Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chương 42: Giờ thứ mười ba – Phòng giãi phẫu [4] tầng ba




Lần đầu tiên, cậu đi vào hành lang dày đặc bóng đêm , bước đến trước cánh cửa cũ nát.

Lần thứ hai, cậu lại đến hành lang không một bóng người này, tay đụng vào nắm cửa kia.

Lần thứ ba, cậu sẽ làm gì?

Cậu chậm rãi đi đến căn phòng đó.

Tôn Chính tim vẫn đập thật nhanh , mang theo một loại khẩn trương không diễn tả được.

Cậu dùng đèn pin quét một vòng xung quanh , hàng lang vừa xa lạ vừa quen thuộc này . khi vào phòng giãi phẫu kia cậu liền có một dự cảm mơ hồ …… Chính mình sẽ quay lại hành lang này .

Mà một khắc trước một người khác vẫn còn ở đó.

“…… Lộ Hà……” Cậu thì thào niệm một câu, nắm chặt đèn pin .

Trên hành lang yên tĩnh không có một âm thanh , đến cả tiếng hít thở của cậu cũng mỏng manh đến không nghe thấy . Bóng đêm thâm trầm , ánh sáng đèn pin cũng hoàn toàn không có cách nào xuyên thấu toàn bộ hành lang , chiếu đến mọi mặt của nó.

Giống như một không gian tuyệt đối , một lĩnh vực tuyệt đối.

Lĩnh vực cậu chuyên chúc.

Cậu cố gắng cầm đèn pin soi rõ đến bức tường kia . Trong trí nhớ cánh cửa kia cách nơi này không xa, đi dọc theo vác tường , chậm rãi bước vài bước .

Sau lưng là cái gì?!

Trong đầu cậu đột nhiên toát ra một ý niệm như vậy . Cậu chưa từng xoay người nhìn nơi khác . Đây là hành lang nào? Có lẽ chỉ cần cậu quay đầu nhìn một cái là có thể xác nhận.

Chân trái cậu giật giật , phát ra động tĩnh rất nhỏ. Âm thanh này cũng làm cậu giật mình . Cậu ngừng một chút, cố lấy dũng khí, xoay người .

Phía sau cũng là một mảnh tối đen , giống như một cái hố sâu không thấy đáy , ngay cả bóng ma cũng không tồn tại được , Mà mình như đứng bên miệng hố , từng bước từng bước rơi xuống , không thể bắt được một chút ánh sáng nào .

Cậu chỉ cần xác nhận một thứ . Chính là một thứ

Cậu thật cẩn thận bước lên từng bước , đèn pin chiếu đến bên cạnh , soi bức tường trước mặt .

Chậm rãi, ánh sáng cũng chạm đến một cánh cửa bất đồng màu sắc với bức tường .

Tôn Chính nuốt nuốt nước miếng, ánh sáng đèn pin di động lên trên , trên cánh cửa cũ nát rõ ràng có một dòng chữ : Nội khoa 314.

Quả nhiên là nó !

Nó chính là phòng nội khoa chỉ cách một tòa nhà với nơi Lộ Hà đang đứng .

Qua phòng 314, chính là cánh cửa mình đã một lần tiếp xúc , phòng 315a.

Căn phòng không thể nói tên , chính là căn phòng không thể nhìn thấy .

Kỳ quái là…… trong ghi chép không có căn phòng đó , vì sao cậu lại nhìn thấy được căn phòng nằm ở đằng kia?

Bởi vì muốn xác nhận căn phòng đó có phải là 315a hay không , Tôn Chính tay cầm đèn pin đang run run , nếu không phải nói hành lang này tràn ngập không khí âm trầm đáng sợ, cậu sẽ đi thẳng đến phòng 315a mà tìm .

Ngực cậu phập phồng , cố gắng khống chế được tâm tình cùng hô hấp của mình, xoay người trở về hành lang , một lần nửa cẩn thận đi đến trước phòng 315a.

Cậu không biết mình đi trên hành lang này như thế nào , không biết vì sao mình bị đưa đến nơi này , cũng không biết tại căn phòng 315a kia có gì đang đợi cậu.

Trong đầu mơ hồ hiện lên gương mặt tươi cười lúc nãy .

Một gương mặt quen thuộc……

Tôn Chính loạn xạ tự hỏi , hữu kinh vô hiểm đi dọc theo vách tường , rốt cục sờ đến một khung cửa gỗ.

Đèn pin chiếu sáng trên cửa, mờ nhạt mờ nhạt . Cánh cửa cũ nát phá lệ dữ tợn , rõ ràng có dấu vết , những dấu vết loang lỗ màu đỏ giống như vết máu đã được xử lý qua , khiến người ta miên man bất định. Cánh cửa mang theo không khí trầm trọng tối tăm , lại giống như người nào đó đang giãy dụa và phản kháng …… Giống như tình trạng của bọn họ bây giờ

Càng nghĩ càng tò mò, Tôn Chính rốt cuộc nhìn không được vặn nắm cửa cũ kỹ kia.

Lạch cạch.

Cửa vang lên , nhưng nó vẫn không hề động .

Có phải thời gian đã lâu rồi ?

Cậu nghĩ như vậy, một bên ninh động, một bên dùng thân để mở cửa.

Lạch cạch.

Cửa vẫn không nhúc nhích

Quả nhiên nó bị khóa……

Cậu thất vọng nhìn cánh cửa, không còn biện pháp nào.

Nhìn kỹ, có thể phát hiện xung quanh khung cửa có một vòng tơ hồng tinh tế. Cậu nghĩ trong cuộn băng Lộ Hiểu Vân đã ở cửa phòng ngoại khoa ba cũng làm một vòng giống vậy …… Chỉ là cậu và Lộ Hà không có để ý , nhưng cái này chẳng lẽ có huyền bí gì ?

Lộ Hiểu Vân? Lộ Hiểu Vân có từng nhắc đến cánh cửa này chưa?

Không có……

Nhưng Lưu Tần chắc chắn sẽ biết cách mở cánh cửa này như thế nào, Lục Vang cũng nhất định biết, vì sao bọn họ lại đưa bệnh nhân đến phòng bệnh như thế này? Lục Vang…… Lưu Tần……

Hai cái tên làm đầu cậu ẩn ẩn đau.

Đúng rồi!

Trong cuộn băng lời cuối cùng Lộ Hiểu Vân nói là cái gì ?

“Anh đưa cho tôi gì thế?”

“Xà cừ, lấy được trên người Lưu Tần, thực đáng giá, cậu lấy nó đem ra khỏi bệnh viện bán kiếm tiền , coi như là bồi thường cho cậu.”

Xà cừ? Xà cừ của Lưu Tần?

Tôn Chính luống cuống kẹp đèn pin vào tay , từ trong lòng lấy ra chiếc chìa khóa làm bằng xà cừ. Chiếc chìa khóa kia bị nhiệt độ cơ thể làm cho có chút nóng , mặt ngoài lộ ra oánh nhuận quang.

Bởi vì không biết công năng của nó cho nên vẫn lấy nó để trừ tà , nhưng mà …….

Tôn Chính để sát chìa khóa vào ổ khóa loang lổ kia , có khi nào chìa khóa này chính là chìa khóa để mở cánh cửa này không ?

Lạch cạch.

Chiếc chịa khóa đi vào ổ khóa , thế lại phù hợp không chút sứt mẻ .

Quả nhiên như vậy ! Tôn Chính mừng như điên .

Cậu đứng cửa cửa , một mặt dùng sức, một mặt xoay chìa khóa.

Cạch.

Cánh cửa phát ra một tiếng , liền mở ra.

Một mùi hôi từ trong không khí lạnh băng lại ẩm ướt từ trong phòng bay ra .

Tôn Chính đang muốn tiến thêm một bước đẩy cửa đi vào , một trang giấy nhẹ nhàng bay ra dừng lại dưới chân cậu .

Hình như…… Là ảnh chụp.

Tôn Chính nhíu nhíu mày, cúi xuống cầm lên .

Hình như là một tấm cảnh đã cũ . Trên đó là gương mặt trả tuổi nam tính , ánh mặt trời dừng trên nụ cười trên mặt, lộ ra một cái răng khểnh . Mắt cậu ta cười đến chỉ còn một đường còng , màu da bị chiếc áo tráng dài đến chân che khuất . Bối cảnh kiến trúc cũng rất quen thuộc , ở cửa chính viết một dòng chữ : Bệnh viện trung lộ hiệp tế tư nhân Đồng Hoa

Đây là bác sĩ của bệnh viện Đồng Hoa?

Tôn Chính nhìn gương mặt này, loáng thoáng thấy giống một người.

Một người cậu chưa gặp qua , nhưng lại biết hắn .

Cậu đem tấm ảnh lật qua , mặt trái viết vài chữ .

Nghiêm Ương, tháng 4 năm 01 , Đồng Hoa.

♦ ♦ ♦

Lộ Hà nhìn chằm chằm bóng đen kia, cánh tay nắm chặt đến chảy cả mồ hôi.

Bản năng thôi thúc hắn mau chạy khỏi đây , nhưng lý trí lại gắt gao chế trụ xúc động muốn xoay người chạy trốn của hắn .

Bóng đen này, bất luận là ai, đều là mấu chốt tương quan chặt chẽ với Tôn Chính .

Hắn nhìn về phía bóng đen rồi cẩn thận đi về phía đó . Không biết bóng đen có cảm giác được tồn tại của hắn hay không , cũng bắt đầu chậm rãi dọc theo vách tường phòng giãi phẫu di động .

Lộ Hà lặng lẽ di chuyển đèn pin , chạm rãi chiếu đến phía trước . Điểm ấy ngọn đèn cũng đủ đi theo từng động tác bóng đen cũng làm kinh động đến nó .

“Chính?” Lộ Hà thử gọi một tiếng .

Không có hồi âm.

Đầu hắn trong tình trạng khẩn trương bắt đầu xoay chuyển . Bóng đen này không phải Tôn Chính? Nhưng Tôn Chính làm sao có thể ở trước mặt hắn biến mất một cách kỳ lạ như thế?

Bóng đen mơ mơ hồ hồ , không nói gì đứng bên cạnh cửa sổ, giống như đang bay di chuyển . Lộ Hà nhắm mắt theo nó, đồng thời nhớ lại mỗi chi tiết khi bóng đen xuất hiện .

Tôn Chính chú ý tới kết cấu đối xứng của phòng giải phẫu [4] này với hành lang cậu ấy từng đến . Như cậu sở liệu, phòng này cũng là nơi duy nhất có thể nhìn thấy được căn phòng thần bí kia .

Tuy rằng ý tưởng này cực kỳ vớ vẩn, nhưng là khả năng lớn nhất…… Tôn Chính trong nháy mắt di chuyển đến hành lang đối diện.

Nghĩ đến đây, tâm hắn lại đề cao cảnh giác .

Hành lang kia, chỉ có thể so với nơi này còn nguy hiểm hơn .

Như vậy bóng đen trước mắt này thì sao?

Hắn nhớ tới tình huống ở phòng quan sát tầng một . Trước khi ‘Nó’ xuất hiện , bên ngoài phòng quan sát tường xuất hiện hai hiện tượng kỳ lạ.

Bóng đen lướt qua ngoài cửa, và phòng cấp cứu tự động mở ra.

Chẳng lẽ bóng đen này chính là bóng đen từng xuất hiện ở tầng một, đi theo bọn họ đến phòng giải phẫu [4]?

Nhưng vật trước mắt đây , rốt cuộc là quái vật hay cái gì?

Không phải vật đi sàn sạt trên mặt đất, cũng không giống những thứ hắn từng gặp qua khi nhập huyệt …… Không đúng……

Lộ Hà mơ màng nghĩ , cúi đầu nhìn chính mình.

Không phải chúng nó trở nên khác lạ…… Mà là chính hắn đang trở nên khác lạ, cho nên mới có thể nhìn thấy , mới tiếp cận được chúng nó.

“Chúng mày tìm nó lâu lắm rồi đúng không ?”

Cái gì?!

Lộ Hà bị âm thanh bất thình lình vang lên làm hoảng sợ đến xém chút nữa đèn pin rớt xuống . Hắn căng thẳng nhìn xung quanh, nhưng không tìm được nơi âm thanh đang phát ra.

Khoan đã.

Âm thanh này…… Đã nghe qua ở đâu.

Thanh âm khô cằn giống như cây cối của phụ nữ.

“Rất nhanh mày có thể thấy nó …… Sợ không? Hối hận cũng không còn kịp rồi. Đi theo tao , đến nơi đây, mày và tao đều đã nhập huyệt .”

Lưu Tần?!

Trong đầu Lộ Hà nhảy ra cái tên này khiến hắn sợ ngây người . Đây là thanh âm của Lưu Tần.

Sao lại có tiếng của bà ta ?

Nghĩ không ra tại sao…… Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng lại trên bóng đen ở vách tường

Chẳng lẽ bóng đen đang mở miệng ?

Lưu Tần đang nói chuyện với mình ?

Lộ Hà đầu óc không theo kịp phát triển của toàn bộ thế cục .

“Phá hư chuyện của tao ,có khả năng sao? Tao còn có biện pháp khác……” Thanh âm đột nhiên bén nhọn lên “Mày biết? Mày biết còn dám theo vào? Mày biết cái gì?!”

Đang hỏi hắn? Hắn không có nói gì mà?

Lộ Hà hoang mang rối loạn.

Tiếng nói chuyện làm cho không khí lạnh băng và cảm giác nguy hiểm giảm đi rất nhiều , cũng làm cho hắn thêm luống cuống tay chân .

Không đúng.

Kinh nghiệm lúc trước làm cho hắn phản ứng lại .

Tình huốn này…… Thực giống như tình huống trong ghi chép .

Giống như ghi chép về con mèo con , hắn một lời cũng chưa nói, nhưng tiếng của Lưu Tần như đang nói chuyện với ai đó . Bà ta không phải nói chuyện với mình ! Bà ta đã nhập huyệt từ lâu , làm sao có thể nói chuyện với hắn?

Vậy bà ấy đang nói chuyện với ai ?

Một ít manh mối vụn vặt từ phòng quan sát đến bây giờ , giống như đều có liên quan đến nhau , mọi chuyện đều xảy ra theo trình tự .

Nếu bóng đen này là Lưu Tần, ban đầu bà ta xuất hiện ở ngoài phòng quan sát, sau đó nghe tiếng phòng cấp cứu bị mở ra , không lâu cũng nghe thấy phòng giãi phẫu ầm ầm mở ra……“Nó” xuất hiện . Tôn Chính và hắn lên tầng ba , tới phòng phẫu thuật lại phát hiện bóng đen này…… Đang cùng ai đó nói chuyện

Những chuyện này giống như đang tái hiện lại mọi chuyện ngày hôm đó trong cuộn băng.

Lưu Tần nhập huyệt và người đuổi theo vào phòn giãi phẫu cũng không thấy đi ra .

Bà ấy ở phòng giãi phẫu gặp Lộ Hiểu Vân .

Hiện tại hắn đang đứng ở vị trí của Lộ Hiểu Vân năm đó, nghe đối thoại của Lưu Tần và Lộ Hiểu Vân năm đó!

Một loại kích động và khẩn trương trước nay chưa có giờ phút này tràn ngập Lộ Hà. Lúc này đây hắn chính là Lộ Hiểu Vân , chuyện xảy ra năm đó toàn bộ đang trình diễn trước mặt hắn.

Ai là “Nó”? Lộ Hiểu Vân trước tình huống như vậy sẽ làm như thế nào? Tất cả vấn đề giờ phút này sẽ có đáp án!