Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chương 31




Bởi vì bỗng nhiên được đón tiếp người dì của ai đó Ôn Nhiễm có chút ngượng ngùng.Dì lần này về nước cũng có thể nói là tiền trảm hậu tấu, bà muốn được nhìn mặt cô bé của Diệp Dĩ Trinh lại có vẻ quá khó khăn.Thế nên để được nhìn thấy bạn gái trong truyền thuyết của cháu trai, dì Tề Nữ Sĩ âm thầm đặt vé máy bay về nước, lúc mà Diệp giáo sư biết được thì bà đã tới nhà ga Trấn Kiều Thạch chờ anh tới đón.

Nhân lúc dì Tề đi rửa mặt, Ôn Nhiễm nhăn nhó kéo kéo người nào đó trước mặt :"Thầy Diệp." Ngữ khí nũng nịu rõ ràng

Anh đương nhiên hiểu được, nhưng mà cũng không lo lắng:"Anh đã nói trước với dì rồi, yên tâm, dì sẽ rất hiền lành với em, không cần lo lắng."

Ôn Nhiễm xoa xoa mặt, suy nghĩ một lát, thật lòng nói:"Em chưa có chuẩn bị tốt, bữa sáng em không ăn đâu, em về phòng chuẩn bị tâm lý đã."Nói xong liền đứng dậy.

Diệp Dĩ Trinh nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo cô tới trước mặt, nhẹ nhàng nói:"Không sao thật mà Ôn Nhiễm."

"Trong nhà dì là người thân thiết với anh nhất, hiểu rõ anh nhất, cho nên em không cần lo, dì hiểu được tính anh, cho nên nhất định cũng sẽ yêu thương em, em xem, lúc nãy gặp mặt không phải tốt lắm sao?"

"Phải không?"Ôn Nhiễm vẫn còn nghi vấn, sợ hãi hỏi:"Dì không thấy là em rất lúng túng sao?"

Đúng là rất khó để khuyến khích được cô bé này, cây cao lương kì dị Diệp Dĩ Trinh tự nhủ một lát rồi gật đầu:"So với tưởng tượng của anh em làm tốt hơn nhiều."Nói xong vòng tay quanh thắt lưng cô, dịu dàng:"Anh còn sợ em sẽ quay đầu chạy trốn kia."

Ôn Nhiễm:"..." Cô vẫn là rất không có tiền đồ, không phải sao?

Bữa sáng Triệu bá tự mình chuẩn bị, cháo tấm và mấy món ăn kèm khác, rất ngon lành.Triệu bá ngồi vào chỗ của mình, nhìn dì Tề Nữ Sĩ:"Nếu Dì đã về thì tôi cũng không qua nhà nữa, ở lại đây vài ngày vậy."

Dì Tề cười nói:"Không cần, chú cứ yên tâm về, tôi không ở vài ngày đâu, cũng không quen có người chiếu cố."Nói xong nhìn về cháu Diệp:"Dĩ Trinh, mấy ngày nay cũng đúng dịp năm mới, đi xe không tiện cháu đưa Triệu bá về đi."

Triệu bá xua tay:"Không cần đâu."

Triệu bá ở nông thôn, cách nơi này khá xa, đi xe cũng gần bốn giờ tới lúc đó cũng tối mịt.Diệp Dĩ Trinh đặt đũa xuống, hơi nheo mắt nhìn dì.Đôi mắt hiện lên ý cười giảo hoạt làm anh cũng thấy buồn cười, đành tùy dì vậy.Anh nhìn Ôn Nhiễm đang cặm cụi ăn cơm, người nhà của anh, cô cũng đang dần dần thích ứng, có dì mở đầu cũng là tốt nhất.Nhưng mà anh nhìn lại ánh mắt dì Tề, nói thành lời là:"Không cho phép khi dễ cô bé của cháu."

Dì Tề nháy mắt mấy cái, hai người đạt được nhất trí.

Sau khi ăn xong Ôn Nhiễm giúp Triệu bá chuyển đồ lên xe, nhìn biểu tình trầm trọng đó Diệp Dĩ Trinh rất buồn cười, xoa xoa đầu cô:"Ôn Nhiễm."

"Dạ?"

"Dì Tề thật không có ý gì đầu, chỉ là ham vui chút thôi?"

Ham vui? Ôn Nhiễm chớp chớp mắt

Ngồi đối diện với người phụ nữ đang tao nhã nâng tách trà lên, Ôn Nhiễm thế nào cũng không đặt hai chữ ham vui này lên người bà được.Trong phòng rất ấm áp thế nên cô chỉ mặc một chiếc áo cao cổ ngồi trên sô pha, nhìn mấy bản vẽ thiết kế.Dì Tề là kiến trúc sư, lần này đến đây không chỉ để gặp cô mà còn muốn tìm cảm hứng sáng tác.Ôn Nhiễm vừa nhìn vừa tán thưởng không thôi, với người thiểu năng nghệ thuật như cô, chỉ có thể trầm trồ hâm mộ.

Tề Nữ Sĩ nhìn biểu tình của cô, buông tách cà phê, cười hỏi:"Thế nào?"

Ôn Nhiễm thành thật đáp:"Đẹp lắm ạ, nhưng mà nghệ thuật cháu không am hiểu nhiều lắm, bình thường cũng rất ít tiếp xúc."

"À, vậy cháu tiếp xúc với cái gì là nhiều nhất?"

"Mô hình ạ."Ôn Nhiễm thật thà đáp."Cháu học kinh tế, thường phải học kế toán rồi giao dịch, cho nên gặp đủ loại mô hình, cả công thức nữa."

Thật thà quá, đúng là một đáp án thật lòng nha.Dì Tề cười cười, lại uống thêm một ngụm cà phê,"Có lẽ đó cũng là nghệ thuật- mà cậu nhóc đã nhìn ra."

Anh cũng thế mà, không cần nói cũng biết.

Ôn Nhiễm hơi hơi gật đầu, nghĩ nghĩ rồi nở nụ cười:"Đôi khi cháu thấy anh ấy là một người rất thần kì."

"Sao?"Dì cao giọng lên, có ý muốn nghe tiếp nên Ôn Nhiễm tiếp tục nói.

"Dì không thấy sao?Dì xem, anh ấy có đủ bằng cấp về nước lại chọn nghề dạy học?Làm thầy giáo thế là khiến người khác không tự giác nhìn anh sẽ rất mơ hồ.Cháu thầy làm thầy như anh căn bản đúng là một thú vui."Ôn Nhiễm gật gật nói.

"Cháu, đến báy giờ còn gọi nó là ... thầy?"Tề Nữ Sĩ không khỏi hỏi, đánh giá cô từ trên xuống dưới lần nữa.Ánh mắt giống như đang nói, đều đã ngủ cùng một nhà cả, chẳng lẽ không xảy ra chuyện gì?!

Ôn Nhiễm bị dì làm cho sợ hãi, mặt ửng đỏ:"Cháu hiện tại chưa sửa được."

Dì Tề:"Cái này không phải là vấn đề thói quen, mà là trong lòng cháu thôi, có lẽ cháu chưa hoàn toàn chấp nhận?"

"Sao ạ?"

Dì cười cười:"Vậy cháu nói ta biết, tình cảm của cháu là gì, thích hay là yêu?"

Vấn đề này chính Ôn Nhiễm cũng rất mơ hồ, cô đặt tách trà xuống, ôm hai chân, suy nghĩ hồi lâu,"Cháu không rõ lắm."Cô thành thực trả lời,"Dì à, thích và yêu, không giống nhau sao?"

Bà giờ còn phải làm chuyên gia tâm lý khai thông tình cảm cho cô nhóc này nữa, dì Tề bật cười:"Đương nhiên là không giống."Dì chuyển tư thế khác:"Yêu so với thích thì sâu sắc hơn, giống như không thể thiếu nhau, dì thấy con còn chưa đến mức này."

Ôn Nhiễm cúi đầu, trầm mặc một lát rồi lại hỏi:"Dì có phản đối bọn cháu không?"

Dì Tề rất muốn bật cười, cô bé này quả là thú vị,"Cháu thấy, một người như vậy, dì phản đối hay không có tác dụng sao?Dì chỉ hi vọng hai người có thể sống vui vẻ, dù có chia tay cũng không còn oán hận- đương nhiên dì cũng thích cháu, một cô gái muốn chấp nhận một tình yêu cần dũng khí rất lớn.Cho nên đừng từ bỏ sự dũng cảm này, hai người yêu nhau cũng là một điều hạnh phúc, cũng là duyên kiếp."

Cô gái trước mặt mở to hai mắt nhìn mình, thật lâu sau, hai người nhìn nhau cười.

"Cháu hiểu, cảm ơn dì."

Từ nông thôn trở về cũng đã mười giờ tối, Diệp Dĩ Trinh dừng xe xong dựa đầu vào ghế nghỉ ngơi một lát, cho tỉnh rượu.Anh đưa Triệu bá về nhà, Triệu bá lại muốn giữ anh ở lại ăn cơm chiều rồi mới cho đi, thế là lại mang bình rượu ra mời.Không uống nhiều nhưng mà vẫn có cảm giác say.Anh ngước mắt lên, nhìn lầu hai đèn còn sáng, một phòng kia không thấy đèn, chắc là đã ngủ.

Anh nhẹ nhàng mở cửa, bước vào phòng kia, dì Tề đang đặt laptop trên chân, thấy anh liền cười:"Sao vậy, không thấy cô bé chờ cháu nên thất vọng hả?"

Diệp Dĩ Trinh yếu ớt cười:"Dì à, dì cũng đừng coi thường cháu nữa."

"Được rồi."Dì Tề nhún vai,"Thực ra con bé định gọi điện cho cháu nhưng nghe ta khuyên nên thôi."

"Vậy à?"Có vẻ rất ngạc nhiên.

Dì Tề cười khanh khác,"Dì nói, ở nông thôn đến sẽ không dễ đi, nhận điện thoại sẽ khó lái xe, đứa nhỏ này đúng là dễ dỗ, nó vừa mới lên lầu ngủ."

Diệp Dĩ Trinh híp mắt, đi lên lầu.

"Này, cháu chờ chút, dì có chuyện nói với cháu."

"Sao ạ?"

"Dĩ Trinh, cháu có nghĩ tới cha cháu chưa?"Dì Tề nói,"Cháu có để ý đến suy nghĩ của ông ấy không?"

Dĩ Trinh trầm ngâm một lát,"Cháu biết."Ngữ khĩ không nhanh không chậm."Nhưng mà đó không phải là vấn đề."

Tề Nữ Sĩ cũng không nói nữa:"Tốt nhất là như vậy."

Ở lại trấn Kiều Thạch ba ngày Ôn Nhiễm mới khởi hành về thành phố T.Trước khi đi, Ôn Nhiễm với dì Tề cũng lưu luyến lắm, Diệp Dĩ Trinh nhìn thấy mà kinh ngạc không thôi.Hai người không coi anh ra gì, trước mặt mình mà lại bày ra cảnh tượng đó.Anh đương nhiên không biết, buổi chiều anh đưa Triệu bá về dì Tề và Ôn Nhiễm đã nói chuyện với nhau, bao nhiêu chuyện của Diệp Dĩ Trinh từ nhỏ tới lớn đều được dì kể tỉ mỉ.So với tự truyện của thầy Diệp vẫn là thú vị hơn.

"Dì không về với bọn con sao?"Ôn Nhiễm nước mắt lưng tròng, cô còn muốn nghe truyện về Diệp Dĩ Trinh nữa mà.

Dì Tề cười cười xoa xoa đầu cô:"Ngoan, chờ dì rảnh sẽ đi thăm con."

Dì?! Diệp giáo sư nhất thời nheo mắt nhìn dì Tề, dì Tề không tự giác mà run lên,"Dì phải ở lại đây tìm cảm hứng, hai đứa cứ về trước."

Nói xong, Diệp giáo sư không cần đợi người nào đó phản ứng đã đem cô nhét vào trong xe.Gì chứ?Mới ở ba ngày đã gọi " dì", chiếm cả vị trí cây cao lương kì dị của anh, không được, tuyệt đối không được.