Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 6: Người nhà cậu đâu




Kỳ thật về chuyện uống thuốc cũng là một chuyện kinh khủng, lần đầu tiên thấy hắn năng động là khi định nuốt cả một bình thuốc xuống, tôi vội xông lên ngăn cản, thiếu chút nữa đã bị hắn giơ một đấm đánh bay “Đó là số thuốc dành cho nửa tháng, mỗi lần chỉ có thể ăn năm viên!”

“Một lần ăn hết không phải tốt sao” Ngữ khí rất đương nhiên kiểu 'thế giới này tất cả quạ đen đều là phượng hoàng cậu vẫn cảm thấy là đúng'.

“Thuốc này có ba phần là độc, nuốt hết vào là tự sát rồi!” Tôi đau đầu, ai dạy hắn quan niệm đáng sợ ăn nhiều một lúc sẽ tốt? Căn bản chính là muốn ép buộc người ta chết đi.

“Thứ này không giết được người”

Hắn nói rất đương nhiên, tôi cướp đi bình thuốc “Không nên tự cho mình là mạnh, không cho ăn là không cho.”

Gia đình nào dạy tên ngốc lối suy nghĩ này? Sau đó tôi mới nhớ tới tôi đã quên liên hệ cha mẹ hắn, Harris vẫn nói tôi có bệnh hay quên, khi mà tôi chuyên chú một chuyện nào đó thì sẽ quên những chuyện liên quan khác, khiến cho người ta cảm thấy là do chứng già cả ngu ngốc phát tác.

Tôi vội hỏi: “Số điện thoại nhà cậu là gì?”

Hắn lật sách “Không có.”

Nhà cậu là hộ nghèo? Hẳn là đến mức dựa vào trợ cấp của chính phủ.

“Địa chỉ nhà cậu đâu?”

Hắn tiếp tục lật sách “Không có.”

Chẳng lẽ hắn là kẻ lang thang lưu lạc, cả một nhà lang thang lưu lạc? Lái xe làm Gypsy còn du lịch thế giới?

“Người nhà cậu đâu?”

Hắn ném sách đi, tiếp tục lật quyển sau đó “Người nhà? Cái gì vậy?”

Đó không phải là 'cái gì', không phải 'cái gì' không phải 'cái gì'!

“Cha mẹ cậu đâu?” Tôi nghiến răng nghiến lợi.

Vẫn lật sách, ném ra hai chữ “Không có.”

Tôi lại ngẩn người, một phút đồng hồ sau nhìn hắn đang bắt đầu lấy một quyển sách khác, tôi nói : “Kỳ thật tôi cũng không có, Ách...... Không nhất định mỗi người đều phải có đúng không?”

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, tôi nhìn hắn, hai chúng tôi nhìn hồi lâu, lâu đến khi tôi dụi dụi mắt “Được, tôi thừa nhận mắt cậu to, tôi không trừng nổi cậu.”

Không nói được lời an ủi nào, nếu tôi chạm phải chỗ thương tâm của hắn, hắn khóc thì làm sao bây giờ.

Tôi ngẫu nhiên sẽ pha trà sau khi ăn xong, hắn cũng có uống, uống xong còn nói: “Khó uống.”

Tôi cảm nhận được cái chén trúc xanh sắp bị tay mình bóp vỡ, không ngừng tự nói thầm với mình, hắn vẫn là trẻ con, không biết cách thưởng thức, không trách hắn không trách hắn. Rồi nghĩ về sau mỗi ngày phải pha, mỗi ngày phải bắt hắn uống, giống như thần chú chỉ cần là đồ ăn thì bất luận là cái gì cũng đều có thể nuốt vào!

Được, tôi thừa nhận có khi tôi cũng sẽ ác một chút, nhưng chỉ vì tốt cho hắn thôi. Một nam sĩ về sau sẽ là tinh anh của xã hội vĩ đại, sao có thể không hiểu phẩm trà chứ.

Uống trà xong, mỗi người chiếm một nửa phòng khách, hắn chiếm sô pha đọc sách, tôi ngồi ở trên thảm vá quần áo, là áo gió màu đen, cái áo mà hắn mặc lúc đầu, tôi vốn định vứt đi nhưng sờ sờ thấy chất liệu của nó rất tốt, tôi lại thấy tiếc, tiền có thể tiết kiệm được thì tiết kiệm, để về sau có thể tiêu cái cần tiêu. Cho nên tôi đi bỏ nó vào máy giặt, giặt không sạch lại dùng tay giặt sạch ba lần rồi mới đi vá.

Rách một lỗ hổng ở ngực, tôi kiên nhẫn dùng chỉ đen vá lại, nhìn đường may ríu ríu, tôi lại nhớ tới mình đi vào thế giới này đã được ba năm, có cuộc sống giàu có thoải mái như được thần ban ân. Đêm khuya tôi mơ thấy mình trở lại trước cửa nhà ở kiếp trước, nhìn người nhà và bạn bè ở trong phòng ăn cơm nói chuyện phiếm, cuộc sống ấm áp, bọn họ vẫn đều hài hước thư thái như vậy, có khi còn mơ thấy mình đi đến trước mộ của mình, nhìn thấy một bó hồng nhạt Khang Nãi Hinh to, bọn họ vẫn nhớ tôi thích hoa, may mắn không phải là hoa cúc.

Nói đến kim khâu, mẹ tôi đã từng dùng kim khâu vá lại đế giầy, cách vá thủ công đơn giản nhưng lại có thể đi mười mấy năm cũng không rách, tay nghề khâu của tôi là học từ bà.

Khâu khâu, lại nghĩ nếu không bận thì nên đi mua chút vải về tự làm giày vải, giày vải rất thoải mái, tuy rằng giầy thể thao cũng rất tốt, nhưng khi chạy lại hơi khó chịu.

Khâu mệt mỏi liền đấm đấm bả vai, bỗng thấy hắn ngồi ở sô pha cầm sách đang nhìn tôi. Dưới ngọn đèn, đôi mắt của hắn hơi ánh lên tia sáng

Tôi khó hiểu hỏi “Sao thế?”

Hắn hơi híp mắt lại, lật một trang sách giống như là đang xác định gì đó rồi đi về phía tôi.

Tôi thuận tay lại khâu một mũi, hắn đã ngồi xổm nhìn thẳng tôi.

Dưới ngọn đèn, bức màn xanh nhẹ, mùi gỗ thô của đồ dùng trong nhà thơm ngát, Tử Nguyệt Linh bên cửa sổ, tạo thành ngôi nhà quen thuộc của tôi. Mà khi hắn nhìn tôi, tôi lại cảm thấy thật xa lạ, như bị xâm nhập vào không gian của mình vậy.

Không khí có chút kỳ quái, vốn không nặng gì giờ lại áp lực lên, nặng đến mức tóc cũng nặng theo.

Không khí thật là kỳ quái, tôi không để ý nghĩ, đã không cần nhìn kim trong tay, liền nhẹ nhàng không ngừng mà tiếp tục khâu.

“Anh biết như vậy rất đột ngột, nhưng anh không thể khống chế sự khát cầu từ trong tim, tựa như người lữ hành trong sa mạc khát vọng ốc đảo, tựa như thợ săn di tích khát vọng mười đại mộ địa trân bảo, tựa như ánh trăng khát vọng ánh mặt trời, tim của anh nói cho anh biết, anh khát vọng em.”

Hắn dựa vào tôi gần đến mức thân mật, tôi chỉ cần cử động một chút là hai chúng tôi có thể đạt nụ hôn tiêu chuẩn. Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng khàn khàn, giống như đang kì biến giọng không lâu, có được sự dụ hoặc và mê ảo.

Tôi nhẹ giọng nói giống như con bướm đang khiêu vũ trên đóa hoa, sợ mình bị rối loạn sẽ hôn phải khuôn mặt gần trước mắt gần đến mức lỗ chân lông chạm vào lỗ chân lông mặt hắn, tuy rằng làn da của hắn cơ hồ không nhìn thấy lỗ chân lông, nhưng không có khả năng không có “Em biết, có nghe thấy người ta từng nói, đôi mắt của anh là của đêm tối, chắc chắn thống trị ngân hà và bầu trời, chắc chắn sẽ đạt được tân sinh trong sự phá hủy, chắc chắn tham lam lạnh như băng. Em khát vọng anh, tựa như ốc đảo chờ người lữ hành, khát vọng anh, mặt trời tịch mịch chăm chú nhìn ánh trăng trầm mặc, khát vọng, giống như bảo thạch di tích Dora xây thành cầu thang dẫn đến nơi anh.”

Đôi mắt hắn biến thành màu xanh, là ảnh ngược của mắt tôi, lần đầu tiên tôi ở trong mắt hắn nhìn thấy rõ ràng ảnh ngược hai mắt của mình như vậy, không giống bầu trời và biển lớn, mà là giống như rơi vào vực sâu, đẹp đến mức thảm thiết.

Hắn định mở miệng, tôi lại chen vào “Drapi, nhà văn học nổi tiếng của nước cộng hoà Zilbal, từ năm 1798 tới 1860, có mười một bộ tiểu thuyết, một trăm tập truyện ngắn và văn xuôi, là viên ngọc của diễn đàn văn học thế giới, tác phẩm nổi tiếng nhất là “Quốc vương và nữ hoàng trong đêm đen”, được phiên dịch thành nhiều loại ngôn ngữ khác nhau, nổi tiếng toàn thế giới, lấy bối cảnh nội chiến làm trụ cột, kể về chuyện vượt qua tam đại ân oán tình cừu, trong đó, ai cũng thích một đoạn tình yêu của nhị đại vương và nữ vương của địch quân.”

Hắn giơ sách lên, trên mặt bìa màu tím có trang trí dây hoa leo có viết bằng ngôn ngữ thông dụng “Quốc vương và nữ hoàng trong đêm đen”, vừa rồi đoạn hội thoại của chúng tôi đều là lời kịch của quốc vương và nữ hoàng.

Tôi tiếp tục vuốt đường chỉ rồi khâu, hắn nhìn tôi rất lâu mới hơi ngả ra sau “Tôi chỉ là muốn nói cho cô, tôi đều có đọc.”

Tôi thiếu chút nữa đã làm kim đâm vào móng tay, quýnh. Nhiều ngày yên lặng như vậy, đột nhiên chạy tới đọc thơ tình với tôi chỉ để nói cho tôi là cậu không lật loạn sách.

Trẻ con quả nhiên vẫn là trẻ con.

Tôi gật đầu “Được rồi, cậu không loạn lật là tốt rồi, tiếp tục cố gắng, cậu sẽ tiến bộ.”

Phanh, hắn tùy tiện ném quyển sách kia đi, trở về đi sô pha đọc tiếp quyển sách mà hôm nay tôi mượn được ở thư viện, cứ một giây lại lật một trang, vang rầm rầm.

Hắn tức giận? Tuy rằng mặt vẫn không chút thay đổi, nhưng tôi rõ ràng cảm thấy được hắn đang mất hứng.

Vì sao? Tôi vừa khó hiểu vừa khâu áo.

Quả nhiên, vẫn không thể theo được lối suy nghĩ của người trẻ tuổi.