Chúc Một Ngày Tốt Lành

Chương 3




3

Bà Đỏ dắt ông Sáu Thơm đi loanh quanh trong vườn, lại lội qua vườn cải, vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Nhưng lần này cả hai lò dò tới vồng đậu bắp rồi mà chẳng thấy hai chú heo con đâu. Cũng chẳng nghe tiếng gà nào.

Ông Sáu Thơm bắt đầu thấy mỏi chân. Ông ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào gốc mít, vứt chiếc rọ lăn lóc một bên, tặc lưỡi:

- Chắc heo nhà chị có phép tàng hình!

Bà Đỏ quẹt mồ hôi trán, đánh mắt về phía hàng rào:

- Chắc tụi nó chui qua vườn nhà hàng xóm. Để tui kêu thằng Cu nhà tôi đi kiếm.

Nhưng đến cả thằng Cu cũng chẳng thấy đâu.

Trong khi bà Đỏ quay đầu nhìn bốn phía để tìm trong vô vọng bóng dáng thằng con lêu lổng của bà, thỉnh thoảng lại gân cổ gào to “Cu ơi, Cu!” để nghe tiếng gọi lan đi trong gió như một câu hỏi không lời đáp thì ông Sáu Thơm thình lình bật dậy khỏi chỗ ngồi.

- Đằng kia kìa! - Ông reo lên bằng giọng cố nén, như sợ hét lớn hai chú heo sẽ chạy mất, quên phắt rằng không âm thanh nào có thể sánh với tiếng bà Đỏ vừa gọi thằng Cu.

- Hai con heo của chị ở đằng kia. Chỗ mấy bụi chuối! - Ông Sáu Thơm nhắc lại lần nữa, lần này ông chỉ đích danh địa điểm khi thấy bà Đỏ đang ngoảnh đầu nhìn dáo dác.

Bây giờ bà Đỏ mới nghe thấy tiếng ủn ỉn. Lạy trời! Bà thở phào, nhủ bụng. Hóa ra chúng vẫn còn ở trong vườn, lại kêu tiếng heo! Chúng mà cứ “cục cục” với “chiêm chiếp” có khi ông Sáu Thơm bỏ chạy mất dép!

Hai người rón rén đi luồn giữa những hàng đậu bắp, trông bộ tịch cứ tưởng họ đang rình bắt trộm chứ không phải bắt heo.

Những tiếng ủn ỉn vẫn còn quấn quít quanh bụi chuối.

Nhưng khi bà Đỏ và ông Sáu Thơm đến nơi thì chẳng thấy heo đâu. Chỉ có chú cún đang chơi đùa một mình. Chú lăn vào đánh nhau hùng hục với gốc chuối, chồm trên hai chân như đô vật vào xới, mõm hăng hái ngoạm lấy bẹ chuối day qua vặc lại, vừa ngúc ngoắc đầu vừa kêu ủn ỉn.

Cũng như bà Hai Nhành ba ngày trước, ông Sáu Thơm dựng mắt lên, lắp ba lắp bắp:

- Ơ… ơ… con cún nhà chị… nó…

Dù gắng hết sức, ông cũng không nói được hết câu, cứ thấy cái gì đó chèn ngang cổ.

Bà Đỏ xanh mặt, đã thấy thất bại của thương vụ ở rất gần. Cho nên bà lập tức lây tật cà lăm của người khách:

- À… ừ…

- Thế… thế… những con heo nhà chị… chúng cũng kêu thứ tiếng gì… gì… gì… gì… à?

Ông Sáu Thơm vẫn chưa ra khỏi chứng nói lắp. Ông nói tới bốn tiếng “gì” khiến bà Đỏ lại hiểu ông cố ý nhấn mạnh sự kỳ quái đó để trách móc bà.

- À… ừ… - Bà Đỏ khổ sở chống chế bằng những từ vô nghĩa và khi sực nhớ những gì thằng nhóc nhà bà nói với bà hôm nọ thì miệng bà trở nên trơn tru - Anh biết không, các con vật nhà tôi sinh cuối tháng năm, thuộc cung Song Tử. Ai thuộc cung này đều thích làm mới mình, thích tạo ra những âm thanh khiến người khác giật mình và xem đó là trò vui.

Bà lim dim mắt, cố tránh ánh mắt ông Sáu Thơm đang nhìn chòng chọc vào bà:

- Cho nên thỉnh thoảng con này có kêu tiếng con kia cũng là chuyện bình thường.

Ông Sáu Thơm không nhìn bà Đỏ nữa. Ông hất chiếc rọ lên vai, quảy quả đi ra cổng sau khi buông thõng một câu:

- Chỉ có chị thấy bình thường thôi. Tôi thì tôi không dám nuôi những con quái này trong nhà.