Chuyện Xấu Nhiều Ma

Quyển 1 - Chương 8: Một hồi tranh đấu




Tiểu Tiểu nhìn chung quanh tìm trà, chỉ thấy vài đệ tử của Anh Hùng Bảo đã huy kiếm tấn công lên.

Quỷ mối cười cười, không nhanh không chậm cất quạt đàn hương vào trong lòng, ngay sau đó, gập người đến thắt lưng, vung tay. Mấy thanh kiếm sáng loáng kia bị giữ chế trụ lại, cách trán của nàng chỉ có mấy tấc. Mà thứ chế trụ mấy chuôi kiếm kia, thế nhưng lại là một sợi tơ hồng tinh tế.

Quỷ mối hơi dùng sức, hai tay xòe ra, dây tơ hồng rung lên, trường kiếm bị đánh văng ào ào. Nàng cũng không thừa thế xông lên, ngược lại ngồi xổm xuống, một chiêu quẹt chân, đánh bại cả đám đệ tử. Nàng thản nhiên đứng lên, tay phải đột nhiên vung ra, gạt một đường, sợi tơ hồng kia như có sinh mệnh, xuyên qua đám người, cuốn lấy một người.

Kẻ bị cuốn lấy trong đám người kia, là một nam tử tráng kiện lưng hùm vai gấu, cổ họng bị sợi tơ hồng cuốn chặt, biểu cảm vặn vẹo, dữ tợn không chịu nổi.

“Tìm được ngươi rồi, tân lang ~” Quỷ mối mỉm cười, mở miệng nói.

Lời nàng còn chưa dứt, đã có người nâng đao chém về phía sợi tơ hồng tinh tế kia, trong miệng hô to, “Buông đại ca của ta ra!”

Chỉ nghe “Keng” một tiếng, đao thép kia bị cắt làm hai đoạn, dây tơ hồng lại không hao tổn chút gì.

Tay trái Quỷ mối lại dâng lên, dây tơ hồng từ một chỗ khác đánh thẳng về phía tên nam tử kia.

Ngay trong lúc đó, Phương đường chủ kia chủ động phi thân tiến lên, đánh gạt sợi dây tơ hồng ra, chắn trước mặt hai gã nam tử.

Quỷ mối cười khẽ, ngón tay vừa động, nam tử bị sợi dây tơ hồng cuốn cổ kia không kịp hừ một tiếng, mất hơi thở.

“Ngươi ——” Phương đường chủ vừa sợ vừa giận, biểu cảm rất là khó coi.

Quỷ mối thu hồi dây tơ hồng, cười quyến rũ nói, “Làm hiền tế (con rể) của Diêm Vương, tất nhiên là phải xuống âm phủ để đi thành hôn rồi ~~~” Nàng ngước mắt, nhìn nam tử vừa lao tới kia, “Hắc hắc, đại ca của ngươi đi làm cô gia của địa phủ rồi, người làm đệ đệ như ngươi, không bằng cũng cùng đi uống chén rượu mừng chứ ~~~”

Tiếng nàng vừa dứt, đã thấy sợi dây tơ hồng kia chia làm bốn phía, đánh thẳng về phía nam tử kia.

Lúc này, Phương đường chủ liền cùng nàng triền đấu.

Tiểu Tiểu nhìn mà sửng sốt, vũ khí trong tay Quỷ mối tuy rằng chỉ có một sợi tơ hồng thật nhỏ, nhưng lại thay đổi thất thường, chiêu thức kỳ lạ quỷ quyệt. Trong khoảng thời gian ngắn, Phương đường chủ kia liền vô pháp tìm ra cách phá giải, đành phải rơi xuống thế hạ phong.

“Tơ hồng Diêm La, quả nhiên là danh bất hư truyền.” Thạch Nhạc Nhi uống một ngụm trà, thản nhiên nói.

Tiểu Tiểu thở dài. Không hổ là thành chủ thành Thái Bình a, loại chuyện này, còn có thể vừa uống trà vừa nói mát. Nhưng mà nàng vừa nhấc đầu, liền phát hiện ra một sự tình còn bất đắc dĩ hơn. Không chỉ có Thạch Nhạc Nhi, nhân sĩ giang hồ trong phòng, đều mang một bộ mặt nghiền ngẫm nhìn trận tranh đấu kia.

Anh Hùng Bảo hùng cứ (chiếm giữ + hùng mạnh) mấy trăm năm qua, hiệu lệnh quần hùng, có thể nói là võ lâm chí tôn. Mà cho tới bây giờ, một “Quỷ mối” nho nhỏ, ở trên giang hồ cũng chỉ có một chút danh khí, vậy mà lại dám một mình một ngựa xông vào Anh Hùng bảo giết người. Nói đến chuyện này cũng đáng châm chọc, trên giang hồ có rất nhiều người muốn thừa cơ hội này làm suy yếu thực lực của Anh Hùng Bảo, nhưng chẳng ai lại vội vàng xuất đầu ra trận. Mà lúc này, “Quỷ mối” tà đạo ra tay, tất nhiên là thời cơ cực tốt để thử Anh Hùng Bảo.

Đạo lý này, Tiểu Tiểu cũng biết. Giang hồ hiểm ác a. Nhưng mà, con rết trăm chân, khó mà chặt đứt hết được. Anh Hùng Bảo này thực lực to lớn, không thể khinh thường. Chỉ là, nếu hôm nay ngay cả một Quỷ mối “nho nhỏ” này mà cũng không đấu lại được, nhất định sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Tiểu Tiểu thở dài, nghĩ rằng, quả nhiên a, danh dự hại thân, cứ áo vải giầy rơm thôi, vui vẻ tiêu dao tự tại.

Tiểu Tiểu gật gật đầu, đang định lấy thêm một khối điểm tâm nữa, lại phát hiện ra rằng cái đĩa trong tay đã không còn cái nào cả. Nàng ngước mắt liền thấy, một chỗ cách mình không xa, có một mâm tràn đầy. Ai, không ăn thì thật có tội ~ tiện thể gói lại mấy cái, đỡ cho ngày sau phải chịu đói. Nàng dè dặt cẩn trọng di chuyển đến gần cái bàn kia, lén lút đưa tay, cầm lấy một khối đường trắng cao, cắn một miếng thật lớn.

Đột nhiên, sau lưng có người đẩy mạnh nàng một cái. Nàng đang vội vàng ăn bánh, không hề có chút tâm lý đề phòng nào cả, liền lảo đảo, chân đá vào cái ghế dựa, ngay tức khắc, chiếc bàn nghiêng theo cái ghế, nàng thì miệng cắn đường trắng cao, ngã vào vòng đánh nhau của Phương đường chủ với Quỷ mối.

Phương đường chủ cả kinh, nhưng lo ngại Quỷ mối, cũng không có ra tay giúp đỡ, chỉ đành tránh ra một chỗ trống khác, nhường chỗ cho nàng ngã.

Quỷ mối cũng cả kinh, nhưng chiêu thức trong tay đã đánh ra, vốn là đánh tơ hồng Diêm La về phía Phương đường chủ, giờ lại chuyển thành đánh thẳng về phía người Tiểu Tiểu.

“…” Tiểu Tiểu thét chói tai, nhưng vướng khối đường trắng cao kia nên chỉ có thể hừ hừ. Nàng đứng chưa vững, luống cuống tay chân, lại trong gang tấc tránh được một kích kia

Quỷ mối nhíu mày, quát: “Cút ngay!”

“…(ta cũng muốn a)” Tiểu Tiểu cắn điểm tâm, rưng rưng né tránh.

Phương đường chủ vài lần định huy kiếm, nhưng lo ngại Tiểu Tiểu chắn ở bên trong, chỉ đành đánh hư chiêu (chiêu thức không sử lục công lực). Mà Quỷ mối cũng như vậy.

Tiểu Tiểu bị kẹt lại giữa chiêu thức hai người, tiến lùi không được.

Thạch Nhạc Nhi cau mày, nhìn nơi Tiểu Tiểu đứng lúc vừa rồi. Đứng ở nơi đó có vài tỳ nữ của Anh Hùng Bảo, đều là vẻ mặt hoảng sợ. Mà xem ra cái người có thân phận khá cao kia, toàn thân lại càng run rẩy hơn, co rúm lại một bên. Thạch Nhạc Nhi quay lại nhìn Tiểu Tiểu, mày nhíu chặt lại.

Tiểu Tiểu tiếp tục né tránh, đường trắng cao trong miệng đã không còn tư vị gì nữa. Trong lòng nàng không ngừng kêu khổ, Tiểu Tiểu nàng tại sao lại xui xẻo như vậy chứ? Tại sao chỉ có mỗi cái việc ăn vụng điểm tâm cũng không thuận lợi như vậy hả?

Nàng đang nghĩ ngợi, lại thấy trường kiếm sáng chói và tơ hồng Diêm La đỏ rực trái phải tấn công về phía nàng. Nàng bất chấp đường trắng cao trong miệng, hét to một tiếng, ôm đầu ngồi xổm xuống.

Nàng nhắm mắt lại, yên lặng đợi một lát, nhưng cái gì cũng chưa phát sinh, chỉ nghe thấy vài tiếng kinh thán vang lên trong đám người.

Nàng cẩn thận trợn mắt nhìn lên, người này, là Nhạc Hoài Giang.

Tay trái của hắn quấn lấy Diêm La tơ hồng, che lại chiêu thức của Quỷ mối; Tay phải nắm kiếm, chặn lại kiếm thế của Phương đường chủ.

“Hừ, tiểu tử, ai cho ngươi xen vào việc của người khác?!” Quỷ mối cả giận nói.

Nhạc Hoài Giang cười cười, cúi đầu, “Tiểu Tiểu, ngươi không sao chứ?”

Tiểu Tiểu cảm động không thôi, rưng rưng nhìn Nhạc Hoài Giang, “Ta… Ta không sao…”

Đột nhiên, một cỗ sát khí bức tới. Đao phong lạnh lẽo, đánh thẳng vào Quỷ mối.

Nhưng mà, ngay lúc đó, một sợi roi màu đen đột nhiên đánh tới, đánh rơi thanh đao kia.

Mọi người nhìn, người vừa có ý đồ tập kích kia chính là đệ đệ của người đã chết lúc nãy. Mà người đánh ra roi kia, tất nhiên là Hạ Vân.

“Đừng có ngăn ta, ta muốn báo thù thay cho đại ca!” Nam tử kia kêu gào nói. Hắn nhặt bội đao rơi trên đất, đang định tấn công, lại nghe thấy có người mở miệng.

“Thấy Thần Võ lệnh, như thấy Võ Linh Bia.” (đại khái giống câu thấy thánh chỉ như thấy hoàng thượng >.

“Thần Võ lệnh? Thành Thái Bình?!” Quỷ mối kinh ngạc.

Nam tử kia cũng ngây ngẩn cả người, do dự mãi, cuối cùng cũng buông thanh đao trong tay xuống.

“Trước Võ Linh bia buông hạ đao kiếm”, đây là đạo lý mà ai ai trên giang hồ cũng biết. Mà Thần Võ lệnh kia, là tín vật thành Thái Bình, hễ nhìn thấy nó thì đều không thể tiếp tục tranh đấu. Nếu như cố ý giết hại, tức là muốn trở thành kẻ địch của thành Thái Bình.

Quỷ mối nhìn Thần Võ lệnh kia, khẽ thở dài. Thu hồi tơ hồng Diêm La.

Thạch Nhạc Nhi cười cười, thu hồi Thần Võ lệnh. “Vốn nghe giang hồ đồn thổi là “Quỷ mối” Lí Ti xinh đẹp như hoa, võ công cao cường. Hôm nay nhìn thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền.”

Quỷ mối lại đưa quạt đàn hương ra, nhẹ nhàng quạt vài cái, nói, “Không dám nhận. Vốn nghe nói thành chủ mới của thành Thái Bình, anh hùng xuất thiếu niên, hôm nay nhìn thấy, quả nhiền nghe tiếng không bằng gặp mặt.”

Tiểu Tiểu đang thất thần, Nhạc Hoài Giang vươn tay, kéo nàng sang một bên. Trong trung tâm đại sảnh, chỉ còn lại Thạch Nhạc Nhi, Quỷ mối, Phương đường chủ và nam tử kia.

“Quá khen.” Thạch Nhạc Nhi cười ngây thơ, “Nhạc Nhi bất tài, còn nghe nói, Quỷ mối mặc dù làm việc tàn nhẫn, giết người như ma, nhưng lại không hề lạm sát người vô tội. Việc hôm nay, chắc có nguyên do sâu xa.”

Quỷ mối nhíu mày, nhìn Thạch Nhạc Nhi, còn chưa mở miệng. Chợt nghe nam tử kia hô: “Nói bậy! Ta và đại ca ta hành hiệp trượng nghĩa, rõ ràng là yêu nữ này tự dưng gây hấn.”

Phương đường chủ cũng mở miệng nói, “Thạch thành chủ. Du Phi Hùng này và Du Phi Bì là hai huynh đệ ở bên ngoài vốn có tiếng là hiệp nghĩa, tại sao lại nói là có nguyên nhân sâu xa?”

Thạch Nhạc Nhi ngước mắt, cười nói: “Anh Hùng Bảo xưa nay phán đoán sáng suốt, xử sự công bằng. Trên giang hồ cũng nói ‘Trước Võ Linh bia buông hạ đao kiếm, bên trong công đường không nói bừa’. Chi bằng, mọi người nhân cơ hội này, tới ‘công đường’ của quý bảo đi, có oan giải oan, có lý thì nói lý.”

Tất cả mọi người trong phòng đều cùng nhau đồng ý.

Du Phi Bì nghe thấy, liên tục gật đầu, “Không sai! Đi công đường! Giết người phải đền mạng, xem con yêu nữ này còn gì để nói.”

Quỷ mối thản nhiên cười, nói: “Không cần.” Nàng ngẩng đầu, nhìn bốn phía, “Ta nghĩ, Kỳ Hóa hội của Anh Hùng Bảo là việc trọng đại trong giang hồ, mời, đều phải là anh hùng hảo hán mới đúng, cũng không biết…” Nàng liếc mắt nhìn Du Phi Bì một cái, tràn đầy khinh miệt, “Anh Hùng Bảo cũng không hơn gì cái dạng người này. Công đường kia, không đi cũng được.”

“Hừ! Rõ ràng là yêu nữ ngươi đuối lý!” Du Phi Phì quát.

Quỷ mối cũng không tức giận, nàng nhẹ nàng khép lại cây quạt, nói, “hôm nay ta không giết ngươi, coi như là vì mặt mũi của Thạch lão thành chủ thành Thái Bình. Du đại hiệp, nhân duyên trời định, trốn cũng trốn không thoát a ~”

Nàng nói xong, mỉm cười xoay người, thản nhiên rời đi.

E ngại Thần Võ lệnh, cho nên đám đệ tử Anh Hùng Bảo tuy có phẫn nộ, cũng không dám vội vàng truy kích, chỉ đành nhìn theo nàng nghênh ngang bỏ đi.

Tiểu Tiểu hít mạnh một hơi, cám ơn trời đất. Đột nhiên nàng nghĩ đến cái gì, người vừa rồi ở sau lưng nàng đẩy một cái, hiển nhiên là cố tình. Nhưng mà, đến tận cùng là loại người nào, tại sao phải làm như vậy? Nàng cố gắng suy nghĩ một lát , khóe mắt thoáng nhìn thấy một nửa khối đường trắng cao trên mặt đất. Lúc này nàng lại rưng rưng, đáng tiếc a…

Trò khôi hài kết thúc, Phương đường chủ lập tức dặn dò đám thủ hạ và đệ tử xử lý thi thể, sau đó ôm quyền, nói: “Để cho các vị võ lâm đồng đạo chê cười rồi.”

(võ lâm đồng đạo: người cùng trong võ lâm)

“Phương đường chủ không cần để ý, Quỷ mối kia thủ đoạn âm ngoan, cũng không phải là người lương thiện gì. Việc hôm nay nhất định là cố ý đến khiêu khích, nếu không phải vướng Thần Võ lệnh, làm sao có thể tha cho nàng toàn thân trở ra!” Lập tức có người mở miệng, lớn tiếng nói.

“Đúng vậy. Chuyện của Anh Hùng Bảo, ta thấy giang hồ chính đạo tuyệt dối sẽ không ngồi nhìn, nhất định sẽ tìm Quỷ mối kia đòi lại món nợ máu.”

Trong khoảng thời gian ngắn, tinh thần của quần chúng phẫn nộ, tất cả mọi người đều ăn nói hùng hồn đầy lý lẽ, lòng đầy căm phẫn.

Tiểu Tiểu nhìn mà chỉ cảm thấy trái tim băng giá. Nếu lúc đó nàng chết dưới tay Quỷ mối, có lẽ lại biến thành “Vì muốn giữ gìn võ lâm chính đạo, thiếu nữ vô danh đã anh dũng hy sinh thân mình.” Ai, chả trách trước kia sư phụ thường nói: Mình phải tự cứu mình trước khi trời cứu. Công phu không tốt cũng không sai, chỉ cần một chiêu thức để tự bảo vệ mình cũng không được quên!

Mọi người trong phòng vẫn từ từ nói, Tiểu Tiểu thì vẫn nhìn đường trắng cao mà cảm thán. Mà lúc này, Thạch Nhạc Nhi mở miêng, ngây thơ hỏi: “Phương bá bá, ta đã đến đây lâu như vậy, sao vẫn không thấy Văn Hi ca ca vậy?”

Phương đường chủ khẽ nhíu mày.

“Được, ta tự đi tìm hắn là được rồi ~” Thạch Nhạc Nhi cười xoay người, tự mình bước đi.

Nhạc Hoài Giang và Hạ Vân lập tức đuổi theo.

“Tiểu Tiểu tỷ tỷ, tỷ cũng đi thôi ~ Ta mang tỷ đi gặp Văn Hi ca ca ~~~” Thạch Nhạc Nhi thấy Tiểu Tiểu còn đứng sững sờ tại chỗ, liền vươn tay kéo nàng theo.

Tiểu Tiểu thật sự không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn để nàng lôi đi. Nàng không tự chủ quay đầu nhìn thoáng qua Liêm Chiêu. Thạch Nhạc Nhi này thay lòng thật nhanh a. Vừa rồi còn sống chết quấn lấy Liêm Chiêu, lúc này đã biến thành cái gì mà Văn Hi ca ca… Ai, đúng là không hiểu nổi a…