Chồng Yêu Của Em

Quyển 1 - Chương 24: Người đồng tính luyến ái




Hạ quyết tâm, Tần Nghị bắt đầu vùi đầu vào bàn thức ăn, ăn ngấu nghiến. Hắn muốn bổ sung sức chiến đấu, để thời khắc bảo trì tràn đầy sức lực, không để cho kẻ khác có thời cơ thừa dịp.

Bên dưới bàn ăn, Triệu Kỳ đá hắn một cước, một cước, lại một cước.

Xác định cô là cố ý, Tần Nghị buông chén cơm ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn thẳng cô: “Làm sao vậy?”

Triệu Kỳ vẫy vẫy tay, ra hiệu sát lạ gần, hai khuôn mặt sát lại bên nhau trên bàn cơm.

Bạc môi tiến đến gần lỗ tai hắn, Triệu Kỳ rỉ tai: “Anh có cảm giác, chung quanh có chút gì lạ không?”

Là lạ? Tần Nghị cẩn thận nhìn chung quanh một chút, tất cả mọi người đang ăn, người bưng bê liên không dứt. Quán ăn rất bình thường, tựa hồ không có chút dấu hiệu khả nghi nào.

Thấy mặt hắn mờ mịt, Triệu Kỳ còn nói: “Nhắm mắt lại, cảm thụ một phen.”

Tần Nghị nghe lời nhắm mắt, lặng im nghe ngóng xung quanh.

“Như thế nào?” Một lát sau, Triệu Kỳ hỏi.

Tần Nghị một hồi lâu mới mở mắt, nhìn cô, gật đầu: “Ân, có một chút.”

“Hình như có người chăm chú nhìn chúng ta.” Triệu Kỳ khẳng định nói.

“Đúng, hơn nữa lại nhìn như muốn lột trần hết chúng ta ra.” Tần Nghị bổ sung.

“Hơi quá đáng.” Triệu Kỳ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Sau đó, hai người lâm vào trầm tư: là ai? Ban ngày ban mặt dĩ nhiên dùng ánh mắt như vậy nhìn bọn họ?

Một người nhìn về phía trước, một người nhìn về phía sau, tìm kẻ to gan ấy.

Chỉ chốc lát, phát hiện mục tiêu.

Liền gần bàn họ, cự cách không quá năm thước, hai người mặc trang phục hợp thời nữ sinh, tuổi tầm hai mươi, xem ra hình như là sinh viên. Mới vừa rồi lửa nóng chính là từ tấm mắt bọn họ mà xuất ra tới đây.

Bốn người tám mắt nhìn nhau, không hẹn cùng nhìn tới.

Không nghĩ nhanh như vậy đã bị phát hiện, hai nữ sinh thoáng xấu hổ, liền tự giác cúi đầu.

“Anh thích nữ sinh à?”

“Em bị đồng tính sao?”

Cơ hồ đồng thời, trong lòng hai người mang nghi vấn hỏi.

Sau đó, bọn họ đồng thời lại lắc đầu nói: “Không, anh (tôi) không nhận ra bọn họ.”

Kì quái! Hai người không hiếu kỳ liếc nhau. Nếu bọn họ nói không quen nhau, cô sao vội vàng xem họ làm cái gì?

“Nghị, đừng nghĩ nhiều như vậy, ăn cơm đi!” Triệu Kỳ cầm đũa xao xao tay hắn. Tìm không ra đáp án, không nhìn nữa thì tốt.

“A.” Tần Nghị nghe lời tiếp tục ăn cơm.

Bên cạnh cái bàn an tĩnh hai phút đồng hồ. Tiếp theo, cúi đầu nhiệt liệt thảo luận.

“Tướng mạo thật tuyệt nha! Hai người đều rất đẹp trai a.”

“Đúng vậy.”

“Đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy đồng tính luyến ái thật a.”

“Tớ trước kia gặp qua, nhưng chưa bao giờ thấy chuyện lộ liễu thế này, trước công chúng còn dám liếc mắt đưa tình…”

“Nhìn họ thật là tình cảm a! Cậu nhìn xem, nhìn người kia thật bao dung, vô luận người kia đùa giỡn kiểu gì cũng đều không tức giận, vẫn một mực an ủi hắn rất ôn nhu.”

“Nhưng tớ ưa người đối diện kia, bộ dạng hắn ghen thật đáng yêu.”



Nghe lời từ bàn bên cạnh nói, “một đôi đồng tính luyến ái.” Hai mặt nhìn nhau, dở khóc dở cười.

Xem ra, hai người bọn họ lỡ bị xem là đồng tính luyến ái a!

Giây phút kinh ngạc ngắn ngủi trôi qua, Triệu Kỳ cười sặc sụa. Đôi đũa cầm trong tay không ngừng lay động.

“Sao… Làm sao bây giờ?” Cô đè nén khóe miệng đang run run vì cười, hỏi đứt quãng. “bị hiểu lầm, lời đồn đại anh là GAY đảm bảo sẽ được chứng thực thêm một phần.”

Tần Nghị nắm chiếc đũa mà tay run run, lòng bị đè nén.

Nhưng là nghĩ lại, nếu như lời Kỳ Kỳ đã nói, cho rằng họ bị đồng tính luyến ai, nhưng dù sao bọn họ đúng là một đôi….

Nghĩ như vậy xong, tâm tình hắn sáng rõ lên.

Triệu Kỳ kinh ngạc nhìn nam nhân ngồi đối diện cô từ cau mày đột nhiên hớn hở lạ thường. Sau đó, mặt hắn nở một nụ cười, đứng lên, đi vài bước, ngồi ở bên người cô, dán chặt bên cạnh người Kỳ Kỳ.

Tách tách, âm thanh chụp ảnh vang lên bên tai họ.

Triệu Kỳ vội vàng đẩy ra, nhỏ giọng nhắc nhở: “Bọn họ chụp ảnh.”

“Kệ bọn họ.” Tần Nghị không thèm để ý chút nào, lấy đũa của chính mình gắp bào ngư vào bát cô: “Ngoan, ăn nhiều một chút. Em rất gầy, cần bổ sung nhiều protein hơn, mập lên đi, tránh buổi tối anh ôm em như ôm tượng gỗ gầy guộc vậy.”

Bên cạnh truyền đến một tiếng nuốt không khí rất lớn.

“Tần Nghị.” Triệu Kỳ đỏ mặt. Mặc dù cô là người hướng ngoại hào phóng, nhưng trước công chúng liếc mắt đưa tình vẫn là chuyện không thể dễ dàng.

“Làm sao vậy? Em không muốn ăn bào ngư? Ăn chút rau chân vịt nhé.” Tần Nghị giả bộ ngu, chịu khó gắp cho nàng một gắp rau xanh biếc.

Triệu Kỳ tức giận hắt đũa của hắn, ghé thấp lỗ tai hắn nói: “Anh không sợ bọn họ tung ảnh lên mạng sao? Đến lúc đó hình tượng của anh thực sự thảm a! Tôi không sao cả, dù sao tôi cũng hầu như ở nhà, ít ra ngoài, lời đồn đại nhảm nhí này không gây tổn thương tôi được. Chỉ là anh, là nhân vật của công chúng, mặt mũi sao để như thế được.”

“Không sao cả. Như em nói, thân chánh không sợ bóng tà, chân chính đều biết em là vợ anh.” Tần Nghị thảnh thơi nói xong, thừa dịp cô không để ý hôn một cái lên má cô.

“Oa.” Hai nữ sinh bên cạnh oa oa một hồi, vội vàng giơ điện thoại lên bắt giữ một cảnh kinh điển.

“Anh.” Triệu Kỳ trừng hắn.

“Anh làm sao?” Tần Nghị dựa sát vào người cô, ánh mắt tràn đầy thỏa mãn vui vẻ.

Trong nháy mắt đoán được tâm tư hắn sao sang tỏ, Triệu Kỳ vừa bực mình vừa buồn cười.

“Hừ.” Cô bất đắc dĩ nhặt chiếc đũa lên, “Anh muốn làm gì tùy anh, tuy nhiên không nên quấy rầy tôi ăn cơm.”

Ta da! Tần Nghị giơ ngón tay hình chữ V dưới gầm bàn, trong lòng tràn ngập niềm vui thắng lợi.

Nhưng hắn không biết, sau khi thành công, càng có hang núi trở ngại chờ hắn vượt qua. 🙂