Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi

Chương 3




Jonas chẳng làm gì cả để thử lòng nàng, cả việc đến gần Bridget trong khi nàng đang ở cùng Jim. Mặt trời lặn khiến cho bầu không khí quá lạnh dù đối với những con người Vermont dày dạn. Bữa tiệc phải dời vào trong nhà.

Kiểu bài trí không ngăn của phòng khách và phòng ngủ ở đây khiến cho Bridget không thể tránh mặt Jonas. Khi nhìn thấy Jonas thơ thẩn đi lại chỗ nàng và Jim đang ngồi, nàng đã chuẩn bị cho cuộc nói chuyện không thể tránh khỏi này. Chẳng may là Bob lại nhằm lúc ấy đứng dậy đi lấy thêm bia, để lại một cái ghế trống bên cạnh chiếc trường kỷ.

“Tôi ngồi đây có được không?”. Chưa nói xong câu hỏi, Jonas đã ngồi vào chiếc ghế trống.

“Em thì không sao”, Bridget nói dối và cố giữ một giọng thản nhiên, “Nhưng Bob có thể phiền khi trở lại. Anh ta đang ngồi chỗ này”.

“Anh sẽ đánh nhau với hắn”. Jonas mỉm cười uể oải, ánh mắt long lanh giễu cợt sự từ chối của nàng, rồi nhìn qua Jim. Anh ta đang gác cánh tay trên lưng chiếc trường kỷ gần vai Bridget.

“Anh đã gặp Jim Spencer chưa?”. Nàng thấy cần một lời giới thiệu. “Anh ấy đang dạy ở trường cao đẳng”.

“Và kiếm sống bằng việc làm đường”, Jim xen vào trước khi Bridget kịp nói thêm lời nào. Anh ta đưa một bàn tay ra với Jonas. “Đã thấy anh ngoài kia. Thật vui được gặp anh”.

“Mình cũng vậy”. Jonas gật đầu với vẻ thân thiện bề ngoài.

Nhưng Bridget đã thấy cái nhìn đánh giá để đo lường đối thủ, khiến người ta nghĩ đến một sự kình địch của hai con đực trong cái nhìn kia. Các bắp thịt cuồn cuộn nổi lên trên cánh tay trước khi Jonas nắm nhanh bàn tay của Jim. Sau đó chàng ta ngả lưng ra sau, thư giãn trên ghế. Thế nhưng Bridget biết rằng chàng ta chẳng được thanh thản gì hơn nàng, thần kinh nàng căng thẳng, cảnh giác theo từng hành động của chàng.

Nơi góc phòng phía xa, một dàn nhạc đang chơi. Các đôi tách ra, hợp thành những cụm nhỏ ở nhiều nơi, đi loanh quanh cười cười, nói nói với nhau. Bridget ước gì mình cũng được như họ.

“Các bữa tiệc của Bob chẳng thay đổi gì mấy kể từ khi mình cùng đến đây, phải không Bridget?”. Jonas có vẻ buông ra câu nói một cách ngẫu nhiên.

Bridget thấy khó chịu. Nàng chưa từng nói gì với Jim về Jonas. Trước bữa tiệc, nàng không biết là chàng sẽ đến. Rồi khi bất ngờ gặp Jonas trong nhà bếp, nàng đã không muốn gây sự chú ý là nàng đang có một bạn trai cũ ở đây.

“Hai người đã từng quen biết nhau?”. Cho đến lúc này, Jim đã không nghĩ là có thể có cái khả năng ấy.

Cái nhìn của nàng chạm phải cái nhìn tò mò của Jim, và không thoát khỏi được ánh mắt thích thú của Jonas. Đôi môi rắn rỏi của chàng hơi mím lại.

“Bridget và tôi quen biết nhau rất nhiều”, Jonas đáp.

Hai gò má Bridget bừng nóng trước giọng nói khô khan, khiêu khích của chàng, hơi nóng như đang lan ra khắp toàn thân nàng. Cánh tay của Jim hạ thấp xuống trên đôi vai nàng, khẳng định mạnh mẽ một quyền sở hữu mà lúc đầu anh ta không nghĩ là cần thiết.

“Chuyện ấy đã lâu lắm rồi, Jonas”, nàng nói trong oán hận rồi tức tối nhìn thẳng vào mắt chàng.

“Vậy là em nói chuyện trước đây”, Jonas đáp lại với một ánh nhìn vẻ không tin là thời gian ấy không có liên quan gì với vấn đề.

Vì thấy sự bối rối quá nhiều mà Jonas đã gây ra cho mình, Bridget e rằng chàng đã nghĩ đúng và nàng không muốn chàng nghĩ thế. Nhìn thấy ly nước đã cạn trên tay nàng, Jonas bèn nói, “Để anh đi lấy nước cho em nhé?”.

“Được, nhờ anh”, Bridget trả lời. Nàng muốn nói một điều gì đó để cho chàng đi cho khuất.

“Để anh lấy cho”, Jim đỡ lấy cái ly mà nàng định đưa cho Jonas. Anh ta có vẻ dứt khoát để cho thấy rõ rằng anh ta mới là người có quyền chăm lo cho Bridget, chứ không phải Jonas.

Nhún vai, Jonas ra vẻ chấp nhận cái quyền của Jim mà không lí luận gì. Bridget không thể từ chối. Chỉ đến khi Jim đã đi rồi, nàng mới để ý thấy nét mãn nguyện trên môi chàng cho thấy là Jonas đã đoán được phản ứng sẽ có của Jim. Chàng được để ở lại một mình theo cách chàng đã dự tính. Bridget bỗng nhiên thấy mình yếu đuối.

“Sợ à?”, Jonas hỏi với giọng khe khẽ.

“Sợ gì?”. Đôi mắt màu hạt dẻ của nàng cố tình làm ra vẻ hờ hững một cách hồn nhiên.

“Sợ ở lại một mình với anh”, chàng giải thích.

“Đừng có khờ khạo, Jonas”, nàng nói và bực tức vì chàng ta có thể nhận ra phản ứng của mình.

Hàm răng chàng nghiến chặt, một cái mặt nạ trùm lên khuôn mặt khiến không ai đọc được sắc diện của chàng. Chàng đưa mắt nhìn xuống ly bia màu hổ phách trên tay mình.

“Chồng em chết, sao em không cho anh biết, Bridget?”, chàng hỏi.

Bất giác, nàng xoay xoay chiếc nhẫn vàng trơn trên ngón tay mình, một phản ứng mất bình tĩnh mang tính tự vệ trước sự chuyển đổi đề tài đột ngột của chàng.

“Em tưởng là anh biết rồi”, nàng thành thật trả lời. “Ai cũng biết mà”.

“Mãi đến khi Bob nói anh mới biết”. Có một chút nóng nảy trong câu trả lời của chàng, theo sau là một cái nhìn cũng gay gắt không kém. “Em có vẻ thản nhiên về chuyện ấy”.

“Brian chết đã lâu rồi. Cuộc đời vẫn phải tiếp tục”, Bridget cố chống đỡ, nàng thấy bực bội vì sự trách móc đầy dụng ý của chàng.

“Sao bây giờ em vẫn còn đeo nhẫn cưới?”.

“Chuyện ấy không liên quan gì đến anh”.

Một lần nữa chàng lại chăm chú nhìn xuống ly bia của mình. “Em có yêu anh ta không?”.

“Câu ấy thật không đáng để trả lời”, nàng sụt sịt vì đau đớn và giận dữ, cổ họng gần như tắc nghẽn, “Không đáng nếu anh nghĩ rằng tôi có con với một người mà tôi không yêu người ấy”.

Jonas liếc nhìn Bridget nhưng lại tỏ ra không bị tác động gì trước sự phẫn nộ của nàng. Nếu có thì đó có vẻ là một chút hoài nghi.

“Ồ, anh nghĩ rằng em yêu anh ta cũng giống như là em nói em yêu anh vậy”. Mặc dù câu này được nói ra một cách dịu dàng nhưng dường như có một chút mỉa mai.

“Không”, Bridget chua chát đáp lại. “Tôi đã không phạm cái sai lầm ấy một lần thứ hai đâu”.

“Em gặp anh chàng Brian ấy ở đâu...”, Jonas chờ câu trả lời của nàng.

“O’Shea, anh ấy là Brian O’Shea”. Nàng chỉnh lại và do dự. Không có lý do gì để không trả lời câu hỏi này. Bất cứ người nào trong phòng này cũng có thể nói cho chàng biết. “Sau khi anh... ra đi, mẹ nghĩ rằng em nên đi xa một thời gian, cho nên em đã đến ở nhà của một bà dì tại Pittsburgh. Brian là cháu gọi chồng bà dì ấy bằng chú”.

“À, phải rồi, mẹ em”. Giọng chàng lạnh lùng. “Anh nghĩ là mẹ em đã thích Brian”.

“Phải. Anh ấy là một người tốt, tử tế và biết thông cảm, hai thứ mà em vô cùng cần có vào thời điểm ấy”. Bất giác, Bridget đứng dậy vì cảm thấy không thể tiếp tục câu chuyện.

Jonas vội vàng đứng lên để giữ nàng lại, mấy ngón tay chàng nắm lấy cổ tay nàng. “Anh hiểu là em đã bị tổn thương khi anh ra đi”, chàng nhìn nhận, “nhưng anh không thể ngờ tất cả những chuyện ấy”.

Không ư? Hãy nhìn vào tim em đi, nàng đã muốn gào lên. Nhưng Bridget giữ im lặng, nàng muốn để cho Jonas nghĩ rằng nàng đã quên chàng rồi cho dù có thực như thế hay không.

“Vậy thì chuyện gì đã xảy ra? Brian đã chết... như thế nào?”. Chàng gần như gầm gừ khi nói đến tên người đàn ông kia.

“Trong một tai nạn xe hơi. Chết tức thì”. Tiếng của nàng nghẽn đi vì xúc động cực độ.

“Rồi thì em trở về nhà với mẹ”, Jonas kết luận.

“Vài tháng sau đó, vâng”. Nàng ngước cằm lên với vẻ khinh mạn, nhưng không để cho cái nhìn của mình chạm phải ánh mắt của chàng. “Không dễ xoay xở khi mình còn trẻ tuổi và một mình với đứa con thơ. Và em cũng thấy nhớ Vermont. Em không thích cuộc sống đô thị”.

“Còn về Jim thì sao? Anh ta là gì của em?”. Mấy ngón tay chàng bóp nhẹ trên cổ tay nàng, rồi nới lỏng ra.

“Chuyện ấy có gì quan trọng?”. Bridget cự tuyệt rồi quắc mắt nhìn chàng giận dữ.

“Không quan trọng nhưng mà quan trọng”. Chàng buông tay nàng ra như thể hối hận vì đã nhìn nhận ra điều này. Với ánh nhìn cảnh giác trong đôi mắt Bridget, chàng hừ một tiếng nhỏ rồi lẩm bẩm tự trách, “Lẽ ra anh không nên nói điều gì hết”.

“Như vậy mới đúng. Toàn bộ cuộc đời của em giờ không liên quan gì với anh cả”.

“Thôi được. Anh không hỏi gì nữa. Hãy xem như chúng ta là những người xa lạ, nhé. Nào, mình cùng khiêu vũ đi”.

“Không”.

Nhưng chàng đã đẩy nàng tới một chỗ trống trong phòng và quay tròn nàng trong cánh tay mình. Sợ gây cảnh lố bịch nên Bridget không thể từ chối. Hơn nữa, nếu nàng phản đối mạnh mẽ, Jonas có thể nghi rằng nàng vẫn còn dễ xúc động đối với những gì liên quan tới chàng.

Bàn tay cứng cáp ở phía sau eo buộc nàng phải khiêu vũ áp sát vào chàng, sự rắn chắc của những cơ bắp trên đùi chàng chạm nhẹ vào nàng. Bridget nhìn chằm chằm vào cổ áo mở rộng trên chiếc sơ mi của chàng, cố chống chỏi với cái cảm giác xây xẩm để không chực ngã vào trong vòng tay chàng một lần nữa.

Bàn tay nàng đặt nhẹ trên vai chàng trong khi nàng cố gắng đừng cảm nhận hơi nóng của da thịt chàng bừng bừng qua lớp vải trắng của chiếc sơ mi. Bàn tay của chàng từ từ di chuyển trên vùng lưng và cột sống phía dưới của

Bridget, làm suy yếu đi sự chống cự của nàng. Nàng cảm thấy sự sờ chạm của chàng thật quá quen thuộc... và được ở bên chàng sao mà dễ chịu. Thật là thích đáng. Khi Jonas cúi đầu xuống, nàng phải nhắm mắt lại trong lúc hơi thở của chàng thổi vào lọn tóc quanh cổ của nàng.

“Chúng ta sẽ làm lại từ đầu, Bridget”, chàng nói dịu dàng, nhưng nàng có thể nghe được sự quả quyết trong giọng nói đó.

“Không”. Nàng lắc đầu, cố nói cho thật quả quyết cũng giống như chàng.

“Sao lại không? Em cũng muốn mà, anh có thể cảm nhận điều ấy”. Giọng nói của chàng có sự tin tưởng chắc chắn.

“Không, em không muốn đâu, Jonas”, nàng nói kiên quyết. “Nếu... nếu như em đã gây cho anh cái cảm giác ấy, thì đó chỉ là vì em dễ xúc động với những kí ức, và nhớ lại mọi thứ theo thói quen thôi”.

“Đó không phải chỉ là kí ức mà thôi. Anh vẫn còn yêu em, em biết đấy”.

“Không”, nàng đáp. “Anh chỉ muốn một cuộc vui chơi cuối tuần với một người tình cũ mà thôi”.

Chàng áp môi mình vào mái tóc Bridget, tỏa truyền những run run xao động vào trong thân hình cũng đang khao khát của nàng.

“Em yêu, anh muốn nhiều hơn thế nữa. Hơn thế nhiều”.

“Anh... anh không thể tung tăng trở lại trong cuộc đời tôi và lại tiếp tục ở nơi mà anh đã bỏ đi”, Bridget phản đối.

“Anh không thể ư?”, Jonas vừa hỏi vừa cúi xuống thấp hơn trong khi tìm kiếm vùng nhạy cảm dọc theo đường cong nơi cổ nàng.

Giọng nói của chàng đầy vẻ tự kiêu. Nghe lời nói này của chàng đủ khiến Bridget nhớ lại những gì ngoài cả tình yêu của hai người. Nó nhắc lại cho nàng lý do chàng đã ra đi rất lâu trước đây. Khi ấy nàng là một người khác - một đứa con gái, thực vậy. Nàng đưa hai tay đẩy mạnh ngực chàng, cố tạo một khoảng trống giữa hai người.

“Không, Jonas”. Giọng nói của nàng lạnh lùng và tự tin. Chính điều này, chứ không phải sự kháng cự thể xác, đã khiến chàng ngưng lại. “Mười năm trước anh đã từ biệt tôi. Giờ đây thì đến lượt tôi. Tôi không cần gặp lại anh nữa. Vì vậy, khi đã lên đường đi New York thì đừng nghĩ đến việc quay về Vermont để gặp lại tôi nữa”.

Những nét thô bạo càng trở nên rắn rỏi, và một cái nhìn băng giá hiện ra trên đôi mắt chàng. Nhưng giọng nói của chàng vẫn êm ái, êm ái đến mức không nghe được rõ. “Anh xin lỗi là phải làm trái ý em, Bridget, nhưng anh sẽ không trở lại New York nữa đâu”.

“Sao?”. Nàng sửng sốt, tưởng như nghe nhầm những gì chàng nói.

“Lý do mà anh đến dự bữa tiệc hôm nay trễ là vì cả buổi chiều anh còn phải ở dưới phố”. Một cái nhìn thích thú mà nàng không hiểu được long lanh trong đôi mắt chàng. “Anh phải gặp bên địa ốc để kí các giấy tờ về ngôi nhà mới của anh”.

“Ở đâu?”, Bridget lùi lại và Jonas buông nàng ra, để nàng đứng thẳng người trước mặt chàng.

“Anh mua lại trang trại Hanson. Giờ đây chúng ta là láng giềng rồi. Đó chẳng phải là một sự ngạc nhiên thích thú hay sao?”.

Quá kinh ngạc không thể trả lời, nàng chỉ nhìn chàng trừng trừng. Dù sao, nàng cũng không muốn cho chàng biết là chàng đã làm một điều mà chắc chắn là sẽ gây điên đảo cả cuộc đời nàng.

“Em rất vui”, nàng liều lĩnh nói dối. “Ông Hanson đã tìm cách bán chỗ ấy nhiều năm rồi. Giờ đây ông ta có thể chuyển vào thành phố. Đó là một cơ ngơi xinh xắn, Jonas. Em chắc là anh sẽ thích nó. Chúc mừng anh”.

Jonas đâm bối rối, thậm chí bực tức, vì phản ứng bình thản của nàng. Bridget có thể nhìn thấy điều đó nơi các bắp thịt hằn lên hai bên cằm chàng. Chàng đột ngột bỏ đi và bước nhanh vào trong nhà bếp. Phần thắng, nhất thời, đã thuộc về Bridget. Nhưng nàng không cảm thấy mình là người chiến thắng. Nàng có cảm giác giống một người đã sống sót sau cơn hoạn nạn hơn.

Không ai tỏ ra để ý việc Jonas bỏ nàng đứng trơ ra đó giữa một điệu nhạc. Bridget gia nhập vào đám người gần nhất ở đấy, để cho tiếng nói tiếng cười của họ che lấp sự điềm tĩnh bị lung lay của mình. Chẳng bao lâu Jim đã ở bên cạnh nàng, đưa cho nàng ly bia mà chàng đã đi lấy.

Sau gần một giờ, Bridget chỉ lo nghĩ đến một khoảng cách an toàn với Jonas, và nàng rủ Jim cùng về, lấy lý do là bị nhức đầu. Jim đồng ý không chút lưỡng lự, dù cái nhìn của anh ta hướng về phía Jonas ở phía xa trong phòng để suy đoán nguyên nhân cơn nhức đầu của nàng. Anh ta không hề đưa ra một câu hỏi nào có thể khiến nàng phải miễn cưỡng trả lời.

***

Hai lần trong hai tuần lễ sau bữa tiệc ấy, Bridget đã gặp Jonas dưới phố, luôn luôn với một khoảng cách. Chàng không bước vào cửa hàng hoặc tìm cách trò chuyện với nàng. Mặc dù vậy, nàng vẫn không dám chắc là chàng đã bỏ cuộc, nàng chẳng bao giờ tự cho là đã hiểu hết về chàng. Khi mười chín tuổi, nàng đôi lúc tưởng là đã hiểu, cho đến cái ngày đã xa lắm rồi chàng bảo với nàng là chàng ra đi, bất kể những lời thổ lộ tình yêu của nàng.

Mẹ nàng bực tức khi được biết là Jonas đã trở về Vermont, và thực sự nổi điên lên khi phát hiện ra là chàng ta đã mua trang trại Hanson tiếp giáp với khu đất nhà bà. Bridget không nói với bà, nhưng bà đã biết. Tin đồn ở vùng này lan rất nhanh.

“Bridget, thằng ấy chẳng tốt lành gì đâu”, bà Margaret đã cảnh báo con gái mình, sau khi lùng rảo khắp xóm từ lúc bà vừa nghe tin. “Con đừng có dính líu với nó một lần nữa đó nhé. Mẹ chẳng thèm bận tâm cho dù nó có là bác sĩ đi nữa...”.

“Mẹ nói anh ấy là gì?”.

“Suzy Briggs tra cứu tên anh ta trên mạng giùm cho mẹ. Bà ấy thành thạo lắm. Những gì tìm thấy thật vui”.

Như vậy là Jonas đã thành công. Đây quả là một điều khó nuốt đối với mẹ nàng. Bridget không biết nên nghĩ thế nào và cũng hoàn toàn không biết vì sao chính mình chằng hề tra cứu gì về chàng trên mạng. Nàng không hiểu vì sao chàng chẳng nói điều gì đặc biệt về mình - và tại sao chàng chưa lấy vợ. Một bác sĩ khôi ngô đẹp trai như chàng ở New York City? Hẳn là biết bao phụ nữ đã chạy theo sau chàng. Nàng thôi suy nghĩ về chuyện này khi tiếng mẹ nàng cất lên lanh lảnh.

“Con đã rút ra được bài học về Jonas Concannon rồi đó, một bài học cay đắng. Con phải biết rằng nó không thay đổi gì đâu. Mẹ biết con đã từng hiểu hắn là loại người gì rồi...”.

“Mẹ đừng lo”, Bridget cắt ngang mẹ nàng, nhưng giọng nói có vẻ nhẫn nhục, gần như uể oải. “Đó là một bài học mà con không dễ gì quên”.

Nhưng như vậy chưa phải là đủ. Mặc dù Bridget đã đảm bảo, bà Margaret Harrison vẫn cảm thấy có trách nhiệm nhắc nhở con gái mình về lời cảnh báo của bà mỗi lần họ gặp nhau. Nàng cứ thường xuyên bị kiểm tra chéo xem có gặp hay nói chuyện với Jonas hay không gần như hàng ngày trong suốt hai tuần lễ sau đó. Bà Margaret luôn nghi ngờ những câu trả lời của Bridget, điều này cũng gây phiền phức không kém sự trở về Randolph của Jonas.

Bridget sẽ không thể luôn luôn tránh né được chàng, nhưng hiện giờ, người mà nàng muốn tránh chính là mẹ nàng. Bridget sắp phải đối diện với một cuộc thẩm vấn khác khi ngôi nhà màu trắng đồ sộ của cha mẹ nàng hiện ra ở nơi khúc quẹo con đường. Ngôi nhà chữ A bé nhỏ của nàng bị che khuất hẳn sau cụm cây dày. Cho xe chậm lại, Bridget nhìn thấy Molly đang ở trong vườn với ông nội, nàng bóp còi để khỏi vào trong nhà đón Molly.

Liếc mắt nhìn ra, Molly vẫy tay và chạy ra đón mẹ, chòm tóc màu vàng nâu buộc kiểu đuôi sam tung tăng đằng sau. Thay vì đâm đầu xe vô con đường vào nhà mẹ, nàng quay đầu xe về phía nhà mình. Nàng vừa bước ra khỏi xe thì Molly mệt nhoài đã chạy đến bên mẹ.

“Sao mẹ đến trễ vậy”, Molly hổn hển nói. “Có chuyện gì hả?”. Rồi nó tự trả lời. “Con đoán có người vào tiệm ngay khi mẹ sắp đóng cửa, phải không?”.

“Mẹ dừng lại để mua một ít đồ lặt vặt”. Bridget lấy một cái túi từ ghế sau ra. “Đem mấy thứ này vào trong giúp mẹ”.

“Con mang sao nổi”.

“Đừng nói kiểu đó với mẹ”.

Molly nhăn mặt nhưng rồi cũng sốt sắng ôm trọn gói hàng trên tay.

“Hôm nay con làm gì?”. Xong gói hàng thứ hai, Bridget với lấy gói thứ ba.

“Con may các lô mền của con. Con đã làm xong lô tháng tư và tháng năm rồi”.

Một con thỏ rồi một hình thù giống như cây nêu kết hoa cho hai tháng, theo thứ tự.

Con bé hãnh diện với mỗi lô hàng làm xong của mình và đang trở thành một tay đan len điệu nghệ.

“Tiếp theo là gì hả mẹ? Con có thể thiết kế trên máy vi tính của mẹ được không?”.

“Được chứ. Chúng ta hãy nghĩ ra một thứ gì hay hay cho tháng sáu đi, cưng. Mẹ quá bận rộn nên...”.

“Chúng ta có thể thêu một trái dưa hấu. Hay một con ếch lớn. Dưới ao có một con ếch lớn. Con định bắt nó làm quà cho bà ngoại đấy”.

Bridget cười, về bản chất, Molly tinh nghịch như con trai. “Mẹ không nghĩ bà ngoại thấy thích khi con tặng bà một con ếch đâu”.

“Bà bảo đôi khi con làm cho bà bực mình đấy”. Molly nhoẻn miệng cười tinh quái.

“Ồ, Molly!”, Bridget lắc đầu không thể nhịn cười được. “Để mẹ nghĩ xem. Ngày nay các con thường hay nói là muốn có một việc gì ‘thích thú’ để làm”.

“Con cũng thế đấy mẹ”. Molly reo lên.

“Mẹ đang cố đây”.

Molly thở dài. “Dạo này bà ngoại cứ hay bực bội. Chuyện gì vậy, mẹ? Tại sao bà khó chịu như thế?”.

Lấy đùi đẩy cánh cửa xe, Bridget cố tránh để nói rõ lý do. “Ai ai cũng đều có những lúc gặp chuyện bực bội ấy mà”.

“Nhưng bà ngoại cứ luôn nói mãi một chuyện. Con phát chán”.

“Thế à? Chuyện gì vậy nhỉ?”. Bridget thở dài, nàng mong mẹ mình biết tự kiềm chế để cân nhắc lời nói trước một đứa bé dễ bị tác động như Molly. Nhưng đã không phải thế.

“Người đàn ông ấy, người đàn ông ấy, người đàn ông ấy. Vì sao người đàn ông ấy còn quay trở lại? Cứ như thế nói mãi. Bà khiến ông ngoại bực mình về chuyện này và bảo ông xem có cách gì để làm cho người đàn ông ấy đi đi”. Molly cau mày, liếc nhìn mẹ mình để được giải thích trong lúc họ cùng đi qua con đường vào nhà, qua các bậc cấp dẫn lên cái chòi gỗ. “Người đàn ông nào thế mẹ?”.

“Đi tới trước đi và mở cánh cửa lưới cho mẹ, nghe chưa?”. Bridget ra lệnh, cố ý chần chờ để có thêm thời gian nghĩ cách trả lời.

Molly chuyển gói hàng qua một tay trong lúc đặt bàn chân lên bậc cấp dưới cùng, con bé ngoái nhìn lại mẹ mình và gần như vấp vào một chậu hoa bên cạnh. “Mẹ có biết bà ngoại muốn nói ai không?”.

“Mẹ...”. Nàng không nói hết câu được. Người đàn ông ấy đang đứng trên chòi gỗ. Dù đã đoán trước là cuối cùng cũng sẽ có một cuộc gặp gỡ như thế này, nhưng Bridget phải mất một lát mới bình tĩnh lại sau cú sốc nhìn thấy chàng ta. Nàng hít một hơi sâu. Không nên làm cho Molly kinh sợ hoặc thậm chí khiến cho nó khó chịu. “Anh đang làm gì ở đây vậy, Jonas?”.

“Anh quyết định đây là lúc đi thăm láng giềng của mình”, chàng bình thản đáp lại. “Chiếc chòi gỗ này có vẻ là một nơi tốt để chờ đợi”. Chàng đưa mắt lơ đãng nhìn xung quanh. “Một chỗ thật tốt”.

“Cám ơn anh”. Giọng nàng khô khan. Nàng chẳng mời chàng vào nhà.

“Chúng ta có phải là láng giềng không?” Molly hỏi và quan sát kỹ Jonas, không nhận ra chàng là người khách lạ mà nó đã gặp thoáng qua mấy tuần trước trong cửa hàng của mẹ nó. “À, chắc bác là người đã mua trang trại của ông Hanson”.

“Đúng là bác đấy”. Jonas gật đầu xác nhận và nhìn cô bé tóc đuôi sam đứng bên cạnh Bridget bằng một cái nhìn tò mò cố hữu của mình.

“Molly, mang các gói hàng vào trong bếp đi. Còn một gói lớn trong xe nữa. Lấy giùm cho mẹ được không? Rồi mang vào trong nhà luôn”. Đó là một mệnh lệnh, không phải một đề nghị được đưa ra để giữ Jonas ở một khoảng cách mà nàng thấy dễ chịu. Bridget không cần biết là chàng có cho rằng mình cộc cằn hay không. Nàng sẽ không mời chàng vào nhà khi nàng chưa chuẩn bị xong.

“Được mà, mẹ”. Molly hớn hở băng qua ô cửa ngoài, hướng vào trong bếp. Nó mỉm cười với Jonas khi đi ngang qua trước chàng. Chàng có vẻ thích thú với sự tự tin của nó.

“Xin lỗi anh, Jonas, nhưng bây giờ tôi không thể đứng đây để tán chuyện với anh được. Tôi chở kem và các đồ đông lạnh khác đến nên phải đem cất”. Bridget giải thích với sự tươi cười giả tạo. Phải, như vậy nàng sẽ bận rộn một lúc lâu và rồi sau đó chỉ việc bảo chàng về đi. Nàng đi theo con gái mình vào trong nhà, khép cánh cửa lưới lại, để chàng đứng ở ngoài cổng.

Chàng có vẻ như không hiểu dấu hiệu này. “Anh sẽ không ngại đứng đây chờ cho đến khi em trở ra”. Chàng cố tình không biết nàng muốn cho chàng ra về. “Cứ tự nhiên đi, anh không vội vã gì đâu”.

Biết rằng chàng đang nhìn mình mở các túi hàng qua cánh cửa lưới nên Bridget chờ cho Molly tung tăng đi vào phòng ngủ của nó rồi mới trở ra nói chuyện với chàng. “Anh đến đây làm gì, Jonas?”.

“Anh muốn gặp em”, chàng thản nhiên đáp lại.

Cái nhìn đầy hy vọng trên gương mặt của chàng đã gần như giải tỏa sự cảnh giác của nàng. Và nếu mẹ nàng tình cờ xuất hiện, bà ta hẳn sẽ thấy Jonas ngoài cổng và gây ra một cuộc cãi cọ không cần thiết.

Bridget quyết định không để Jonas đứng ở bên ngoài trong cuộc nói chuyện sau đó. Nàng bước đi và để cho chàng vào nhà, cố ý đứng một quãng xa cánh cửa mà nàng để mở thật rộng. Chàng bước vào, nhìn quanh nhà.

“Em nghĩ em đã nói rõ là em không quan tâm nữa”. Nàng quay trở vào bếp, cố ý giữ cho giọng nói dửng dưng trong khi trút các bao than lên kệ.

Jonas không chú tâm đến lời nói của nàng. Nàng nhìn lên và thấy chàng đang ngắm nghía mấy tấm ảnh trên chiếc kệ cạnh lò sưởi và giá sách.

Hình chụp Molly khi còn nằm nôi. Molly đi chập chững. Molly trong bài học thể dục nhịp điệu, được nhấc bổng trên chân của mẹ và cười vui vẻ. Molly ngày đầu tiên đi học. Và tất cả những giờ khắc tuyệt vời của Molly khi Bridget có chiếc máy ảnh trên tay hoặc nhờ một người bạn chụp hộ.

“Em thấy hãnh diện về nó?”, Jonas hỏi dịu dàng.

“Phải, em thấy hãnh diện”.

“Anh không thể không để ý thấy là chẳng có một tấm ảnh nào của người chồng quá cố của em”.

“Thế à?”, Bridget bực tức.

“À, không”. Chàng đưa hai tay lên tỏ dấu hòa giải. “Xin lỗi. Đừng giận. Anh chỉ tò mò thế thôi”.

“Em không có nhiều ảnh của anh ấy”, nàng nói bực bội. “Anh ấy không thích chụp hình và cũng không ăn ảnh cho lắm. Như vậy đã trả lời cho câu hỏi của anh được chưa?”.

Jonas mím môi. “Thực ra anh có hỏi câu nào đâu. Anh chỉ nói lên một thực tế thôi. Anh thực sự xin lỗi. Rõ ràng đây là một vấn đề nhạy cảm”. Anh ta quay đi, nhìn ra cửa sổ, hai tay thu vào trong túi.

Vừa lúc ấy, Molly quay trở lại với lô mền bông đã thêu xong để khoe với mẹ.

“Trông đẹp nhỉ”, nàng nói nồng nhiệt và vui mừng vì được giải tỏa. “Mình có thể mang những cái này đến Hội chợ Mền bông Vermont ở Norwich vào cuối tháng sáu. Con có thể gặp những đứa trẻ thích thêu mền khác ở đấy”

“Vâng”, Molly mừng rỡ nói. Nó tươi cười nhìn mẹ. Khi Bridget để ý thấy cách Jonas quan sát hai mẹ con nàng, nàng hiểu được lý do sự tò mò của chàng.

Lý do là chàng nghi ngờ sự hiện hữu của chồng nàng. Đó là bản chất vị kỷ của đàn ông. Chàng muốn biết Brian ra sao có lẽ là vì chàng muốn biết Bridget có kết hôn với một người giống như chàng hay không.

Có thể đoán được đàn ông là như thế đấy. Nàng sẽ không làm cho Jonas thấy rõ bây giờ hoặc sau này. Dù gì thì đây cũng không phải là việc của chàng.

Bridget không thể đọc được hết những gì lộ ra trên gương mặt chàng. Có một cái gì đó đau xót và cô đơn. Được, nàng có thể nói với chàng thật nhiều về những gì mà nàng muốn nói.

“Được rồi, cưng, hãy chạy đi chơi đi”, nàng bảo Molly.

“Trời sắp tối đến nơi rồi”.

Bridget liếc nhìn ra khung cửa sổ đằng sau Jonas. Những bóng rợp mùa hè đã trải dài ra và bầu trời xanh sẫm hơn với những vệt mây màu hồng. Cảnh mặt trời lặn của Vermont luôn luôn khiến cho mọi thứ chùng xuống. Nàng đã toan mời chàng ở lại ăn tối... nhưng mà không.

Không phải vì chàng nhìn mình với cái nhìn ngây ngô mà mình phải cho chàng ăn. “Molly, con có thể chơi với mấy con búp bê của con”.

“Con lớn quá rồi còn chơi búp bê gì nữa”, Molly nói và nhìn mẹ mình với vẻ cao ngạo. “Đó là đồ chơi của con nít”.

“Con mới hết trẻ con tuần trước đây mà”, Bridget nhắc nhở.

“Cả triệu năm trước rồi kia”.

Jonas cười thân thiện khi nghe câu nói ngộ nghĩnh của con bé, nhưng việc này dường như càng khuyến khích sự chống đối của Molly. Nó trề môi ra và Bridget cảm thấy bực bội.

“Molly, mẹ nghĩ là con chưa cho ngựa ăn, phải không”, Bridget nói nghiêm khắc.

“Ăn tối xong con sẽ cho ngựa ăn”.

“Làm ngay bây giờ”, Bridget ra lệnh với sự bình tĩnh gắng gượng.

Đôi môi nhỏ chúm lại, sự phản loạn ánh lên một thoáng trong đôi mắt màu hạt dẻ của Molly trước khi nó vùng vằng bước ra ngoài, giật mạnh cánh cửa và ngoái cổ nhìn lại.

“Ông ta là ‘người đàn ông ấy’ mà bà ngoại đang nói, phải không?”. Bridget đã không nhìn vào mắt Jonas trong vài giây bối rối, nhưng khi Molly chạy ra ngoài mà không chờ câu trả lời, nàng mới nhìn chàng.

“Anh biết những gì mẹ em nghĩ về anh”, Jonas nói điềm tĩnh.

“Mong là Molly đã không nghe lén những gì mình nói. Nhưng có những điều em không thể làm khác được”. Bridget khoanh tay trước ngực. “Mẹ em có tật hay làm cho những tình thế khó khăn càng thêm tồi tệ”.

“Đó là chuyện khi ấy. Còn đây là chuyện bây giờ. Có nên gây khó khăn hay không?”, chàng hỏi gay gắt. “Quá khứ không thể thay đổi được mà”.

“Em biết rõ là thế”, nàng nhìn nhận. “Và điều em không hề muốn là để cho Molly bị tổn thương vì những gì đã xảy ra giữa anh và em mười - không, mười một năm trước”.

“Mười năm, bốn tháng, mười bốn ngày trước”, chàng chữa lại.

“Em có nên cảm động vì sự nhớ kỹ của anh hay không?”, Bridget chua chát nói. Nàng đưa hai bàn tay chà lên cánh tay mình, đột nhiên thấy lạnh mặc dù hơi ấm dễ chịu của buổi tối mùa xuân đang tỏa ra. “Trong khi nhớ mọi chuyện thực là chính xác như thế thì Jonas, anh đừng quên rằng anh là người đã lìa bỏ tôi. Tôi đã không quên điều đó và sẽ không bao giờ quên”.

“Anh cũng không quên. Và có một vài điều mà cả hai chúng ta cần phải nhớ lại”.

Bridget chưa kịp tránh thì Jonas đã kéo nàng vào trong vòng tay của mình và chế ngự sự chống cự vùng vẫy của nàng. Cái áp sát quen thuộc của đôi môi mạnh mẽ phủ trùm lấy đôi môi nàng, gợi dậy cả một cơn bão kí ức. Trong mạch máu nàng như có làn chớp chạy qua, nhen dậy ngọn lửa đam mê ấp ủ mà họ đã từng cùng nhau nếm trải.

Cặp môi nàng cố tránh sự quyến rũ lão luyện của cái hôn đòi hỏi từ chàng. Cảm giác thích thú tràn dâng khi nàng một lần nữa nếm trải sự kích thích hoang dại của cái ôm ghì chặt. Sự bùng nổ khủng khiếp của các giác quan tuyệt vời hơn là những gì mà nàng còn nhớ. Từng thớ thịt trên cơ thể nàng run lên phản ứng với vòng ôm rắn chắc, đầy nam tính của cơ thể chàng áp mạnh vào cơ thể nàng.

Nàng đắm chìm trong sự hỗn loạn của cảm giác, phó mặc cho sự vuốt ve khiêu gợi của đôi bàn tay sờ sẫm thân mật trên các đường cong của nàng. Thật thích thú khi cảm nhận sự run rẩy đầy khao khát của chàng khi chàng vùi mặt mình vào trong đường cong nơi cổ nàng.

“Đây là điều mà cả hai chúng ta cùng muốn. Mười năm xa cách đã không làm mất đi cái cảm giác này”, Jonas nói khàn khàn. Bàn tay của chàng đặt nơi cổ Bridget, ngón tay cái áp vào mạch máu nẩy nhịp của nàng. “Anh có thể thấy tim em cùng đập một nhịp với tim anh”.

Vừa thở yếu ớt, Bridget vừa từ từ tách mình ra khỏi Jonas. Chàng không cố giữ nàng lại, vì tin chắc vào quyền lực của mình đối với nàng lúc này. Mấy ngón tay nàng lùa vào trong tóc mình, lưỡng lự một giây ở phía sau đầu để cố lấy lại ít nhiều thăng bằng.

“Không phủ nhận rằng anh có thể làm cho tôi thấy thích anh, Jonas”, nàng thừa nhận, “nhưng đó chỉ là một phản ứng bình thường mà thôi”.

“Em không tin như thế mà”. Chàng ta lắc đầu tự mãn, ánh lửa dục vọng vẫn còn âm ỉ thẳm sâu trong đôi mắt màu xanh xám của chàng.

“Tôi tin như thế đó”, Bridget nhấn mạnh. “Anh đã bước ra khỏi cuộc đời tôi mười năm trước đây, và giờ đây anh đừng mong quay trở lại nữa”.

“Có phải đó là một mệnh lệnh?”. Chàng hỏi.

“Jonas, hãy nghe tôi nói”, nàng đáp lại gay gắt. “Tôi đã sống khá tốt mà không có anh, và tôi sẽ vẫn sống như thế. Không còn có chỗ cho anh trong cuộc đời tôi. Tôi đã có Molly, công việc làm ăn và... Jim”. Nàng cố tình nói thêm tiếng sau cùng, vì biết rằng điều ấy sẽ khiến cho chàng tức giận.

Nhưng dường như không phải thế. “Em thấy đứng đằng sau anh ta thì sẽ an toàn, phải không?”, Jonas tỏ vẻ bình thản.

“Tôi chỉ nói lên sự thật mà thôi”, Bridget nói dối. “Anh có thể giải đoán những gì tôi nói theo cách anh muốn”.

“Anh đã hiểu những gì em nói”. Chàng nghiến chặt hàm răng và tìm cách tự kiềm chế. “Em không cho mối quan hệ của chúng ta có được một cơ hội nào để phát triển thành một cái gì hơn nữa”.

“Tôi đang cho nó chính cái cơ hội mà anh đã tạo ra, Jonas, khi anh ra đi. Không có gì cả đâu”. Giọng nàng trở nên lạnh lùng. “Xin hãy ra khỏi nhà tôi”.

“Anh không có được sự đón nhận nào khi quay trở lại, phải không?”. Giọng nói của chàng trở nên ảm đạm, cái nhìn đầy hi vọng trong con mắt chàng đã không còn nữa.

“Không còn đâu sau mười năm, Jonas. Anh đợi quá lâu đấy”.

Chàng nhìn Bridget một lúc thật lâu với vẻ đau khổ rồi quay lưng đi, bước ra khỏi cửa. Bridget không hề nghĩ rằng mình gặp chàng ta lần này là lần cuối, nhưng nàng yếu ớt tựa vào chiếc kệ, thầm cám ơn sự đình hoãn nhất thời này.

Giờ đây chàng đang sống ngay ở nhà nên cạnh - nàng sẽ phải vận dụng tất cả sức mạnh của mình để giữ chàng ở một khoảng cách xa. Đã từ lâu, nàng thực sự sống cô độc. Những cuộc hẹn hò với Jim đã làm giảm bớt sự cô độc ấy lúc này, nàng cũng thích và tin tưởng anh chàng ấy, nhưng... anh ta giống với một người anh mà nàng chưa từng có hơn là một người yêu. Nàng sẽ phải trung thực nói cho anh ta biết sự thật này: anh ta không phải là người đàn ông của nàng.

Nhưng giờ đây nàng đang cần một người bên cạnh mình. Cơn lốc xoáy của những tình cảm mâu thuẫn mà Jonas đã khơi động thật quá sức chống đỡ của nàng. Chàng chỉ cần áp sát vào nàng là đủ khiến cho tim nàng đập nhanh lên. Chỉ một cái hôn là tim nàng đập loạn xạ - chàng đã đoán không sai. Nàng không biết là mình còn chống cự được bao lâu nữa đây trước sự kiên trì của chàng. Nàng đã bắt đầu có những ray rứt của nỗi nghi ngờ. Jonas có vẻ rất chân thành. Nhưng chàng phải chứng minh thật nhiều trước khi nàng thực lòng tin vào những gì chàng nói. Rất rất nhiều.

Jonas đã từng xử sự một cách ngu ngốc với nàng. Bridget không muốn để cho chàng làm như thế một lần nữa. Nàng quay nhìn khi cánh cửa ngoài mở ra.

“Ông ấy đã đi rồi”, Molly vui mừng reo lên. “Mẹ ơi, con hi vọng là mẹ đã bảo ông ấy đi. Ông ấy là người mà bà ngoại nói, phải không?”. Lần này thì nó muốn có một câu trả lời rõ ràng.

“Mẹ nghĩ là vậy”, Bridget thừa nhận.

“Tên ông ấy là gì?”.

“Jonas Concannon”.

Molly lấy một quả táo trong cái tô trên quầy và cắn một miếng. “Có lẽ ông ngoại sẽ làm cho ông ấy phải bỏ đi”.

“Con không được nói những điều như thế”, Bridget quở mắng nó, nhưng chỉ yếu ớt thôi.

“Sao lại không?”.

“Vì dù chúng ta có thích hay không thích, ông Jonas cũng là hàng xóm của chúng ta”. Nhưng Bridget thực sự không biết chắc chắn là Molly nghĩ thế nào về Jonas. Cái tật nhiều lời không biết giữ gìn của mẹ nàng thật là tai hại. “Con phải nhớ là bà ngoại con không phải luôn luôn suy nghĩ trước khi nói”, nàng dè dặt. “Nhưng mẹ không muốn con nói lại chuyện đó với bà ngoại. Bà sẽ nổi nóng lên khi biết được những gì con đã nghe. Mẹ hi vọng là con không lắng nghe ngoài cửa chứ... phải không?”.

“Không. Con ăn một cái bánh qui được không mẹ?”. Molly lắc lắc cái hộp chưa mở. “Có mấy cái bánh vỡ. Con sẽ ăn chúng trước. Mẹ nói bánh này không có nhiều ca-lo-ri mà”.

“Con chưa cần phải lo chuyện ca-lo-ri”, Bridget đáp. “Nhưng đúng là bánh vỡ thì ít ca-lo-ri hơn bánh nguyên đấy”.

Đây chỉ là một trong số hàng nghìn sách lược nho nhỏ để cho Molly đừng ăn cả hộp bánh một lúc, như nàng vẫn thường làm. Nàng mở hộp bánh ra và cho Molly ba cái, rồi cất những cái còn lại trong lọ.

Con bé vừa ăn bánh vừa ăn táo.

“Con uống sữa không?”.

“Uống sữa vào thì con không còn ăn tối được nữa”.

Bridget nghĩ ngợi. “Mẹ sẽ làm một bà mẹ xấu và để cho con ăn bánh qui với sữa thay cho bữa tối hôm nay, con thấy thế nào? Có thêm trái táo nữa”.

“Con yêu mẹ”, Molly lí nhí đáp với cái miệng đầy bánh.

“Và mẹ cũng yêu con”. Nàng rót một ly sữa và đưa cho con gái mình kết thúc bữa ăn trong lúc nàng nhìn ra cửa sổ nhà bếp, đăm chiêu suy nghĩ, cằm chống trên tay.

“Mẹ có thích ông ấy không, mẹ?”.

Đây là một câu hỏi không thể trả lời.

“Mẹ không biết. Con đưa giùm bình sữa cho mẹ”.

“Mẹ có quen với ông ấy trước khi ông ấy đến đây không?”, Molly nhấc bình sữa trên quầy bếp và đưa cho mẹ.

“Trước đây ông ấy đã sống không xa Randolph cho lắm”.

“Lúc nào?”.

“Trước khi con sinh ra”. Bridget muốn mấy câu hỏi kết thúc ở đây, nhưng Molly chẳng mấy khi bỏ lửng vấn đề khi chưa thỏa tính tò mò.

“Mẹ đã quen với ông ta khi ấy?”.

“Phải, từ khi ấy”.

“Quen nhiều không?”.

Nếu nàng không trả lời câu hỏi này thì Molly ắt sẽ đi hỏi một người khác, có thể là mẹ nàng. Và Bridget không muốn mẹ nàng nói chuyện Jonas với Molly.

“Mẹ thường đi chơi với ông ấy”.

“Hẹn hò nhau hả?”, Molly nhăn mặt. “Ý mẹ nói ông ấy là bạn trai của mẹ à?”.

“Phải”, Bridget cuốn gọn các túi ni lông gói hàng và cất vào ngăn kéo để còn dùng lại.

“Mẹ có yêu ông ấy không?”.

Bridget trở nên nghiêm nghị. “Con có nghĩ là những câu hỏi của con đã trở nên quá riêng tư rồi không?”.

Những lời nói của đứa con như chạm vào nỗi đau của nàng. Họ lẳng lặng nhìn nhau một lúc, đôi mắt màu hạt dẻ nhìn vào đôi mắt màu hạt dẻ. Molly không đòi hỏi có câu trả lời, nhưng sự tò mò của nó bùng lên mạnh hơn trước.

Với một tiếng thở dài, Bridget trở nên bớt nghiêm khắc. Nàng muốn trả lời câu hỏi này trước khi tầm quan trọng của nó được phóng đại lên quá nhiều. “Mẹ nghĩ là mẹ đã yêu ông ấy”.

“Thế còn ba con?”.

“Có nhiều thứ tình yêu, con ạ”, Bridget ôn tồn giải thích. “Con yêu bà ngoại không theo cái kiểu con yêu mẹ. Tình yêu luôn là thế đấy. Mẹ yêu ba con lắm chứ, nếu không thì làm sao mẹ có con đây”.

Có vẻ hài lòng, Molly cắn một miếng cuối cùng lên trái táo rồi bước tới nơi cửa sổ nhìn ra đồng cỏ ngoài thung lũng. Bridget thở một hơi dài nhẹ nhõm.

“Dù sao con cũng muốn cho ông ấy đi đi”, Molly lơ đãng nói.

“Không phải mọi việc luôn luôn như ý con muốn. Ông Jonas có quyền sống ở bất cứ nơi nào ông ấy muốn sống”. Trong thâm tâm, Bridget mong muốn là Jonas đừng chọn Vermont, hay trang trại Hanson. Ngoài việc quá gần kề khiến nàng khó chịu, điều ấy còn có nghĩa là nó làm thay đổi nếp sống thường ngày của nàng. Chẳng hạn như nàng thích đi nghiên cứu về loài chim trong các cánh rừng tiếp giáp với trang trại của chàng và đi tắt về nhà ngang qua vùng đất ấy. Nàng và Molly đã quen lùng lội khắp vùng này. Ông Hanson ngày trước đã không nói gì về việc đó.

Molly từ nơi cửa sổ quay lại, nó cau mày, bối rối và trầm tư, chiếc đuôi sam màu nâu đỏ lủng lẳng sau lưng. “Con nghe bà ngoại nói là họ đã trả cho ông ấy một số tiền lớn để đi ngay lập tức, và bà đang hỏi ông ngoại xem có nên làm lại như thế hay không. Mẹ nghĩ họ có làm nữa không?”.

Không thể tin được. Quả thực là bà Margaret Harrison có vẻ đã không thể làm thinh trước những vấn đề hết sức riêng tư của nàng. Thẫn thờ bất động, Bridget cố lấy hơi để nói. Nàng phải có cuộc trò chuyện nghiêm túc với mẹ mình. Điều gì sẽ xảy ra nếu như Molly đem những chuyện này ra nói ở trường?

“Ông ngoại nói thế nào?”. Nàng hỏi, cố tránh một câu trả lời trực tiếp.

Molly cắn một góc môi của mình, rồi thở dài, “Ông nói là ông không nghĩ rằng làm một lần thứ hai nữa sẽ ích lợi gì đâu”.

“Con đã biết những gì? Mẹ bắt đầu nghĩ rằng con đã nghe những điều không đúng. Nếu họ không muốn cho con nghe thì những chuyện ấy dễ bị méo mó, và những gì con nói ra chẳng có ý nghĩa gì cả. Mẹ muốn con gạt hết những chuyện ấy ra khỏi đầu mình đi, được không?”.

Molly ngáp dài. “Vâng ạ”.

Bridget phải chấp nhận, dù chỉ với riêng mình thôi, rằng ít có khả năng là Jonas đã quay trở lại vì những lý do có liên quan tới cuộc nói chuyện mà con gái nàng đã nghe lóm được. “Hôm nay con đã quét bụi bàn ghế chưa?”.

“Rồi ạ. Ngày mai con có thể đi với mẹ xuống phố gặp Vicki được không?”. Molly ném cái lõi quả táo vào trong giỏ rác.

“Để xem”.

“Nha mẹ”, nó cố thuyết phục. “Cả ngày chỉ có một mình sau giờ học, con buồn quá”.

“Con đâu phải chỉ có một mình, Molly. Con còn có...”.

“Ông ngoại và bà ngoại”, nó nói với giọng rên rỉ bực bội.

Bridget cảm thấy một thoáng ân hận là đã để Molly ở nhà với ông bà ngoại nhiều như vậy, nhưng con bé không muốn tham dự các chương trình sau giờ học, và nó hiểu rõ rằng mẹ nó phải làm việc. “Có thể chiều mai con sẽ được đi”.

“Tuyệt quá!”. Cái cau mày biến mất trong tiếng reo vui. “Khi nào mình ăn hả mẹ?”.

“Ồ, ăn bánh qui và uống sữa không được sao?”.

“Không. Con muốn mấy món ăn mặn kia”.

“Để xem. Trong khi chờ đợi, con hãy đi rửa tay và làm rau sống được không?”.

“Được ạ”. Molly sẵn sàng đồng ý và đi tới hành lang dẫn vào phòng tắm. Nó dừng lại nơi cửa, tay vịn vào tường. Nhìn ngoái qua vai, nó nói với Bridget, “Mẹ ơi, con thật sự không còn chơi búp bê nữa đâu”. Có một vẻ dè bĩu buồn cười trên gương mặt non choẹt của nó.

“Thế đấy”, Bridget lẩm bẩm một mình trong lúc đứa con gái nàng biến đi.

***

Bridget buộc phải hoãn cuộc tranh luận với mẹ mình cho đến cuối tuần. Những buổi tối khi nàng về nhà thì tất nhiên Molly luôn ở bên cạnh, và bởi vì mục đích cuộc tranh luận là lưu ý mẹ nàng đừng nói gì về Jonas khi có Molly ở đấy, cho nên Bridget có thể sẽ vi phạm khuyến cáo của chính mình.

Nàng chờ cho đến khi Molly thắng yên xong con ngựa Morgan, con ngựa của ông ngoại, và cưỡi đi rồi nàng mới băng qua bên kia đường vào ngôi nhà lớn.

Như thường lệ, ngôi nhà này không một vết bẩn, thể hiện tính cách của bà chủ khó tính. Tủ giường bàn ghế đều được lau chùi láng bóng. Không tìm đâu thấy một vết bụi. Ánh mặt trời dọi qua khung kính trong trẻo, làm nổi bật thêm màu trắng tinh khôi của tấm màn chắn.

Những miếng đệm màu sặc sỡ được trải và xếp khéo léo trên chiếc trường kỷ bọc nhung dường như không chấp nhận một khuỷu tay nào tì lên. Các cuốn sách được xếp ngăn nắp trật tự trên kệ, và không một tạp chí hay nhật báo nào được để trên bàn. Bridget luôn có cảm tưởng là mình đang nhìn một căn phòng sắp sửa được chụp hình cho một tạp chí.

Sự vui mừng ban đầu của mẹ Bridget đối với cuộc viếng thăm bất ngờ của nàng không kéo dài lâu. Thấy con gái mình, bà liền lao vào trong câu chuyện cà kê nhảm nhí cho đến khi Bridget cắt ngang để giải thích lý do cuộc đến thăm của nàng. Cơn thịnh nộ của bà Margaret tức thì nổi lên.

“Ba mày và mẹ đã nói chuyện với nhau một cách riêng tư. Ông ấy thì nói tiếng nho nhỏ, còn mẹ thì không hề biết là Molly đang lắng nghe”, bà ta chống chế. “Nếu biết thế thì nhất định là ba mẹ đã không đả động đến con người ấy”.

“Thưa mẹ, con biết”, Bridget đáp lại. “Con chỉ nói rằng nếu mẹ có nói gì về Jonas thì xin đừng nói khi có Molly gần đấy. Nó đang ở cái tuổi dễ bị tác động. Con đã cố thuyết phục nó rằng nó đã nghe câu chuyện không đúng và bảo nó đừng có suy nghĩ về chuyện ấy nữa”.

“Này”, bà Margaret bực bội. “Sự thật vẫn là sự thật. Mẹ đâu có nói ngoa. Nhất định là con không mong mẹ khuyến khích nó thương yêu con người ấy chứ, phải không?”. Mẹ nàng tỏ ra cứng rắn thấy rõ. “Theo cái cách mà anh ta đã đối xử với con thì mẹ phải nghĩ rằng con muốn đảm bảo là Molly không có dính dáng gì với anh ta chứ”.

“Mẹ hiểu nhầm ý định của con. Con thấy không có lý do gì để cho Molly biết về những gì đã xảy ra mười năm về trước. Cũng vì sự nhiều chuyện của mẹ...”.

“Bridget!”.

“Xin lỗi. Thưa mẹ, phải nói là con thực sự bực tức về chuyện này. Dù sao, cũng vì mẹ mà giờ đây nó đã có một ý niệm khái quát rồi, và con muốn chuyện ấy chấm dứt ở đây”. Bridget nhấc cái chén sành xinh xắn lên khỏi đĩa, hít hương vị trà mới pha, nàng thích ly trà nóng và đậm đà như vậy. “Jonas là láng giềng của chúng ta, về chuyện này mẹ và con không thể làm gì được đâu”.

“Mẹ nghĩ Molly không nên gặp anh ta tí nào”, mẹ nàng nói một cách cương quyết, mái tóc nâu đen của bà buộc cao lên một cách vương giả, không một sợi nào lệch lạc. “Anh ta trở lại Randolph với ý nghĩ chiếm đoạt con lần nữa - cho nên anh ta rất có thể đã tìm cách thuyết phục nó trước tiên. Còn có cách nào tốt hơn thế để tiếp cận con và thuyết phục con tha thứ cho anh ta?”.

Đây là một lí thuyết có vẻ xuôi tai, đặc biệt là của một người chuyên xem phim truyện nhiều kỳ trên ti vi như mẹ nàng, và nó có thể làm xói mòn quyết tâm của Bridget không để cho Jonas lừa lần phỉnh lần nữa. Ngoại trừ nó có một nhược điểm.

“Con nghĩ là mẹ đã hiểu sai rồi”, Bridget nói.

“Không đâu. Một con người có thể làm mọi thứ để đạt được cái mình muốn. Theo mẹ thấy thì anh ta đã tỏ ra là như thế”, bà Margaret trả lời dứt khoát.

“Con hiểu ý của mẹ. nhưng...”. Bridget ngập ngừng, cố nói thành lời một điều mà chỉ riêng nàng cảm nhận. “Jonas tưởng Molly là con của Brian. Điều này được thấy rõ vào ngày hôm ấy khi...”, Bridget ngưng nói. Nàng không có ý định nói cho mẹ mình biết về cuộc viếng thăm của Jonas.

“Khi anh ta nhìn các tấm ảnh của gia đình, và con bảo Molly đi chơi với búp bê đi”, mẹ nàng nói với giọng ít nhiều cao ngạo, tuồng như là không có việc gì có thể giấu bà được lâu. Bà mỉm cười tự mãn trước cái nhìn kinh ngạc của Bridget. “Molly đã nói cho mẹ biết tất cả các chuyện ấy rồi. Từ đó về sau con vẫn gặp anh ta à?”.

“Không, con không gặp”. Bridget bực dọc về cách mẹ nàng có thể khiến cho nàng cảm thấy tội lỗi về một việc mà nàng không hề làm - và làm cho nàng thấy mình như còn là một đứa trẻ.

“Thật là một điều ô nhục khi đứa cháu ngoại của mẹ bị đuổi ra khỏi phòng. Rồi chuyện gì đã diễn ra? Tại sao nó không được phép ở lại khi có Jonas ở đó?”.

“Con thấy là mẹ đang khuyến khích cho nó trở nên bép xép”, Bridget rít lên. “Chuyện này phải chấm dứt ngay từ đây. Con không để như thế đâu, mẹ. Con sẽ dẫn nó tới tiệm với con hàng ngày nếu mẹ làm thế”.

Mẹ nàng trừng mắt nhìn nàng mà không đáp lại. Bridget thấy cần phải nói thêm, ít ra để tránh một sự nghi ngờ. “Dù sao con cũng phải nói để mẹ hiểu, con đã bảo Jonas đi về, và anh ấy đã đi”.

“Lần sau anh ta đến, nếu mẹ là con thì mẹ sẽ không mở cửa cho anh ta vào đâu”.

Rõ ràng là Molly đã kể với bà ngoại rằng Jonas bị bỏ đứng ngoài cổng, hoặc chỉ đứng một lát rồi được Bridget mời vào nhà. Nhưng quyết định của nàng khi ấy là do nông nổi, chứ không phải là cái gì mà đến bây giờ nàng mới hiểu, thế nên Bridgret không tìm cách giải thích. Nàng thấy khó chịu vì cách hành xử mà mẹ nàng đang khuyến khích, và về sự phiền phức phải chịu để chấm dứt việc này, mặc dù nàng đã thề sẽ dẫn Molly tới tiệm của mình. Phải, nàng có thể làm như thế, nhưng mẹ nàng sẽ tìm ra cách khác để thu thập thông tin từ đứa cháu ngoại. Hành vi khống chế của bà Margaret không phải là lành mạnh đôi với bất cứ ai trong hai mẹ con nàng. Bridget hớp một ngụm trà và không bình phẩm gì nữa.

“Hôm kia mẹ gặp anh ta dưới phố”, bà Margaret nói thờ ơ. “Dĩ nhiên, anh ta không nhìn thấy mẹ”, bà vội nói thêm. “Nhưng mẹ để ý thấy có nhiều phụ nữ bu quanh anh ta, nhìn sững xem anh ta có để ý đến họ hay không. Nói thật đi, Bridget. Bây giờ con có còn mê anh ta hay không?”.

“Mẹ không nghe người ta nói rằng một lần thì tởn đến già hay sao”. Nhưng Bridget vẫn mê Jonas. Tất cả mọi cảnh giác trên đời này đã không làm thay đổi điều ấy được. Bridget đặt tách trà trở vào đĩa và đứng lên khỏi chiếc ghế. “Con còn bận nhiều việc. Con phải về nhà đây”.

“Con phải đi à?”. Mẹ nàng thở dài tiếc rẻ.

“Vâng”, Bridget khẳng định.

“Vậy thì con và Molly tối nay qua đấy ăn cơm nhé”.

Bridget mở miệng ra toan từ chối, nhưng rồi nghĩ lại, nàng có thể có cơ hội nói chuyện riêng với cha nàng và xem thái độ của ông đối với tình hình này. “Mấy giờ mẹ?”.

“Sáu giờ có sớm quá không?”.

“Được. Con sẽ qua”. Nàng đi vội ra cửa để khỏi bị mẹ mình làm trì hoãn thêm vài phút nữa.