Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 23: Gãy xương




Trước mọi chuyện ngốc nghếch này, giày cao gót luôn luôn là đạo cụ tuyệt nhất để trẹo chân, Đỗ Lôi Ty đã làm được một cách quang vinh!

Đối với sự việc vớ vẩn này, Liêm Tuấn bất lực thở dài, quỳ xuống: “Lên đây, anh cõng em!”

“Sao thế?” Liêm Tuấn quay lại hỏi.

Đỗ Lôi Ty tỏ vẻ e thẹn: “Ngại quá…”

Liêm Tuấn nhướn mày: “Sao? Muốn anh bế em?”

“….Thôi anh cứ cõng em vậy…” -_-| | |

Cứ ngỡ cõng thì sẽ khó mà nảy sinh gian tình hơn là bế, ngờ đâu cô lại lầm to!

Sếp tổng đại nhân lại thừa cơ hội sờ mông cô!

Đỗ Lôi Ty đỏ mặt: “Anh anh anh, tay dịch xuống tí nữa… Không phải! Đặt bên cạnh ấy… Á! Em sắp rơi xuống rồi…”

Cuối cùng Liêm Tuấn nổi cáu: “Em có thôi ngay không!”

Tiếng gầm ấy khiến Đỗ Lôi Ty sợ hãi im bặt, hai mắt nhìn anh vẻ ấm ức, ánh mắt ấy đang nói: Hu huh u, người ta là thương binh liệt sĩ mà anh cũng không dịu dàng tí…

Liêm Tuấn hoàn toàn bó tay.

“Xuống đi, lão Phương đến ngay thôi.” Anh đặt cô xuống.

Đỗ Lôi Ty “dạ” một tiếng, trèo xuống khỏi lưng sếp tổng, chân vừa chạm đất đã “úi da” một tiếng.

Tiếng kêu ấu khiến cơn giận của Liêm Tuấn tiêu tan sạch, anh vội đỡ lấy cô, có vẻ bất nhẫn: “Em ngồi đi đã, cởi giày ra.” Anh vừa nói, vừa đỡ cô ngồi xuống, đưa tay cởi giày cô.

Động tác bất ngờ ấy khiến Đỗ Lôi Ty được giải thoát khỏi tình trạng đầu óc “đứng máy”, mặt thoáng đỏ bừng.

Cô cô… chân cô lại đang ở trong tay sếp tổng, cũng giống như trên chiếc nhẫn bạch kim lại được nam một viên đá trứng chim câu, khiến trái trứng chim câu bé xíu của cô làm sao chịu đựng nổi?

Đỗ Lôi Ty vội vàng rụt chân lại, nhưng lập tức bị túm chặt ngay.

“Đừng động đậy!” Liêm Tuấn nhìn cô vẻ không vui, sau đó lại cúi đầu nhìn kỹ vết thương của cô.

Sếp tổng đại nhân đã nói thế rồi, Đỗ Lôi Ty chỉ còn nước cắt đứt ý nghĩ rụt chân về, ngơ ngẩn nhìn Liêm Tuấn nắm chặt chân trong tay, những ngón chân đỏ hồng hơi run run, lộ rõ vẻ nhấp nhổm bất an của chủ nhân chúng.

Chân cô bị nhốt trong đôi giày cao gót chật chội cả buổi tối, nên những ngón chân đã nổi những vết phồng rộp, chắc là bốc mùi lắm… Mất mặt quá! Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty chỉ thấy hơi nóng rát bỏng lan thẳng từ ngón chân lên tận đỉnh đầu, cả người như đang bốc lửa

Bỗng nhiên, Liêm Tuấn ngẩng lên, có vẻ không vui: “Sau này không được mang giày cao gót.”

Đại não của Đỗ Lôi Ty vẫn đang trong trạng thái đứng máy, cô “dạ” bừa một tiếng.

Thấy dáng vẻ cô thất thần như thế, Liêm Tuấn có vẻ bất lực. Cô bé này làm việc gì cũng thiếu suy nghĩ ấy, tự dưng lại bị trẹo chân, cũng chẳng hiểu hai mươi mấy năm nay sống sót kiểu gì nữa.

Tuy trong lòng nghĩ thế nhưng rốt cuộc vẫn không nhẫn tâm, anh cởi áo thể thao trên người, đắp lên đùi cô, “Sau này cũng đừng mặc váy ngắn thế này nữa.”

Đỗ Lôi Ty “ồ” một tiếng, bỗng cảm thấy kỳ quặc: Chiếc váy này của cô đã dài tới đầu gối mà còn ngắn sao? Thế váy mà bọn Thôi Vũ Chi mặc lúc nãy há chẳng phải là quần lót? Cô khẽ làu bàu: “Váy của em rõ ràng là dài nhất trong tất cả…”

Giọng nói rất nhỏ của Liêm Tuấn nhưng cô vẫn nghe thấy: “Chân của em cũng ngắn nhất trong tất cả.”

“….” Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật.

“Sao, anh nói sai à?”

“….”

Khoảnh khắc ấy, cô bỗng hiểu, thì ra lúc ở bên sếp tổng đại nhân ngoài phải có một mắt c khỏe mạnh ra, thì còn phải có một trái tim khỏe mạnh hơn, nếu không thì rất có khả năng sẽ tức đến nôn ra máu. T^T

* * *

Bị sếp tổng đả kích như vậy, Đỗ Lôi Ty tuy tức tối nhưng cơn đau ở chân cũng quên đi nhiều rồi, không lâu sau, lão Phương cũng lái xe đến đón.

Liêm Tuấn bế cô vào trong xe, dặn lão Phương: “Đến bệnh viện gần nhất!”

Lúc này, Đỗ Lôi Ty đã thấy mắt cá chân không đau nhiều nữa: “Đâu cần phiền phúc như thế chứ? Chẳng qua là trẹo chân thôi mà, nghỉ ngơi vài ngày là được…”

Cô chưa nói xong, Liêm Tuấn đã cắt ngang: “Sao em biết là trẹo chân, nếu là gãy xương thì sao?”

Đỗ Lôi Ty giật giật khóe môi: “Không… không nghiêm trọng thế chứ?”

Thực tế là, đúng là nghiêm trọng!

Khi bác sĩ khoa Xương cầm phim X-quang, chỉ lên một chỗ nứt, nói ngắn gọn: “Nứt xương, bó bột.”, thì Đỗ Lôi Ty ú ớ.

“Thực ra cháu chỉ trẹo chân một chút xíu thôi mà! Chỉ một chút xíu thế này thôi…” Cô định khuyên bác sĩ bỏ bước bó bột đi, ra sức dùng ngón tay trỏ ra hiệu.

Thế là bà bác sĩ cũng giơ ngón tay trỏ ra vẽ: “Thực ra cô chỉ t một đường nhỏ mà thôi, chỉ một chút xíu thế này thôi…”

“Bác sĩ, không phải cháu đang đùa với bác sĩ đâu!” Đỗ Lôi Ty khóc lóc, “Bác sĩ đừng bó bột cho cháu, phiền toái lắm. Cháu còn phải đi làm…” Bà có biết không đi một ngày thì bị trừ bao nhiêu tiền không?

“Tôi cũng không đùa với cô!” Bà bác sĩ tỏ ra nghiêm túc, “Cô không biết nếu nứt xương mà không nghỉ ngơi thì rất có khả năng sẽ bị thọt không?”

“Nhưng…”

Đỗ Lôi Ty còn định kháng cự thì sếp tổng đứng cạnh đã hạ lệnh: “Bó bột!”

Và thế là, Đỗ Lôi Ty mang đôi giày cao gót ra khỏi nhà, lại mang “giày thạch cao” một bên chân về nhà, tình huống đó khỏi phải nói là thê thảm đến mức nào!

Thế nhưng, chuyện thê thảm hơn vẫn còn.

Do phải bó bột nên Đỗ Lôi Ty bỗng thăng cấp thành người tàn tật, ngay cả tắm rửa cũng phải nhờ đến thím Ngô giúp đỡ.

Thế thì thôi, mà buồn bực nhất là, sếp tổng đại nhân tối nào cũng lấy cớ là không yên tâm cô, cứ bắt ép lôi cô về phòng anh ngủ. Không hiểu vì sao mà Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác vào rồi thì sẽ không bao giờ trở ra nữa.

Lần đầu chung phòng khi cách ly, Đỗ Lôi Ty căng thẳng vô cùng, sau khi bứt rứt trong phòng một lúc, cô quyết định trước khi sếp tổng tắm xong trở ra sẽ trùm chăn

Vừa nằm xuống thì tiếng nước róc rách trong phòng tắm ngưng bặt, sau đó đèn phòng bỗng sáng lên, một lúc sau, Đỗ Lôi Ty cảm thấy rõ ràng một bên giường hơi lún xuống.

Sau đó, đèn tắt.

Nhịp tim bất giác đập nhanh hơn vài nhịp, hơi thở cũng gấp gáp.

Phòng lặng phắt, cô dỏng tai lên nghe động tĩnh bên cạnh, sếp tổng dường như cũng không muốn làm gì, cứ ngủ một cách an phận, không lâu sau đã nghe thấy hơi thở đều đều vang lên.

“Phù…” Đỗ Lôi Ty thầm thở phào trong lòng, hổ thẹn vì nội tâm không trong sáng của mình, cũng may bây giờ cô cũng là người tàn tật, sếp tổng dù có ăn tạp mấy thì chắc cũng không hạ thủ cô đâu.

Nghĩ thế, cô yên tâm hẳn, nhúc nhích cơ thể gồng cứng vì căng thẳng.

Trong tích tắc đó, một cánh tay choàng quanh eo cô, sau đó hơi vận sức, kéo cả người cô vào một vòng tay ấm áp.

“Đừng vờ ngủ nữa.” Một giọng nói trầm trầm và hơi thở giễu cợt vang lên bên tai cô, hơi thở phả vào tai, ngứa ngứa.

Toàn thân như bị điện giật, cơ thể cô cứng đờ lại.

Giọng nói bên tai vang lên rồi im lặng, lát sau một cảm giác mềmềm ươn ướt từ thùy tai nhanh chóng truyền vào trung khu thần kinh.

Anh dám liếm cô!

Cơ thể bị anh ôm bỗng nóng bừng bừng: “Đừng…Á!” Chưa nói xong, một bàn tay to lớn đã luồn vào trong áo ngủ, ôm lấy nơi nhạy cảm nhất. Đỗ Lôi Ty giật mình kêu lên một tiếng, cảm nhận được những nụ hôn mềm mại dịu dàng ở cổ, hơi nóng từ bàn tay anh và cả ham muốn đang chực bộc phát ở một nơi nào đó, thần trí bắt đầu mụ mị, ánh mắt mơ màng, dòng sông trong tim đang sục sôi như sắp tràn bờ!

Thế nhưng, đúng vào lúc quyết định, cô đã kịp thời tỉnh lại: “Dừng… dừng lại!”

“Sao vậy?” Liêm Tuấn bất đắc dĩ ngừng lại, có vẻ không vui, “Bà con của em chưa đi à?”

“Không phải…” Đỗ Lôi Ty xấu hổ, “Chân em…”

“Anh sẽ nhẹ nhàng.” Anh nói xong lại tiếp tục hôn.

“Không được mà!” Đỗ Lôi Ty đẩy anh ra.

“Lại sao nữa?” Nghe giọng anh rõ ràng đã không còn kiên nhẫn.

Đỗ Lôi Ty tỏ ra đáng thương: “Bác sĩ nói, nếu bất cẩn đụng đến sẽ bị thọt đó.”

“Bác sĩ nói câu đó

“… Dù sao vẫn phải giữ gìn mà.”

“Bớt lắm lời!” Anh lại hôn tiếp.

“Đừng mà!”

“Lại gì nữa?”

“Bị thọt đó… sẽ bị thọt… bị thọt…” Cô sụt sịt.

“….”

Rồi chuyển dần thành câu hỏi tội nghiệp: “Anh nỡ lòng nào bắt nạt kẻ tàn tật?”

“…”

Sau một lúc im lặng, anh khẽ hừ một tiếng, cuối cùng vẫn buông cô ra, lẳng lặng xoay người đi, ngủ mất.

Buổi chiều mùa hè, sau một trận mưa, không khí thanh tân, gió hè mát mẻ, đúng là thời tiết tốt bất ngờ. Tiếc là Đỗ Lôi Ty lại nằm trong nhà tự kỷ.

Tại sao?

Vì nhàm chá

Kéo lê một chân bó bột, cả ngày ngồi lỳ trong nhà, cho dù chân lành lành thì người cũng sắp phát điên!

Vì thế, Đỗ Lôi Ty rất ức chế.

Một khi ức chế thì luôn muốn tìm ai đó trò chuyện, nhưng trùng hợp là thím Ngô lại đưa Lượng Lượng đi học thêm, lão Dư đến bệnh viện chăm sóc lão phu nhân, ngay cả Tiểu Phương rửa xe cũng đi xem mắt rồi, một ngôi nhà lớn như thế chỉ còn có mình cô, trống trải đến độ khó chịu.

Đỗ Lôi Ty lấy di động ra, lật tìm danh bạ.

Chu Dao Phi? Buổi sáng mới gọi điện cho cô nàng, còn gọi nữa sẽ bị mắng chết! Không được!

Giai Vô Song? Cô đã trốn việc bao nhiêu ngày rồi, tuy có sếp tổng đại nhân che chắn nhưng lỡ người ta hỏi đến thì phải trả lời thế nào? Thôi bỏ đi.

Mẹ cô? Chuyện gãy xương không thể cho mẹ cô biết, không bị mắng chết mới lạ! Kiên quyết không gọi!

….

Tìm danh bạ một vòng như thế, cuối cùng cô dừng lại ở một số - sếp tổng đại nhân.

Nhìn thấy bốn chữ đó, tâm trạng vốn ức chế của Đỗ Lôi Ty càng ức chế h

Chuyện là thế này, từ khi cô nứt xương phải ở nhà tĩnh dưỡng, rõ ràng ở nhà nhiều nhưng thời gian gặp sếp tổng lại cảm thấy ít hơn nhiều.

Bình thường sếp tổng lúc nào cũng năm, sáu giờ tan sở về nhà, sau đó mọi người cùng ăn cơm, ăn xong có lúc anh xem qua tài liệu, hoặc hai người cùng xem ti vi, đến khoảng mười một giờ tối thì vào phòng ngủ, cho đến bảy giờ sáng hôm sau dậy, cùng ăn sáng, sau đó đi làm, cuộc sống rất có quy luật.

Nhưng không biết vì sao mà gần đây hình như anh rất bận rộn.

Buổi tối phải tám, chín giờ mới về nhà, có vài ngày thậm chí cô đã ngủ rồi mà anh vẫn chưa về. Buổi sáng tỉnh dậy thì bên cạnh đã không còn ai, lúc xuống lầu chỉ còn lại phần điểm tâm của cô để ở trên bàn. Còn nữa, hai người ít gặp nhau, đề tài trò chuyện đương nhiên cũng ít đi, rất nhiều lúc ở cạnh sếp tổng, hai người gần như chẳng có gì để nói.

Những ngày tháng ấy liên tục kéo dài khoảng một tuần thì đầu óc vốn chậm chạp của Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng thấy lạ lùng. Tuy thân là sếp tổng, công việc bận rộn là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng không hiểu vì sao mà trong lòng cứ có cảm giác bị bỏ rơi…

Lúc định thần lại, di động vẫn ở trong tay, số điện thoại trên màn hình quá quen thuộc, ngón tay đặt trên phím gọi của Đỗ Lôi Ty run run, do dự không biết có nên bấm không.

Thôi! Cứ gọi một lần đi, thì hỏi… có ăn cơm chưa là được.

Một phút bốc đồng, cô bấm nút gọi.

Reo được mấy tiếng thì điện thoại có người nghe, Liêm Tuấn hạ giọng hỏi: “Alo?”

Vừa nghe giọng nói đó, những lời cô chuẩn bị hỏi bỗng quên sạch, cầm di động cứ ngẩn người ra.

“Sao vậy? Có chuyện gì?” Giọng anh hạ thấp, nghe có vẻ không mấy tình cảm.

“Không… không có gì… chỉ… chỉ…”

Cô lắp ba lắp bắp, chưa nói xong đã bị giọng nói nóng nảy bên kia cắt ngang: “Không có gì thì anh cúp đây.” Khựng lại rồi bổ sung: “Anh đang họp.”

“Á! Xin… xin lỗi anh…” Đỗ Lôi Ty nói xong, vội vàng cúp máy.

Cúp máy xong, cô ngẩn ra một lúc, mấy giây sau bỗng có cảm giác bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Sao cô lại ngốc nghếch gọi điện cho sếp tổng chứ? Kẻ ngốc cũng biết, giờ này anh ấy chắc chắn đang làm việc, chưa biết chừng đang phải làm rất nhiều rất nhiều việc… Còn cô lúc nãy tự dưng lại đi làm phiền anh, nếu là người khác chắc cũng không thấy vui nổi. Đỗ Lôi Ty ơi Đỗ Lôi Ty, mày đã hai mươi mấy tuổi đầu rồi, sao lại không biết điều thế chứ?

Cô thầm cười nhạo mình, ngại ngùng cười mấy tiếng nhưng trong lòng lại thấy buồn buồn"> Đỗ Lôi Ty lắc đầu, chỉ tại cái xương nứt chết tiệt này, hại cô ở nhà bắt đầu nghĩ lung tung, nghe nói cứ nghĩ linh tinh mãi sẽ dẫn đến hói đầu, thôi tìm phim để xem vậy!

Nghĩ thế, cô bắt đầu lục tìm trong kệ đĩa phim.

Phim đấu súng? Kích thích quá, đổi cái khác!

Phim kinh dị? Một mình ở nhà, tạo nghiệt à?

Phim tình cảm? Chua quá…

Và cứ thế cô tìm một lúc lâu, cuối cùng liếc thấy phim hài, mắt sáng lên! Lúc này đây không xem phim hài thì xem cái gì chứ?

Thế là Đỗ Lôi Ty nhét đĩa vào đầu đĩa với vẻ đầy kỳ vọng. Phim kể về một người đàn ông lớn tuổi đi xem mắt gặp phải đủ loại sự việc, có kẻ đồng tính, có bà thím lớn tuổi chưa chồng, thậm chí ngay cả nhân viên nghĩa trang… Một đám người kỳ quặc khiến nam chính vốn dĩ đầu đã hói càng không có sợi tóc nào.

Sung sướng xem một lúc, lại xuất hiện một đối tượng xem mắt, là một phụ nữ vừa chết chồng, cũng khá xinh đẹp, ban đầu hai người trò chuyện khá tâm đắc, về sau chủ đề lại dính đến vấn đề “người lớn”.

Cô gái tỏ vẻ nghiêm túc hỏi nam chính: “Anh thấy nền tảng của tình yêu chính là tình dục phải không?”

Nam chính sờ cái đầu nhẵn bóng của mình: “Không hoàn toàn là thế, nhưng nếu không có thì chắc chắn không thể gọi là tình yêu, nhiều nhất cũng chỉ gọi là giao tình.”

Xem đến đó, tư duy của Đỗ Lôi Ty bắt đầu phiêu dạt, giữa cô và sếp tổng rốt cuộc được xem là tình yêu hay giao tình đấy?

Vấn đề quá sâu xa, chưa nghĩ ra, thì đoạn đối thoại trong phim lại tiếp tục.

Cô gái biện bạch: “Không có thì sao? Không có cũng vẫn đầu bạc răng long được mà!” Nghĩ lại thấy bản thân nói có vẻ tuyệt đối quá, lại bổ sung: “Ý tôi là cũng không phải hoàn toàn không có, nhưng cũng đừng quá dày đặc.”

Nam chính: “Vậy cô cho rằng bao lâu thân mật một lần thì được xem là không dày đặc?”

Cô gái xem mắt đưa một ngón tay.

Nam chính tỏ vẻ đau khổ: “Một tháng một lần?”

“Một năm một lần!”

“…” Sau một hồi im lặng, nam chính quyết định, “Tôi không đồng ý, tôi hiểu vì sao chồng cô vì lý do gì mà không về nhà rồi, nếu hai ta kết hôn thì cô cũng không tìm được tôi đâu!”

Cuối cùng, âm nhạc thê lương vô hạn vang lên, cô gái xem mắt lúng túng: “Thật tiếc… Chuyện đó có ý nghĩa thế sao?”

Nam chính tỏ ra chứ…”

* * *

Tiếng nhạc khiến người ta suy nghĩ linh tinh, Đỗ Lôi Ty bỗng ngộ ra điều gì đó.

Cách lần đầu làm chuyện đó, hình như đã gần một tháng rồi nhỉ?

Sếp tổng gần đây… hình như có vẻ không thích về nhà lắm…

Nếu hỏi cô bây giờ sếp tổng ở đâu, đúng là cô không nói được…

Chẳng lẽ…

Đỗ Lôi Ty giật mình nuốt nước bọt, nhớ lại mấy lần trước không thành, lại nhớ đến chuyện mình viện đủ mọi lý do từ chối, chuyện đó không thành, sếp tổng đại nhân có vẻ rất không vui…

Tiêu rồi! Chuyện này chắc không liên quan đến chuyện đó thật chứ?

Sau khi có suy nghĩ ấy, Đỗ Lôi Ty bắt đầu thấy không yên.

Thực ra cô cũng không phải cố ý chối bỏ khi sếp tổng muốn, ai bảo họ hàng cô đến không đúng lúc? Hơn nữa bây giờ cô là người tàn tật, làm gì có chuyện tàn tật còn làm chuyện đó? Hu hu hu hu… không nghĩ được tiếp

Sự phiền muộn của cô đã được chứng thực sau khi sếp tổng về nhà buổi tối.

Tối đó Liêm Tuấn gần mười một giờ mới về nhà, lúc vào phòng thì đồng hồ đã qua mười hai giờ.

Đỗ Lôi Ty nằm trên giường không ngủ được, đến khi cảm thấy cửa phòng mở ra, đèn bật sáng một tí rồi lại tắt, sau đó là tiếng nước chảy trong phòng tắm.

Tiếng nước ngừng, Liêm Tuấn bước ra.

Anh rất khẽ khàng, hẳn nhiên là sợ quấy rối cô đang ngủ, Đỗ Lôi Ty do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn trở mình, giả vờ như bị đánh thức, mắt mơ màng hỏi: “Anh về rồi à?”

“Ừ.” Liêm Tuấn gật đầu, “Làm em thức dậy hả?”

Đỗ Lôi Ty hơi lúng túng, lắc đầu nhưng không biết phải nói gì.

Một lúc sau, Liêm Tuấn tắt đèn lên giường, cũng im lặng.

“À… hôm nay mệt lắm sao?” Đỗ Lôi Ty thăm dò.

“Ừ.” Bên cạnh vang lên giọng nói trầm thấp, một lúc sau, giọng nói ấy lại tiếp tục, “Hôm nay lúc em gọi điện, anh đang họp.

“Xin lỗi, em không cố ý làm phiền anh.”

“Không sao.”

“Em… sau này không thế nữa…”

“Ừ.”

“…Nếu anh mệt, em giúp anh đấm bóp nhé?” Đang thò vuốt ra thì chăn trước ngực bị kéo đi, “Em bị thương nên ngủ sớm đi.” Nói xong, anh quay đi một bên.

Từ đó, không còn tiếng động.

Đêm tĩnh lặng, và sự đối lập rõ rệt được hình thành là một đầu óc ngốc nghếch của ai đó, nghĩ rồi nghĩ, phiền ơi là phiền… Chuyện này đúng là càng lúc càng giống chuyện đó!