Chuyện Tình Xa Xứ

Chương 37






- Anh Bảo, chút anh phục vụ bàn đó hộ em nhá dc ko?


- Uhm ok em, mà sao vậy?


- Àh tại thằng đó học chung trường cũ với em, em ko ưa nó!


- Uh để đó anh coi dùm cho, vậy em lấy dãy bàn kia hộ anh nhé!


- Ok anh!


Kể từ lúc đó thì nó chẳng bén mãng đến cái bàn mà chị đang ngồi nữa… Nó cố gắng tránh né chị càng nhìu càng tốt. Nó không muốn gặp chị vì nó xấu hổ, nó chẳng bao giờ là thằng bạn trai tốt, nó chẳng bao giờ suy nghĩ cho chị, nó chưa bao giờ thực hiện dc những lời mà nó hứa và nó cũng chẳng muốn nhìn thấy chị trong hoàn cảnh này. Ngay cả mẹ nó còn không biết nó đi làm, từ nhỏ đến giờ, lúc nào ba mẹ nó cũng đưa những suy nghĩ lớn lao vô đầu nó như con sinh ra lớn lên để làm ông chủ chứ không phải làm nhân viên, đó là lí do con dc đi du học. Và những suy nghĩ đó cũng gắng bó với nó như cá với nước. Khi lớn lên, nó có những suy nghĩ chững chạc hơn, mọi thứ lớn lao đều bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt đó là lí do nó quyết định đi làm công việc này…


Thời gian buổi tối trôi qua cũng khá nhanh, loay hoay đã 9h rồi, nó thì đang lau dọn mấy cái bàn khách đã rời đi. Đang lau dọn thì nó thấy chị và người con trai kia đi ra tính tiền, nó liền né qua 1 góc để chị ko nhìn thấy nó còn nó thì cứ lén nhìn lấy chị và người con trai ấy. Nó ko trách bản thân nó là nó đã để chị đi nữa, nó không tự hỏi tại sao nó lại để người con gái xinh đẹp đó vụt ra khỏi tay nó, nó ko còn những suy nghĩ đó nữa, vì để chị đi là 1 quyết định đúng đắng. Nó ko xứng đáng để có chị…


Người con trai ấy quay ra nhìn rồi nói chuyện gì đó với chị trong khi chị cứ cười mỉm trông có vẻ rất vui. Thỉnh thoảng chị lại nhìn xung quanh có vẻ như đang tìm kím nó, 1 lúc sau thì người con trai ấy cùng chị bước ra ngoài cửa. Nó cũng lặng lẽ bước ra khỏi chỗ trốn nhìn theo bước chị đi cùng người con trai ấy rồi khẽ leo lên chiếc BMW X5 màu đen bóng loáng, nhẹ lăng bánh đi theo cái nhìn trong luyến tiết. 10 giờ thì quán đóng cửa, nó đang lúi cúi lấy cái nón bảo hiểm đội lên thì anh bảo dắt chiếc xe ra đứng kế nó.


- Cái thằng em không ưa tip hậu lắm đó! Haha


- Sao anh biết?


- Thì lúc anh dọn bàn anh thấy tờ 50k, đúng là đại gia có khác!


- Àh, ko phải nó đâu…


- Là sao em?


- Àh không có gì, hèn chi em thấy tiền tip hôm nay cũng nhìu ghê!


- Uh, àh giờ em có bận gì ko?


- Dạ ko anh, sao vậy?


- Đi nhậu với tụi anh cho vui!


Nó cũng hơi lúng túng không biết có nên nhận lời hay không vì giờ này ko về thì bà mẹ lại lo lắng ở nhà. Lưỡng lự 1 hồi nó gật đầu đồng ý, lâu rồi ko nhậu, hôm nay muốn thử xem tửu lượng của nó thế nào. Vả lại đã vài tuần ko đi chơi, hôm nay quýnh 1 trận sáp lá cà cho quên đời. Nó móc chiếc dt ra rồi nhắn tin cho mẹ nó trong khi đợi ông Khánh dắt chiếc xe dream ra rồi đội nón bảo hiểm.



- “Mẹ ơi tối nay con ngủ nhà thằng Tuấn nhé, nhà nó có tiệc nên con ở lại chơi cho vui”


Nhét chiếc dt vào túi quần, nó cùng 2 ổng lao ra con đường vắng tanh. Hịn ga rú âm trời y như đi bão, xe của mấy ổng kiu lớn thật trong khi xe của nó thì êm ru, kéo ga mà chẳng nghe thấy tiếng gì. 2 ông chạy chiếc xe cà tàn mà lạng qua lạng lại y như cái đường của mấy ổng. Giá mà ốc bưu vàng nó ra bất tử là tiêu 1 ngày lương, àh ko 2 ngày chứ hahah! Con đường Nguyễn Thị Minh Khai với Nam Kỳ Khởi Nghĩa buổi tối trống thật, trời gió vi vu mát rượi cả người. Vặn tay ga mà còn thấy sướng, mà cũng chẳng biết mấy bác công an trốn đi đâu mất hết rồi, chắc là cũng đi nhậu như nó thôi.


Mấy ổng dẫn nó ra đến khu đường Bùi Thị Xuân để mua mồi, nó cũng thấy lạ vì tưởng là mấy ổng dẫn nó đến 1 quán nào chứ. Hỏi thì mấy ổng nói về nhà lên sân thượng nhậu mới sướng, nó cũng gật đầu đồng ý, dù sao thì lỡ có bất tỉnh cũng có chỗ để mà an dưỡng chứ ko có lăn lốc như ngoài quán. Xui xui bị mấy thằng bẻ cổ xe túm luôn con ngựa đỏ thì mệt với ông bà già. Ông Bảo thì mua khô mực với khô cái đuối còn ông Khánh thì mua hột vịt lộn với rau râm muối tiêu. Cũng chẳng biết phải mua gì nói hỏi mấy ổng tính uống gì, ông bảo mới vỗ đùi nhớ ra là ở phòng trọ ổng gần hết bia. Dm thế mà cũng tà lanh rũ nhậu, nó cười sằng sặc chọc quê ổng rồi quay đầu xe ghé vô tiệm tạp hóa mua 1 thùng bia heiniken.


- Thằng này sang, má hôm nay gặp toàn đại gia biết vậy hồi chiều ra mua vé số rồi Khánh! (ông bảo quay qua vỗ vai ông khánh cười)


- Uh! Bình thường toàn uống Sài gòn đỏ, hôm nay uống bia ngoại ko biết chịu nỗi với chú Nguyên ko nữa!


Dm tính sát phạt nhau suốt đêm hả mấy ông ngoại nghe nói chuyện gì thấy ghê vậy. Trong đầu suy nghĩ vì có đi nhậu với ông ba mấy lần nên chắc hôm nay cũng ko tới nỗi tệ đến vậy đâu, vả lại thì heiniken nó cũng nặng hơn sài gòn đỏ nhiều cầu mong là sẽ ko quá mất mặt với 2 ông kia. Nó để thùng bia đằng trc rồi bắt đầu chạy sau lưng mấy ổng về nhà ông Bảo. Tối nay coi như xong, ăn hột vịt lộn với uống bia tối sao ngủ đây trời, ông bà có linh thiên thì phù hộ cho con qua khỏi con lương nay.


Đi ngang qua 1 quán nhậu hải sản, nó kiu mấy ông kia dừng xe lại. Mấy ổng quay đầu lại nhìn nó nhăn mặt. Nó thì ngỏ ý muốn vào mua thêm mồi ăn cho đỡ ngáng. Nhìn vẻ mặt ngao ngáng của mấy ổng thì nó cũng hiểu chuyện.


- Nhiêu đây ăn dc rồi Nguyên ơi, m` mà bước vô đó là đi đứt mấy ngày lương đó!


Ông Khánh khuyên nhủ nó, nhìn cái mặt ổng ốm nhách ôm nhôm với cặp mắt kính cận chà bá mà khiến nó mắc cười. Đúng là tội nghiệp mấy ổng thật, đến nổi nhậu 1 đêm mà cũng phải toan tính những chuyện mồi mặt này. Nó nghe loáng thoán thì ông Khánh phải gửi tiền về cho ba mẹ ở dưới quê nên ông cũng phải tiết kiệm, còn ông Bảo thì phải trang trải tiền học phí. Chỉ riêng về nó là mấy ổng ko biết, nó chẳng bao giờ kể cho mấy ổng về thân phận của nó, cũng chẳng cho mấy ổng biết ba mẹ là ai, gia cả ra sao vì nó muốn cách nhìn của mấy ổng về nó như 1 thằng bạn, 1 thằng em cùng level với nhau. Nó không muốn cái nhìn thán phục của mấy ổng về những vật chất mà nó đang có.


- Chầu này cứ để ma mới lo, mấy ma cũ cứ yên tâm coi như là quà ra mắt haha.


Nó gạc chân chống 1 bên lề, bước xuống xe rồi lặng lẽ bước vào quán hải sản trc cái nhìn của mấy ổng.


- Chị cho em 1 phần ốc len xào dừa, 1 phần sò lông xào mỡ hành, rau muống xào tỏi, 2 con cua luộc luôn chị. Chị làm lẹ dùm em nha, thoy bia nó nguội hết.


- Hahah! Có liền em


Nó mỉm cười theo tiếng cười của cô chủ quán, 15’ sau thì đồ ăn dc bỏ bọc đem ra cho nó, tổng cộng chi phí lên tới 3 trăm mấy, cộng với thùng bia hồi nãy nửa. Tính ra thì chầu này cũng đáng tiền, cỡ chừng 6, 7 xị thì bằng 1 tuần lương của nó thôi. Vả lại tiền bà mẹ cho nó mỗi tháng nó xài còn chưa hết, mấy bữa nay toàn đi làm chẳng có dịp đi chơi nên tiền trong túi cứ dày cộm mà ko có dịp bung ra. Cầm mấy bọc đồ ăn nặng trĩu ra xe, nó máng lên xe rồi ra hiệu cho mấy ổng chạy xe nhanh về để ko đồ ăn nó ngụi.


Nhà ông bảo là 1 ngôi nhà nhỏ trong 1 con hẻm trên đường Lê Văn Sỹ, ngôi nhà cấp 4 cũ kĩ với lớp sơn tường tróc ra từng mảng để lộ những mảng rêu đen đóng đầy khắp nơi. Ông bảo mới cách cửa sắt kéo nghe kẹt kẹt, rồi ổng bật ánh đèn trắng lên để cho nó và ông Khánh dắt xe vào. Khoảng trc của ngôi nhà chẳng có gì cả, 1 nơi trống rãi với nền nhà dc lót lớp gạch hoa văn cũ kĩ và đen xần xùi. Bên góc tường là mấy cái bàn nhựa dc chất tầng và những cái ghế gỗ lùn, kèm theo đó là 1 cái bàn nhôm và cái tủ kính nữa.


Quay qua hỏi thì mới biết mẹ ông bảo bán cháo lòng ở đây cho những người trong xóm. Nó nở 1 nụ cười hớn hở vì cháo lòng là 1 trong những món nó thích nhất. Nó còn hứa với ông bảo mai thức sớm để ăn cháo lòng mẹ ổng bán. Ổng với ông khánh thì cười bảo nó muốn ăn bao nhiu cũng dc, coi như ổng góp phần cho cái chầu bia và mồi nó mua hôm nay. Khẽ đi ra phía sau của căn nhà băng qua những giang buồn ngủ mà nó nhìn vô thì thấy những cái mùng dc giăng và cái quạt nhỏ nhỏ quay vòng vòng. Ổng dẫn nó ra ngoài phía bếp để dọn đồ ăn ra dĩa, những cái dĩa sành cũ kĩ mẻ góc, và những ly bia bằng nhựa cứng. Nhìn vào thì nó thật sự thấy cuộc sống của nó và ông Bảo khác xa nhau đến mức nào.


- Trời em mua gì nhiều dữ vậy Nguyên, ăn sao hết?


- Rĩa từ từ cũng hết à anh, em là chiến sĩ diệt mồi mà!


- Hahah uh ăn đi rồi tối nay ngủ trong cầu tiêu


- Anh mua hột vịt lộn là em thấy cái mùi chua lờm rồi anh àh


- Đã thế em còn mua thêm ốc làm gì?


- Lâu lâu xúc ruột cho sạch bụng…


Mấy ổng cười, ông Khánh thì đang trút đồ ăn ra dĩa còn ông Bảo thì đang lấy đá ra từ chiếc tủ lạnh nhỏ xíu nằm ngay góc, cánh cửa trắng bị sét gỉ từng mảng.


- Sao m` ko kiu thằng Trung ra coi nó có ăn hột vịt lộn ko Bảo? (Ông Khánh quay ra hỏi)


- ờh để chút t kêu (ông bảo trả lời)


Nó thì cũng tò mò ko biết ai là Trung. Chắc là đứa em của ông bảo hay gì đó. Nhìn lại đồng hồ thì đã hơn 12h. Ông Khánh với nó đem đồ ăn lên chiếc cầu thang gỗ nhỏ dẫn lên tầng thượng, thật ra chỉ là cái nóc nhà xi măng. Ngồi trên đây nó có thể nhìn thấy con đường Lê Văn Sỹ phía xa xa và xe cộ vẫn đang chạy qua lại dưới ánh đèn điện vàng chói lọi. Ông Khánh thì bắt đầu trải báo ra rồi đặt đồ ăn lên, dưới ánh trăng và những ngọn gió mát rượi thì đây quả là 1 nơi tuyệt vời để ăn nhậu. Dường như nó chưa bao giờ có 1 bữa nhậu như thế này, những lẫn dc đi nhậu nó toàn vô những quán đông đúc hoặc vô quán karaoke với ông già. Khoảng 1 chút sau thì ông Bảo chui lên với mấy cây đèn cầy. Theo sau ổng là 1 thằng nhóc ôm nhách y như ông Khánh độ khoảng 8 9 tuổi gì đó.


- Chào anh Nguyên đi Trung! (Ông Bảo chỉ cho thằng nhok về hướng nó)


- Dạ em chào anh


- Uhm chào em!


Ông bảo cũng tự giới thiệu thằng nhok là em trai nhỏ của ông. Vậy mà nó chưa bao giờ biết.


- Chiều ăn gì vậy? (Ông bảo ngồi xếp bằng trong cái quần cụt màu trắng rồi quay ra nhìn thằng Trung)


- Thì ăn cháo lòng còn dư đó


- Sáng ko bán hết hả?


- Hôm nay thứ 7 đâu ai ra ăn nhìu đâu



- Vú cũng ăn cháo lòng hả?


- Không, vú bệnh rồi, vú ăn cháo trắng!


Vẻ mặt ông bảo xụ xuống. Nó thì không khỏi tò mò, nên cũng mở miệng hỏi về người tên vú, trong đầu thì có thể đoán là mẹ của ông bảo nhưng nó không hiểu tại sao ông bảo và thằng trung lại gọi là vú.


- Vú là mẹ anh hả?


- Uhm!


- Ủa sao anh kiu bằng vú?


- Hồi nhỏ đến giờ anh kiu vậy, cũng chẳng biết sao nữa, riết quen


Nó ngồi kế bên ông Khánh và thằng Trung đối diện ông Bảo, thằng Trung thì có vẻ rụt rè nhìn thì chắc nó đang muốn ăn lắm nhưng do nó và mấy ông lớn vẫn còn đang nói chuyện nên chẳng dám bất lịch sự ăn trước nên chỉ e dè nhìn qua nhìn lại. Nó cầm lấy 1 cái cốc nhỏ, bỏ 1 trứng vịt lộn vô rồi đập cho nứt cái đầu trứng ra đưa cho thằng Trung,


- Dạ em cảm ơn anh!


- Uh ăn đi nhok!


Thằng Trung ko chần chờ gì nữa mà vô trận ngay, nó húp nước từ cái trứng vịt lộn nghe rột rột. Nghe mà thấy thương cho hoàn cảnh nhà ông bảo. Nó lại cầm lấy cái chén nhựa của thằng Trung rồi gắp rau muống, và bẻ cái càng cua để vô cho nó. Thằng nhỏ lại gật đầu cảm ơn nó trong khi 2 tay thì cầm cái ly trứng với cái muỗng liên tục móc rồi đưa vô miệng nhai 1 cách ngon lành. Ông Khánh với ông Bảo thì chỉ nhìn cũng có vẻ hơi ngại ngùng, nó mở lon bia đầu tiên rồi rót vô ly ông Bảo rồi ông Khánh. Lớp bọt đọng trên lớp bia vàng dày cui, nó dở ly bia của nó lên rồi ra hiệu cho mấy ổng cụng.


- Làm cái cho ấm bụng đi mấy quynh!


Nói rồi cả ba đưa mấy ly bia lên nóc ọc ọc. Vừa đặt ly bia xuống là cả ba cùng vào trận. Nó và mấy ổng cùng ăn chả ai nể mặt ai, cháy nhà mới lòi mặt chuột, xỉn rồi thì ai cũng như ai, lo thân mình trc. Nói chung thì đô của mấy ổng mạnh thiệt, nó ói mấy lần qua sân thượng nhà hàng xóm mà vẫn không bằng 1 gốc của mấy ổng. Đúng là tệ thật, mặt nó đỏ chét trong khi mấy ổng thì vẫn tỉnh bơ, uống ken mà cứ như uống nước lả vậy trời. Thằng Trung thì cứ hồn nhiên ăn mặc cho nó và mấy ổng sát phạt nhau. Lâu lâu khát nước, nó lại đưa ly bia của ông Bảo lên nóc 1 hơi rồi nhăn mặt chê đắng.


---------------------------


Kết thúc 1 đêm kinh hoàng, lần đầu tiên nó uống nhiều đến như thế, tỉnh dậy thì nó thấy nó đang nằm chung giường với ông bảo và ông khánh, 2 ông kia thì đang ôm nhau ngáy khò khò. Nó thì mắc tiểu vô cùng mém tè dầm nên cũng phải bật đầu ngồi dậy đi kím toilet. Không biết đêm qua hôm ăn uống sao mà giờ nó lại nằm ở đây nữa. Chắc là 2 ổng khiên nó vô đây. Nó đi ra nhà bếp thì thấy mẹ của ông Bảo đã thức từ khi nào. Nhìn lại đồng hồ thì chỉ mới có 5 giờ sáng.


- Dạ con chào bác!


- Dậy rồi hả con!


- Dạ


Mẹ của ông bảo là 1 người đàn bà có da có thịt nhưng lại rất thấp so với chiều cao của ông bảo. mái tóc muối tiêu và nếp da nhăn sạm đen của bà chứng tỏ bà cũng đã lớn tuổi. Nó để ý thì thấy 2 cái bất đỏ bên 2 vầng thái dương của bác ấy, nó mới sực nhớ ra là bà đang bệnh. Đã bệnh nhưng bà vẫn thức sớm để nấu nồi cháo đem ra bán buổi sáng. Nó lặng lẽ bước vô nhà vệ sinh rồi rửa cái mặt tái mét của nó. Dòng nước lạnh khiến cho nó tỉnh cả người. Từ trong nhà vệ sinh nó vẫn có thể nghe dc mùi cháo thơm ngất ngây mà bà đang nấu. Nó đẩy cánh cửa bước ra và đi về phía nhà trc thì thấy bà đang nêm nồi cháo rất dưới cái bếp củi. Bàn ghế vẫn chưa dc sắp ra, 3 chiếc xe thì vẫn còn dựng ở đó, thế là nó vội chạy ra dắt 3 chiếc xe vào trong bếp rồi nhanh nhảu kéo mớ bán nhựa ra xếp dùm cho bà.


- Con cứ để đó chút bác làm cho


- Dạ đâu có sao đâu bác


Bà ấy cười với nó rồi sẵn miệng hỏi nó có muốn ăn cháo bà nấu ko. Nó thì gật đầu lia lịa rồi vội vàng xếp bàn ghế cho xong để còn dc nếm thử tô cháo của bà.


- Con có mở hàng ko đắt thì bác đừng có giận con nha


- Trời đất ơi, bác bán ko hết thì thằng bảo với thằng trung cũng ăn hết àh


- Hahah, dạ!


Nó bưng tô cháo nóng hổi và đưa cho rồi kéo cái ghế lại ngồi gần sát bên bà, vừa ăn bà vừa kể chuyện về ông bảo cho nó nghe. Bao nhiu câu chuyện dìm hàng rồi tính xấu của ông bảo, chẳng hạn như cái trò tởm lợm của ông, thằng trung đang coi phim hoạt hình thì ổng lại đứng ngay cây quạt đ ịt vô để phá thằng nhỏ. Ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với bà mà nó cảm thấy thời gian bỗng nhiên trôi nhanh quá. Nói chuyện với bà khiến nó càng nhớ mẹ, đã 2 3 năm rồi mà nó chưa có dịp nào để tâm sự với bà mẹ cả, nó toàn trốn ra ngoài chơi từ sáng đến tối mới về… Nó lại trách mình hư đốn.


- Bác trai đâu rồi bác?


- Ổng mất rồi con…


Đang nói chuyện về anh bảo thì vô tình chuyện về cha của anh khiến nó tò mò nên sẵn tiện hỏi mà quên mất sự bất lịch sự. Sau khi bác ấy trả lời nó mới nhìn thấy cái bàn thờ nhỏ treo trên tường ở đằng kia với bác nhang và tấm hình của bác trai.


- Ổng đi làm về thì bị xe ba gác chở sắt nó đâm, lũng lá lách nên cứu ko kịp


Bà ấy ko ngại kể cho nó trong nghẹn ngào. Nó thấy nước mắt bà chảy ra rồi bà lại đưa tay lên quẹt đi giọt nước mắt đó. Nó thật sự cảm thấy ngu ngốc khi lại hỏi bà câu như vậy. Khoảng 6 giờ thì khách bắt đầu đông lên dần. Nó cũng hùng hục phụ bác bưng cháo ra cho khách rồi thu tiền nữa. Thỉnh thoảng chưa có khách mới vô, nó lại ngồi xuống nghe bà kể chuyện.


- Bình thường có thằng Trung phụ bác bán mà hôm qua nó thức khuya nên bác để cho nó ngủ


- Sao bác biết hôm qua nó thức khuya?


- Hôm qua bác ngủ ko dc nên bác biết chứ


- Hahah Dạ hôm qua nó lên sân thượng ăn hột vịt lộn với tụi con



- Con làm chung nhà hàng với thằng Bảo hả?


- Dạ, sao bác biết


- Thằng bảo nó có kể về con vài lần, nghe nói nhà con cũng khá mà sao đi làm chi cho cực vậy, ko tập trung đi học


- Dạ nhà còn cũng khó khăn, với lại con tập đi làm lỡ sau này ba mẹ ko khá giả nữa thì con cũng khỏi bỡ ngỡ.


- Trời, biết suy nghĩ dữ hen.


Đang ngồi nói chuyện với bà thì bỗng có 1 cô gái với bộ đồ bộ trong xóm bước vào quán dẫn theo 1 đứa em gái vô ăn cháo.


- Bà ba ơi cho con 1 tô thịt lòng quẩy với 1 tô quyết không nha bà ba!


Nó thì lén nhìn cô gái ấy, làn da trắng, mái tóc cột đuôi gà và để chiếc mái che bờ trán thật dễ thương. Đôi mắt sâu đen sậm, vóc dáng thon thả và cao ráo thật sự thì cô ấy trông rất xinh đẹp. 1 vẻ đẹp mộc mạc và thùy mị, nết na.


- Người trong mộng của thằng bảo đó con! (bác ấy khẽ nói vào tai nó cái bí mật lớn nhất này của ông bảo)


Nó thì bật cười ngạc nhiên vì nó cũng chẳng biết rằng ông bảo cũng có người trong mộng. Chẳng mấy chốc thì nó thấy ông bảo bước ra từ đằng sau, đầu tóc bù xù, mặt còn say ngủ. Nó thì nhìn ổng rồi cười đểu nháy mắt về hướng cô gái kia đang ngồi. Ổng mở banh mắt ra rồi chạy ngược vòng trong chỉnh trang lại tóc tai. Con trai gì mà cũng điệu quá ko biết. trong nháy mắt thì ổng đi ra lại rồi đứng chống nạnh kế bên nó.


- Trinh hôm nay ăn cháo dc ko em?


- Cháo có phải anh nấu đâu mà hỏi


Úi giời ơi, con gái gì mà cũng đanh đá quá ko biết. Trả lời kiểu đó là biết không phải thuộc loại dễ ăn rồi Tiểu Bảo ơi! Nó xuýt xoa chọc ghẹo ổng rồi ổng cũng quay ra liếc nó, mặt ổng quê xệ trc câu trả lời chua chát của chị ấy. Không chịu lùi bước, ông bảo lại típ tục múc 1 tô cháo cho ổng rồi qua ngồi chung bàn với chị ấy rồi 2 người bắt đầu chọc ghẹo rồi chửi nhau um sùm cứ như là 1 cặp đôi thật sự vậy. Ngồi 1 hồi cũng chán, thế là nó móc chiếc dt ra xem bà mẹ hôm qua giờ có nhắn gì cho nó ko


- “Đi rồi mai về sớm nha con” – 1 tin nhắn từ bà mẹ


- “Ê Nguyên mấy bữa nay m` đi làm sao rồi?” – 1 tin nhắn từ thằng Tuấn


- “Chút nữa con về mua dùm mẹ mấy vĩ thuốc ngủ nha, mấy bữa nay mẹ ngủ ko dc” – 1 tin nhắn mới từ bà mẹ


Chẳng biết mấy bữa nay bà mẹ có sao ko mà sáng nào trc khi đi làm nó cũng thấy mắt bà mẹ thâm quần. Cứ tưởng là bà thức khuya để xem phim nhưng giờ nó mới nhận ra dc rằng từ hôm ông ba đi nhậu đến giờ. Bả lại mắc cái chứng mất ngủ nữa, lâu lâu lại cứ khóc 1 mình… Thật sự thì nó cũng chẳng biết phải làm gì để giúp bả nữa. Nhìu lúc nó muốn khuyên bả quên đi ông ba để bả ko còn buồn nữa, nhưng nó thật sự ko thể làm thế với chính người ba ruột của nó… Nó cũng chẳng biết phải hàn gắn 2 ông bà thế nào khi mọi lỗi lầm để do ổng gây ra và ổng lại ko nhận ra lỗi lầm của chính mình…


Còn 1 tin nhắn nữa mà nó chưa check, 1 tin nhắn từ tối hôm qua. Với cái tên quen thuộc trong danh bạ mà nó đã ko thấy từ rất rất lâu rồi, chẳng hiểu sao nó lại quên bén đi mất, nó vẫn chưa đổi cái tên kể từ khi nó và chị quen nhau… giờ cũng chẳng là gì của nhau nữa, nhưng nó lại ko muốn đổi cái tên trong danh bạ đó


“Vợ Iu – Mai Trâm


Nhìn thấy anh đi làm khiến em rất ngạc nhiên, em cảm thấy vui khi anh đã có những quyết định chính chắng hơn, mong anh sẽ thành công trên con đường tương lai của mình. Mọi chuyện đã qua em ko còn nhớ nữa, em mong rằng mình vẫn là bạn anh nhé”


Cái cảm giác thật lạ khi nhận dc tin nhắn từ người iu của mình, nhận ra rằng mình vẫn còn cảm xúc cho người ấy. Vừa đọc tin nhắn mà tay vừa rung tim đập thình thịch…


“Cảm ơn em,


Anh cũng muốn xin lỗi về những chuyện anh đã gây ra khiến em buồn…


Cơ hội thứ nhất rồi cơ hội thứ 2…. Chắc sẽ ko có lần thứ 3 đâu em nhỉ?


Mong rằng ko có gì là không thể, mong anh có thể tạo ra lần 3 cho riêng mình


Àh ko, là lấn cuối chứ…


Lần này anh ko hứa với em nữa, mà anh sẽ hứa với chính bản thân mình


Hứa rằng anh sẽ là thằng vô tích sự nếu ko tìm lại dc em…


Hẹn em khi anh thành công em nhé!"