Chúng Ta Ly Hôn Đi

Chương 8




“Nghỉ rồi à? Hôm nay làm việc có vất vả không?”

Vừa lên xe, nghe thấy câu hỏi của chồng trước, La Vũ Tịnh không hiểu được dụng ý của anh, liếc anh 1 cái: “khổ nữa em cũng làm, em không muốn làm bình hoa nữa.”

“Làm bình hoa có gì là không tốt? sướng bụng vui mắt .” anh trả lời quá nhanh, phát hiện mắt cô trợn lên, mới lại bổ xung 1 câu: “anh thực sự cảm thấy em xinh đẹp.”

Trước đây anh biết cô là người tươi tắn dễ nhìn, sau khi ly hôn càng thấy cô đẹp 1 cách kỳ lạ, đàn ông nhìn đàn bà rất trực tiếp, hấp dẫn hay không anh đều biết rõ, nếu không sao biết anh chỉ cần 1 mình cô?

“không them nói với anh.” Cô không hi vọng nhiều ở anh, người đàn ông này chỉ có hứng thú với vẻ bề ngoài và thể xác, kết hôn nhiều năm qua cô sớm đã biết rõ, anh làm sao có thể hiểu được cảm nhận và tư tưởng của cô chứ?

Nhìn cô quyết không mở miệng, anh đổi chủ đề. “muốn đi siêu thị nào?”

“cái trước mặt là được rồi.” cô làm người hướng dẫn, chỉ phương hướng.

Lái xe đến siêu thị, Tề Kiếm Vân không rõ tình hình lắm, dưới sự chỉ đạo của La Vũ Tịnh, đẩy 1 cái xe đẩy hang, cùng cô vào mua đồ.

Nhìn cả người anh là tây phục và giày da hang hiệu, nhất là cái khí chất giàu sang quyền quý kia, không ăn nhập gì với xung quanh, cô không nhịn nổi nói: “không quen thì đừng miễn cưỡng, anh ra xe đợi em là được rồi.”

Từ sau khi sống 1 mình, siêu thị là nơi cô thường xuyên đến thăm nhất, so với bách hóa với cửa hàng, nơi đây đầy ắp sức sống, nhưng lại không biết Tề Kiếm Vân có thể tiếp nhận hay không?

“Chuyện nhỏ ấy mà.” Anh khẽ mỉm cười. “Muốn mua cái gì?”

Thật là không có gì không? Cô do dự 1 lúc mới nói: “Tiểu Hiên rất thích ăn rau xanh, nhưng lại không thích ăn cà rốt, e muốn làm món cơm cà ri, xem con có nhặt bỏ cà rốt ra không.”

“Em chỉ nhớ khẩu vị của con trai, mà không quan tâm xem anh thích ăn gì sao?” Ánh mắt anh lên án sự không công bằng của cô.

Ai để ý đến anh chứ? Cô trợn mắt nhìn anh. “Khắc Hiên là con trai em, hơn nữa anh thích ăn gì đầu bếp sẽ nấu cho anh ăn.”

“Chỉ có con mới được ăn cơm em nấu sao? Không công bằng, anh cũng muốn ăn.” Anh như ăn phải giấm chua, vớ vẩn đến cực độ, nhưng không chịu nổi anh phải phản đối, muốn được cô quan tâm chú ý đến.

“Em không phải là đầu bếp của anh, cũng không phải là mẹ anh.”

“Nhưng em là vợ anh!” anh dừng bước, ngữ điệu dâng trào, giống như cô vừa mới nói lời đại nghịch bất đạo gì đó.

Mọi người xung quanh đều quay lại nhìn, cô ngượng đến chết mất. “em không phải là vợ anh, anh đừng ru ngủ bản thân nữa!”

“Đợi đã!” anh làm sao có thể để cô chạy chứ? Phải biết sự nghiệp to lớn nhất của anh bây giờ chính là theo đuổi cô, yêu cô!

Một người chạy nhanh về phía trước, một người đẩy xe hang chạy nhanh theo phía sau, 2 người nói không ngừng, xem ra lại giống những cặp tình nhân đang yêu, trong vô thức, tự mình cũng đang cười.

Mua đồ xong, Tề Kiếm Vân 2 tay cầm 2 túi đồ, đi ra phía ngoài cổng siêu thị , đây là lần đầu tiên anh đi cùng cô mua đồ, thì ra làm những việc vô vị này lại thấy hứng thú, càng kỳ lạ hơn là, còn có 1 loại hạnh phúc kỳ diệu không nói rõ được.

“thì ra cuộc sống vợ chồng là thế…” sau khi ly hôn anh mới có cảm nhận như vậy, có lẽ đã muộn rồi, cả đời người cũng không khai thông được, bây giờ thì anh hiểu rồi, cái anh cần là 2 người ở bên nhau.

“anh vừa nói gì thế?” cô nhìn anh hỏi, không khỏi tò mò.

8.1.2

“Anh nói, chúng ta có thể làm vợ chồng, thật là quá tốt rồi.” anh thì thầm bên tai cô, tiện thể hôn trộm cô 1 cái, tận hưởng gương mặt trợn mắt thẹn thùng của cô.

Một người phụ nữ giở trò tâm kế bẫy chồng, thậm chí đã làm mẹ của đứa con 7 tuổi, vẫn có loại vẻ mặt đáng yêu này,thật sự làm anh bị mê hoặc và say đắm. rốt cuộc cô là thiên thần hay ác quý , anh phát hiện tự mình không quan tâm đến đáp án, anh chỉ muốn ở cùng cô.

“Anh, anh thật đáng ghét!” cô liền chạy mấy bước, tại nơi người qua người lại này, anh cũng quá to gan lớn mật rồi?

Giống như một cậu bé trêu chọc cô gái mà mình thích, bị mắng anh cũng vui vẻ cười, cô nhìn lại càng phát hỏa, quay người đi đường của mình.

Đáng tiếc, phương hướng cảm của cô chẳng ra làm sao, vừa bước đã bước sai hướng, quên mất chỗ vừa đỗ xe ở đâu, vì thế anh 1 tay cầm túi, 1 tay giữ cô lại nói: “vợ à, em đi sai hướng rồi, xe của chúng ta ở bên kia.”

“Em không phải là vợ anh!” cô bực mình rồi, người đàn ông này cho rằng gọi nhiều thành thật chắc? lại không cố gắng theo đuổi cô, cũng không cầu hôn cô một cách trịnh trọng, đừng bao giờ nghĩ như vậy là được!

“Không thế anh gọi em như nào? Bảo bối à?” Anh linh động, những lời thật tâm trong lòng tưởng chừng rất buồn nôn mà tự nhiên phát ra, nhưng nói ra lại không tệ, mà ngược lại lại là một niềm vui.

Nếu như hiểu sớm vài ngày, có thể anh sẽ nói nhiều hơn những lời lẽ yêu thương với cô trong điện thoại rồi, bây giờ bắt đầu cũng không muộn, để anh phát huy tốt thiên phú vừa mới phát hiện.

“Xin anh đừng gọi em là bảo bối!” so với vợ còn tệ hại hơn gấp 200 lần!

“Tiểu đáng yêu, chúng ta về nhà thôi!”

La Vũ Tịnh từ trước đến giờ chưa bao giờ hi vọng mình yếu ớt đến vậy, cái gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, lẽ nào số trời đã định cô được chồng trước ăn (tiêu diệt)? Thật hi vọng ngày nào đó nhìn thấy bộ dạng cười không nổi của anh, haizz.

8.2.1

tối hôm đó, Tề Khắc Hiên vui vẻ ngồi ở bàn ăn, cậu đã bày sẵn các loại dụng cụ ăn, đang đợi mẹ bưng thức ăn lên bàn. Nhưng hình như bố cậu vẫn đang ở thư phòng, cậu do dự không biết có nên đi gọi bố hay không?

Công việc đối với bố cậu mà nói thì rất quan trọng, ăn cơm chỉ là chuyện nhỏ, nhưng cậu thực sự rất hi vọng cả nhà cùng nhau ăn cơm!

đúng lúc này, Tề Kiếm Vân lại xuất hiện và nói với con trai: "Tốt rồi, mọi việc đều làm xong rồi, tối nay không có việc gì rồi".

Tốt quá rồi! Tề Khắc Hiên tỏ vẻ vui mừng, bố cậu dạo này thay đổi càng ngày càng bình dị giống người bình thường, đây nhất định là có liên quan đến mẹ cậu, mặc dù tuổi còn nhỏ cũng thấy được bây giờ bố cậu cực kỳ để ý đến mẹ cậu rồi!

La Vũ Tịnh bưng lên hai đĩa xào, mỉm cười nhìn con trai, thấy chồng trước lại nhíu mày, tại sao âm hồn của anh vẫn chưa siêu thoát chứ?

"Để anh giúp em". Tề Kiếm Vân chưa bao giờ dễ dàng chịu tác động, phản ứng thờ ơ của cô là đuổi không được anh, sau đó anh tự động vào bếp đem thức ăn ra, tiện thể xới cơm và canh cho cả ba người mới ngồi xuống nói: "ăn thôi!"

Đối với hành động của chồng trước, đến 1 tiếng khẳng định hay khen ngợi cũng không có, quay sang hỏi con trai: "Tiểu Hiên, mấy hôm nay con làm cái gì?"

Tề Khắc Hiên ngoan ngoãn trả lời mẹ: " thứ hai học tiếng Anh, thứ ba toán, thứ tư tập làm văn, thứ năm mỹ thuật, hôm nay học violon."

Tuần này miễn cũng nhiều quá rồi!" La Vũ Tịnh nói với con trai, ánh mắt lại hướng về chhồng trước, không khách khí trừng mắt với anh 1 cái.

Tề Khắc Hiên nói hộ bố: "Lẽ ra tối nay còn có giờ tin học, nhưng bố nói sau này không cần nữa, bố có thời gian sẽ dạy con."

La Vũ Tịnh rất đau lòng, không ngừng gắp thức ăn cho con trai."học nhiều như vậy, nhất định con rất mệt, ăn nhiều một chút."

"Vâng!" Tề Khắc Hiên vui vẻ nghe lời, có bố mẹ bên cạnh, cậu không kén ăn nữa, đến cả cà rốt cũng thấy ngon miệng.

Tề Kiếm Vân thấy La Vũ Tịnh chỉ chăm lo con trai, hoàn toàn phớt lờ anh, bản chất như sắp phát tác, nhưng nhìn thấy nụ cười của cô lại làm anh mềm lòng. Đó là thời khắc an ủi nhất của mẹ, khi cô nhìn con trai ăn những món mà cô làm.

Trước đây sao anh lại cố chấp muốn tách hai mẹ con họ ra chứ? Ngày hôm nay nghĩ lại thật không thể tưởng tượng nổi, cũng không thể tha thứ, vì thế anh tự nói với chính mình, trong bảng xếp hạng của vợ, anh xếp sau con trai mình là điều đương nhiên, ai bảo anh tước đoạt nhiều niềm vui của họ chứ?

Cả nhà ăn cơm xong, tìm đĩa DVD để xem, là đĩa phim hoạt hình mà con trai thích, thay vì đĩa hiểu biết về khoa học kỹ thuật mới, xã hội nhân văn vừa xem đã làm người ta thấy buồn ngủ mà Tề Kiếm Vân trước đây yêu cầu.

La Vũ Tịnh không chú tâm nhìn màn hình, cô chỉ chăm chăm nhìn khuôn mặt tươi cười của con trai, nhưng hi vọng khuôn mặt tươi cười hôm nay có thể kéo dài lâu hơn một chút.

"Mẹ, mẹ chẳng nhìn tivi gì cả!" Tề Khắc Hiên đột nhiên phát hiện ra điều này.

"Mẹ thích nhìn con hơn." Cô xoa xoa đầu con trai, trong mắt chỉ có niềm yêu thương.

NHìn bức hoạ này, Tề Kiếm Vân cảm thấy yết hầu có chút giật giật, một loại tình cảm không thể diễn tả được chảy trong tim, trong lúc này, có người muốn anh đổi tất cả bằng hạnh phúc trước mắt, anh sẽ đáp ứng không hề suy nghĩ.

8.2.2

10 giờ tối, Tề Khắc Hiên vừa nghe mẹ kể chuyện, vừa từ từ chìm vào giấc ngủ, lúc trước cậu có thể vì quá mệt, chẳng mấy mà ngủ, nhưng bây giờ cậu không nỡ ngủ, muốn nghe tiếng của mẹ nhiều hơn, muốn cảm nhận nhiều hơn sự ấm áp này.

Tề Kiếm Vân ngồi bên cạnh, chia sẻ sự may mắn của con trai, nghe La Vũ Tịnh kể chuyện Nghìn lẻ một đêm , không ngờ anh nghe rất say sưa, đến cả con trai đã ngủ anh cũng không phát hiện, chỉ cảm thấy kỳ lạ, sao không kể tiếp nữa? còn thúc giục cô: “Sau đó thì sao?”

“Suỵt…” La Vũ Tịnh muốn anh nói nhỏ chút. “Tiểu Hiên mới ngủ.”

Anh gật gật đầu, tắt đèn, theo cô ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa.

Sau khi hai người đi đến phòng khách, cô mới yêu cầu anh: “Sau này anh đừng bắt Tiểu Hiên học nhiều như vậy được không? Con không có thời gian chơi, cũng không có bạn bè.”

Thơ ấu là thời kỳ hoàng kim của cuộc sống, được chơi được cười được hiếu động cũng ở thời điểm này sao có thể ngày nào cũng sách vở, thầy giáo chứ? Sau này có hồi ức đẹp nào chứ?

Anh ngoan ngoãn nghe lời, lập tức trả lời. “Anh đã bỏ môn tin học rồi, anh sẽ bỏ nốt mấy môn con không thích, còn nữa cuối tuần không phải học, em thấy thế nào?”

Anh nghĩ thong rồi, cái con cần không chỉ là học, còn có giải trí và cảm thụ, nếu không thì sau khi lớn sẽ biến thành một người giống anh “tình cảm là rào cản trí tuệ”, anh có thể dành cả đời để xin lỗi con.

“Đa tạ.” cô cảm thấy vui, anh có thể nghe lời cô. “Thôi, em phải về rồi.”

“Anh không muốn đưa em về.” Nên nói là anh không muốn cô về, không muốn kết thúc đêm nay như thế này.

“Không sao, em đi taxi.” Cô hiểu nhầm anh, trong long nghĩ có lẽ anh mệt rồi, hay là lười đưa cô về, bây giờ họ không còn quan hệ gì nữa, đương nhiên anh không phải vì cô mà làm gì cả.

Anh lập tức lắc đầu. “Muộn thế này, đi taxi rất nguy hiểm.”

Cô nghĩ ngợi một chút. “thế em nhờ quản gia hoặc lái xe đưa em về một đoạn.”

Anh lại loại bỏ ý nghĩ này thay cô. “Họ cũng đã nghỉ ngơi rồi.”

“Thế, thế thì…” rốt cuộc muốn cô thế nào? Thế này không được thế kia cũng không xong, lẽ nào muốn cô đi bộ về?

“Dù sao phòng của em vẫn còn, em ngủ ở đây một đêm đi!” anh cuối cùng cũng thốt ra được lời nói thật lòng, nhìn chằm chằm cô.

Cô sợ hãi, lời đề nghị này quá nguy hiểm, cô làm sao có thể tự nhảy vào cạm bẫy chứ, đương nhiên muốn lấy cớ. “Nhưng em không mang quần áo để tắm, còn có thứ em cần…”

Anh nhanh chóng chặn cớ của cô. “Phòng em không thay đổi gì, quần áo và đồ dung của em vẫn còn, anh nghĩ em không thiếu gì cả.”

“Thật sao?” Cô có nên vui không? Anh không bỏ đồ vật trong phòng cô, xem là để kỷ niệm hay là tưởng nhớ cô đây?

Anh hiểu nỗi lo nghĩ của cô, chủ động giải thích: “Đừng lo, anh sẽ không lên giường của em lúc nửa đêm đâu, mặc dù anh rất muốn.”

“Anh…”

“Nếu em không nói gì, anh sẽ ôm em đến phòng anh ngủ.”

Anh giữ vai cô, bàn tay truyền đến hơi ấm, mặt cô nóng bừng lên, vội quát: “Anh đừng có vớ vẩn!”

Nhìn mặt đói khát của anh, cô hoảng hốt cực độ, sao lại thế chứ, người đàn ông này chỉ cần thể xác cô, không cần trái tim cô sao?”

“Anh chỉ đùa thôi, anh không ép em làm điều em không muốn làm, anh tôn trọng suy nghĩ và cảm nhận của em, mặc dù anh vẫn chưa có gì, nhưng anh đang cố gắng.” Anh rút tay về, đi đến phòng cô, giúp cô mở cửa.

Cô nghi ngờ có phải tai mình có vấn đề? Tề Kiếm Vân cũng biết nói những lời “bảo vệ nhân quyền” sao?

“Đừng nghĩ nhiều như vậy được không? Ở lại đi!” Anh theo lệ lại lấy con trai làm lý do, một lý do an toàn lại có hiệu quả. “Ngày mai Tiểu Hiên ngủ dậy thấy mẹ vẫn còn ở lại, nhất định sẽ rất vui.”

Lòng cô xao động, kỳ thực, cô cũng muốn nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ sau khi con trai thức giấc. “Anh cam đoan tuyệt đối không quấy rầy em chứ?”

“Anh cam đoan sẽ không quấy rầy em, trừ phi em muốn.” Anh chưa bao giờ cam đoan khó khăn như này, trái với ý muốn trong long, lại không thể không làm.

“Được, em tin anh lần này.”

“CẢm ơn.” Anh vuốt tóc cô, sau đó chắp tay ra sau một cách cực kỳ nhẫn nại, nói với giọng khàn khan: “Thế thì… chúc ngủ ngon.”

“Ngủ ngon…” cô không dám nhìn vào mắt anh, chạy đến phòng ngủ ngày xưa, liền đóng cửa, phảng phất sau cửa còn có thể cảm nhận ánh mắt của anh, nhìn cô một cách kiên quyết, sâu sắc, không nói ra mong muốn của anh.

Cô sợ, thực sự cô rất sợ, sợ đôi mắt ma lực kia của anh, càng sợ hơn trái tim bất lực của mình, đây không phải là một trận chiến cân sức, từ trước đến giờ chưa ao giờ, bởi vì khi bạn yêu một ai đó, trái tim chắc chắn sẽ chìm đắm...

8.3.1

Nằm trên chiếc giường quen thuộc trước đây, La Vũ Tịnh lại mất ngủ, dỏng tai lên lắng nghe, như thể bất cứ lúc nào cũng có tiếng bước chân truyền đến, không biết là tâm trạng kháng cự hay mong đợi, cô sắp phát điên rồi.

Trằn trọc không biết bao lâu, cô mới mê mê muội muội đi vào giấc ngủ, trong giấc mơ vẫn không ổn định, đáng ghét, Tề Kiếm Vân sao có thể tự ý xông vào giấc mơ của cô cơ chứ? Người đàn ông này cho dù bất cứ thời gian nào bất cứ nơi đâu, đều ngang ngược như thế, cũng làm cô bận tâm như vậy.

Sáng sớm, khi cô vẫn còn mơ màng, ánh mặt trời màu vàng của cửa sổ thu hút tầm nhìn của cô, ngoài ra còn có một bong hình đập vào mắt cô, đó không phải là ai khác, chính là Tề Kiếm Vân.

Mới bắt đầu cô cho rằng mình đang mơ, nhưng chớp chớp mắt, bóng người đó càng ngày càng rõ nét, người ngồi ở cửa sổ đích thực là anh.

“Anh vào đây làm gì?” Vô sợ thót cả tim, hai tay kéo vội chăn, may mắn là áo ngủ của cô tương đối kín đáo, cho dù cái chăn không che kín cũng không đến nỗi quá gợi cảm.

“Muốn nhìn ngắm em mà thôi.” Tề Kiếm Vân đứng cạnh cửa sổ, ánh nắng từ sau lưng đổ xuống, anh như thể đến từ nắng sớm, đường nét của khuôn mặt cũng biến thành dịu dàng, càng có thể thấy rõ sự ấm áp trong mắt.

“Không có gì đẹp cả!” Cô gạt mớ tóc dài trước trán, không quá vui mừng phản bác lại. Không hiểu bộ dạng của mình bây giờ như nào, sợ tóc rối bù xù, không chừng còn có quầng thâm ở mắt nữa!

“Ai bảo thế? Anh thấy đẹp là đẹp.” Môi anh nở nụ cười rạng rỡ, cô bĩu môi (cái này không biết dịch thế nào cho nó thuận tai không thô, nhưng hành động này giống mấy em teen post hình ý ^^), cái vẻ mặt bướng bỉnh đó chỉ làm cho anh muốn hôn cô mãnh liệt. So với bình thường đêm qua anh bị mất ngủ nghiêm trọng, muốn đến căn phòng của cô phía đối diện như thể quay lại trước đây, cô nằm lặng lẽ trên giường, khi chân anh bước đến gần, bờ vai cô cứng nhắc, có lẽ là cố ý quay lưng về phía anh, sau đó anh từ từ xoay người…

Đủ rồi đủ rồi, lại tưởng tượng anh sợ phá vỡ sự bảo đảm của mình, “quấy rối” cô một cách bất chấp mọi thứ, dốc hết tình cảm, điên cuồng…

Quả nhiên, cô hỏi anh. “Không phải anh nói không làm phiền em sao?”

“Anh chỉ đứng lặng lẽ ở đây thôi, nên không tính là làm phiền em chứ?” Thật sự nếu muốn làm phiền cô, anh sẽ không lãng phí thời gian nói, cũng không cho cô thời gian để nói, ngoài những âm thanh rên rỉ thở dốc không chuẩn bị mà phát ra.

Cô không muốn tranh luận, đó là tự tìm tội để nhận. “Anh vào bao lâu rồi?”

“Không lâu lắm, mới nửa tiếng.” Đáng tiếc cô dậy quá sớm, quấy rầy anh thưởng thức người đẹp ngủ.

La Vũ Tịnh nghĩ mãi không thong, anh đứng đây nửa tiếng rồi, chỉ là muốn ngắm nhìn cô mà thôi? Đây là việc lãng phí sinh mạng, không có ý nghĩa, không giống tác phong của anh chút nào cả!

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Anh nói rồi, chỉ là muốn nhìn ngắm em mà thôi.” Anh tiến đến mép giường ngồi xuống, tay gạt tóc của cô. “Còn muốn nói chuyện cùng em, chào buổi sáng.”

“Anh nhìn cũng nhìn rồi, nói cũng nói rồi, có thể đi được chưa?” Cô lui ra phía sau một chút, đáp lại một cách không có thiện ý.

Anh không dễ dàng gửi như vậy, chủ ý đã định phải thật tâm nói chuyện với cô một lần, quen biết mười năm qua, lần đầu tiên anh cảm thấy có lời không nói rõ được, cho dù không hôn cũng không sao, anh thực sự muốn biết cô nghĩ những gì.

“Hôm nay là thứ bảy, việc của anh đều làm hết rồi, chúng ta nói chuyện thế nào?”

“Em không cho rằng có gì để nói cả.” Cô quay đầu, trợn mắt nhìn đèn bàn cạnh giường, đột nhiên má nóng bừng, cô nhớ rõ ràng, mỗi đêm anh đến phòng cô, chỉ để cái đèn này, trong một màn mờ ảo có cô.

Anh không thấy tâm tư hỗn loạn của cô, nói một việc khác, cũng là việc về ban đêm. “Nhớ đêm hôm sinh nhật em 18 tuổi không?”

Sao có thể không nhớ chứ? Cô nhắm mắt, rơi vào quá khứ, hồi ức không mời mà đến, từng chút từng chút của đêm hôm đó, là điểm chuyển ngoặt lớn nhất của đời cô, việc đến như hôm nay, cô đều không biết là đúng hay sai? Nhưng nếu quay lại một lần, chỉ sợ cô vẫn yêu anh vô vọng...

8.3.2

Dường như anh thấy rất thú vị, tiếng nói cũng trở nên từ tính (t nghĩ là thu hút ^^) rất nhiều. “Lúc đó em nói “em có một nguyện vọng” là nắm tay anh.”

Làm ơn (t thường nói là lạy hồn ) anh là kiểu người làm những việc ngu ngốc không nên làm sao? Cô không muốn thừa nhận cảm xúc lúc đó, vội lấy cớ: “Em đã từng coi anh là thần tượng, con gái muốn cầm tay thần tượng là lẽ đương nhiên.”

“Nhưng em cũng không cự tuyệt hành động tiếp theo của anh.”

Trừng mắt nhìn chiếc đèn bàn bên kia giường, cô cảm thấy cả tai và cổ mình đều nóng. “Sự việc đã qua rồi, xin anh đừng nhắc lại.”

“Anh muốn biết, cảm xúc em đối với anh khi đó là như nào?”

Từ xấu hổ chuyển sang phẫn nộ, một ngọn lửa cháy rực lên, cô nắm chặt hai tay, cơ hồ bấm chặt vào long bàn tay. “Tề Kiếm Vân, anh nhất định phải nói ra sao? Không sai, em yêu anh, từ khi lần đầu tiên em gặp anh, em giống như một kẻ ngốc yêu thầm anh, như vậy anh vui chứ?”

“thì ra là vậy, anh thực sự rất vui.” Miệng anh dường như không giấu nụ cười, trong long lâng lâng, giống như quả khí cầu được bơm đầy hơi, tất cả đều là vui sướng.

Trời ạ ~~ La Vũ Tịnh than vãn trong lòng, vì sao cô phải thừa nhận tâm tư với người đàn ông này chứ? Ông trời đùa giỡn với cô bao năm quá chưa đủ vui sao? Nhìn anh giống như một con mèo nuốt chú chim hoàng yến vậy, nhất định là đang rất vui vẻ lại thầm chế nạo cô chứ gì? Bởi vì cô là một kẻ đại ngốc, mới mãi ngu ngốc yêu anh…

Im lặng một lúc, anh lại đặt câu hỏi: “Tại sao sau đó em không uống thuốc tránh thai?”

“Bởi vì..bởi vì em không muốn kết thúc như vậy, em muốn lưu lại chút gì đó.” Cô có chút tự khinh bỉ mình, chẳng phải vừa mới khai hết rồi, còn gì để giấu giếm chứ?

“Nghĩa là sao?”

“Nếu em có thể giữ đứa con của anh, ít nhất cũng chứng minh chúng ta đã cùng… với nhau, em có thể thấy con, cũng như là nhìn anh, em có thể dung cả đời để bảo vệ kết tinh của chúng ta, thứ cảm xúc đó anh không hiểu được đâu, cảm giác khi một người phụ nữ sinh con vì một người đàn ông…” dây diều đứt rồi, sẽ bay đến một nơi thật xa không thể biết được trên những tầng không, bàn tay nhỏ bé của cô không thể giữ được, vẫn dốc hết sức cứu vãn.

“Cho nên sau này bố mẹ em muốn chúng ta kết hôn, em cũng không phản đối?” Kỳ thực anh đã biết đáp án, nhưng vẫn muốn cô nói ra, nó mang lại cho anh một thứ cảm xúc thỏa mãn đến kỳ diệu, thì ra cô đã quan tâm đến anh như vậy, đến cả dùng khổ nhục kế cũng trở nên đáng yêu.

“Em cho rằng đó là một cơ hội, em nghĩ là sau khi kết hôn anh sẽ phát hiện ra điểm tốt ở em, em quá kỳ vọng vào hạnh phúc rồi, thế cho nên cái gì cũng không thể nhìn rõ.” Cô dứt khoát chịu đựng tất cả, vô vọng mỉm cười: “Anh muốn cười em cứ cười đi, dù sao em ngốc đến cực điểm, tất cả đều là em tự tìm lấy…”

Sự thừa nhận của cô làm anh rất kinh ngạc, anh làm sao ngu xuẩn làm vậy với cô gái bình thường là cô chứ? Kỳ thực cô rất mạnh mẽ, sẵn sàng dùng sinh mạng của mình để cá cược, chính là muốn cược tình yêu của anh, trái tim của anh, mà sự thực chứng minh, cô thắng rồi.

“Em thành công rồi, em làm anh kết hôn với em rồi.” Càng lợi hại hơn là, cô còn đánh cắp trái tim của anh.

“Nhưng em sai rồi, em ảo tưởng anh sẽ dành một chút tình cảm, một chút ấm áp cho em, xét cho cùng em quá ngây thơ.” Mới nghĩ đến đây, hai mắt cô cô độc, bởi vì bị cuốn hút mà cái giá phải trả, quá xa so với sự tưởng tượng của cô lúc ban đầu.

“Ngây thơ có gì là không tốt?” anh cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng hôn lên, ngay lập tức làm cô run rẩy.

Quá không công bằng, ngay cả khi đến ngày hôm nay, với cô anh vẫn có sức ảnh hưởng lớn, rõ rang biết anh không yêu cô, lại còn mơ tưởng, sau khi ly hôn cũng không suy giảm, sự ngây thơ của cô chính là đáng buồn như vậy.”Buông em ra,” Cô muốn rút tay lại, nhưng anh vẫn khăng khăng không bỏ, còn muốn lợi dụng tình thế kéo cô vào lòng.

Nhìn vào khuôn mặt ửng hồng của cô, bỗng nhiên anh muốn khen cô, sung bái cô, một người phụ nữ bao nhiêu thiên biến vạn hóa lại lôi cuốn. Đáng tiếc là anh không giỏi làm thơ, ca hát hay vẽ tranh, nếu không anh thực rất muốn viết tặng cô một bức thư tình.

“Anh nhìn đủ chưa? Cô không vui bĩu môi (hay chu mỏ gì đấy nói chung là ghét~> xị cái mặt ra ý) không thể chống lại sức mạnh của anh, lại không kiềm chế được mặt hồng lên của bản thân, thật là quá đủ rồi.

“Gả cho anh, anh muốn em gả cho anh trong thời gian nhanh nhất.” Tại thời khắc này, anh chỉ nghĩ được những từ này, trong đầu lặp lại liên tiếp.

Cô đóng băng vài giây, mới định thần lại: “Không cần!”

Đây mà gọi là cầu hôn sao? So với trong mộng của cô cách xa 180000m, xin anh cố gắng chút đi, thậm chí qua loa một chút, đừng cho rằng cô vẫn là một thiếu nữ 18 tuổi chứ, vẫn còn ngu ngốc hôm hoài bão, không thể được!

“Gả cho anh, mau nói em đồng ý.”

“Em mới không… không đồng ý…”

“Anh muốn hôn em, nhắm mắt lại.”

“Em bảo không!”

Mắt nhìn mặt anh càng ngày càng lại gần, càng cangayf càng to, thứ âm thanh ma lực như thể thôi mien, nhưng cô không thể yếu đuối như vậy, liều mình mở to mắt.

Trên đời có việc gì dễ dàng hơn? Sau khi cô thừa nhận tình cảm của mình, anh cái gì cũng không tiết lộ, chỉ ra mệnh lênh cô cưới anh, còn muốn hôn cô, đừng có mơ!

Tim đập rộn ràng, quên cả thở, ngộ nhỡ anh hôn thật, cô biết không thể cưỡng lại được, nhưng nhất định cũng không cam chịu, trận chiến này phải kết thúc như nào mới hay đây?