Chồng Yêu Của Em

Quyển 1 - Chương 12: Muội muội




Hai người lẳng lặng đứng cạnh nhau, mỗi người có một nỗi lòng tâm sự riêng, yên lặng trong mười giây đồng hồ. Sau đó, thiếu nữ quay đầu, nháy nháy mắt, khuôn mặt khả ái sáng rực nụ cười, giả bộ vô tội: “Lão đại, anh lớn tiếng gọi làm cái gì vậy?”

“Em còn hỏi là anh muốn nói gì? Em còn muốn làm sao?” Tần Nghị đi qua đi lại trong thang máy như dã thú, sàn nhà bị đe dọa dữ dội.

Thiếu nữ mỉm cười nhìn hắn, chậm rãi đợi hắn nói.

Tiểu nha đầu này, lại còn cười a! Bây giờ còn cư nhiên không biết đường hối cải! Tần Nghị nghiến răng, hắn chỉ muốn cắn cho tiểu nha đầu hay gay chuyện này một trận.

Cắn…? Cắn…? Hắn ngẩn ra.

Trời ạ, hắn đang suy nghĩ cái gì vậy? Thật sự mình giống như chó sao? Có khả năng cô ấy nói hắn là chó cũng không bằng…

A…a a.a.a.a.a.a.a!

Tần Nghị ngửa mặt lên trời nghĩ muốn tức chết! Hắn bị những người này chọc cho phát điên lên mất! Tay bất giác nắm chặt, buông lỏng, rồi lại xiết chặt, hít vào thở ra điều hòa thân thể, hồi sau mới cảm giác được bình tĩnh.

Thiếu nữ tựa hồ như không biết rõ hiện tại, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa hỏi hắn: “Lão đại, anh giận à? Sao thế?”

Đùng! Vừa mới hạ hỏa được vài giây đã lại bị thổi bùng lại.

Hắn muốn giết người mất rồi!

“Tần Mặc, anh là anh của em! Là anh của em! Cùng một cha một mẹ đấy!” Hắn hét to bên tai nhắc nhở tiểu quỷ.

Có đứa em như cô ư? Sao ngày thường chả bao giờ thấy hắn nói thế, có khả năng là hắn muốn có sự hỗ trợ trong chuyện này. Nghĩ lại, hắn không nên nhờ tên tiểu nha đầu lưu manh này, sẽ tai họa mất thôi!

Lão đại a!!! Anh không thể để yên mọi chuyện được sao! Thiếu nữ bất đắc dĩ thở dài.

Nhìn bộ mặt biểu lộ phong phú của hắn, cô sớm đã hiểu ra hắn nghĩ gì. Thiếu nữ hướng người quay đi. Mười mấy năm nay, đầu óc hắn vẫn đơn giản thế, có mệt không? Hắn mệt, cô cũng mệt.

Cô nhếch miệng cười: “Cái này… em biết a.”

Sau đó, cô bối rối, thấp giọng than thở một câu, “Nếu như có thể, em hi vọng cái này không phải sự thật.”

Tần Nghị hận không thể hủy đi thính giác chính bản thân mình! Hắn suýt nữa bị một câu nói của cô em gái làm cho bất tỉnh. Nheo mắt lại, sắc mặt xanh mét tới gần cô gái, lớn tiếng quát: “Em có thái độ gì?”

Thiếu nữ nhún vai, thần thái, điệu bộ giống y như Triệu Kỳ: “Thái độ này.”

Tần Nghị cảm giác được trái tim hắn không cung cấp đủ máu cho cơ thể. Thậm chí đang tụt dần máu, máu đang tụ dần trong cổ họng, chờ hắn thổ ra, sau đó chết vì thiếu máu. Hắn cắn chặt răng cố không trào máu, thật sự xấu hổ quá rồi.

Sắc mặt hắn tối đen, xốc cổ áo cô, trầm trọng nói: “Nói! Em giật dây anh cùng Kỳ Kỳ giải trừ hôn ước, rốt cục có mục đích gì?”

Thiếu nữ không chút sợ hãi, nhìn thẳng hắn, gằn từng tiếng: “Anh xứng đáng như thế!”

Khỉ thật, lại là ba chữ, anh xứng đáng! Tần Nghị thật sự muốn đánh người, nhưng xét thấy đối phương là con gái, lại là em gái ruột của mình, bảo bối a! Nếu đụng vào tiểu nha đầu này, hắn chết không có chỗ chôn thân, cho nên, chỉ có Nhẫn.

“Em đừng có nói với anh ba chữ ấy nữa!” Hắn chỉ có thể vô dụng gào thét.

Thiếu nữ nhìn hắn, thành tâm hỏi: “Ba chữ gì, mới vừa rồi em nói năm chữ mà anh.”

“Em…” Tần Nghị run run. Tại sạo, tại sao toàn bộ người trong thiên hạ lại đối nghịch với hắn? Lúc này, cả một tiểu quỷ nhỏ cũng không buông tha cho hắn a!

Tần Nghị tựa hồ không thở nổi nữa rồi, thiếu nữ lười biếng đợi hắn điều hòa cơ thể. Cô xoay người, lấy chìa khóa mở cửa đi vào nhà.

Tần Nghị ở sau lưng, hai mắt trừng trừng nhìn vào chùm chìa khóa trong cái túi nhỏ.

“Tiểu nha đầu, em có chìa khóa nhà Kỳ Kỳ?” Hắn hỏi.

“Có!” Thiếu nữ cười ha ha, mang túi đặt lên bàn ở phòng khác, sau đó mở tủ lạnh ra, cho đồ ăn vào cái tủ rỗng tuếch, mặc kề người đứng sau lưng đang trố mắt nhìn, cô vẫn làm việc của mình, “Có gì lạ đâu? Chị ấy chuyển nhà xong liền cho em một cái mà.”

….

Tần Nghị hít một ngụm khí lạnh.

Không công bằng! Khác biệt đãi ngộ! Trong lòng hắn trống đánh ầm ầm.

Chìa khóa của hắn là do hắn canh ở cửa nhà cô nhiều lần, nhõng nhẽo mãi cô mới cho hắn một chiếc.

Mà hắn lại bị tịch thu đã một tuần rồi, thế mà tiểu nha đầu vẫn ung dung được cầm trong tay…

Ý tứ gì đây? Nói rõ đi.

Hắn cảm thấy như bản thân bị bạn bè xa lánh rồi ư? Hắn rốt cục đã làm gì có lỗi với thiên hạ mà bọn họ lại đối xử với hắn như thế? Hắn không phục! Hắn muốn biết lí do.