát làm tai nàng ù đi, ánh mặt trời buổi chiều lóe trên những mảnh kim loại khiến nàng chói mắt và nhíu mày lại. Nàng chớp mắt, hướng ánh nhìn ra khỏi những hình ảnh lấp loáng trong không trung. Khi nhận ra điều mà mình đang nhìn thấy, nàng thở gấp.

Nàng run rẩy đưa tay lên ngực, tầm nhìn của nàng mờ đi. Mãi cho đến khi lá phổi khốn khổ của nàng cầu xin lòng thương hại, nàng mới nhận ra mình đang nín thở. Nàng hít đầy một hớp không khí, nhưng điều đó không làm cho đầu óc nàng minh mẫn ra chút nào.

Lãnh chúa đang đấu với một người lính khác, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần bó sát bằng vải kẻ sọc vuông và đi bốt. Vòm ngực trần của anh ta lấp lánh mồ hôi, bên sườn có một dòng máu nhỏ đang chảy xuống.

Lạy Chúa tôi.

Nàng nhìn chòng chọc, không thể nào rời mắt đi chỗ khác, dù biết việc nhìn như thế này là một tội lỗi.

Lãnh chúa có đôi vai rộng. Vùng ngực to lớn có vài vết sẹo do đánh trận. Vết tích mà một người đàn ông ở độ tuổi anh ta không thể không mang. Đó là những huân

danh dự của người cao nguyên. Một người đàn ông không có sẹo sẽ bị coi là yếu ớt và hèn nhát.

Mái tóc anh ta bám chặt vào lưng, những lọn tóc tết đong đưa khi anh ta xoay người dưới đất để né một đường gươm khác của đối thủ. Các cơ bắp của anh ta căng ra và phồng lên khi anh ta vung lưỡi gươm nặng quanh đầu và đâm xuống. Vào giây cuối, đối thủ của anh ta giơ khiên đỡ nhưng vẫn oằn người sau cú đánh.

Người lính trẻ hơn ngã sóng soài, gươm của anh ta văng đi. Anh ta vẫn có ý thức đưa tấm khiên lên che chắn trong lúc nằm đó thở hổn hển.

Lãnh chúa cau mày nhưng vẫn đưa tay keo anh ta lên. “Lần này cậu cầm cự được lâu hơn, Heath ạ, nhưng cậu vẫn để cảm xúc chi phối hành động. Khi nào cậu chưa học được cách để kiểm soát cảm xúc của mình, cậu vẫn sẽ là một chiến binh nhẹ ký trên chiến trường."

Heath cau có và có vẻ không hài lòng với lời nhận xét của lãnh chúa. Cậu ta phớt lờ bàn tay chìa ra của Ewan, lồm cồm bò dậy, mặt đỏ bừng vì giận dữ.

Đến lúc đó, Ewan mới ngẩng lên và nhìn thấy Mairin đang đứng cạnh Christina. Mắt anh ta nheo lại và nàng thấy choáng váng trước sức mạnh từ cái nhìn đó. Alaric ném áo chùng cho anh ta ngay khi được ra hiệu. Sau khi tròng vội chiếc áo vào người, anh ta lệnh cho Mairin đi tới.

Cảm thấy thất vọng một cách kỳ lạ khi anh ta đã khoác áo vào, Mairin tiến lại gần hơn, gần như lê gót trên nền đất bụi bẩn. Thật ngớ ngẩn. Nàng là một người phụ nữ trưởng thành, nhưng khi đứng trước người đàn ông này, nàng cảm thấy mình như một đứa trẻ hư đang bị gọi ra quở trách vậy.

Lương tâm tội lỗi. Một lời nhận lỗi sẽ làm mọi việc dễ chịu hơn.

“Cô lại đây. Chúng ta có rất nhiều chuyện phải nói."

Nàng nuốt nước bọt, lén đưa mắt liếc nhìn Christina, cô ta hướng về phía lãnh chúa để nhún gối chào trước khi quay người trở vào nơi họ vừa đi ra.

Hàm răng anh ta thoáng lộ sau nụ vười rộng mở. “Đến đây," anh ta lặp lại. “Ta không cắn đâu."

Sự hài hước đột ngột đó làm nàng mỉm cười rạng rỡ mà không hề biết ảnh hưởng của nó đối với những người đàn ông xung quanh thế nào.

“Vâng, thưa Lãnh chúa. Vì ngài đã đưa ra lời đảm bảo như vậy, tôi sẽ chấp nhận mạo hiểm và đi cùng ngài."

Họ ra khỏi sân và vào con đường nhỏ dẫn lên triền đồi nhìn xuống hồ. Đến đỉnh đồi, lãnh chúa dừng lại rồi đưa mắt nhìn mặt hồ.

“Con trai ta nói rằng ta phải cám ơn cô rất nhiều."

Nàng khoanh tay trước ngực, ngón tay bấu vào lớp vải chiếc áo đang mặc. “Crispen là một cậu bé tốt. Cậu bé giúp tôi nhiều như tôi đã giúp cậu ấy vậy."

Lãnh chúa gật đầu. “Thằng bé cũng nói với ta thế. Nó mang cô về cho ta."

Mairin không thích cái cách anh ta nói câu cuối cùng. Có quá nhiều sự sở hữu trong câu nói ấy.

“Lãnh chúa, hôm nay tôi phải đi. Nếu ngài không thể cho tôi một con ngựa, tôi sẽ đi bộ, tuy vậy tôi mong được hộ tống đến biên giới lãnh địa của ngài."

Anh ta nhướng một bên mày, quay sang nhìn nàng. “Đi bộ ư? Cô sẽ không đi được xa đâu, cô gái. Cô sẽ bị ném lên lưng ngựa của một ai đó rồi bị đem đi ngay sau khi cô rời khỏi đất của ta."

Nàng nhíu mày. “Nếu tôi cẩn thận thì sẽ không sao."

“Cẩn thận như khi cô để mình bị lũ người nhà Duncan Cameron bắt sao?"

Má nàng nóng bừng. “Chuyện đó khác. Lúc đó tôi không lường trước là...”

Sự thích thú kín đáo lóe lên trong mắt anh ta. “Có ai lường trước là mình sẽ bị bắt đi đâu?"

“Phải," nàng thì thầm.

“Nói cho ta biết đi. Có vẻ cô là người hoàn toàn tin tưởng vào một lời hứa. Ta cá là cô hy vọng người ta sẽ làm theo những gì họ nói."

“Ồ phải," nàng thành thật.

“Và cô yêu cầu một lời hứa từ con trai ta, đúng không?"

Nàng nhìn xuống. “Phải, tôi có."

“Và cô hy vọng nó giữ lời hứa đó?"

Nàng xoắn tay rối bời nhưng vẫn gật đầu với cảm giác tội lỗi đầy mình.

“Và Crispen cũng đòi một lời hứa từ ta."

“Lời hứa nào cơ?" Nàng hỏi.

“Bảo vệ cô."

“Ồ.”

Nàng không biết phải nói gì. Dường như nàng đã tự buộc mình vào một cái bẫy. Nàng biết điều đó.

“Ta cho là việc bảo vệ một cô gái sẽ rất khó khăn nếu cô ta chạy bộ khắp cao nguyên, cô có nghĩ thế không?"

Nàng cau mày, không hài lòng trước cái hướng mà câu chuyện này đang được dẫn dắt.

“Thế thì tôi giải thoát cho ngài khỏi lời hứa với cậu bé."

Anh ta lắc đầu, một nụ cười nở trên khóe môi. Choáng váng, nàng nhìn chằm chằm vào sự thay đổi đó trên khuôn mặt anh ta. Trời ạ, anh ta khá đẹp trai đấy chứ. Rất đẹp trai là đằng khác. Và trông anh ta trẻ hơn, không khắc nghiệt như trước, vì đã nhìn thấy những vết sẹo, nên nàng biết anh ta là không phải là người dịu dàng. Anh ta là một chiến binh. Không thể biết được anh ta đã giết bao nhiêu người trong chiến trận. Sao nhỉ, anh ta có thể bẻ cổ ai đó chỉ bằng những ngón tay của mình. Chắc chắn là cổ nàng cũng thế.

Suy nghĩ đó làm nàng vụt đưa tay lên che cổ lại.

“Chỉ có Crispen mới có thể giải thoát ta khỏi lời hứa đó, cô gái ạ. Và ta chắc chắn là nó đã nói với cô rồi, người nhà McCabe luôn luôn giữ lời."

Rầu rĩ, nàng nhớ là Crispen có nói như thế. Nàng cũng nhớ lời thề nó nói với nàng rằng cha nó sẽ bảo vệ nàng. Nàng đã dựa quá nhiều vào bản năng tự bảo toàn của mình đến mức không suy nghĩ thấu đáo xem lời nói đó có nghĩa gì.

“Có phải ngài đang nói rằng tôi không thể đi?"

Nàng thì thầm.

Trông anh ta như đang cân nhắc câu hỏi đó một hồi, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng. Anh ta nhìn chăm chú đến mức khiến nàng cảm thấy lúng túng.

“Nếu ta biết cô có một nơi an toàn để đi, tất nhiên ta sẽ để cô đi. Có lẽ là về với gia đình chăng?"

Nàng không định nói dối là mình có gia đình, nên nàng không trả lời.

Lãnh chúa thở dài. “Nói cho ta biết tên cô. Cho ta biết tại sao Duncan Cameron lại khăng khăng một mực đòi cưới cô. Ta đã hứa với Crispen là sẽ bảo vệ cô, ta sẽ làm, nhưng ta không thể làm điều đó nếu không biết toàn bộ sự thật."

Ôi trời ơi, anh ta lại bắt đầu trở nên nóng giận khi nàng không làm theo yêu cầu của anh ta. Anh ta đã định bóp cổ nàng ngày hôm trước. Có lẽ sau một đêm, mong muốn đó vẫn chưa dịu đi, cho dù lúc này anh ta có tỏ ra kiên nhẫn đến đâu đi chăng nữa.

Thay vì công khai thách thức anh ta như hôm qua, nàng im lặng, tay vẫn khoanh trước ngực.

“Rồi cô thấy, ta sẽ tìm ra sớm thôi. Tốt hơn là cô nói cho ta điều ta muốn biết nay bây giờ. Ta không thích phải chờ đợi. Ta không phải là một người kiên nhẫn. Đặc biệt là khi những người dưới quyền thách thức ta."

“Tôi không dưới quyền của ngài," nàng buột miệng trước khi kịp suy nghĩ thấu đáo về điều đó.

“Thời điểm cô đặt chân lên đất của ta, cô đã là người dưới quyền ta rồi. Lời hứa của con trai ta đặt cô dưới sự chăm lo và bảo vệ của ta. Lời hứa của ta với con trai ta củng cố điều đó. Cô sẽ phải nghe lệnh của ta."

Nàng hếch cằm lên, nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh lục sắc bén đó. “Tôi đã sống sót dưới bàn tay của Duncan Cameron. Tôi cũng sẽ sống sót dưới tay ngài. Ngài không thể bắt tôi nói ra điều gì được. Cứ đánh tôi nếu ngài muốn, nhưng tôi sẽ không nói cho ngài điều ngài muốn biết đâu."

Cơn phẫn nộ lóe lên trong mắt, và miệng anh ta há hốc. “Cô nghĩ ta sẽ đánh cô? Cô nghĩ ta cũng là loại người như Cameron sao?"

Sức mạnh mãnh liệt trong giọng nói anh ta làm nàng phải lùi lại. Nàng hoảng sợ, và cơn giận truyền từ đôi vai anh ta xuống thành những cơn sóng cuồn cuộn. Anh ta gần như hét câu hỏi đó vào mặt nàng.

Lãnh chúa quay đi, tay đưa lên vuốt tóc. Nàng không biết anh ta định kéo tóc trong lúc tức giận hay định ngăn không cho bản thân siết những ngón tay quanh cổ nàng nữa.

Khi anh ta quay lại, mắt anh ta sáng lên có chủ ý, và anh ta tiến lại gần nàng, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Nàng vội lui một bước về sau, nhưng anh ta đã ở đó rồi, hiện ra lù lù trước mặt nàng, cứng người lại vì điên tiết.

“Không bao giờ, không bao giờ ta đối xử với đàn ông hay phụ nữ theo cái cách mà Cameron đối xử với cô. Chó còn được đối xử tốt hơn thế. Đừng bao giờ phạm sai lầm so sánh ta với hắn."

“V-vâng, thưa Lãnh chúa."

Anh ta giơ tay lên, nàng cố gắng không nao núng. Làm thế nào mà nàng có thể đứng như trời trồng ở đó, nàng không biết, nhưng điều quan trọng là dường như nàng không thấy sợ hãi về việc anh ta sẽ đánh mình. Nhưng thay vì đánh nàng như nàng tưởng, anh ta lại chạm vào một lọn tóc đang rủ xuống má nàng.

“Ở đây sẽ không có ai làm cô bị thương đâu. Cô phải tin ta."

“Ngài không thể bắt người khác phải tin ngài được!"

“Có, ta có thể, và cô sẽ phải làm thế. Ta cho cô thời gian đến ngày mai để quyết định xem có đủ tin ta rồi kể cho ta nghe những điều ta muốn biết hay không. Ta là lãnh chúa của cô, và cô sẽ phải tuân lệnh ta như tất cả những người ở đây. Mong cô hiểu điều đó?"

“Điều đó... điều đó thật nực cười," nàng lắp bắp, quên mất mình không được chọc giận anh ta thêm nữa. “Đó là điều vô lý nhất mà tôi từng nghe."

Nàng quay lưng về phía anh ta để thể hiện quan điểm của mình về mệnh lệnh mà anh ta đưa ra. Khi bước đi, nàng đã bỏ lỡ nụ cười thích thú ngự trên khuôn mặt Ewan.