Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 77: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai - Đêm Mê Loạn (6)




Trước đó bởi vì nghĩ đến hai ngày nay Âu Y Tuyết bận đi làm nên chưa có đến thăm bọn nhỏ, Trần Nam liền tranh thủ lúc ở không để làm cho Âu Y Tuyết một phần hải sản nướng cho cô đem đi đưa những đứa bé kia.

Cảm nhận được sự quan tâm. Âu Y Tuyết cũng hớn hở đón nhận. Để lại bộ lễ phục màu trắng ở trong quán, Âu Y Tuyết nhanh chóng cầm mấy phần thức ăn tối ra khỏi chợ đêm. . .

. . . . . .

"Thiếu gia, còn tiếp tục đi theo không?" Chiếc xe Benz màu đen dừng lại cách Âu Y Tuyết khoảng chừng 200m.

Minh Vũ ngồi ở chỗ tài xế đạp thắng xe, quay đầu nhìn vào đôi mắt như ánh sao đêm.

Hai mắt buồn bã không nháy dù một giây nhìn chằm chằm hình ảnh trước mắt, đôi mày rậm của Mạc Dĩ Trạch không tự giác nhíu lại, môi mỏng khêu gợi mím thật chặt.

Bọn họ thấy trước mặt là một hẻm nhỏ, bóng dáng mảnh mai của Âu Y Tuyết biến mất ở trong đó. Bởi vì hẻm quá nhỏ xe không thể lái vào, cho nên Minh Vũ có chút lo lắng hỏi. .

Trong lúc Minh Vũ hỏi xong được gần một phút, Mạc Dĩ Trạch chỉ chăm chú lạnh lùng nhìn vào hình ảnh ở trước mặt mà không nói một lời. Nhưng anh không tự giác nắm hai tay thật chặc thể hiện lo lắng trong lòng anh giờ phút này.

Sau khi không lộ vẻ gì nhìn qua Minh Vũ, anh mở môi mỏng, nói: "Xuống xe, theo sau"

"Vâng" Tất nhiên, Minh Vũ đối với câu trả lời này cũng không tỏ ra quá mức khiếp sợ.

Hắn nhanh chóng cởi ra dây an toàn của chính mình, ngay sau đó liền mở cửa xuống xe.

Cửa xe đóng lại ‘rầm’ một tiếng, bên trong xe lại quay về yên tĩnh như trước. . .

. . . . . .

Sau khi đợi đến bóng dáng của Minh Vũ biến mất ở trong hẻm, lúc này Mạc Dĩ Trạch mới chậm rãi chuyển tầm mắt đến trên đùi không có chút cảm giác nào của mình.

Hai mắt giống như sao sáng giờ phút này bắn ra sự lạnh lẽo khiến cho tất cả sự vật trở thành khối băng, trên khuôn mặt tuấn dật không kềm chế được mang theo cảm giác lạnh lùng như băng như tuyết đủ để giết người không đền mạng, còn chưa đến gần đã làm cho người ta cảm thấy một cảm giác lạnh đến tận cùng.

Có một giây, trong đôi mắt anh lộ ra sự đau khổ tột cùng. . .

Giờ phút này, chưa bao giờ anh lại hận bản thân mình lại là một người què như thế. . . . .

Lúc này là tám giờ ba mươi tối.

Âu Y Tuyết nhẹ nhàng bước nhanh trên mặt đất, đi ngang qua từng ngôi nhà có những bóng đèn nhỏ vàng trên mái hiên, từ trong nhà truyền ra tiếng nói tiếng cười khiến cô cảm thấy thật ấm áp. Nghĩ đến lúc có thể nhìn thấy đám nhỏ đáng yêu kia ở trên cửa, cô không tự chủ, nhếch miệng lên thành một nụ cười nhạt.

Không biết rẽ vào bao nhiêu,vòng bao nhiêu đường, khi cô muốn đi ngang qua một cái hẻm không có người, đột nhiên đụng phải hai người đàn ông một mập một gầy đang đi tới.

"Oa, ở đâu ra người đẹp" Trong đó có một tên thân thể mập ù, khuôn mặt của hắn lóe sáng ngẩng đầu thấy Âu Y Tuyết, không nhịn được nói.

Khi nghe hắn nói một câu như vậy, một gã gầy khác đang cúi đầu hút thuốc bên cạnh hắn cũng ngẩng đầu, sau khi nhìn đến Âu Y Tuyết cũng không khỏi giật mình vì cô rất xinh đẹp.

"Một cô gái thật đẹp!" Từ trong lòng người đàn ông gầy phát ra ca ngợi, vẻ mặt gian xảo không tự chủ nhìn dáng người hoàn mỹ của Âu Y Tuyết, vừa nhìn vừa phát ra tiếng than thở: "Khuôn mặt đẹp như vậy, dáng người cũng tuyệt mỹ, còn đẹp hơn tiên nữ."

Nghe hắn khen như vậy, người đàn ông có khuôn mặt mập ú, đôi mắt còn nhỏ hơn hạt đậu bên cạnh cũng không cam chịu yếu thế vỗ tay, kêu lên: “Tuyệt! bố mày gặp qua người đẹp nhưng chưa có gặp qua đẹp như vậy đấy!" Nói xong liền muốn tiến lên chạm vào thân thể của Âu Y Tuyết.

Nhưng trước khi hắn còn chưa có đụng đến Âu Y Tuyết, thì Âu Y Tuyết liền nhanh nhẹn trốn ở bên tường.

"Chờ một chút" Đối với cái loại người này, Âu Y Tuyết có thể tránh là tránh. Đôi mắt như nước nhàn nhạt nhìn về hai người đàn ông này, cô liền tính đi đường vòng.

Lại nói, hai người đàn ông này giống như không có ý muốn bỏ qua cho cô, nhanh hơn cô một bước chặn ở lối đi duy nhất.

Âu Y Tuyết chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm, ánh sáng bị che kín, tầm mắt bị ngăn trở. Lúc ngẩng đầu lần nữa, thấy bộ dạng hai người đàn ông đang dùng một biểu tình đáng sợ nhìn Âu Y Tuyết.

"Cô em à, có muốn chơi với bọn anh một trò chơi không?" Người đàn ông gầy nheo mắt lại nhướng nhướng mày, trong miệng ngậm thuốc lá chỉ chỉ nhìn Âu Y Tuyết.

Mà người đàn ông mập bên cạnh giống như cũng hiểu ý của hắn, vì vậy làm ra một bộ dạng tuấn tú. Một tay chống vách tường, vẻ mặt gian xảo nói với Âu Y Tuyết đang có vẻ mặt lạnh lùng: "Các anh sẽ làm em sung sướng tới cực điểm!" Nói xong, lại phát ra tiếng cười kinh dị.

Hai người đàn ông này là côn đồ ở đây, cũng có thể nói là lưu manh. Vừa mới mua được mị dược mới nhất ở chỗ đồng bọn, đang tính đi tìm một vị tiểu thư thử thuốc để sung sướng, không ngờ đi được nửa đường lại đụng phải một người đẹp như tiên, cũng giúp cho bọn họ đỡ tốn sức đi tìm.

Ở trong lòng hai người đưa ra ý định, lại nhìn chăm chú vào phản ứng của Âu Y Tuyết.

Khuôn mặt tinh xảo của Âu Y Tuyết bởi vì lời nói của bọn họ mà lập tức trầm xuống, trong lòng bắt đầu cảnh giác, nhưng vẫn cố bình tĩnh nói: "Thật xin lỗi, các người tìm nhầm người, xin tránh ra."

Nghe vậy, người đàn ông mập và người đàn ông gầy nhìn nhau một lúc, ngay sau đó cùng nhau cười to lên.

"Tính tình cô em xem ra không tệ." Người đàn ông gầy vừa cười, vừa tiến lên nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Âu Y Tuyết.

Âu Y Tuyết chỉ cảm thấy trên tay bị nắm chặt, một bàn tay nắm lấy cánh tay cô, ngay sau đó lạnh lùng lên tiếng la mắng: "Ông muốn làm gì, mau buông tôi ra!" cũng đồng thời lấy tay còn lại cố gắng vặn bung tay của người đàn ông gầy. Nhưng không thể đẩy ra, người đàn ông gầy mặc dù gầy nhưng sức lực thật lớn, cho dù Âu Y Tuyết dùng sức toàn thân cũng không vặn bung ra được một ngón tay của hắn.

Người đàn ông gầy chẳng thèm ngó tới hành động của Âu Y Tuyết, tầm mắt bẩn thỉu nhìn da thịt trong bộ đồ thể thao của cô, nhìn thấy cô trắng nõn như tuyết, da dẻ sáng bóng, bụng dưới liền dâng lên một cỗ dục vọng mãnh liệt.

"A Lực, mày ở chỗ đó làm gì! Chẳng lẽ mày lại muốn ngồi hưởng kết quả? !" Người đàn ông gầy nhìn về phía người đàn ông mập đang đứng một bên, quát.

Đáng chết, người đẹp này làm trong lòng hắn khó chịu quá! Vừa nghĩ tới thân thể linh lung hấp dẫn của cô bên dưới bộ đồ thể thao, hắn liền có cảm giác kích thích muốn “làm”.

"Ừ." Nghe hắn gọi, người đàn ông mập liền vội vàng tiến lên. Một cái tay y hệt như chân heo thẳng tắp hướng đến Âu Y Tuyết, cũng không phải giữ một cái tay khác của cô, mà là thẳng hướng đến bộ ngực đầy đặn của cô.

Âu Y Tuyết trợn to cặp mắt, lúc này trong lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi. Cô hoảng hốt muốn đưa tay đánh vào cái tay đặt ở trên ngực cô, nhưng đã muộn. Bởi vì cái tay còn lại của người đàn ông mập đã đè tay của cô ở trên vách tường, còn cái tay kia đặt ở bộ ngực của cô .

"Tiểu Thái, dáng người của cô ta thật tuyệt!" Cảm nhận được sự ngọt ngào của cô, người đàn ông mập cười dâm đãng nhìn về phía Âu Y Tuyết nói: "Cô em đừng sợ, anh sẽ dùng hết sức yêu em ."

"Ngu ngốc!" Trừng mắt nhìn chằm chằm cái tay của người đàn ông mập đang bao trùm bộ ngực của Âu Y Tuyết, người đàn ông gầy không nhịn được mắng: "Tao kêu mày cho cô ta uống thuốc, mày sao lại ngu như vậy! Còn không nhanh lấy tay xuống!" Hắn còn chưa hưởng qua mùi vị của cô đấy.

"Thật là." Nghe vậy, người đàn ông mập ngàn lần không muốn thu tay về, tiếp theo từ trong túi áo của mình móc ra một cái bọc giấy màu trắng, đảo lại bọc giấy, trong nháy mắt mấy viên thuốc màu trắng rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

"Các người muốn làm gì! Mau buông tôi ra!" Cảm giác sợ hãi trong lòng lại tăng cao, Âu Y Tuyết trợn to cặp mắt sợ hãi của mình, trong mắt đã có chút ướt át.

Không thể tin được, cô lại bị hai người đàn ông này xâm phạm. . . Mà vừa nghĩ tới chuyện kế tiếp sẽ xảy ra, trong lòng liền run lên, ngay sau đó Âu Y Tuyết càng thêm dùng sức phản kháng.

Cô mãnh liệt giãy giụa khiến người đàn ông gầy bất ngờ không đề phòng, còn chưa phản ứng kịp cũng đã cảm thấy cánh tay nhỏ của cô thoát khỏi tay mình. Sau đó, một cái va chạm mạnh để cho hắn lảo đảo lui về phía sau té trên mặt đất.

Người đàn ông mập không hiểu nhìn đến người đàn ông gầy trên mặt đất, lại thấy trán của hắn đang chảy máu, mà nhìn lại Âu Y Tuyết, chỉ thấy trong tay Âu Y Tuyết giơ thật cao hộp thức ăn, dưới đáy hộp có một ít máu tươi.

Mà Âu Y Tuyết không có sững sờ một giây, hai mắt thoáng qua sợ hãi liền nhanh chóng ném xuống hộp thức ăn trong tay, ra sức chạy.

"A. . . Mày còn không đuổi theo! Con đàn bà đê tiện này." Người đàn ông gầy ngã trên mặt đất, che lại cái trán đang chảy máu của mình khẽ nguyền rủa một tiếng cũng đứng dậy đuổi theo: "Đồ đàn bà chết tiệt, đừng để cho tao bắt được mày, nếu không tao nhất định làm mày liên tục không ngừng!" Nói xong, nhanh chân đuổi theo Âu Y Tuyết.

Âu Y Tuyết không để ý đến mệt mỏi, liều mạng chạy về phía trước. Cho tới cuối cùng cô quên mất đây là đường nhỏ, chạy vào ngõ cụt. . .

Nhìn vách tường thật cao trước mặt, lòng Âu Y Tuyết như lửa đốt, liền chuẩn bị chạy đường khác.

Nhưng trong nháy mắt cô xoay người, người đàn ông béo và người đàn ông gầy đuổi theo ở phía sau đã đứng trước mặt cô.

Trong lòng sợ hãi không ngừng báo động, Âu Y Tuyết liên tiếp lui về phía sau, cho đến khi thân thể dựa trên vách tường lạnh lẽo, không có đường lui. . . . . .