Có Chồng Là Thần Y

Chương 46: Có anh ở đây, Đông y sẽ không bị thua cuộc đầu




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lời nói của Sở Quốc Thiên khiến Trương Hùng đang ở bên kia điện thoại hoảng sợ. Nhưng ngay sau đó anh ta đã khôi phục lại và nở nụ cười trêи mặt:

“Anh Sở à, đừng mà. Tôi thật sự là tìm anh có việc gấp..."

“Chờ đã.”

Sở Quốc Thiên nhướng mày, chào hỏi Lâm Thanh Di rồi bước ra khỏi cổng, sau khi chắc chắn rằng xung quanh không có ai, anh lại lần nữa nói:

“Nói chuyện đi.”

“Anh Sở, là như thế này... Vì thế, Trương Hùng liền đem câu chuyện một năm một mười kể cho Sở Quốc Thiên.

Hóa ra, đoàn đại biểu bác sĩ nước ngoài vì muốn ngày mai cuộc khiêu chiến tiến triển thuận lợi, nên đã dùng những thủ đoạn hèn hạ để ngăn cản một số bác sĩ Đông y nổi tiếng ở Hoan Châu tham gia.

Trong số đó có có Triệu Thiên Hoằng và đám người Hoàng Văn Hữu mà Sở Quốc Thiên quen biết. Về phần nhà họ Lâm cũng không có ai bị ảnh hưởng. Hiển nhiên, đối phương cũng không đem con cháu nhà họ Lâm để vào mắt.

Hiện tại, một bác sĩ Đông y già nổi tiếng ở thành phố Hoan Châu vừa bị tai nạn xe hơi, bây giờ trong nhà đang gặp khó khăn, chắc chắn trong thời gian ngắn ông ta không thể cung cấp viện trợ nước ngoài cho Lâm thị.

Trương Hùng đau đầu nhất không phải là những thứ này, mà là dư luận che trời lấp đất ở trêи mạng. Hầu như đều là mắng đoàn đại biểu bác sĩ nước ngoài. Nhưng cũng có rất nhiều cư dân mạng tỏ ra không đồng tình với phía Đông y, điều này ảnh hưởng vô cùng xấu.

Sau khi nghe Trương Hùng báo cáo, Sở Quốc Thiên ánh mắt không khỏi ngưng lại, trầm giọng hỏi:

“Vậy anh muốn biểu đạt cái gì?”

“Anh Sở, tôi muốn hỏi anh có muốn đích thân trở về ngồi xuống chỉ huy không. Dù sao anh cũng là chỉ huy, có một số việc tôi không dám phụ trách nếu không có sự chấp thuận của anh. Huống chi, việc này còn liên quan đến đoàn đại biểu bác sĩ nước ngoài, nếu không xử lý dứt điểm, rất có thể sẽ làm cho quan hệ quốc tế thêm căng thẳng và xấu đi..."

Trương Hùng vẻ mặt chua xót. Nếu ở Tây Kỳ, anh ta đã không có khả năng bị nghẹn khuất đến như vậy. Nếu có kẻ địch không biết tốt xấu, anh ta có thể dùng sức chiến đấu của mình để tiêu diệt hết bọn họ. Làm sao lại giống như bây giờ, chỉ biết rụt cổ cụp đuôi mà thôi.

Cảm nhận được sự nghẹn uất trong giọng nói của Trương Hùng, Sở Quốc Thiên không khỏi buồn cười, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc: “Trương Hùng, tôi biết trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì. Nhưng mà tôi muốn nói cho anh một số điều. Không phải việc gì cũng có thể giải quyết bằng vũ lực. Nếu bọn họ đã lấy y thuật để kiêu ngạo, như vậy bản tôn sẽ dùng y thuật đánh bại bọn họ đến nỗi phải hoài nghi nhân sinh!”

Trương Hùng tinh thần chấn động: “Anh Sở, ý của anh là..."

“Đúng vậy, tôi sẽ đích thân tham gia khiêu chiến vào ngày mai.” Sở Quốc Thiên nhàn nhạt nói.

Trương Hùng trong lòng vui vẻ, vừa định nói chuyện thì lại nghe thấy giọng của Sở Quốc Thiên vang lên:

“Tôi để anh làm người phát ngôn vì tôi tin tưởng anh có năng lực này. Vậy mà anh lại để cho cho Đông y của chúng ta bị đoàn nước ngoài hãm hại. Anh có xứng với tôi, có xứng với nhân dân của ba khu vực không?”

“Thật xin lỗi, thuộc hạ thỉnh cầu trừng phạt!”

Trương Hùng nghe vậy trong lòng run lên, từ trêи cái đầu trọc bóng lưỡng chảy ra từng giọt mồ hôi.

Là một trong bốn vị chiến tướng, anh ta đương nhiên biết chí tôn sẽ không dễ dàng tức giận. Hiện tại chí tôn nói ra những lời này, hiển nhiên hành động của anh ta đã làm anh thất vọng rồi.

Trong văn phòng chỉ huy ba khu vực, Trương Hùng nghiêm mặt đứng trong tư thế quân sự. Nếu Sở Quốc Thiên không lên tiếng trước, anh ta thậm chí lông mi cũng không dám chớp.

Thật lâu sau, Sở Quốc Thiên thở dài một tiếng, nói:

“Không có lần sau nữa đâu.”

Nói xong anh liền cúp điện thoại.

Thời điểm Sở Quốc Thiên cúp điện thoại, Trương Hùng ra lệnh cho người tới khách sạn nơi đoàn đại biểu bác sĩ nước ngoài đang ở. Ai cũng không biết bên trong đã xảy ra cái gì. Nhưng từ đó trở về sau, đoàn đại biểu bác sĩ đã hoàn toàn yên ắng. Hơn nữa, bọn họ cũng bồi thường một khoản kếch xù cho

những bác sĩ Đông y bị thương. Sau khi tin tức bị người ta cố tình tung ra liền lập tức thu hút sự chú ý rộng rãi của xã hội. Các phương tiện truyền thông lớn cùng các diễn đàn đều sôi nổi tán dương ca ngợi.

“Đây là chuyện mà nước Viễn nên làm.

“Chỉ huy thật là dũng mãnh! Phải để cho bọn mọi rợ này biết thế nào là làm người.”

“Dám gây chuyện ở nước Viễn, không biết sống chết..."

Đối mặt với dư luận của xã hội, đoàn bác sĩ nước ngoài cũng không có trực tiếp đáp lại nhưng vào lúc chạng vạng, một quả bom bỗng nổ vang ở địa giới Hoan Châu.

“Đoàn bác sĩ nước ngoài tạm thời thay đổi chỉ huy, Kim Vương nước Lãng tiếp nhận chức vụ trưởng đoàn, sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn và những công việc khiêu chiến tiếp theo”

Ngay sau khi tin tức được lan truyền ra, tất cả các cư dân mạng đã ngay lập tức chửi mắng không tiếc lời.

Bọn họ đều nhận ra đoàn đại biểu bác sĩ nước ngoài đang dùng âm mưu. Mặc dù bề ngoài họ không kϊƈɦ động đến điểm mấu chốt của chỉ huy, nhưng lại thay đổi khi một vị đoàn trưởng mạnh hơn, chính là ra oai phủ đầu với đại diện Đông y Lâm thị ở Hoan Châu.

“Thật không biết xấu hổ. Những người nước ngoài này đang muốn ép chết chúng ta!”

“Còn có cách nào đâu! Người ta đã nói rõ ràng chính là muốn nhục nhã Đông y nước Viễn của chúng ta”

“Thật là phiền phức. Nếu không tìm được mấy vị bác sĩ giỏi thì không có cơ hội thắng chút nào.”

“Còn không phải sao? Bệnh viện Lâm Thị có mấy ký mới lạng chứ! Trong lòng mọi người đều biết rõ ràng, nếu ông lão Lâm không qua đời, có lẽ còn có cơ hội. Đáng tiếc ông lão Lâm đã không còn nữa, hiện tại Lâm thị, ha ha..

Trong khi tất cả các phương tiện truyền thông chính thống và các trang web đang thảo luận về vấn đề này, một ông lão lưng gù vừa qua tuổi sáu mươi bước ra khỏi Sở vệ sinh dịch tễ của thôn.

“Ông Trương. Ông đi đâu vậy?”

Một người dân vừa đi cày trở về, nhìn thấy ông lão lưng gù xách một cái vali, không khỏi tò mò hỏi một câu.

“Về thành phố một chuyến."

Ông lão lưng gù vừa cười haha vừa sải bước ra khỏi làng.

Người trong làng sửng sốt, đây là lần đầu tiên họ thấy ông lão lưng gù rồi khỏi ngôi làng. Nghe các trưởng bối trong làng nói qua. Từ sau khi ông Trương vào làng của bọn họ, hiếm khi có người bị bệnh chết. Có thể nói ông Trương chính là Bồ Tát sống ở làng của bọn họ.

Ngôi nhà tranh trêи sườn núi.

Một nhóm nam nữ mặc áo choàng vải thô kính cẩn đứng trước cửa. Một lúc lâu sau xuất hiện một bà lão mặt đầy nếp nhăn chống gậy bước ra mở cửa.

“Thật sự không có ai ở Hoan Châu sao?” Có Chồng Là Thần Y - Chương 46: Có anh ở đây, Đông y sẽ không bị thua cuộc đầu Có Chồng Là Thần Y - Chương 46: Có anh ở đây, Đông y sẽ không bị thua cuộc đầu