Chuyện Thường Ngày Của Hoàng Khố Sủng Thê

Chương 17: Mập mạp đến




Tin tức thế tử Phủ Ninh Quốc Công tỉnh dậy đã sớm lan truyền trong cùng ngày hôm đó, những người trong kinh thành chỉ cần chú ý đến Phủ Ninh Quốc Công đều biết. Đám con em thế gia vốn chơi cùng Khương Kỳ muốn tìm cơ hội tới bái kiến một chút, tất cả đều bị ăn canh bế môn.

“Thế tử thật sự không cần ra gặp bọn họ sao?” Nghiêm Tiêu Nghi đang ở trong lương đình hóng mát, nàng nghe quản sự tới báo xong liền hỏi hắn.

Khương Kỳ ngồi bên cạnh lắc đầu, hắn ân cần đưa một quả vải đã bóc vỏ cho Nghiêm Tiêu Nghi, nói: “Lúc bản thế tử chưa tỉnh không thấy bọn họ tới thăm, bây giờ lại chạy tới lấy lòng, bản thể tử cũng không cần để ý tới bọn họ!”.

Nghiêm Tiêu Nghi liếc mắt nhìn quả vải mập mạp trước mặt, lại nhìn nha hoàn đứng hai bên đang làm ra dáng vẻ tượng gỗ, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng ngậm lấy quả vải hắn mới đưa qua. Lúc nàng dùng khăn lụa muốn che miệng để nhổ hạt ra, Khương Kỳ cười tủm tỉm giơ tay ra trước mặt nàng như muốn hứng lấy.

Nghiêm Tiêu Nghi tức giận đẩy tay hắn ra, nhổ hạt vải ra: “Nếu đã vậy sao chàng không thông báo ra ngoài, cũng đỡ cho bọn họ đi không một chuyến”.

“không cần thiết, hai ngày nay cũng đủ để bọn họ hiểu rồi”. Khương Kỳ tiếc nuối nhìn tay hắn bị nàng đẩy ra, nói thêm: “Hơn nữa cũng chỉ là làm bộ mà thôi, không để bọn họ trở về tay không một chuyến, sao có thể bày ra vẻ ân cần của bọn họ chứ?”

Khương Kỳ vốn không để những người đó vào lòng, chẳng qua chỉ là những người giúp hắn tiêu khiển mà thôi, cũng không được coi là bằng hữu. Nếu là khi trước hắn có lẽ còn để cho bọn họ chút mặt mũi, nhưng hiện tại Khương Kỳ không muốn, hắn không muốn lãng phí thời gian với bọn họ.

Bây giờ Khương Kỳ chỉ muốn bồi dưỡng tình cảm với Nghiêm Tiêu Nghi cho tốt, khiến nàng thích hắn, thêm nữa sẽ không chết nghẹn khuất giống như trong mộng vậy. Chỉ là hắn làm sao để không gặp lại hoàn cảnh giống như trong mộng? Làm sao ngăn cản phụ mẫu qua đời? Trong chốc lát Khương Kỳ cũng không biết phải làm thế nào.

Nếu đã không có chủ ý gì, Khương Kỳ quyết định vẫn nên tranh thủ hồi phục cơ thể, rồi bồi dưỡng tình cảm với phu nhân hắn cho tốt.

Từ lần nếm được vị ngọt, những khi hai người ở chung, Khương Kỳ càng thêm không kiêng kỵ gì cả. Dù sao cũng là tức phụ của hắn, tạm thời không ăn được nhưng cũng không thể khiến bản thân chịu thiệt được. Nghiêm Tiêu Nghi bị hắn đùa giỡn mấy lần, Khương Kỳ cũng trộm được không ít đậu hủ, đối với hắn thế là đủ ngọt ngào rồi.

Bị tức phụ của mình đánh một cái, nhéo một cái thì có sao chứ?

So với bộ dáng khách khí cung kính, Khương Kỳ càng thích Nghiêm Tiêu Nghi lúc này hơn, những hành động tùy ý nho nhỏ của nàng khiến hắn cảm giác được nàng thật sự thân cận với hắn, tín nhiệm hắn. Chung quy Nghiêm Tiêu Nghi gả vào Phủ Ninh Quốc Công không phải do nàng tự nguyện, nên Khương Kỳ hiểu rõ, Phủ Quốc Công cũng chẳng phải nhà chồng mà nàng chờ mong. Vì thế, hắn muốn có được tín nhiệm của nàng, khiến hắn trở thành người mà nàng không cần phải che giấu tâm tư, khiến nàng không phải lo được lo mất, có thể an tâm giao phó bản thân nàng cho hắn.

Nghĩ vậy, Khương Kỳ lại lột một quả vải đưa cho Nghiêm Tiêu Nghi.

Nghiêm Tiêu Nghi ngại ngùng vô cùng, lúc nàng đang muốn nhận lấy quả vải trong tay hắn, bỗng nhiên hộ vệ trong phủ dẫn đường cho một người đi tới lương đình bên này.

Khương Kỳ cũng thấy được, tuy rằng hắn bất mãn có người quấy rối Nghiêm Tiêu Nghi và hắn ở chung, nhưng nếu không có việc gì hộ vệ cũng sẽ không dẫn người vào trong viện. Khương Kỳ nhìn chằm chằm thân ảnh đằng xa xa kia, lại phát hiện đó đúng là có một cái ngoài ý muốn.

“Rốt cuộc cũng nhìn thấy ngươi rồi, huynh đệ!” một nam tử béo tròn lúc nhìn rõ người trong lương đình thì không thèm quan tâm tới bộ dáng chật vật của mình lúc này, vừa khóc vừa la chạy tới chỗ Khương Kỳ.

Khương Kỳ mở to hai mắt, chỉ vào người đang tới gần, la lên: “Mau cản hắn lại”.

Liêu Trường Hải vừa đạp một chân lên bậc thang, lập tức liền bị hộ vệ Phủ Quốc Công ở phía sau ngăn cản.

Mặt béo của hắn ta nhăn lại, gào lên: “Thế tử a~ rốt cục Liêu Trường Hải ta cũng gặp được ngươi, huynh đệ ta thật sự không chết! Ông trời thật là có mắt mà!”.

Khương Kỳ liếc mắt nhìn, hoàn toàn không muốn đáp lại lời hắn.

Nghiêm Tiêu Nghi nhìn người trước mặt cũng nhịn không được mà giật mình. Người này trước kia nàng đã từng gặp, là đích thứ tử của Vũ Uy Hầu, so với huynh trưởng Liêu Trường Lâm ra trận từ sớm, hắn ta quả thật thuộc dạng người hết ăn lại nằm, không học vấn không nghề nghiệp. hắn thảm thiết như vậy, sợ là cũng cùng Khương Kỳ. Chính là…

“không phải đã bảo ta không đồng ý cho người tới thăm bệnh sao? Tiểu tử ngươi vào bằng cách nào?” Khương Kỳ hỏi.

Liêu Trường Hải mặc dù đang bị thị vệ ngăn cản vẫn cố trưng ra gương mặt béo, đắc ý nói: “Ta trèo tường vào đấy. Bởi vì ngươi xảy ra chuyện, phụ thân ta liền nhốt ta trong phủ, nói khi nào ngươi tỉnh dậy mới thả ta ra. Hôm nay ta đến, mấy người gác cửa lại không cho ta vào, ta lo lắng cho ngươi, chỉ có thể trèo tường vào.

Khương Kỳ nhìn hai người thị vệ như muốn xác nhận, bọn họ liền gật đầu khẳng định. Khóe miệng Khương Kỳ không tự nhiên méo mó, hắn vẫy tay để thị vệ buông Liêu Trường Hải ra.

không nghĩ tới Liêu Trường Hải vừa được tự do liền to miệng vọt tới bên chỗ Khương Kỳ: “Thế tử à! Cuối cùng ta cũng nhìn thấy ngươi rồi!”

Liêu Trường Hải mặc kệ người xung quanh, ở bên cạnh xe bốn bánh quay vòng quanh vòng quanh, hắn nhìn Khương Kỳ từ trên xuống dưới, hỏi: “Huynh đệ, sao ngươi lại gầy như vậy? Ta còn tưởng ta đã gầy đi không ít, không nghĩ tới ngươi lại gầy tới chỉ còn xương”.

nói xong Liêu Trường Hải liền dùng hai tay mập ú của hắn ôm lấy Khương Kỳ, tiếp tục lớn giọng nói: “Huynh đệ của ta ~ Khổ ngươi rồi!”

Khương Kỳ bị hắn xoay có chút choáng đầu, Nghiêm Tiêu Nghi và thị vệ còn chưa rời đi vội vàng kéo Liêu Trường Hải ra. Khiến nàng bất ngờ là hai người thị vệ không thể kéo Liêu Trường Hải đầy thịt ra khỏi Khương Kỳ.

Khương Kỳ bị Liêu Trường Hải làm tức giận nói: “Tên mập mạp nhà ngươi nhanh chóng buông ta ra”.

Hẳn là Liêu Trường Hải cảm nhận được Khương Kỳ tức giận, hắn ta lập tức buông tay ra, thấy xiêm y của Khương Kỳ dính bùn đất từ người hắn ta qua, Liêu Trường Hải liền bày ra vẻ mặt xin lỗi, duỗi tay muốn lau sạch cho Khương Kỳ. Ai ngờ tay Liêu Trường Hải cũng không sạch sẽ, khiến xiêm y Khương Kỳ trở nên càng lau càng bẩn.

Nghiêm Tiêu Nghi trợn mắt há mồm, tuy rằng Khương Kỳ cũng mang vẻ mặt không ngờ được, nhưng lại có chút giống như đã quen như vậy. hắn vẫy tay kêu bọn thị vệ rời đi rồi nói với Nghiêm Tiêu Nghi: “Phu nhân, nàng kêu người đi tiệm may mua đồ may sẵn để hắn ta thay bộ xiêm y bẩn này ra đi”.

Nghiêm Tiêu Nghi gật gật đầu, kêu Tiêm Nhu bên người đi làm việc.

Dường như lúc này Liêu Trường Hải mới phát hiện Nghiêm Tiêu Nghi có mặt, hắn ta xoay đầu nhìn nàng.

“Ai nha, đây là đại tẩu phu nhân đi! Tại hạ tên Liêu Trường Hải, hân hạnh gặp đại tẩu phu nhân”. nói xong Liêu Trường Hải liền sửa sang lại xiêm y rồi chắp tay hành lễ với nàng.

Nghiêm Tiêu Nghi còn chưa kịp đáp lễ hắn, Khương Kỳ đã dùng một tay vỗ lên lưng Liêu Trường Hải nói: “Đừng lạm loạn ở chỗ bản thế tử, gọi thế tử phu nhân”.

Liêu Trường Hải mặc kệ, hắn nói: “Ta là huynh đệ của ngươi, tất nhiên muốn gọi phu nhân ngươi là đại tẩu phu nhân. Nếu không người ta sẽ bảo tiểu đệ ta không hiểu cấp bậc lễ nghĩa”

“Ngươi nhìn lại vẻ mặt chật vật của mình đi, còn không biết xấu hổ mà nói tới cấp bậc lễ nghĩa?” Khương Kỳ nhìn quanh một chút rồi hỏi: “Nếu tới thăm ta, chẳng lẽ còn không biết mang lễ theo?”

Liêu Trường Hải cười khà khà nói: “Phủ Ninh Quốc Công cái gì chẳng có? Còn thiếu một phần lễ của đệ sao?”

“thật còn thiếu”. Khương Kỳ không vui nói: “thật đúng là mất mặt, ngươi đi ra đường đừng nói là huynh đệ của ta đó”.

Tuy Nghiêm Tiêu Nghi không biết quan hệ của hai người thế nào, nhưng nàng nghĩ mình vẫn nên lui xuống thì đúng hơn. Lúc nàng định cáo từ, Khương Kỳ ngăn lại.

“không cần tránh đi, Liêu nhị không coi là người ngoài”. Trong mộng, hai mươi năm phế nhân của hắn, chỉ có mập mạp này là thường tới thăm hắn mà thôi.

Liêu Trường Hải nghe vậy, gương mặt vốn đang cười tủm tỉm giờ cười càng thêm tươi: “Đúng, đúng! Thế tử là ân nhân cứu mạng của đệ, cho nên không coi là người ngoài”.

Bản thế tử cứu ngươi, ngươi liền không phải người ngoài sao? hắn sớm đã quen mập mạp này nói hươu nói vượn, cũng lười uốn nắn.

Nghiêm Tiêu Nghi nghe vậy nhịn không được bật cười. Tính tình của vị Liêu nhị công tử này thú vị hơn so với lời đồn nhiều, nàng nhìn bộ dáng không sạch sẽ của hắn, ít nhất cho thấy hắn thật tâm lo lắng cho Khương Kỳ, nếu không cũng sẽ không trèo tường mà vào, dù sao tường viện Phủ Quốc Công cũng không thấp tí nào. Nàng nhìn Khương Kỳ, hắn có lẽ cũng vui vẻ vì người này tới.

“Trời nóng, Liêu công tử uống nước đi”. Nghiêm Tiêu Nghi kêu Tiêm Xảo bưng tách trà tới, đặt trên bàn trong đình.

“Cảm ơn đại tẩu phu nhân”. Liêu Trường Hải đầu đầy mò hôi chắp tay nói cảm ơn, vui tươi hớn hở ngồi một bên, bưng tách trà lên uống một hơi.

Sau khi hắn buông tách xuống, lại dùng hai tay đã bẩn muốn lau lau. “Lần đầu tiên gặp đại tẩu phu nhân, trên người tiểu đệ không có gì tốt. Miếng Ngọc Thiền (con ve bằng ngọc) này xin đại tẩu nhận lấy, coi như là lễ gặp mặt”.

nói xong Liêu Trường Hải liền lấy từ trong tay áo ra miếng ngọc trong suốt, hai tay cầm lấy đưa cho Tiêm Xảo, Tiêm Xảo khom người nhận lấy, đem con ve ngọc đưa sang cho Nghiêm Tiêu Nghi.

Nghiêm Tiêu Nghi nhìn thoáng qua Khương Kỳ, nàng thấy hắn cười nhạt không nói mới nhận lấy, cẩn thận đánh giá. Con ve làm cực kỳ tinh xảo, thân mình lớn chừng ngón cái làm bằng ngọc dương chi, hoa văn trên người cũng được điêu khắc tinh tế.

“Đa tạ Liêu công tử”. Nếu Khương Kỳ không tỏ vẻ gì, Nghiêm Tiêu Nghi không từ chối mà cười nhận lấy.

Thấy Nghiêm Tiêu Nghi nhận lễ, Liêu Trường Hải dùng vẻ mặt tranh công nói với Khương Kỳ: “Thế tử, đệ đệ ta cũng không phải tay không mà tới, con ve này là hôm qua ta nhìn thấy, cánh ve điêu khắc rất đẹp, là đồ hiếm có đó. Ngươi xem, đại tẩu phu nhân thích đó!”

“…” không có việc gì lại đi ân cần với tức phụ ta làm gì hả? Khương Kỳ thật muốn đuổi tên mập mạp này đi: “Lần này ngươi tới chỉ là vì muốn thăm ta đi?”

Liêu Trường Hải vội vàng lắc đầu nói: “Đương nhiên là tới thăm huynh, hơn nửa năm nay ta bị phụ thân nhốt trong phủ, huynh xem, ta lo lắng cho huynh tới người cũng gầy một vòng rồi”.

Liêu Trường Hải giơ tay ra, làm ra bộ dáng ngươi nhìn đây này.

“Ai biết có phải là vì ngươi nghĩ tới mấy cô hoa khôi hay không?” Mập mạp này đúng là gầy đi không ít.

“Huynh cũng đừng nói xấu đệ như vậy!” Liêu Trường Hải bĩu môi: “Nếu không phải lúc ngươi sợ ngựa đạp phải ta, thì cũng không ngã đụng đầu…”

“Ngươi mới ngã đụng đầu!” Khương Kỳ phản bác.

Nghiêm Tiêu Nghi chớp mắt mấy cái. Chẳng lẽ không phải ngã đụng đầu sao?