Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Quyển 7 - Chương 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?




Ra khỏi nhà hàng, lên xe rồi, suốt từ quảng trường trung tâm về nhà, Xán Xán rất khó chịu. Cô nhớ lại bao nhiêu lần đi xem mặt đàn ông hồi trước, tất cả đều không so nổi với Lạc Thiếu Tuấn, rõ ràng là vừa đẹp trai vừa giàu có, dịu dàng ân cần, biết chiều phụ nữ, chủ yếu nhất là người hiểu được vẻ đẹp của cô. Người dàn ông tốt đến thế mà cô bị lỡ, mà nguyên nhân trực tiếp gây ra bi kịch lại là hai kẻ đang ở trong xe này.

Nghĩ đến đây là Xán Xán phát sầu.

Đến 25 tuổi đời cô mới gặp được người đàn ông tuyệt đỉnh là Lạc Thiếu Tuấn, tính ra nếu có lần sau tốt số như thế lúc ấy cô phải tới 50 tuổi rồi sao? Đợi đã! 50 tuổi có thể sở hữu giai đẹp được không? Chẳng lẽ kiếp này cô xấu sô’ đên vậy?

Phiền muộn quá hóa ra đau khổ. Hai kẻ này có ý gì mà phá hoại nhân duyên của cô? Chẳng lẽ họ thành đôi thì được, còn không cho cô được tìm một nửa của cô hay sao? Quá đáng quá rồi! Không thể bỏ qua được! Đau khổ cuối cùng chuyển thành phẫn nộ.

- Đến rồi! – Triệu Noãn Noãn dừng xe.

Đợi hồi lâu không thấy Xán Xán ra.

- Ra đi!

- …

- Răng nghiến trèo trẹo.

- Ra đi nào!

- … -

Nắm tay siết chặt.

- Tô Xán Xán, em định ở trong đó cả đêm anh cũng kệ đấy.

- …

- Đã thế để xem.

Trong khoảnh khắc, có người từ trong xe lao ra, xông đến trước mặt, mắt hận ngùn ngụt nhìn vào mặt Triệu Noãn Noãn. Dùng ánh mắt giết chết anh ta đi! Giết chết đi!

Từ lúc cô chạy ra khỏi nhà đi gặp giai như thê’ Triệu Noãn Noãn đã không vui, bây giờ cô còn nhìn anh như vậy, cuốỉ cùng lửa giận cũng bốc cao:

- Tô Xán Xán em còn dám nhìn anh như thế, anh sẽ…

- Hừ! – Quay ngoắt đầu, cô bước đi, để mặc người đứng lại ngây ra vì đang chuẩn bị phát hỏa.

Đây gọi là cuộc chiến bằng ánh mắt!

* * *

Xán Xán bị lửa giận bốc ngùn ngụt quay cuồng đầu óc, tráng khí xông lên, có leo đến tầng tám cũng không suy suyển, nên chẳng thèm để ý trên lầu có Triệu Noãn Noãn và Cao Vũ, đá văng đôi giày cao gót, sầm một phát đóng sập cửa phòng. Còn lại hai ngưòi đứng ngoài, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Ba tiếng sau, trong phòng Xán Xán vẫn không một tiếng động.

Triệu Noãn Noãn đi đi lại lại ngoài cửa phòng mãi rốt cuộc không nhịn nổi, ngoái lại nhìn Cao Vũ đang ngồi trên sô-pha ngập ngừng mở miệng:

- Anh bảo… có phải cô ây giận không?

Cao Vũ suy nghĩ một lúc

:

- Có thể… – Nói rồi, anh vẫn không thể xác định là Tô Xán Xán vốn một để ngoài da có thể thực sự biết giận là gì không.

- Thế… làm thế nào?

- Em năn nỉ cô ấy đi.

- Em?

- Ai bảo em vô duyên vô cớ chạy đến phá hoại nhân duyên của người ta.

Sắc mặt Triệu Noãn Noãn thay đổi hẳn:

- Đây là vì em muốn tốt cho cô ấy, cái tay họ Lạc kia có gì hay chứ?

Cao Vũ nhướn mày, nói một câu bâng quơ:

- Em ghen hả?

Trước kia mà Cao Vũ nói câu này, anh nhất định phản bác, nhưng hôm nay đối mặt với câu hỏi đó, anh không biết đáp lại sao, giây phút ấy Triệu Noãn Noãn rơi vào trầm tư sâu sắc. Anh…đây là ghen rồi sao? Trong khoảnh khắc suy tư ấy, Cao Vũ đứng lên, chuẩn bị đi.

- Đợi chút đã! – Triệu Noãn Noãn gọi lại – Xán Xán cô ấy…

- Em là chồng cô ấy. – Cao Vũ nhắc nhở một câu, rồi quay bước đi thẳng (thái độ Cao Vũ thay đổi đáng sợ). Triệu Noãn Noãn chưng hửng. Nói thực, đi khuyên giải phụ nữ, nhất là khuyên giải cái việc này là lần đầu tiên trong đời anh phải làm. Ngẩn ngơ ngoài cửa phòng Xán Xán một hồi, cuối cùng anh lấy hết can đảm giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa.

- Xán Xán?

Đáp lại anh là im lặng.

- Xán Xán!

- Tô Xán Xán! Em ra đây cho anh!

- Em mà không ra, anh phá cửa đấy?

…..

Cửa phòng bị gõ rầm rầm, đồng thời, trong phòng có người đang ngồi chồm hỗm giận giữ nhai khoai tây chiên, vừa nhai vừa nhìn ra phía cửa. Tô Xán Xán này cái gì mà không biết, mà biết nhất là lười nhác, lần này cô quyết tâm không ra ngoài, chuẩn bị cho một trận chiến tranh lạnh.

Gõ đi! Gõ đến thủng cửa thì cũng là cửa nhà anh đấy! Sao! Không gõ nữa à? Chẳng lẽ xót cánh cửa à? Triệu Noãn Noãn, anh đúng là đồ đàn bà!

Sau đó, tiếp tục nhai khoai tây chiên.

Nhưng, khoai tây chiên làm sao ngon bằng cơm Triệu Noãn nấu…

Được rồi, cô thừa nhận ngoài món cháo gà nấm còn thơm trong miệng, cả ngày hôm nay cô chưa được ăn gì nóng hổi, xoa xoa bụng, rồi nhìn đồng hồ ở đầu giường, gần 6 giờ rồi, dạ dày bắt đầu tiết dịch vị.

Đáng ghét! Sau khi chiến tranh lạnh, đáng lẽ phải mang bình nước sôi tới, úp bát mì nóng mà ăn chứ…

Đang suy nghĩ mông lung, tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này âm thanh nhẹ đi rất nhiều.

- Xán Xán, em đói không? – Giọng Triệu Noãn Noãn không to, nhưng cô sáng rực cả hai mắt. Cô không đói, mà là thèm ăn.

- Anh nấu mì nóng cho em đây, có mốn ăn không?

- Nuốt nước bọt ừng ực, nhịn đi! Cố nhịn đi!

- Em thích nhất món mỳ bò, đã thả rất nhiều thịt bò rồi đấy.

Ôi chao… cô sắp không nhịn được rồi.

- Nguội đi là ăn không ngon đâu.

Bùm!

Muốn nhịn cũng không được, không cần nhịn nữa! Cánh cửa phòng đóng suốt một buổi chiều cuổì cùng đã mở, một sinh vật hai mắt sáng quắc xông ra, mắt chớp chớp đi thẳng vào bếp, hít hà. Thơm quá, đúng là thơm quá!

Trông bộ dạng cô, Triệu Noãn Noãn rốt cuộc cũng thở phào:

- Cũng biết đường ra ăn cơm rồi đây?

- Hừ! – Tuy bị đồ ăn ngon quyến rũ, nhưng sự tức giận cửa cô vẫn không dễ tiêu tan.

Thấy cô như vậy, Triệu Noãn Noãn lập tức hạ giọng:

- Được rồi, được rồi, ăn đi rồi hãy nói…

Có thế chứ, Xán Xán lườm đứt cả mắt. Mỳ thịt bò! Ta tới đây!

* * *

Ăn gọn hai tô to, đến khi bụng căng như trống, Xán Xán mới thỏa mãn gác đũa, đúng là cơm nhà ngon thật! Bực bội cả một ngày, cuốì cùng cô cũng nở nụ cười. Triệu Noãn Noãn kè kè bên cạnh nhìn:

- No chưa?

- Rồi! – Cô hấp háy mắt, vẻ rất thỏa mãn.

- Sau này không được khóa cửa phòng nữa đấy.

- Vâng! – Chép chép miệng, vẫn còn thấy mùi thịt bò thơm ngậy. Nhìn bộ dạng cô như thế Triệu Noãn Noãn cũng hết cả bực mình, bỗng nhiên nhớ ra điều gì:

- Mới vừa rồi em giận việc gì vậy? Không phải vì cái tay họ Lạc đấy chứ? – Nghĩ đến đây anh lại không ngăn được bực mình,

- Giận? – Vẻ mặt mơ màng, Xán Xán tự hỏi mình vừa giận gì? Thật không? (Đúng là chỉ cần được ăn no, bao nhiêu hận thù tiêu tan sạch) – Em giận gì? – Tâm tình vẫn vương vấn quanh bát mỳ bò.

- Không có gì. – Tâm trạng bí bách suốt một ngày của Triệu Noãn Noãn thoắt cái thư thái hẳn lên, không nén được mỉm cười – Món mỳ này… ngon thật không?

Xán Xán gật đầu như bổ củi, thật là cực ngon!

Anh càng cười ngọt ngào:

- Sau này muốn ăn gì, anh sẽ nấu cho mà ăn!

Vâng! – Lại gật gật như gà mổ thóc.

- Thế sau này không được nổi giận nữa chứ?

Không vấn đề gì! Trời to đất to nhưng bụng vẫn to nhất!