Chiến Thần Tu La

Chương 7




CHƯƠNG 7: TỰ CHUỐC LẤY NHỤC

Đêm khuya.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền bước vào phòng ngủ.

Họ là vợ chồng, theo lý thì phải ngủ chung một phòng, một giường.

Chỉ là hai người bọn họ chả khác gì mới gặp mặt cả, đột nhiên lại ngủ chung một giường, ai cũng sẽ cảm thấy không quen.

Đặc biệt là Đinh Thu Huyền, ngay cả con gái cũng chưa từng ngủ chung, chứ đừng nói đến một người đàn ông “mới gặp”.

Mặc dù người đàn ông này là chồng của cô.

Giang Nghĩa không làm cô khó xử, anh cầm chăn bông trải trên mặt đất.

“Anh đang làm gì vậy?” Đinh Thu Huyền hỏi.

“Em ngủ trên giường, tôi ngủ dưới đất.”

“Cái này…”

“Đừng lo lắng, đi lính mấy năm tôi đã sớm quen với việc nằm đất rồi.”

Đinh Thu Huyền không nói nhiều, tắt đèn, chui vào trong chăn.

Trong đêm đen, Giang Nghĩa đột nhiên nói: “Thực xin lỗi.”

Đinh Thu Huyền toàn thân chấn động, cô không ngờ Giang Nghĩa lại đột nhiên nói những lời như vậy với mình.

Giang Nghĩa nói tiếp: “Tôi đi lính mấy năm nay, hai người mà tôi cảm thấy có lỗi nhất, một người là em trai tôi, người còn lại chính là em. Nếu tôi có thể trở về sớm hơn, Châu sẽ không chết, nếu tôi có thể trở về sớm hơn, em cũng sẽ không cần phải chịu đựng quá nhiều ấm ức.”

Trong khoảnh khắc, những giọt nước mắt đã kìm nén nhiều năm không ngừng tuôn ra từ đôi mắt của Đinh Thu Huyền.

Năm năm qua, ngày nào cô cũng phải chịu đựng đủ loại tin đồn, nhiều lần bị uỷ khuất, thậm chí cô còn không có lấy một người để nói chuyện.

Cô, sống rất mệt mỏi.

Giang Nghĩa nói: “Nhưng em yên tâm, tôi đã trở về rồi, sẽ không để cho em phải chịu chút uỷ khuất nào nữa. Đây là lời hứa của một người đàn ông dành cho em.”

Không bù đắp được món nợ cho em trai thì ít nhất cũng phải cố gắng bù đắp cái thiếu cho vợ.

……

Sáng sớm hôm sau.

Giang Nghĩa dậy sớm mặc quần áo, cũng gọi Đinh Thu Huyền mau thức dậy.

“Dậy sớm vậy làm gì?”

“Tham gia buổi lễ.”

Đinh Thu Huyền sững sờ: “Lễ gì?”

“Hôm nay là lễ nhậm chức của người phụ trách ba khu, tôi nhờ bạn bè mà có được hai tấm vé tư cách, em cùng đi xem với tôi chút đi.”

Đinh Thu Huyền có hơi ngạc nhiên, cô đã hỏi Đinh Nhị Tiến, tư cách để tham gia buổi lễ rất nghiêm ngặt, cho dù là nhân viên kỳ cựu làm việc trong thành phố hai mươi mấy năm như Đinh Nhị Tiến thì cũng phải qua mấy lần chọn lọc mới có được tư cách.

Người bình thường đừng có mơ tưởng.

Để đạt được một tấm vé tư cách đã là điều vô cùng khó khăn, chứ đừng nói có được hai cái cùng một lúc, chắc chỉ có loại cấp bậc như Đường Văn Chương mới có thể dễ dàng làm được.

Nhưng nhìn bộ dạng của Giang Nghĩa không giống như đang đùa.

Bán tín bán nghi, Đinh Thu Huyền mặc quần áo, ăn sáng vội vàng, sau đó lái xe đưa Giang Nghĩa đến cửa tòa nhà làm lễ.

Tất cả những chiếc xe được đậu tại đây lúc này đều là những chiếc xe hạng sang trị giá hàng chục tỷ, thể hiện sự tôn quý trong thân phận của những người tham dự.

Xe của Đinh Thu Huyền có vẻ hơi lạc lõng ở đây.

“Giang Nghĩa, anh có chắc là chúng ta đủ tư cách để đi vào không?” Đinh Thu Huyền lại tỏ ra nghi ngờ, lát nữa gây hiểu lầm thì mất mặt lắm.

“Chỉ cần tin tưởng tôi là được.”

Giang Nghĩa dẫn Đinh Thu Huyền đi về phía cửa của tòa nhà, nhưng vào lúc này, có ba bóng người từ phía sau bước tới.

“Ồ, chị cả, anh rể, anh chị nhìn bên đó là ai kìa?”

Đinh Thu Huyền vừa nghe giọng là biết ngay anh hai Đinh Phong Thành, quay người nhìn một cái, quả nhiên phát hiện Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu và Đường Văn Chương đang cùng đi tới.

Đinh Phong Thành vui vẻ nói: “Thật trùng hợp, vậy mà lại gặp nhau ở đây. Ồ, còn dẫn theo tên kỳ quặc nhà em nữa à? Hai người đến đây làm gì vậy?”

Giang Nghĩa thản nhiên nói: “Đến đây không phải để dự lễ nhậm chức sao?”

Đinh Phong Thành sững sờ một hồi, nhìn Đường Văn Chương: “Anh rể, anh cũng lấy vé tư cách cho hai bọn họ à?”

Đường Văn Chương xua tay: “Với quyền hạn của anh, anh chỉ có thể lấy được nhiều nhất ba tấm vé tư cách.”

“Ồ?” Đinh Phong Thành lại hỏi: “Vậy do Đinh Nhị Tiến làm à?”

Đường Văn Chương cười khinh thường: “Ông ta là cái thá gì? Tư cách của ông ta còn là do tặng quà cho lãnh đạo, cầu xin người ta làm giúp cho, chứ ông ta có quyền gì mà lấy vé tư cách cho người khác?”

Nghe đến đây, Đinh Phong Thành mỉm cười.

“Nói như vậy thì em gái, hai người không có tư cách để vào đúng không, vậy hai người còn đến tham gia lễ nhậm chức gì vậy? Các người tưởng chỗ này là chợ rau, muốn vào thì vào à?”

Đinh Thu Huyền cau mày, thật ra cô cũng nghi ngờ hai tấm vé tư cách của Giang Nghĩa là giả hay là thật.

Bây giờ Đường Văn Chương nói vé tư cách rất khó để có được, cô càng nghi ngờ hơn.

Lúc này, Giang Nghĩa tiến lên một bước, thản nhiên nói: “Chúng tôi có tư cách hay không, thì trong lòng chúng tôi biết rõ, không giống như một số người nào đó, ngay cả việc mình có tư cách vào hay không mà cũng không rõ, thật là rất đáng buồn.”

Lời này, rõ ràng là đang nhắm vào ba người Đường Văn Chương.

Đinh Phong Thành không vui: “Mẹ nó, cậu nói cái gì vậy? Đừng tưởng rằng cậu ở rể nhà họ Đinh của chúng tôi thì chính là người nhà họ Đinh chúng tôi, nếu còn dám giả vờ giả vịt với tôi, có tin tôi tát cậu không?”

Đường Văn Chương đưa tay ra, ngăn Đinh Phong Thành lại.

“Đây không phải là nơi để làm loạn, có chuyện gì đợi về rồi nói.”

“Anh rể, em biết rồi.”

Đường Văn Chương rất khinh thường mà nhìn Giang Nghĩa: “Con người, điều quan trọng nhất là phải tự mình biết mình. Lấy trứng chọi đá, sẽ chỉ tự mình rước nhục.”

Nói xong, anh ta quay người đi về phía cửa chính của tòa nhà.

Đinh Hoàng Liễu bước đến “tốt bụng” khuyên Đinh Thu Huyền: “Em gái, chồng chị là một quân nhân, tính khí hơi nóng, nói chuyện rất khó nghe, em đừng chấp nhặt. Nhưng em cũng thật là, đừng có tối ngày đưa tên này ra ngoài làm mất mặt mình, hại em cũng bị vạ lây theo như vậy chứ. Chị phải vào tham gia đại lễ nhậm chức rồi, không nói nhiều với em nữa, em về trước đi, ha.”

Nhìn bề ngoài thì có vẻ tốt nhưng thực tế thì từng câu từng chữ lại như đâm vào tim người ta.

Khi Đinh Hoàng Liễu quay người rời đi, trên mặt tràn đầy nụ cười đắc thắng.

Từ nhỏ đến lớn, cô ta đều bị Đinh Thu Huyền đàn áp, chưa từng được sỉ vả Đinh Thu Huyền thoải mái như vậy, cũng may cô ta gả được cho một lang quân như ý.

Đinh Thu Huyền sắc mặt tối sầm lại, đứng im không nhúc nhích một lúc lâu.

Nếu ở nhà thì tốt rồi, tại sao phải đến một nơi như vậy để tự chuốc lấy nhục nhã?

“Đi thôi.” Giang Nghĩa nhàn nhạt nói.

“Đi? Đi đâu?” Đinh Thu Huyền nói với một giọng điệu khó chịu.

“Không phải nói rồi sao? Đi tham gia lễ nhậm chức.”

“Anh làm loạn đủ chưa?!” Đinh Thu Huyền rốt cuộc nhịn không được nữa: “Anh không có năng lực, tôi không trách anh, nhưng anh có thể bớt bớt chút được không, đừng cứ mãi mơ ước hão huyền, ra vẻ ta đây nữa. Như vậy không những không làm tôi vui, mà chỉ sẽ càng khiến tôi xem thường anh!”

Soạt soạt soạt, ánh mắt xung quanh đều nhìn qua.

Giang Nghĩa đứng tại chỗ.

Ba giây sau, anh cười khẽ, chậm rãi nói: “Thu Huyền, xin hãy tin anh một lần, nếu như anh không thể đưa em vào, anh đồng ý sẽ lập tức ly hôn với em.”

Đinh Thu Huyền sững sờ, lời này nói ra cũng quá là bạo rồi, Giang Nghĩa không giống như đang nói đùa chút nào.

Anh, thật nghiêm túc.

Sau khi do dự hết lần này đến lần khác, Đinh Thu Huyền mấp máy môi: “Được rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội!”

Cô đi về phía lối vào chính của tòa nhà.