Chiến Thần Bất Bại

Chương 588: Linh Diễm




Đường Thiên đau đớn tới cực điểm, trong cơ thể mỗi mạch máu đều như muốn bùng nổ, đồng thời kèm theo cảm giác thiêu đốt mãnh liệt.
Miệu có phải mình đang bốc khói không?
Trong đầu Đường Thiên xuất hiện một suy nghĩ vớ vẩn như vậy, gã cũng không khỏi bật cười, thế nhưng khóe miệng gã nhếch lên còn khó coi hơn khóc.
Trong Song Tử Lô, biển máu mênh mông tưởng chừng vô tận gào thét, cơn sóng lớn yêu dị phun ra ánh lửa.
Biển máu tỏa ra áp lực cường đại, đẩy biển năng lượng vào một góc, ép thành một khối nhỏ.
Mỗi lần biển máu phun ra nuốt vào ánh lửa, lại phun ra một chùm mảnh vỡ màu đen, chỉ chớp mắt những mảnh vỡ màu đen đã trải rộng khắp biển máu, hóa thành khói đen vô biên vô hạn. Những mảnh vỡ màu đen này là pháp tắc ẩn chứa trong Ma Quỷ Hỏa, đại diện cho pháp tắc dục vọng hắc ám mặt trái.
Khói đen cuồn cuộn gào thét không nguôi, chúng kịch liệt áp súc, một lát sau hóa thành một ma quỷ hình dạng quái lạ lạnh lùng đứng đó. Thân hình nhỏ bé do vô số côn trùng tham lam tụ tập lại. Côn trùng tham lam cũng không phải bản thể, chúng đều là một bộ phận của pháp tắc dục vọng.
Hắc ma dục vọng tham lam.
Đây mới là điểm cường đại thật sự của Ma Quỷ Hỏa, hắc ma tham lam tan vào trong Ma Quỷ Hỏa, chỉ cần bất cứ con ám trùng tham lam nào thăm dò được tâm thần đối phương, nó sẽ ẩn tàng trong vô hình hoặc thiêu đốt không ngừng.
Đáng tiếc, nó gặp phải Huyết Lô, nơi này chỉ có sức mạnh huyết thống thuần túy nhất, chỉ có thể dung nhập vào trong pháp tắc huyết mạch. Hắc ma tham lam với thân thể gần như bất tử đối mặt với lực lượng huyết nhục thuần túy đó, không chút năng lực kháng cự, bị xoắn nát.
Hắc ma tham lam tan rã như người tuyết.
Ma Quỷ Hỏa bị tịnh hóa không ngừng bị biển máu hấp thu, biển máu càng lúc càng tươi đẹp, nhưng nhiệt độ lại nhanh chóng giảm xuống, biển máu lại trở lại bình tĩnh.
Ngoại trừ màu sắc của biển máu càng thêm tươi đẹp, không còn biến hóa nào khác.
Khoảnh khắc Hắc Ma tham lam biến mất, thân thể Đường Thiên chấn động, những mạch máu nổi lên như gọng thép nhanh chóng chìm xuống. Máu tươi trong Huyết Lô bắt đầu chảy dọc mạch máu, truyền khắp các ngóc ngách thân thể Đường Thiên.
Két két két!
Niếng nổ như rang đậu vang lên không ngừng trong thân thể Đường Thiên. Thân thể gã rung lên kịch liệt như cái sàng. Nhiệt lưu tản khắp tứ chi ngũ hài của gã, toàn thân gã như bao phủ trong nước biển ấm áp, thoải mái không nói nên lời.
Gã có thể cảm nhận được thân thể của mình đang xảy ra biến hóa kịch liệt, xương cốt càng thêm rắn chắc, bắp thịt càngt hêm cứng cỏi hữu lực, tràn ngập lực bộc phát, ngay cả làn da của gã cũng hóa thành như lớp kim loại.
Gã cảm thấy bản thân cường đại trước nay chưa từng có.
Đom đóm và cát lửa đầy trời tiêu tán vô hình, thân thể Đường Thiên lộ ra trước mắt mọi người.
Nhìn qua, Đường Thiên không có bất cứ biến hóa nào.
Tôn Kiệt cẩn thận không phát động tấn công, dáng dấp vừa rồi của đối phương thật quá đáng sợ, hắn không biết rốt cuộc đối phương xảy ra chuyện gì. Hắn cũng không mấy lo lắng,cho dù vừa rồi đối phương đột phá cũng tuyệt đối không thể nhảy từ kẻ năng chướng lên thành Thánh giả cấp bạc.
Có điều, thật thú vị. . .
Tôn Kiệt cảm thấy lần này quả không uổng công, người này mặc dù là năng chướng nhưng thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, khiến hắn cũng phải mở mang tầm mắt. Đột nhiên, Đường Thiên nhếch miệng cười với hắn, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
Hả?
Không đúng, hắn đột nhiên biến sắc, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt khiến lông tơ của hắn đột nhiên dựng đứng, một nắm đấm đột ngột xuất hiện trước mặt hắn!
Con ngươi hắn lập tức mở rộng, hầu như không tin nổi, mất cả khả năng phản ứng.
Nắm đấm của đối phương cách mặt hắn chi không tới nửa mét đã bị ba con én ánh sáng ngăn cản!
Ầm!
Ba còn én lập tức bị đánh nát, như một lớp sương mù ập tới mặt hắn, Tôn Kiệt ngây ngẩn.
Không thể nào? Hắn hoàn toàn không hiểu vừa rồi đối phương làm sao đột phá được phạm vi ngoài của Yến Hộ? Yến Hộ của hắn hoàn toàn không có góc chết, mỗi con én ánh sáng đều có năng lực dự đoán công kích cực kỳ chính xác.
Nếu cú đám vừa rồi trúng phải hắn, đầu của hắn sẽ nổ tung như quả dưa hấu.
Cảm giác sợ hãi mãnh liệt bao phủ toàn thân hứn, kẻ địch đột nhiên trở nên xa lạ, không gì tệ hơn thế này!
Lúc này Đường Thiên lại cực kỳ khoái chí, sức mạnh mãnh liệt tràn ngập toàn thân, gã cảm giác trong thân thể mình như có một hải dương mênh mông, vung tay nhấc chân cũng có lực lượng bài sơn đảo hải.
Càng khiến gã mừng rỡ hơn cả là trên nắm tay hắn lượn lờ ngọn lửa màu xám.
Sau khi hấp thu Ma Quỷ Hỏa, thể chất không năng lượng của gã rốt cuộc có tăng trưởng về chất, ngọn lửa màu xám này chính là năng lực của thể chất không năng lượng.
Bất cứ huyết mạch nào cũng có năng lực độc hữu của mình, khi huyết mạch tiến hóa tới cảnh giới nhất định, những năng lực này sẽ khai mở. Thân thể không năng lượng của Đường Thiên vẫn không bộc lộ ra năng lực đặc biệt. Ngoại trừ thân thể trở nên mạnh mẽ ra dường như không còn chỗ tốt nào khác.
Thế nhưng giờ, thân thể không năng lượng rốt cuộc xuất hiện năng lực!
Ngọn lửa xám rất nhạt, vờn quanh nắm đấm của Đường Thiên, không hề tiêu tan.
Đường Thiên quyết định đặt tên nó là Linh Diễm, trước nay gã chưa từng thấy ngọn lửa nào quái lạ đến vậy. Linh Diễm không lạnh cũng không nóng, nếu vật thể không có năng lượng tiếp xúc với nó, nó sẽ không có bất cứ phản ứng nào. Nó chỉ có năng lực phá hoại kinh người đối với năng lượng, nếu năng lượng tiếp xúc với nó, nó sẽ lập tức dập tắt. Vừa rồi gã có thể thoải mái xuyên thủng tầng phòng ngự ngoài của của Yến Hộ chính là nhờ hiệu ứng dập tắt năng lượng của Linh Diễm.
Đường Thiên lập tức chú ý thấy vẻ kinh hoảng Tôn Kiệt, gã không hề do dự, lập tức xung kích lần thứ hai.
Đùng đùng đùng!
Giữa tiếng nổ dày đặc, Đường Thiên như một tia chớp uốn khúc, gợn sóng đan xen trên không trung còn chưa xuất hiện, gã đã lao tới trước mặt Tôn Kiệt.
Ầm!
Nắm đấm đánh lên một con én bạc, ầm, con én bạc bị đánh nổ thành một chùm mảnh vụn.
Tôn Kiệt hồn phi phách tán, có làm sao hắn cũng không ngờ tới Đường Thiên lại đột nhên trở nên cường hãn như vậy!
Ầm ầm ầm!
Én ánh sáng bay lượn quanh người Tôn Kiệt không ngừng bị nổ nát, trong chớp mắt số lượng én ánh sáng giảm mạnh, Yến Hộ của hắn lung la lung lay, én ánh sáng bể nát, hóa thành một chùm sương mù bồng bềnh.
Tốc độ của đối phương đột nhiên trở nên cực kỳ nhanh chóng. Tôn Kiệt ngơ ngác phát hiện bản thân không theo kịp tốc độ của đối phương.
Tốc độ không theo kịp đối phương vậy cũng tức là hắn đã mất đi thế chủ động, nghĩa là hắn không thể thoát khỏi đối phương trở lại trong chiến trận. Trong lòng hắn cực kỳ hối hận, vốn cho rằng chiến đấu đã chắc chắn, không ngờ lại rơi vào tuyệt cảnh như vậy!
Sợ hãi tử vong khiến Tôn Kiệt vứt bỏ mọi tạp niệm, điên cuồng chống đỡ công kích của Đường Thiên.
Hắn cắn chặt răng, hoàn toàn không tiết kiếm năng lượng trong cơ thể nữa, đoản kiếm trong tay không ngừng vung lên, từng con én ánh sáng bay ra từ thân kiếm, tập trung vào trong vòng sáng. Tiềm năng bộc phát trước bước ngoặt sinh tử khiến hắn đột phá cực hạn bản thân, én ánh sáng như giọt mưa gia nhập vòng sáng.
Ầm ầm ầm!
Tiếng nổ ầm ầm không ngớt khiến sức chú ý của hắn tập trung chưa từng thấy, hắn không lo được gì khác, chỉ biết vung đoản kiếm điên cuồng.
Sĩ quan phụ tá của Tôn Kiệt vừa thấy tình hình không ổn, không lo được gì khác, kiệt lực hô lớn: "Trợ giúp đại nhân!"
Mọi người lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đi theo sĩ quan phụ tá, bay về phía hai người đang chiến đấu trên bầu trời.
Động tĩnh lớn như vậy, làm sao Đường Thiên không phát hiện ra được? Tâm tình hắn lập tức trở nên tồi tệ.
Chết tiệt! Nếu cho mình thêm chút thời gian, chỉ cần một chút thời gian thôi, Tôn Kiệt không kiên trì nổi nữa! Gã nhạy bén cảm nhận được tần suất vung kiếm của Tôn Kiệt đang nhanh chóng giảm xuống, chứng minh năng lượng trong thân hể hắn đang tiêu hao tới cực hạn.
Chỉ cần thêm chút thời gian. . .
Trong lòng Đường Thiên cực kỳ không cam lòng, thế nhưng` cũng biết nếu bị hơn bốn trăm quân tinh nhuệ này vân kín, cho dù lúc này mình đã đột phá cũng phải chết tại đây!
Chết tiệt. . .
Đường Thiên cắn răng, đang muốn bứt liu lại, đột nhiên khóe mắt hắn liếc thấy một điểm đen nhỏ xa xa, trong lúc kinh hãi lại bỗng mừng rỡ như điên, là U Châu Quỷ Kỵ do Thạch Sâm suất lĩnh!
Đến đúng lúc lắm!
Đường Thiên nhanh chóng quyết định, ngăn cản kẻ địch. Quan trọng nhất là không thể để Tôn Kiệt cùng thủ hạ của hắn hội hợp. Một khi Tôn Kiệt hội hợp cùng binh đoàn của hắn, cho dù mình cộng tiểu đội của Thạch Sâm cũng tuyệt đối không phải đối thủ.
Đường Thiên hiểu rõ sự lợi hại của binh đoàn, huống hồ Tôn Kiệt còn là một vị võ tướng xuất sắc.
Hít sâu một hơi, trên tay Đường Thiên bỗng nhiều thêm một bó lớn cành cây xanh lam!
Đây là chiến lợi phẩm gã thu hoạch được trong biển ánh sáng. Người lùn xanh dùng chúng làm lao, uy lực kinh người. Ngay Tiểu Húc Húc không kịp đề phòng cũng trúng chiêu.
Một tiếng quát lớn vang lên, Đường Thiên dốc toàn bộ sức lực, ném thẳng mũi lao xanh lam ra ngoài.
Một chùm sáng xanh lam tách khỏi tay Đường Thiên.
Sĩ quan phụ tá biến sắc, gấp giọng nhắc nhở: "Cẩn thận!"
Thế nhưng đã chậm, bọn họ quan tâm tới tính mạng đại nhân, đã xông tới hết tốc lực. Còn Đường Thiên ném cành cây băng lam cũng dùng hết toàn lực.
Chỉ thấy vài chục luồng sánh xanh lam bắn thẳng vào đội ngũ.
Đùng!
Tất cả cành cây băng lam cùng tan nát, năng lượng xanh lam như hàn triều lan tràn phân nửa đội ngũ, năng lượng quỷ dị truyền vào trong thân thể bọn họ.
Một số binh lính thực lực hơi yếu không kịp kêu một tiếng, rớt thẳng từu trên bầu trời xuống.
"Băng Lam Chi Thương!"
Sĩ quan phụ tá la lên thất thanh, hắn biến sắc, chỉ có người lùn xanh mới có Băng Lam Chi Thương, hơn nữa cũng chỉ người lùn xanh cấp cao mới sở hữu, sao gã này lại có nhiều Băng Lam Chi Thương như vậy!
Tiếng hô kinh ngạc của sĩ quan phụ tá khiến đội ngũ rối loạn, các binh sĩ biến sắc. Uy danh Băng Lam Chi Thương khiến người nghe biến sắc, nó là vũ khí khiến người ta sợ hãi nhất của bộ tộc người lùn xanh.
Nhưng người lùn xanh xưa nay không đem Băng Lam Chi Thương ra tiêu thụ. Vô số đại sư đều cực kỳ hiếu kỳ với loại vũ khí này, thế nhưng trên thị trường căn bản không mua được Băng Lam Chi Thương.
Gã này. . . Rốt cuộc có quan hệ gi với người lùn xanh?
Nếu không phải bề ngoài của Đường Thiên không hề dính dáng gì tới người lùn xanh, bọn họ chắc đã cho rằng Đường Thiên là người lùn xanh!
Nhưng sự kinh ngạc mà Đường Thiên đem tới cho bọn họ còn chưa kết thúc.
Đường Thiên đã quyết ngăn cản đám người, làm sao lại lưu thủ? Sau cành cây băng lam, trên tay Đường Thiên lại có thêm một cái rương gỗ.
Rương gỗ to cỡ cái bàn bị Đường Thiên giơ lên cao, ném thẳng về phía đám người.
Đó là cái gì?
Ánh mắt sĩ quan phụ tá ngưng lại, bất giác giảm hoãn tốc độ.
Hộp gỗ đột nhiên bể nát, thứ bên trong như một chùm mưa đen bắn tới bọn họ.
Sĩ quan phụ tá lúc này mới thấy rõ, thứ đang bay tới là một loạt những hộp đen nhỏ ngay ngắn.
Đây là. . .
Tình huống căn bản không cho phép hắn do dự, hắn cắn răng hét lớn: "Hàng trước phòng thủ!"
Binh lính phía trước lập tức khởi động thuẫn năng lượng, chuẩn bị chống đỡ xung kích!
Nhưng đúng lúc này, những hộp đen trước mặt bọn họ đồng loạt bể nát.
Ánh sáng lạnh lẽo đột nhiên bùng lên từ trong hộp nhỏ, dâng trào lên phía trước!