Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên (Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên)

Chương 23




Chớp mắt, đã tới cuối năm. Hằng năm CGP đều tổ chức tiệc Noel, mời nhân viên và người nhà tham gia. Tôi tìm được vài món đồ đã lâu không dùng trong tủ quần áo : một chiếc váy dài màu đen, một chiếc túi xách màu xám với ren màu xanh, một đôi giày bệt bằng da màu xanh lam bóng. Hai món sau đều là đồ được Lịch Xuyên mua ở Thụy Sĩ tặng tôi. Ngoài ra, anh còn tặng tôi một chiếc đồng hồ vô cùng tinh xảo, lòe lòe sáng hiệu Rolex, ở trên có gắn ba viên kim cương nhỏ, vừa nhìn liền biết vô cùng mắc, tôi sợ làm mất, chỉ đeo trong những trường hợp quan trọng. Thật ra, cái gọi là trường hợp quan trọng, cũng mới có vài lần. Hình như tôi chỉ đeo một lần trong đám cưới của một người bạn.

Sau khi chia tay với Lịch Xuyên, cơ thể tôi liền ngừng sinh trưởng. Suốt một năm trời, kinh nguyệt hỗn loạn. Tôi phải ăn vô số bình ô kê bạch phượng hoàn mới dần dần khôi phục lại. Nói ra cũng kì, chỗ biến hóa lớn nhất trên người tôi chính là thị lực. Thị giác hoàn mỹ sáu năm trước, giờ đây đã biến thành mắt trái 4.5, mắt phải 4.0. Bình thường tôi đeo kính sát tròng, lúc ngủ thường quên lấy ra. Lúc đi làm lại hay dụi mắt, nên hay làm rớt. Vì vậy tôi có một kính nhựa màu mã não, bỏ trong túi để đề phòng.

Hôm noel, tôi trang điểm thật trang nhã. Những nữ đồng nghiệp trong công ty tôi, người người xinh đẹp lóa mắt, trang điểm xinh đẹp. Tôi ngồi trốn bên sô pha uống rượu, uống được ba ly, lại lên cơn nghiện thuốc lá, vụng trộm trốn ra ban công hút thuốc. Đợi tới khi tôi trở lại, bữa tiệc đã bắt đầu. Tôi vội vàng tìm chỗ ngồi, Emma cười tủm tỉm đi tới, ngồi xuống cạnh tôi.

“Em xem, hôm nay ngoại trừ Trương tổng ra – phu nhân ông ấy đi công tác – thì chỉ có chị và em là người cô đơn. Sao rồi, cãi nhau với Tiêu Quan?”

“Không có.”

“Vừa rồi lúc em vào cửa, có biết có bao nhiêu người trong tổ phiên dịch thét chói tai trong lòng không?”

Tôi hoảng sợ, vội vàng lấy gương ra, soi trái soi phải : “Sao vậy? Trên mặt em dính gì à?”

Chị nâng má tôi lên, nhìn kỹ tôi, hồi lâu không nói câu nào, một lát sau, mới chậm rãi nói : “Thành thật nói cho chị Emma nghe, sau lưng em là ai?”

“Ai gì? Em làm gì có ai – chị xem em như vậy, buổi trưa ăn Fastfood, buổi tối đi quán bar, di động chưa bao giờ vang, đây là bộ dáng của người có ai à?”

Chị chỉ chỉ túi tôi : “Đây là túi LV, tự em mua à?”

Tôi không hề nghiên cứu gì về túi xách. Cũng không biết LV là gì.

Vì vậy tôi lắc đầu : “Người ta tặng.”

“Bạn trai cũ?”

Tôi không hé rằng, trong lòng bắt đầu thấy Emma phiền. Sở thích lớn nhất mỗi ngày của Emma chính là đọc tạp chí, xem những mẫu mới nhất của hàng hiệu.

Mắt thấy đôi môi của Emma đã giơ thành một vòng tròn vo, đôi mắt mê ly : “Bạn trai trước của em, là ai?”

“Nói chị cũng không biết.”

“Try me.”

Emma là cao thủ tình trường, giao du vô cùng rộng. Tôi né, nói sang chuyện khác : “Cái gì là LV.”

Emma nhìn tôi, nhướn mày : “Annie, em thật sự không biết, hay là giả vờ không biết?”

Tôi nhìn thẳng vào mặt Emma : “Thật sự không biết, chị chỉ em đi.”

“Chiếc túi LV này của em, chị từng thấy rồi, giá bán là 1 vạn 4,” Emma nhắm mắt rên rỉ một tiếng, giống như một giấc mộng nào đó bị tan vỡ vậy “Đô la.”

Emma dừng lại, lại chỉa vào giày tôi : “Còn có đôi giày này nữa, cũng là LV, sáu ngàn bốn trăm đô la một đôi. Thu nhập của chị đây, từ lúc vào làm tới bây giờ là cao nhất trong số mọi người. Nhưng tới giờ cũng không chịu nổi mấy thứ này.” Emma nhấp một ngụm rượu, dung dịch rượu màu đỏ xoay tròn trong ly “Ánh mắt của Cửu Thông như thế nào? Ánh mắt của CGP như thế nào? Tại sao người được phái đến là em? Hửm? Đại học S cùng lắm chỉ là trường loại hai. Sinh viên Bắc đại, Bắc ngoại, tốt nghiệp ra cũng là thần thánh một phương, tới đây lại như cá vượt vũ môn, sứt đầu mẻ trán cũng không vào được. Em nói em không có ai đứng đằng sau, ai tin?”

Tôi phì một tiếng, nở nụ cười : “Chị Emma thì sao, chị tốt nghiệp đại học gì?”

“Mười bốn tuổi chị vào học lớp thiếu tuổi của Bắc đại, Thạc sĩ khoa Pháp ngữ Bắc Đại. Chị từng đạt Giải Nhất kì thi quốc gia.”

“Em là thủ khoa thi đại học tỉnh Vân Nam, không học Bắc Đại không phải vì em không đủ điểm, mà là nhà em không có tiền. Em cũng là thạc sĩ, cũng đạt Giải Nhất kì thi quốc gia. Chị Emma, anh hùng phải xem tướng mạo, ai xem xuất xứ?”

Thấy tôi khó chịu, Emma lại cười trừ : “Chị Emma chỉ quan tâm em thôi mà. Thấy em không có bạn trai, muốn giới thiệu cho em một người. Đương nhiên phải hỏi thăm tình huống trước nữa. Tục ngữ nói, tằng kinh thương hải nan vi thủy, bạn trai trước của em nâng bảng giá lên cao quá, làm cho những người muốn giúp em như chị, khó ra tay a.”

(Tằng kinh thương hải nan vi thủy : từng vượt qua biển lớn rồi thì không quen với sông suối êm ả, đại loại như vậy, nghĩa nôm na là quen với những thứ cao sang rồi thì trở lại bình dân không được).

Thì ra là vậy. Tôi cảm thấy tức giận, lùi người vào trong ghế, tiếp tục uống rượu : “Chị Emma, em từng bị người ta tổn thương, cả đời này không yêu đương nữa.”

“Ôi, còn trẻ mà,” chị bật cười “Làm gì thề độc vậy? Đàn ông trên đời này, có mấy thứ tốt? Không được quá thật tình với họ. Chỉ cần thật tình liền mệt. Tháng này chị gặp Tiêu Quan vài lần, người ta còn hỏi han em nhiều lắm đó.”

Thật ra, Tiêu Quan vẫn rất chiếu cố tôi. Đặc biệt ở mặt nâng cao trình độ tiếng Anh, khiến tôi vô cùng cảm kích. Ngoài ra, người này vẻ ngoài anh tuấn, sự nghiệp lại có sẵn, đối với những người bình thường, nịnh nọt còn không kịp nữa là, cũng không tới nỗi khiến tôi thấy ghét. Nhưng tôi đã quen với sự dịu dàng và nhường nhịn của Lịch Xuyên, nhìn thấy người ngang ngược, sẽ không chịu lép vế.

Tôi giả vờ chăm chú cắt một miếng thịt bò nướng tiêu đen chín bảy phần, không nói nữa. Một lát sau, tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi : “Emma, em muốn hỏi chị một chuyện. Hôm qua, bên phòng công trình có phái một kỹ sư phần mềm tới, tháo phần cứng của máy tính em ra kiểm tra một lần, chị có biết tại sao không?”

Emma nhỏ giọng nói : “Nghe nói là hạng mục Ôn Châu có chuyện. Có người tiết lộ phương án thiết kế của chúng ta cho bên Giai Viên.”

Giai Viên trước mắt là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của CGP trong hạng mục Ôn Châu.

Tôi âm thầm kinh hãi.

“Ban giám đốc vô cùng giận dữ, phái người truy ra xem bản thiết kế đã có ai xem qua.” Emma lé mắt nhìn tôi một cái “Em phụ trách phiên dịch tất cả bản vẽ, đương nhiên sẽ điều tra ra em.”

Tôi phiên dịch một số lượng lớn bản vẽ, nhưng tôi chỉ tìm những chữ tiếng Anh trên bản vẽ, căn bản không nhớ được bản vẽ đó thuộc công trình nào. Tôi không lo lắng chuyện mình để lộ bí mật. CGP có trình tự vô cùng nghiêm khắc ở phương diện dịch bản vẽ, lần nào tôi cũng chấp hành rất nghiêm túc, không có khả năng bị lộ. Tôi lo là lo những trang web tôi xem lén trong giờ đi làm, không biết có bị ghi lại hay không, mặc dù mỗi lần trước khi tắt máy, tôi đều xóa hết lịch sử. May mà bản thảo gốc tôi vẫn lưu trong USB, không lưu trong máy ở văn phòng. Mặc dù là vậy, tôi vẫn có chút sợ hãi, có chút có tật giật mình.

Tôi đang miên man suy nghĩ, bỗng dưng nghe thấy Emma nói : “Thật ra bây giờ mới điều tra thì đã quá muộn. Cách hạn chót bỏ thầu chỉ còn có mười hai ngày. Bây giờ lại là cuối năm, lại vào dịp lễ, muốn làm lại, không có thời gian, cũng không có lòng dạ nào làm. Bản quy hoạch thành phố C kia, đầu tư hai mươi mấy triệu, phối cảnh và lâm viên đều do Giang tổng và Trương tổng tự mình thiết kế, vốn là nắm chắc phần thắng. Tổn thất lần này của công ty mình không hề nhỏ. Buổi tiệc cuối năm này, trước kia Giang tổng đều tới. Chẳng lẽ em không phát hiện, mấy ngày nay Giang tổng cũng không ở công ty à?”

Tôi chỉ là một phiên dịch viên nho nhỏ, chỉ làm những việc được giao. Ông giám đốc nào không đi làm, tôi không quan tâm, cũng không nghiên cứu. Tôi tăng tốc độ ăn cơm, phát hiện còn không ít người đứng ở đại sảnh nói chuyện. Tôi giả vờ đi toilet, thật ra là muốn trốn về nhà viết tiểu thuyết. Đi tới cửa, bỗng nhiên có người gọi tôi : “Annie!”

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Trương Khánh Huy.

“Trương tổng.”

“Annie, gần đây công ty có chút việc, cô có thể đi công tác trong dịp Noel không?” ông ta nói, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

“Đương nhiên có thể.” Tôi nhìn ông ta, có chút chột dạ. Cân nhắc xem có phải chuyện tôi viết tiểu thuyết trong giờ làm việc bị lộ không.

“Thật xin lỗi, theo lý thuyết thì trong lúc này không được tìm cô.” Ông ta nói “Nhưng mà, phiên dịch viên trong tiếng Anh trong công ty, độc thân chỉ có một mình cô. Những người khác đều có chồng con hết rồi.”

“Không sao. Đi đâu? Khi nào đi?”

“Ôn Châu. Máy bay mười một giờ tối nay. Công ty đã đặt khách sạn trước rồi.”

Tôi nhìn đồng hồ, mới bảy giờ.

“Vậy tôi về thu dọn hành lý.”

“Cho cô một giờ chuẩn bị, đủ không? Tôi sẽ cho xe chở cô về nhà, sau đó tám giờ đón cô đi công ty.”

“Được.”

“Có lẽ cô có nghe nói, phương án thiết kế của công ty xảy ra chuyện, không còn lại bao nhiêu thời gian, cho nên mới có hành động đột ngột này.”

“Tôi hiểu được.”

“Như vậy, lát nữa gặp ở sân bay.”

Tôi về nhà trọ của mình, đổi một bộ quần áo mặc hằng ngày, dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn hành lý. Đầu tôi vì uống vài ly rượu nên hơi choáng. Tôi ngâm đầu trong nước ấm, rửa mặt thật cẩn thận, sau đó ra cửa, thấy Trương tổng đã tới, ông ta đứng ngoài cửa xe hút thuốc, hiển nhiên đã đợi tôi một thời gian.

“Thật xin lỗi, không biết tối nay sẽ đi công tác, nên tôi uống vài ly rượu.” lúc vào xe, đầu tôi đập vào cửa xe một chút, có vẻ thật ngốc.

“Không sao.” Ông ta cười cười “Chu tiểu thư trước kia ở phòng phiên dịch cũng có tửu lượng rất tốt.”

Một đường không nói gì.

Ô tô tới sân bay, tôi xuống xe, bị gió lạnh thổi, tỉnh rượu hơn một nửa. Sau đó, tôi đột nhiên phát hiện, trước mắt một mảnh mờ mờ.

Tôi không mang kính sát tròng!

Có lẽ là làm rớt lúc rửa mặt.

Tôi theo bản năng sờ sờ túi xách, buồn bực phát hiện, kính của tôi đã bỏ trong chiếc túi LV Lịch Xuyên tặng. Chiếc túi tôi đang xách, là chiếc tui vải nhỏ tôi hay dùng lúc đi làm, có đai đeo. Bởi vì nó nhẹ, lại có rất nhiều ngăn, nên tôi rất thích dùng.

Tôi âm thầm an ủi chính mình, đừng lo. Ôn Châu lớn như vậy, sẽ không không có tiệm bán kính. Chuyện đầu tiên tôi làm sáng mai sẽ là đi làm kính. Sau đó, tôi kéo va ly, đi theo Trương Khánh Huy như bóng với hình.

Chỉ chốc lát sau, chúng tôi gặp được vài người ở cổng vào. Tôi chỉ thấy những bóng người mơ hồ. Chợt nghe thấy Trương Khánh Huy kêu một tiếng : “Giang tổng.”

Bóng người đi tới trước mặt chúng tôi, là một bóng người thô thô. Có thể mơ hồ nhận ra được, là Giang tổng và ba vị Kiến trúc sư và hai người vẽ bản vẽ của CGP. Trong tay mỗi người đều xách một chiếc laptop.

“Máy bay tới rồi?” Trương Khánh Huy hỏi.

“Tới rồi, có lẽ họ đang lấy hành lý.” Giang Hạo Thiên trả lời.

Cửa ra vô cùng ồn ào. Tôi chịu đựng mùi rượu ẩn ẩn dâng lên trong cổ họng, yên lặng đứng chờ cùng mọi người bên rào chắn. Qua khoảng nửa tiếng, Giang Hạo Thiên và Trương Khánh Huy bỗng nhiên bước nhanh qua, những người còn lại cũng đi theo. Hiển nhiên, họ nhìn thấy người họ đang đợi, họ bắt tay nhau, nói chuyện với nhau. Tôi không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy trước mắt có rất nhiều đầu người đang chớp lên, có rất nhiều tấm bảng được giơ lên, có người ôm nhau, có người thét chói tai, lờ mờ, như thực như ảo.

Cảnh tượng này lại làm tôi nhớ tới một điều gì đó.

Sáu năm trước, cũng ở nơi này, tôi đứng chờ Lịch Xuyên. Máy bay anh tới lúc một giờ, tôi sợ nhầm, chín giờ liền chạy tới sân bay. Chờ khổ sở như vậy, rốt cuộc vẫn là Lịch Xuyên thấy tôi trước, tôi ôm anh thật chặt, mãi không chịu buông ra. Lúc đó, thật sự, muốn gấp anh thành một chiếc khăn tay, vĩnh viễn cất vào túi áo mình.

Hiện tại, đã bao nhiêu ngày trôi qua? Tất cả đều mờ mịt.

Tôi im lặng nghĩ, đám người trước mặt bỗng nhiên tách ra.

Tôi ngẩng đầu, thấy một bóng người đi về phía tôi.

Thật ra, đó chỉ là một bóng người mặc toàn màu đen. Tôi nhận ra anh, vì kiểu đi tôi đã vô cùng quen thuộc kia.

Sau đó, tôi thấy một khuôn mặt, cách tôi rất gần, nhưng tôi lại nhìn không rõ.

Tôi đột nhiên ý thức được, hôm nay không đeo kính, là một chuyện may mắn cỡ nào.

Tôi nghe thấy Giang Hạo Thiên giới thiệu với người đó : “Vương tiên sinh, đây là phiên dịch viên mới tới của chúng tôi, Annie tiểu thư. Sinh viên cao học khoa tiếng Anh. Cô ấy thay thế công tác của Chu tiểu thư. Annie, đây là Tổng tài của CGP Vương Lịch Xuyên tiên sinh.”

Một bàn tay giơ tới trước mặt tôi, tôi cũng giơ tay ra.

Tay, vẫn lạnh lẽo, hơi thở nhè nhẹ, vẫn mang mùi hoa Oải Hương.

“Xin chào,” anh chần chừ một chút “Annie.”

Tôi cảm thấy nhiệt độ cơ thể tôi hạ xuống 0 độ. Máu vọt tới đỉnh đầu, đọng lại.

Tôi nghe thấy chính mình trả lời vô cùng bình tĩnh, vô cùng chuyên nghiệp : “Xin chào, Vương tiên sinh.”

Sau đó, người xách hành lý đứng sau anh, cũng giơ tay ra bắt tay tôi : “Xin chào, Annie, tôi là trợ lý của Vương tiên sinh, Tô Đàn.”