Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chương 40




Ôn Nhiễm bực mình đóng cửa lại, tiếng động lớn quá làm Ôn phu nhân đang ở phòng khách xem ti vi cũng bị giật mình hoảng sợ.Bà gỡ cặp kính lão ra, oán trách liếc nhìn cô con gái:"Sao thế nữa?".Vừa đến gần bà đã ngửi thấy mùi rượu trên người, chợt nhíu mày:"Đêm nay lại cùng giám đốc đi xã giao à?"

"Vâng."Ôn Nhiễm rầu rĩ lên tiếng, giống như cạn kiệt sức lực bước đi.

"Nhanh tắm rửa đi, cả người toàn mùi rượu, mẹ ngửi thấy choáng váng cả đầu."

Ôn Nhiễm dạ dạ rồi vội đi vào nhà tắm.Khi cô đang đứng trước gương lau tóc, Ôn phu nhân bưng một ly sữa bước vào, thuận tay lấy khăn mặt của cô.Ôn Nhiễm liền vui vẻ nằm lên giường hưởng thụ bàn tay mát xa mềm mại của mẹ, vừa ấn ấn giúp đầu bớt đau.

"Nhiễm Nhiễm, mẹ muốn nói chuyện với con."

"Dạ."

"Hôm nay bác gái con lại điện sang, nói tuần sau là thọ bảy mươi tám tuổi của ông nội, muốn chúng ta qua đó..."Ôn phu nhân còn chưa dứt lời, đầu cô vội quay lại, một cặp mắt sáng ngời nhìn vào bà:"Ý của bác gái là muốn chúng ta sang?Cả con và mẹ?"

Mẹ cô mỉm cười gật đầu, nụ cười rất tươi lộ ra nét trấn an.

Ôn Nhiễm ngồi dậy đầu giường:"Nói vậy là ông nội chuẩn bị chấp nhận mẹ rồi?"Mẹ cô lại gật đầu, Ôn Nhiễm không khỏi kích động mà ôm lấy bà:"Thật tốt quá, thật sự quá tốt rồi mẹ ơi."

"Con bé ngốc!"Ôn phu nhân đẩy cô ra, trên mặt cũng không giấu được sự vui vẻ.

Đây đúng là một tin tức quá tốt, Ôn Nhiễm cả đêm không ngủ cũng không có gì là lạ.

Nhưng mà hôm sau vừa lên công ty, Ôn Nhiễm lại cảm thấy ánh mắt Sở Lận nhìn cô rất lạ.Cô tự trấn định bước về chỗ ngồi, lát sau nhận được điện thoại nội tuyến của giám đốc Sở, tìm cô có chuyện.

"Đây là hợp đồng sáng sớm nay phân bộ GP thành phố T gửi tới, cô có muốn xem không?"

Ôn Nhiễm nhất thời kinh ngạc:"Tổng giám đốc à, ông xác định là muốn tôi xem qua?"

Sở Lận cười khổ:"Thực ra tôi muốn biết hơn là, chúng ta làm sao mà nhận được hợp đồng này."

Ôn Nhiễm 囧 , cô so với anh ta càng muốn biết hơn.Khách của GP so với bọn họ tuyệt đối tài lực vạn phần, có thể lấy được hợp đồng này là ngoài dự kiến của cô.

Chẳng lẽ là anh cố ý?Ôn Nhiễm cắn môi suy nghĩ.

"Tối qua cô và Diệp tiên sinh...?"Sở Lận thử hỏi, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Ôn Nhiễm, anh lại ngượng nghịu cười:"Tôi không phải muốn tham gia vào chuyện riêng của cô, chỉ là, tôi nghĩ việc hợp đồng này rơi vào tay chúng ta với chuyện đó có khả năng liên quan với nhau."

Anh thực ra rất thắc mắc, cũng không thể đoán ra được, giữa cô và người đó là loại quan hệ gì.

Ôn Nhiễm thoáng giật mình, sau mới trả lời:"Chúng tôi quả thực có biết nhau, nhưng mà ngoài lần nước khi cùng ông tới GP tham gia đàm phán, tôi chưa bao giờ ở trước mặt người đó nhắc tới hợp đồng hạng mục này.Trên thực tế..."Cô dừng lại một chút, nhìn thấy ánh mắt chờ mong của anh, cô khẽ cười:"Chúng tôi đã nhiều năm không gặp mặt, lần gặp vừa rồi, cũng chỉ tình cờ."

Thì ra là thế, tâm tư Sở Lận cũng được thả lỏng hơn.

Đến khi cô ra khỏi văn phòng, Sở Lận lại đột nhiên gọi lại:"Ôn Nhiễm".

"Vâng."Cô nghi hoặc quay đầu.

Anh cười ngượng ngùng:"Có thể em sẽ cảm thấy đột ngột, nhưng tôi muốn hỏi, em đã có bạn trai chưa?"

Ôn Nhiễm đứng sứng ngay trước cửa.

..........................

"Thực ra em có thể nói thẳng với tên đó em có bạn trai rồi.Chẳng qua là bạn trai em lâu rồi chưa gặp mà thôi."

Ở nhà ăn, Ôn Nhiễm vừa ăn vừa nghe người đàn ông đối diện nói, cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó cúi đầu ăn tiếp.

"Hoặc là em có thể nói với hắn em có bạn trai, người đó chính là anh."Người đàn ông này lại tiếp tục nói, khóe miệng cong lên như đang cười.

Ôn Nhiễm rốt cục không chịu nỏi sự quấy nhiễu này nữa, buông thìa xuống:"Triệu thiếu tá, nhân dân giải phóng quân đều lưu manh giống anh vậy sao?"

Triệu Vị Xuyên nháy mắt mấy cái:"Anh nào có, không phải chính em yêu cầu sao?"

Một câu lại đúng đến điều bực mình nhất của Ôn Nhiễm.

Nhớ lại một ngày tháng năm, khi đó cô vừa tốt nghiệp, bởi vì việc công tác cũng đã rõ ràng, sơ yếu lí lịch được Lâm Sanh giúp từ đầu tới đuôi, cô đã được phòng nhân sự của một công ty gọi điện thoại tới yêu cầu phỏng vấn, điều này làm cô mơ hồ choáng váng vô cùng, ngay cả việc được nhận vào công ty như thế nào cô cũng không nhớ được.

Càng làm cho cô luống cuống hơn là, Kiều Vũ Phân lại gọi điện tới, nói cô mang bạn trai về nhà một chuyến, nhà, đó chính là Ôn trạch.

Ôn Nhiễm kinh hãi không nói nên lời, ấp a ấp úng:"Bác, bác gái, ... con..."

"Sao, không tiện à?"Kiều Vũ Phân hỏi lại:"Chỉ là ông nội muốn gặp mặt thôi mà."

Là ông nội muốn gặp, cô làm sao mà cự tuyệt cho được?Nhưng mà, cô biết tìm anh ở đâu bây giờ?Nhìn lên trời, thực sự cô rất muốn thành một loài chim, bất lực và uể oải như nằm dưới đáy.

Cuối cũng, khi rơi vào đường cùng cô đã tìm Triệu Vị Xuyên giúp đỡ.Người này trước khi đáp ứng lại vứt cho cô một vấn đề:"Tôi đồng ý cũng không sao, nhưng mà cô hiểu rõ như thế này là nói dối?"

Ôn Nhiễm bị anh ta hỏi mới giật mình sửng sốt, sau đó vội trả lời:"Nhưng mà tôi cũng không có cách nào, chỉ có thể đi một bước tính một bước."

Thực ra còn một nguyên nhân cô không nói, trước mắt chỉ có một người khiến ông nội vừa lòng, đó chính là anh ta.

Bác gái Kiều trước cũng có biết thân phận bạn trai của cô, đến khi gặp Triệu Vị Xuyên thì kinh ngạc không thôi, cũng may không hỏi lại.Đây là người ông nội ưng ý nhất, nếu hai người thực sự có thể ở cùng một chỗ, không phải cũng là chuyện tốt sao.

Cứ như vậy mọi chuyện giấu diếm lại trôi qua, giờ bị Triệu thiếu tá nhắc nhở, Ôn Nhiễm mới nhớ mình thiếu anh một ân tình rất lớn, nếu tìm được "chú Diệp" kia, nhất định sẽ đòi lại toàn bộ.

"Ôn Nhiễm bây giờ vẫn chưa có tin tức gì của chú Diệp sao?"Triệu Vị Xuyên hỏi

"Có."Cô đáp lại rất rõ ràng, cắn cắn thìa vừa nghĩ:"Nhưng mà thà không có còn hơn."

Triệu Vị Xuyên cười nhẹ, không ngạc nhiên mấy:"Vì sao?"

Vì sao?Ôn Nhiễm cũng tự hỏi chính mình, vì sao cô lại có cảm giác này?Tình cảm với anh một chút cũng chưa từng biến mất, lúc anh mất tích cũng chưa từng thay đổi, nhưng mà giờ anh xuất hiện lại làm giống như không có chuyện gì xảy ra, anh muốn cùng cô nói chuyện gì?

Cô lo lắng cho anh lâu như vậy, giống như là công dã tráng.Lo lắng cũng thành không, trong lòng bỗng trở nên vô cùng hụt hẫng.

Khi phục hồi lại tinh thần cô mời nhìn bộ thường phục của Triệu Vị Xuyên:"Ách, tôi còn chưa kịp hỏi anh, anh bỗng nhiên đến thành phố T làm gì?"

Triệu Vị Xuyên lạnh lùng liếc cô một cái:"Còn không phải vì em."

Lúc trước anh ở cùng quân đoàn diễn tập nơi thảo nguyên, cuộc diễn tập vất vả vừa kết thúc anh mới xin nghỉ về thành phố B, định cùng ba đi gặp Ôn lão.Ôn lão lại ôn hòa hỏi anh chuyện với Ôn Nhiễm gần đây, lại ôn hòa chỉ thị, Ôn Nhiễm giờ đang làm việc ở thành phố T, không có bận thì đến thăm cô.

Ôn Nhiễm:"Xem ra ông nội tôi vẫn còn quan tâm tới tôi."

"Sai rồi."Triệu Vị Xuyên mỉm cười:"Ông chỉ sợ em không gả đi được thôi."

Ôn Nhiễm giận tới sôi máu.

......................

Ra khỏi khách sạn Triệu Vị Xuyên đi lấy xe rồi sẽ đưa cô đến công ty, sau đó tự lái xe về thành phố B chở lão tướng quân, nhiệm vụ thăm người thân hoàn thành.

Mấy ngày nay thời tiết thành phố T thật khắc nghiệt, liên tục hạ nhiệt độ, Ôn Nhiễm mặc một chiếc áo khoác dài, đứng trước cửa chờ, cách đó không xa một chiếc xe màu đen mở cửa ra, nhìn có chút quen mắt, nhìn kĩ, cũng giống với xe của Triệu Vị Xuyên.

Cô không khỏi tức cười, làm sao mà một người biến mất lâu như thế lại có thể lập tức xuất hiện trước mặt mình.

Cô nhìn qua bộ tây trang của anh, mỉm cười:"Diệp tiên sinh buổi trưa tốt lành, ngài cũng đến đây ăn cơm."

Anh nhấc mi, thản nhiên lên tiếng:"Ăn rồi sao?"

"Ăn rồi."

"Vậy đi giúp anh ăn một lát."

Thật là dễ nói mà, Ôn Nhiễm cố gắng duy trì vẻ mỉm cười:"Ngại quá Diệp tiên sinh, tôi đã ăn rồi."Trong giọng nói chất chứa đầy tức giận.

Khóe môi của anh lại cong lên, ý cười rất rõ:"Anh biết, đi đâu vậy, anh đưa em đi?"

"Không cần phiền Diệp tiên..."

Chữ " sinh" còn chưa kịp nói xong ÔnNhiễm đã bị người nào đó ôm ngang lấy, cô ngỡ ngàng mở to hai mắt nhìn anh:"ÔnNhiễm, không được xưng hô với anh như thế."Biểu tình vẫn rất nhu hòa nhưng ý tứ cảnh cáo lại rõ mười mươi.

Anh không muốn loại cố ý gây chiến này, cô biết.Chỉ là bây giờ cô đang giận lẫy, đang bực mình đương nhiên sẽ không thể hiện ý tứ của mình ra.

Thấy Triệu Vị Xuyên đang dừng xe giữa đường xem kịch vui, cô chớp mắt nói:"Được rồi, Diệp... giáo sư, ngài có thể buông tay ra không, bạn trai tôi đang nhìn."

Diệp Dĩ Trinh thoáng thất thần, tay hơi buông lỏng theo tầm mắt của cô nhìn qua.Ôn Nhiễm nhân cơ hội này vội giãy ra, chạy đến xe của Triệu Vị Xuyên.Trước xe cô hô to:"Nhanh, chạy xe nhanh lên."

Triệu Vị Xuyên cũng không dừng xe vội lái đi ngay:"Ôn tiểu thư, anh bây giờ trong đầu chỉ có ba chữ".

Ôn Nhiễm liếc nhìn anh ta một cái:"Cái gì?"

"Anh xong rồi."