Cỏ Ba Lá (Three-Leaf Clover)

Chương 16




Sáng nay, Diệp Hạ dậy rất sớm. Cô còn rất nhiều thời gian nên đã đi ăn sáng, không thể hành hạ cái dạ dày thân yêu của mình được. Đến tòa soạn thì đúng lúc gặp mọi người cũng vừa mới tới. Trong nhóm này ngoài thành viên cũ còn có vài người mới và cả Đỗ Duệ Trúc nữa. 

Mọi người trong nhóm thành viên mới thấy có một nữ thần xuất hiện dù là trai hay gái đều được một phen xôn xao. Ai ai cũng nhìn Diệp Hạ không chớp mắt. Lúc trước bọn họ đã thấy Phó tổng biên tập và Đỗ Duệ Trúc xinh đẹp lắm rồi không ngờ còn có một người xinh đẹp hơn hai người họ vạn phần. Trời sinh Diệp Hạ có vóc dáng và khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng mịn màng như gốm sứ, ánh mắt đen láy, trong veo sáng ngời. Ngày thường cô chỉ mặc đơn giản nhưng vẫn thanh nhã động lòng người khiến cho bọn họ đều ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Thiên Lăng giới thiệu những thành viên mới cho Diệp Hạ biết. Nhanh chóng cô đã làm quen được với họ một cách dễ dàng. Chờ cho bọn họ đi trước đám Thiên Lăng tụ tập lại nói chuyện với Diệp Hạ: “ Em dạo này bận rộn đi công tác quá đấy ”.

“ Em đâu có muốn vừa đi về lại phải đi tiếp nhưng nhiệm vụ cấp trên giao thì làm sao có thể từ chối. Công việc này em vẫn còn muốn làm ”. Thiên Lăng gật đầu.

Diêu Viễn lại tiếp lời: “ Trong thời gian em đi có rất nhiều tin “ hot ” đó? ”.

Diệp Hạ rất thích nghe tin bát quái nha: “ Có tin gì vậy, chị mau nói đi ”. Rồi Diêu Viễn kể cho cô một đống chuyện trong tạp chí nào là phóng viên mới nọ với phóng viên mới kia ra sao. Chị ấy thấy ai đáng ghét nhất.

Đứng bên cạnh nghe được Diêu Viễn kể Bảo Bảo cũng “ nhảy ” vào nói tiếp: “ Anh thấy đáng ghét nhất vẫn là Đỗ Duệ Trúc, cô ta cậy mình đã làm lâu năm ở tạp chí nước ngoài lại có bằng cấp cao nên toàn tham gia góp ý kiến cho bài viết và công việc của bọn anh. Làm như bằng cấp của bọn anh thấp lắm ý, anh đây tốt nghiệp Đại học tổng hợp Texas - Austin nhá. Không biết ai làm được lâu hơn đâu. Nói đến làm anh lại bực mình ”.

An Ninh và Thiên Lăng nghe thấy cũng đồng thanh: “ Tôi cũng thấy vậy ”. 

Diệp Hạ: “ Thôi nào mọi người hạ hỏa đi. Người ta cũng đâu có ác ý gì. Lát em mời mọi người bữa trưa để giải tỏa bực tức nhá ”.

Bảo Bảo cười, vỗ vai Diệp Hạ: “ Vẫn là tiểu Hạ của anh tốt nhất ”.

Thiên Lăng: “ Ai là tiểu Hạ của anh hả? Em ý là của tôi ”. Thế rồi Thiên Lăng nhào tới định ôm Diệp Hạ nhưng cô phản ứng nhanh đã nhảy ra xa tránh né. Cuối cùng Thiên Lăng ôm trượt theo quán tính nhào vào người Diêu Viên đứng gần đó.

Diệp Hạ hết chịu nổi bọn họ rồi: “ Thôi đi, em là của em. Mọi người giải tán làm việc đi lát lại bị chị Y Đình phạt em không chịu trách nhiệm đâu nha ”.

Làm việc được một lúc thì Dương Dĩnh thông báo với mọi người họp kế hoạch.Vì còn là thành viên mới so với đám Bảo Bảo nên văn bản cuộc họp được Diệp Hạ ghi chép.

Khi buổi họp gần kết thúc Dương Dĩnh nói: “ Diệp Hạ, vì lúc trước cô đi vắng vài ngày nên giờ tôi nói qua cho cô biết. Những thành viên mới đến đã được tôi chia nhóm hợp tác với các thành viên cũ cả rồi, còn lại Duệ Trúc giờ cô đã về thì tôi để cô ấy hợp tác với cô. Dù cô ấy là người có nhiều kinh nghiệm nhưng vẫn chưa nắm rõ được cách làm việc ở tạp chí chúng ta nên mong cô giúp đỡ. Có ý kiến gì không? ”.

Diệp Hạ: “ Tôi không có ý kiến ”.

Sau đó Dương Dĩnh quay sang nói với Đỗ Duệ Trúc: “ Tôi để cô hợp tác với Diệp Hạ, mong hai người hợp tác vui vẻ ”.

Nói xong Dương Dĩnh nói với mọi người: “ Còn ai có ý kiến gì không? ”.

Thiên Lăng: “ Tôi muốn hỏi bao giờ thì Tổng biên tập mới sẽ tới đây. Đã gần bốn tháng kể từ ngày có quyết định rồi ”. Thiên Lăng đã lên tiếng nói ra suy nghĩ bấy lâu nay của mọi người nên bọn họ bàn tán xôn xao.

Diêu Viễn ngồi cạnh Diệp Hạ ghé sát vào nói với cô: “ Chị cũng tò mò không biết Tổng biên mới của chúng ta là người thế nào. Có nguồn tin thì nói đó là một bà cô già, người thì nói là một người trẻ tuổi tính tình kì quái, người thì nói đó là một đại mỹ nữ ”.

Diệp Hạ: “ Em thấy cái cuối đúng đấy ”. Ai tung ra cái tin đồn quái quỷ này vậy, cô mà biết đó là ai thì chết chắc.

Diêu Viễn: “ Chị thấy hai cái đầu còn tin được, chứ cái cuối thì không chắc ”.

“ Chị không thấy Phó tổng biên tập của chúng ta đó à ”.

Diêu Viễn nghĩ lại, gật đầu đồng ý: “ Cũng đúng ha ”.

Dương Dĩnh gõ bàn ba cái để mọi người trật tự rồi nói: “ Tổng biên mới ở lại để làm nốt công việc còn giở nên có lẽ qua năm mới sẽ tới đây ”.

Tất cả mọi người đều gật đầu, không còn bàn tán nữa, Dương Dĩnh nói tiếp: “ Được rồi, mọi người nhớ nộp bài đúng hạn. Cuộc họp đến đây kết thúc. Giải tán ”. 

Lúc kết thúc cuộc họp An Ninh, Diêu Viễn, Bảo Bảo, Thiên Lăng đi qua chỗ Diệp Hạ đều tặng lại cho cô một câu: “ Em tiêu đời rồi, xin chia buồn ”. Mọi người là bạn bè thế đấy hả???

Trở lại chỗ ngồi của mình Diệp Hạ bận rộn hoàn thành bài phỏng vấn cuối cùng hôm đi công tác Tam Á, rồi chuẩn bị tư liệu viết bài mới.

Đỗ Duệ Trúc đi tới chỗ Diệp Hạ đặt một cốc trà lên bàn cô: “ Chào em, chị tên là Đỗ Duệ Trúc, năm nay 26 tuổi, rất vui được làm quen và hợp tác với em ”.

Diệp Hạ đứng dậy cầm cốc trà giơ lên: “ Cảm ơn chị ”. Cô đặt cốc xuống nói tiếp: “ Em tên là Diệp Hạ, năm nay 23 tuổi, rất vui được biết và hợp tác với chị. Em cũng là thành viên mới của tạp chí chỉ là vào sớm hơn chị một chút, kinh nghiệm làm việc cũng không có gì nhiều mong chị chỉ giáo thêm. Hôm vừa rồi em đi công tác nên không thể tham gia buổi chào đón thành viên mới, thất lễ rồi ”.

Duệ Trúc cười, nụ cười của cô ấy rất đẹp: “ Quá lời rồi. Vậy công việc của chúng ta tuần này là gì? ”.

“ Em được giao phụ trách buổi chụp ảnh bìa tạp chí và phỏng vấn Lưu Thi Thi, hôm đấy chị có thể đi cùng em. Tài liệu em sẽ chuyển cho chị ”.

“ Chị biết rồi, em làm việc tiếp đi ”. Sau đó cô ấy quay trở lại vị trí của mình.

Cô cảm thấy Duệ Trúc là người cũng đâu có kiêu ngạo như mọi người nói, rất thân thiện đó chứ. Nhưng có lẽ không nên như vậy mà đã nhận xét một người, cần phải có thời gian tìm hiểu thì mới được, đây mới là phong cách làm việc của cô.

Diệp Hạ đi vào phòng của Dương Dĩnh. Tiểu Dĩnh đang nói chuyện điện thoại nên cô ngồi xuống đối diện với cô ấy để đợi.

Cúp máy, Dương Dĩnh hỏi:“ Cậu chạy về nhanh thế, sao không ở đấy chơi thêm vài ngày”.

Diệp Hạ làm ra vẻ hai mắt long lanh, khuôn mặt buồn bã: “ Nhớ cậu nên tớ phải về thôi ”.

“ Biết thừa cô rồi, không phải ngụy biện. Cô chạy về với người yêu thì có ”.

Diệp Hạ cười, đánh tay: “ Thông minh. Được rồi không đùa nữa, mấy hôm vừa rồi có chuyện gì không? ”.

“ Có. Tổng biên tập Harper’s Bazaar Singapore - Đỗ Chính Hiên gọi điện cho tớ nói là không liên lạc được với cậu nên nhờ tớ chiếu cố cho em gái anh ta một chút ”.

Diệp Hạ ngạc nhiên, cất cao giọng: “ Em gái anh ta? Ai? Đừng nói với tớ là Đỗ Duệ Trúc nhá ”. Cô nhớ trong danh sách những người mới có mỗi Duệ Trúc họ Đỗ thôi. Không phải trùng hợp vậy chứ.

Dương Dĩnh đáp: “ Cậu nói đúng đó ”.

“ Vậy nên cậu mới để cô ấy làm việc với tớ? ”.

“ Chỉ một phần thôi. Mọi người có vẻ không thích cô ấy lắm không ai chịu hợp tác cùng cả nên tớ mới giao cho cậu ”.

Diệp Hạ khóc không ra nước mắt, ủ rũ gật đầu. Đã là em gái của Đỗ Chính Hiên thì phải giúp thôi, cô rất thân với anh ta không giúp thì không được đâu.

“ Đỗ Chính Hiên cưng em gái như vậy sao không để cô ấy làm ở Bazaar Singapore. Anh ta là bạn thân với Trác Dật Phàm còn gì? ”.

Trác Dật Phàm và Đỗ Chính Hiên là bạn thân hai người họ quen nhau do học cùng lớp, ở cùng phòng kí túc tại Đại học Columbia, cô quen Đỗ Chính Hiên cũng là do hợp tác tham gia dự án của trường. Còn tại sao mà cô không gặp được Trác Dật Phàm từ lúc đi học thì đáp án chính là anh ta còn học Đại học Harvard nữa nên cơ hội gặp được anh là rất thấp. 

“ Thấy Dật Phàm có nói là em gái Đỗ Chính Hiên muốn quay về Trung Quốc làm việc để gặp lại bạn hồi bé ”.

Diệp Hả ảo não nói: “ Được rồi, biết vậy đã. Chắc chắn Đỗ Chính Hiên vẫn sẽ gọi điện tìm tớ cho mà xem ”.

“ Uh, mà bao giờ cậu định quay về vị trí của mình vậy. Lúc nãy làm tớ lo muốn chết ”.

“ Cậu đã nói với mọi người là qua năm mới rồi còn gì ”.

Dương Dĩnh ngập ngừng: “ Nếu vậy... cậu định nói với Vương Tuấn Khải thế nào? ”. 

Diệp Hạ thở dài: “ Nói thật thôi chứ làm sao bây giờ. Tớ cũng có định giấu anh ấy đâu, chỉ là... không biết anh ấy sẽ phản ứng sao thôi ”.

Dương Dĩnh gật đầu, an ủi bạn: “ Thôi được rồi, đừng nghĩ nhiều quá chắc không có vấn đề gì đâu. Mau đi làm việc đi không mọi người lại nghi ngờ bây giờ ”.

Diệp Hạ mang tâm trạng không tốt quay ra từ phòng của Dương Dĩnh làm mọi người tưởng cô bị cho một trận nên chạy tới an ủi. Lấy lại tinh thần cô mau chóng lên dây cót làm nốt bài phỏng vấn cho xong.