Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chương 40: Ghi chép chuyện bí ẩn bệnh viện Đồng Hoa 2003 – 2005 (Tứ)




Người ghi nhận : Dương Phỉ ( Y tá chịu trách nhiệm khóa 2004 – 2005 )

Tôi có nghe qua mấy chị ý tá cũ nói về bản ghi chép này , không nghĩ tới thật sự có thật , hơn nữa hôm nay còn đến tay tôi.

Tôi cũng không biết viện trưởng muốn biết chuyện gì , tôi và Đặng Vân có mâu thuẫn , mọi người ai cũng biết, tôi ở trong này nói về cô ấy , mọi người muốn tin thì tin , không tin thì thôi.

Chuyện ma quái ở bệnh viện ,tôi cũng nghe nói qua, cũng có người từng gặp qua . Y tá lâu năm nói rất nghiêm trọng , xảy ra chuyện lớn , lão yêu bà cũng chết trong bệnh viện .

Lão yêu bà là ai tôi không rõ lắm , mấy y tá còn ở lại bệnh viện cũng không nhiều , nghe nóicòn có một quyển ghi chép khác , không biết trên đó có gì , y tá trong bệnh viện đều rất hiếu kỳ , nhưng cũng không ai dám lấy xem.

Chuyện này phải nói từ tôi và Đặng Vân .

Tôi thừa nhận, mâu thuẫn của tôi và Đặng Vân bắt đầu từ Tiểu Vương nhà tôi , Tiểu Vương không thích cô ấy , cô ấy ghét tôi , tôi cũng không có cách nào , quan hệ của tôi và Tiểu Vương sau này mới tốt hơn một chút , nhưng ngay từ đầu Tiểu Vương không hề có ý gì với cô ấy cả.

Cô gái này , tôi rất khó nói , giống như đang thay đổi . Nghĩ lại , không bao lâu cả, chưa đến hai tháng , người ta nói cô ấy đang coi trọng một bênh nhận nằm viện mới chuyển đến không lâu . Chúng ta là y tá cũng không thể làm chuyện gì với bệnh nhân , cô ấy ba ngày không có chuyện gì làm đều chạy đến phòng bệnh còn , còn đi buổi tối, ai lại không nghĩ bậy.

Ban đầu nghe nói bệnh nhân đó mấy ngày trước mới làm giãi phẫu , nằm trong phòng bệnh ở tầng ba , Đặng Vân vốn phụ trách tầng bốn , sau đó không biết đổi ca ban đêm với ai , còn xin cấp trên điều xuống tầng ba cũng là ca đêm..

Không qua vài ngày, có lời đồn truyền ra cô ấy và bệnh nhân đó yêu nhau, buổi tối thường đến phòng đó. Những điều này cũng do cô ấy , cô ấy thuộc tuýp người nhiều chuyện, có chuyện gì cũng khoe ra.

Loại sự tình này truyền ra đến, phần lớn đều xuất phát từ miệng cô.

Nghe nói bệnh nhân kia bộ dáng cao ráo , gương mặt thanh tú. Cô ấy còn khoa trương nói khí chất bệnh nhân đó rất tốt , hòa hòa khí khí .

Loại này nam nhân phỏng chừng cũng không thích cô ấy đâu , chỉ sợ cô tự mình đa tình mà thôi . Người khác hỏi bệnh nhân kia bị bệnh gì , ở bao lâu, cô ấy im lặng không nói , muốn đi tra danh sách, cũng không nói tên ra.

Hỏi cụ thể phòng bệnh nào, cô ấy cũng chỉ nói tầng ba , căn phòng cuối hành lang,

Có mấy cái y tá đến nhìn , cũng không phát hiện nam bệnh nhân nào có khí chất như cô ấy nói. Sau này tôi ngẫm lại, chắc cô ấy đang bịa chuyện để chọc tức tôi

Nhưng vào hai ngày trước , khi Đặng Vân mất tích hai ngày , tôi ở lầu chính từng gặp qua cô ấy một lần.

Lúc ấy tư liệu bệnh nhân phòng 205 không biết tại sao lại mất đi một cái, tôi đến phòng ngoại khoa hỏi thử, đi ra vừa lúc gặp Đặng Vân và bác sĩ Lục đang nói gì đó, nhanh trở về , kết quả thang máy chậm chạp không đến, mắt thấy cô ấy đã nói chuyện xong đang đi đến chỗ tôi.

Người còn chưa đến mà một cỗ mùi nước hoa liền xộc thẳng vào mũi .

Hai người đừng chờ thang máy có chút xấu hổ, mùi hương kia xông vào mũi, không biết cô ấy từ khi nào xịt nhiều nước hoa như vậy, tôi xoay người muốn đi cầu thang bộ, kết quả thang máy “Đinh” một tiếng liền mở ra , tôi chỉ có thể cùng cô ấy đi vào

Thang máy chỉ có hai người chúng tôi, vốn không khí đã không thoải mái, kết quả thang máy cũng dở chứng , rõ ràng nhấn tầng một, nó lại chạy ngược lên trên , tôi cúi đầu nhìn , cũng không muốn quan tâm đến cô ấy.

Cửa thang máy đinh một tiếng mở ra .

Tôi cúi đầu đợi trong chốc lát, cũng không thấy ai bước vào, ngẩng đầu nhìn ,tầng sáu? Trước cửa thang máy trống trơn , toàn bộ tầng sáu lâm vào im lặng , không có một ai . Tôi nhanh nhấn nút xuống lần , lúc này thang máy mới chậm rãi khép lại , chậm rãi đi xuống .

Đi đến một nửa, không biết tại sao cô ấy lại mở miệng nói chuyện với tôi .

“Nói cũng kỳ quái, ngày đó tôi đi thang máy cũng như vậy , nhấn nút xuống dưới , kết quả nó lại lên tầng sáu , mở cửa ra cũng không có ai”Âm thanh của cô ấy khàn khàn , bộ dáng có vẻ thực mệt mỏi ,“Cô nói có phải hay không sấm đắc hoảng?”

Lòng không thoải mái, trả lời :“Có gì đâu , chắc có người nhấn nút thang máy , lại đi bằng thang bộ.”

“Vậy thang máy phải lên tầng sáu trước rồi mới đến tầng ba , xong mới đến tầng một đúng không ?” Cô ấy nhất quyết không tha .

Tôi không muốn đứng đây bàn cãi về vấn đề thang máy với cô ấy , thang mấy vừa đến tầng một , tôi liền đi ra trở về khu nằm viện , cảm giác cái mùi đó vẫn còn lưu lại trên người tôi một lúc lâu.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy , khi đó cũng không cảm thấy gì cả , cũng chỉ nhớ cô ấy có vẻ rất mệt mỏi , mùi nước hoa giống như hỗn hợp với dầu vừng

Qua hai ngày, tôi mới chính thức cảm thấy không có chỗ nào không đúng .

Hôm đó tôi trực ca đêm , trời tối cũng đã đến 12 giờ , bệnh nhân giường 02 phòng 201 không biết vì nguyên nhân gì cùng gia đình cãi nhau , làm cho bệnh nhân phòng bên cạnh ngủ không được , Tiểu Trương ở lại trông chừng , tôi lên lầu mời y tá trưởng xuống.

Y tá trưởng bảo tôi ở lại sắp xếp những tư liệu bệnh nhân còn đang dang dở.

Người lui tới bệnh viện vào thời điểm này cũng không nhiều , ngoài hành lang tầng ba còn để vài cái ghế , thời tiết năm nay cũng rất lạnh . Khi trời tôi , cũng chỉ thấy hành lang trống trơn , gió thổi lạnh buốt , mặt tường cũ nát , bị bong thành từng mảng từng mảng, hoặc là bị bụi bao phủ.

Còn đang suy nghĩ người trực ca đêm tầng ba hôm nay là ai , kết quả vừa ngẩng đầu liền thấy một người từ xa xa đi đến, mơ mơ hồ hồ .

Còn chưa biết là ai , mùi nước hoa hỗn hợp với dầu vừng liền xông vào mũi , thật trùng hợp , thế mà là Đặng Vân . Vừa đến gần , tôi liền lắp bắp kinh hãi , mới hai ngày không thấy , cả người cô ấy tiều tụy rất nhiều , dưới ánh đèn làn da càng tái nhợt hơn , bóng ma đổ lên chiếc áo y tá trắng , làm cho cả người cô ấy như chìm trong không khí âm u.

“Sao cô ở đây ?” Cô ấy mở miệng hỏi tôi , âm thanh vẫn như cữ khàn khàn . Hàng lang yên tĩnh giống như đang ngủ , cô ấy vừa nói , toàn bộ hành lang giống như bị kinh động .

“Giường 02 lại cãi nhau , y tá trưởng xuống dưới nhìn rồi .” Tôi biếng nhác trả lời cô ấy , dù sao đến 2 ,3 giờ tôi cũng chuẩn bị về ngủ , ở chung với cô ấy cũng không được bao lâu.

Cô ấy chăm chú nhìn tôi , lại sờ sờ mặt mình, hỏi:“Cô xem hôm tay tôi hóa có đẹp sao?”

“Cái gì?!” Tôi trợn mắt há hốc mồm mà nhìn , chỉ thấy xung quanh đôi mắt cô ấy một vùng đen đậm , lan da trắng bệch như ma , môi nhợt nhạt như bị đông lạnh.

“Còn chưa có hóa” Cô ấy thấy tôi nhìn chắm chằm , ngượng ngùng quay mặt qua chỗ khác,“Luyện tập một chút thôi.”

Nguyên lai cô ấy nói là hoá trang, hơn phân nửa đêm hóa cái gì trang, còn hóa thành bộ dáng này , nước hoa thì thối , tôi rõ ràng không nói gì nữa , chỉ thấy cô ấy đằng ở đó cúi đầu sờ mặt mình một hồi lâu.

Bỗng nhiên cô ấy ngẩng đầu, la hoảng lên:“Anh ấy gọi tôi !”

Tôi theo bản năng quay đầu nhìn , chuông không có vang , cũng không thấy đèn giường nào sáng , xoay người kỳ quái nhìn cô.

Cô ấy để tay lên miệng :“Suỵt, tôi nói nhỏ cho cô biết , đó là phòng bệnh không thể nói tên.”

“Cái gì?”

Cô ấy đột nhiên cười:“Hôm đó tôi ở đối diện , thấy anh ấy đứng ở cửa sổ , còn cười với tôi , nụ cười như mặt trời đầu xuân , rất ấm áp.”

Tôi còn chưa kịp nói chuyện, cô ấy liền xoay người đi về phía hành lang sâu kín kia.

Phòng bệnh không thể nói tên là gì ? Còn có “Anh ấy” nữa? Quả thực mạc danh kỳ diệu! Cô ấy điên rồi ?!

Nói cho hết lời, cô ấy mang theo nụ cười không thể gọi là cười , xoay người đi về nơi.

Nghe tiếng cô ấy đi trên hành lang tầng ba , cả người đều mơ hồ .

Cốc cốc.

Xa xa truyền đến tiếng gõ cửa , cũng không nghe thấy ai nói chuyện

Tôi quay đầu nhìn thoáng qua, một bóng người mơ hồ đứng cuối hành lang , vươn tay mở cửa , sau đó cô ấy đi vào.

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại , cho nên không nghe tiếng đóng cửa.

Nhìn cô ấy đi , tôi thở nhẹ một hơi , ngồi xuống chờ tin của ý tá trưởng . Nằm úp xuống bàn , cả người bắt đầu mệt mỏi rã rời , ý thức bắt đầu mơ hồ .

Trong lúc mơ mơ màng màng một mùi thối nhẹ nhàng đi đến , trong đầu tôi xoay chuyển theo bản năng nghĩ đến … là Đặng Vân sao?

Mùi hương kia thoang thoảng qua , cũng không nghe cô ấy nói gì , bởi vì tôi rất mệt , đầu giống như gà đang ăn thóc không ngừng gật lên gật xuống.

Tôi không nhớ rõ lúc đó mình có nói chuyện với cô ấy hay không , hình như trong mơ hồ có hỏi cô ấy một cậu , Đặng Vân a, y tá trưởng về chưa?

Cô ấy cũng không trả lời tôi.

Chỉ cảm thấy có gì đó lạng băng nâng đầu của tôi , rất lạnh , lại rất mềm …… Lúc ấy rất mơ hồ, chỉ cảm thấy hình như là tay của con gái , Đặng Vân nâng đầu của tôi.

Sau đó trên đầu bị gì đó cọ ngứa .

Bên tai có tiếng thì thầm , như ai nói chuyện, nhưng giọng nói giống như bị nghẹn ở yết hầu

Thanh âm đứt quãng, nhỏ đến cơ hồ không nghe được.

Đầu cũng bị cọ xát đến tê dại , cũng có thể nguyên nhân là do mệt nhọc , đến nay khi nhớ đến thời điểm đó đầu óc tôi vẫn không rõ ràng.

Tôi dần lấy lại ý thức muốn bắt thứ gì đang ở trên đầu mình . Sau đó tôi liền tỉnh lại .

Khi tỉnh , phản ứng đầu tiên của tôi chính là tìm Đặng Vân, nhưng nhìn khắp nơi cũng không thấy cô ấy đâu , còn tưởng cô ấy đã đi rồi, nhưng vừa cúi đầu nhìn thứ mình vừa bắt lấy, trời ạ, thật sự là sợ tới mức cả người tôi đều dựng tóc gáy lên!

Không biết tại sao trên nay tôi cầm một nùi tóc , đen thùi, quấn quanh từng ngón tay .

Quan trọng nhất là nó phát ra một mùi nước hoa hỗn hợp với dầu vừng

Tôi sợ tới mức lập tức quăng nó vào thùng rác , cố sống cố chết chà tay .

Tôi lập tức đi tìm Đặng Vân , tôi khẳng định cô ấy đang ở căn phòng cuối cùng .

Bởi vì tôi không rõ tình hình lúc ấy lắm , mặc dù hoảng sợ nhưng cũng phải đi .

Trên hành lang không có một ai , đến ngay cả một tiếng ngáy ngủ cũng không có , yên tĩnh khiến người ta phải hoảng sợ.

Không biết do tâm lý hay gì khác, dọc đường đều nghe thấy mùi nước hoa kia, quả thực giống như sương mù bao phủ mắt của tôi , cái gì cũng mơ hồ không rõ ràng .

Chậm rãi đi tới cuối , nhưng vừa đến , tôi có chút nghi hoặc . Bởi vì vị trí của nó từ phòng y tá nhìn xa hơn nhất nhiều , hơn nữa, cuối cùng là phòng 314 , phòng 314 là hai bệnh nhân nữ , tôi biết điểm ấy bởi vì hai người đều là bạn của dì tôi, nằm viện cũng ở chung một phòng

Không có bệnh nhân nam.

Tôi nhớ lại , lúc ấy nơi cô ấy mở cửa, so với phòn 314 xa hơn một ít.

Tôi đi về trước vài bước, nhưng quả thât phòng 314 là phòng cuối cùng , qua 314 cũng chỉ có một bức tường, nhưng rất mới không có cũ như những nơi khác .

Tôi sờ sờ bức tường kia, trong đầu lại hồi tưởng tình cảnh như mơ lúc nãy.

Sao cô ấy lại nâng đầu của tôi, tại sao tóc cô ấy lại nằm trên đầu tôi ?

Đó là một tư thế kỳ quái , làm cách nào cô ấy làm được?

Tôi nghi hoặc, trong lòng liền cảm thấy sợ hãi , Đặng Vân thật sự điên rồi? Tốt nhất vẫn nên tìm y tá trưởng !

Ngày hôm sau, tôi đến riêng phòng 314 hỏi , hai dì ấy đều nói buổi tối ngủ rất ngon , không có y tá vào . Mà Đặng Vân tôi đang tìm nơi nơi cũng không thấy.

Chuyện của tôi chính là như vậy , làn đầu tiên viết không biết có được không ?

Hơn nữa tôi đến bệnh viện cũng không lâu , không rõ mọi chuyện lắm . Nhưng y tá trưởng bảo tôi đừng hỏi bậy bạ , buổi tối cũng đừng đi lung tung . Nằm viện tầng ba đều được an bài cẩn thận , ngẫm lại cũng đúng , tầng trệt tôi đã từng làm qua , chỉ có tầng ba , trừ bỏ lần ngoài ý muốn đó , cũng không ai gọi tôi . Bình thường đều là y tá trưởng phụ trách tầng ba.

Nhưng tầng ba có căn phòng nào không được nói tên không ? Thật sự có thần bí như vậy sao?

Còn Đặng Vân, sao hai ngày nay tôi không thấy cô ấy ? Tôi cũng không phải lo lắng cho cô ấy, nhưng ngày đó giật tóc cô ấy như vậy vẫn cảm thấy không đúng .

Ngày 3 tháng 12 năm 2005

Sau đó Đặng Vân vẫn không xuất hiện , bệnh viện đối với chuyện lần đó ở tầng ba có tiến hành điều tra , phong tỏa mọi tin tức , nhưng cũng không giải quyết được gì .