Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chương 32




Từ trấn Kiều Thạch trở về cũng là lúc khai giảng.Ôn Nhiễm về trường trước hai ngày, bước vào kí túc xá đã thấy Lâm Sanh và Lưu Phỉ Phỉ.

"Sao các cậu đến sớm vậy?"

Lâ, Sanh vừa viết vừa nói:"Mình phải đăng kí tham gia cuộc thi ACCA, cho nên về trường viết đơn, đỡ lãng phí bao nhiêu bảng Anh nha."

Nghiêm trọng vậy sao?Ôn Nhiễm nhìn Lưu Phỉ Phỉ:"Người kia của A Phỉ đâu?"

Lưu Phỉ Phỉ không nói gì, Lâm Sanh khẽ cười, thay bạn trả lời:"Cậu ta í hả, thành yêu tình rồi."

Lưu Phỉ Phỉ trợn mắt, sau mới thẹn thùng mắng:"Cậu ghen tị với mình à."

Ôn Nhiễm mỉm cười, cảm giác quen thuộc này cuối cùng cũng trở lại.

"Đúng rồi Nhiễm Nhiễm, sáng nay mình nghe thầy chủ nhiệm nói Đồng Chu nghỉ dài hạn, hình như hai tháng nữa mới về."

"Sao vậy?"Ôn Nhiễm kinh ngạc nhìn bạn.

Lâm Sanh nhún vai,"Nghe chủ nhiệm nói, hình như trong nhà có chuyện, ba cậu ấy đi làm gặp tai nạn xe, bây giờ trở thành người thực vật."

"Người thực vật?"Ôn Nhiễm không thể tin, cầm điện thoại định gọi ngay, nhưng mà cô lại nghĩ, Đồng Chu lúc này chắc không muốn nhận điện thoại của cô.

Buổi sáng khai giảng đầu tiên, Ôn Nhiễm cùng Từ Hoan Hoan là cộng tác viên quản lý lớp năm dưới.Từ Hoan Hoan nhìn qua rất ốm yếu, chỉ là vì dáng người của cô gầy lại tóc dài, nhìn cổ tay có vết hằn cô càng không đành lòng.Ôn Nhiễm biết ba của cô bé vừa mới đánh, dù đau lòng nhưng mà cũng chỉ có mình mới tự giúp mình được, cô nhẹ nhàng an ủi:"Đừng buồn quá."

Từ Hoan Hoan ôn nhu cười:"Không sao, em nghe các bạn trong lớp nói, cô đi cùng bọn họ đi chơi rất vui?"

"Ừ, cũng tạm tạm."Ôn Nhiễm có chút ngượng ngùng.

"Em nghe nói không phải là tạm, có thể khiến nhiều người thầm mến cô như vậy, sao có thể tạm tạm được?"

Thế mà ai cũng biết?Ôn Nhiễm ngượng ngùng cười, tình cảm tuổi này rất hồn nhiên, cô cũng rất cảm kích, cảm kích có người đem tình cảm cho cô, trân trọng mà cũng rất ngưỡng mộ, chắc là thích, nhiều năm sau nữa rồi họ sẽ quên, đôi lúc sẽ ngẫu nhiên nhớ tới, rồi cũng cười xòa cho qua.

Giữa trưa cùng Diệp giáo sư ăn cơm, từ khi người này từ trấn Kiều Thạch về là bắt đầu bận rộn hẳn.Anh so với học sinh còn vất vả hơn, tối thiểu các cô một năm còn có hai ngày nghỉ.Ôn Nhiễm nói về Phiền Ánh Trạch, miếng bít tết Diệp Dĩ Trinh dừng lại giữa chừng, nhẹ nhàng bâng quơ nói:"Là cậu học trò cũng xuất sắc đó sao."

"Vâng đúng ạ."Bạn học Ôn phụ họa thêm, dù thế nào cô cũng dẫn dắt mấy đứa nửa năm, được người ta khen cũng xem như có chút thành tựu.

Diệp Dĩ Trinh nhấc mi nhìn cô, sau đó đưa thức ăn tới trước mặt cô.Đi ăn cơm với anh rất nhiều lần, Ôn Nhiễm cũng quen dần với sự chăm sóc đó, khi đó cô lại nhe răng cười, rồi ngấu nghiến ăn.

"Đúng rồi, không biết em đủ tư cách tham gia cuộc thi ACCA không nhỉ."Bỗng nhiên nhớ ra, Ôn Nhiễm nói.

"Sao?"

"Chị Trình Bắc sắp đi làm rồi, bây giờ mỗi này ở trên MSN đều nói tìm việc rất khó khăn, em chắc cũng nên kiếm thêm vài chứng chỉ, sau này tìm việc chắc còn dùng đến, để còn tìm được một nơi tốt chứ."

Tìm không thấy cũng không sao.Diệp giáo sư bỗng nhiên nghĩ vậy, nhưng mà cũng khó thấy được tinh thần hiếu học đó, nên cổ vũ:"Tiêu chí chắc cũng đủ, nhưng mà trong thời gian ngắn không thể đậu được, em phải chuẩn bị lâu dài."

"Em biết mà."Ôn Nhiễm có chút buồn rầu, sau đó lại cười nịnh:"Thầy Diệp, đến lúc đó phiền anh ôn tập giúp em nha."

"Cũng có thể."Diệp Dĩ Trinh vui vẻ đáp ứng,"Nhưng mà, thù lao là gì?"Tầm mắt vừa vặn dừng lại trên môi cô.

Ôn Nhiễm ho khan, Diệp Dĩ Trinh mỉm cười vỗ vỗ sau lưng, giúp cô hít thở.Ôn Nhiễm nhịn không được oán thầm:"Đúng là một cây cao lương kì quái mà."

Tháng tư, nhiều nghiên cứu sinh đại học B bước vào giai đoạn tốt nghiệp, bảo vệ luận văn.Sau đó trường sẽ đặc biệt tổ chức một buổi ra trường.Ôn Nhiễm đối với mấy hoạt động đó cũng không có hứng thú.Nhưng mà Trình Bắc lại giao cho cô một công việc, đó là chị Trình Bắc sẽ đại diện lên diễn thuyết nên muốn cô cầm DV quay lại.

Ôn Nhiễm xấu hổ nói:"Chị Trình Bắc, loại công việc nặng nhọc này giao cho học trưởng Lưu Bân làm đi."

"Không được."Trình Bắc trợn mắt nhìn,"Lưu Bân chắc sẽ cười đến run rẩy chứ đừng nói là chụp, chị không thể đem việc này giao cho hắn được, Tiểu Ôn, thầy Diệp cũng đến cùng hội giáo sư mà, em không muốn gặp một chút sao?"

Ôn Nhiễm cố gắng cự tuyệt dụ hoặc:"Em không nghĩ..."

Trình Bắc:"Xóa hai chữ."

Ôn Nhiễm:"Em không muốn."

Trình Bắc:"Lại dối hai chữ."

Ôn Nhiễm:"Muốn..." a a a cô đúng là không có tiền đồ quá, chỉ như vậy đã bị dụ hoặc rồi, nhưng mà, cô quả thật, cũng muốn.

Đại sảnh buổi thuyết trình đông kín chỗ, Ôn Nhiễm đứng ở cửa ra vào 囧 một chút, cầm chắc máy quay, cả mấy trăm người thế này, biết tìm chỗ nào ngồi chứ.Bỗng nhiên có hai người từ khu vực giữa đứng lên, hướng cô vẫy tay, Ôn Nhiễm chăm chú nhìn, là Lưu Phỉ Phỉ và Lâm Sanh, hai người này cứ như mắt thần vậy, sao lại đoán được cô đến vậy chứ.

Ôn Nhiễm đi sang, ngồi giữa hai người:"Các cậu sao không đợi mình đã tới rồi?"

Lưu Phỉ Phỉ cười không nói, Lâm Sanh giải thích:"Còn không phải nghĩ cậu được người nhà đãi ngộ nên sẽ ngồi hàng ghế VIP phía trước sao?"

Ôn Nhiễm:"..."

Ôn Nhiễm dạo này rất say mê DV, đang cất tiền để mua.Cho nên khi Trinh Bắc giao việc cho cô còn không quên dặn lại:"Nhớ phải quay người mặc áo màu lam đấy."

Ôn Nhiễm nhìn Trình Bắc trên bục, thực sự gặp một đề khó mà.

Đến lượt Diệp Dĩ Trinh lên phát biểu, anh mặc một bộ tây trang màu đen, nghiêm túc hơn thường ngày rất nhiều.Ôn Nhiễm chỉ nhìn thoáng qua vì sợ bị người nào đó thấy.

Chốc lát sau,vẻ đứng đắn của cô bị Lâm Sanh chọc phá:"Cô ngương, cậu đến đây đúng thật là tốt."

"Sao vậy?"

"Thầy Diệp thấy cậu, cười mới ý vị làm sao."

"Sao có thể chứ?"Cô cúi đầu thấp đến thế rồi kia mà.

"Vậy cậu nghĩ ở giữa mình và Lưu Phỉ Phỉ là một cái đầu rùa sao?

Ôn Nhiễm:"..."Giận đến sôi người mất thôi!!

Ôn Nhiễm ngẩng đầu, vừa lúc Diệp Dĩ Trinh đứng diễn thuyết trên bục, tầm mắt nhẹ nhàng nhìn qua toàn hội trường.Anh nói:"Trước khi bắt đầu bài diễn thuyết của mình tôi muốn hỏi các bạn một vấn đề."

Mọi người phía dưới chăm chú lắng nghe, Ôn Nhiễm lại giật mình một cái, lời dạo đầu này rất quen, quen thuộc đến mức cô như xuyên qua thời gian vào lần đầu gặp anh, cũng như thế, anh đứng trên bục, dáng người cao gầy bắt mắt.

"Nếu tôi nhớ không lầm, mọi người đều là những sinh viên năm nhất của đại học B, vậy còn ai trong các bạn nhớ, trong mười nguyên lý cơ bản của kinh tế học, điều thứ nhất là gì?"

Vừa dứt lời đã có người hô lên đáp án, Diệp Dĩ Trinh mỉm cười,"Cảm ơn bạn vừa rồi, không sai, là điều thứ nhất trong mười nguyên lý chính là phải biết cân nhắc lấy hay bỏ.Vậy có bạn nào có thể mang cả mười điều suốt đời?"

Mọi người chần chừ trong chốc lát, Diệp Dĩ Trinh mỉm cười, chỉnh phone:"Tốt lắm, bây giờ sẽ bắt đầu bài diễn thuyết của tôi.Chủ đề ngày hôm nay là, nghề nghiệp suốt cuộc đời."

"Lúc tôi vừa về nước thì việc lựa chọn công việc cũng khiến tôi phải phiền não một thời gian.Cuối cùng, tôi chọn làm giáo sư.Điều này làm cho nhiều người khó hiểu.Mọi người đều cảm thấy người học kinh tế ra trường phải tăng nhiều GDP nâng cao kinh tế đất nước.Nếu không thì thực có lỗi với mấy năm vất vả trong giảng đường, thực có lỗi với tiền của đã bỏ ra.Tôi nghĩ, các bạn ngồi đây chắc cũng có ý nghĩ tương tự."

Dưới hội trường rộ lên tiếng cười.

"Thực ra họ cho vậy cũng là đúng, mỗi người đều có nhu cầu theo đuổi lợi ích kinh tế, vì thế con người ta phát minh ra tiền, làm giao dịch, sáng tạo thị trường cổ phiếu, và cả phố Wall.Mọi người tạo ra tài phú đồng thời cũng muốn làm nên hạnh phúc.Nhưng mà, tôi lại muốn hỏi một vấn đề cũ, tiền tài và hạnh phúc có phải có quan hệ trực tiếp hay không? " Học sinh phía dưới nhìn nhau, Ôn Nhiễm ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, trong ánh mắt đó rất dịu dàng giống như không hề suy nghĩ " Rất ít người ở đây có thể cho tôi câu trả lời, trừ khi đó là một người thuộc chủ nghĩa lạc quan giả tưởng hoặc là chủ nghĩa bi quan."

"Bởi vì chúng ta sau khi học xong đều tự hỏi, kiếm tiền, làm kinh tế thì phải lấy hay bỏ.Đây không phải là thích lựa chọn cái nào mà là lựa chọn tốt nhất đề mang đến giá trị đó.Cách lựa chọn nàu rất dễ dẫn đến sự chênh lệch, giữa tiền tài và hạnh phúc.Vì thực hiện giá trị, chúng ta sẽ bắt đầu lo lắng đến giới hạn, phí tổn rồi giá cả, chúng ta sẽ hy vọng dùng số vốn ít nhất đễ mang lại tiền lời nhiều nhất.Đương nhiên, có thể mang đến giá trị lớn nhất là tốt, nhưng trên một phương diện khác lại giống như công dã tràng, cái gì cũng không có được.Kết quả này luôn có khả năng phát sinh, bởi vì lựa chọn cho tới bây giờ luôn mang tính phiêu lưu nhất định."

Trong hội trường im lặng như tờ, Diệp Dĩ Trình cười cười:"Cho nên, việc suy xét rất khó khăn.Bài diễn thuyết của tôi không phải nói về nhân sinh, bởi vì nó quá rộng lớn, mà tôi cũng không phải nhà triết gia.Tôi chỉ muốn nói cho các bạn ngồi đây, những người khi bước vào xã hội, bắt đầu công tác, bắt đầu vì lợi ích của mình mà tính toán chi li, đôi lúc tự xài xể bản thân, đến khi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi thì chỉ muốn đem hết mà vứt bỏ.Không thể không tính toán phí tổn, tiền lời, không thể không tính toán đến phương thức mang lại lợi ích kinh tế tối đa, mà chỉ là tùy vào cách mà bạn chọn.Như vậy sẽ giảm đi rất nhiều lần."

Nói xong anh nhìn quét qua hội trường một vòng, lúc ánh mắt nhìn thấy cô, ý cười càng dịu dàng đi một chút.Bước từng bước xuống bục, mọi người liền im lặng khiếp sợ.Còn chưa kịp khôi phục tinh thần, Ôn Nhiễm nhìn Lâm Sanh đang giật giật áo mình.Trương Khảm lúc trước còn nói vị Diệp giáo sư kia diễn thuyết không chuyên nghiệp giờ đã ngồi vỗ tay vang trời, cô ngồi ở đây còn phải giật mình.

Lâm Sanh quay đầu nhìn sang, mắt ngập ý cười:"ÔnNhiễm, cẩn thận nhé, sau buổi diễn thuyết này tình địch của cậu lại càng nhiều a."

Ôn Nhiễm a một tiếng rồi tiếp tục nhìn lên bục, vẻ ngoài thì bình tĩnh nhưng tâm trạng lại xốn xang, anh quả rất đặc biệt, người khác tranh giành nhau cái gì, anh không cần biết, người khác không thèm để ý đến cái gì đó, anh lại cố tình làm ra.Cô, không phải là ví dụ rõ ràng nhất sao?

Ôn Nhiễm khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng lại nơi bóng dáng của anh, vỗ tay theo.