Cổ Đạo Kinh Phong

Chương 12: Đao quang sạ hiện






Khi Sở Phong đi tới sông Tiền Đường thì trăng đã lên đầu cành. Hắn còn chưa đi tới bờ sông, nhưng lại thấy được một thân ảnh yểu điệu đang ở bờ sông dựa vào lan can nhìn ra xa, chính là thanh bào nữ tử lần trước tại trên núi Cổ Đãng mở miệng chỉ điểm mình. Nàng vẫn được che mặt bằng lụa mỏng xanh, mà hai tỳ nữ một tả một hữu đứng ở bên cạnh.

Thanh bào nữ tử đứng nghiêng ở bờ sông, ánh trăng trong vắt chiếu vào bộ thanh y của nàng cùng với mái tóc đen tú lệ, hiện vẻ điềm tĩnh u nhã không gì sánh được. Sở Phong cũng không muốn phá hư cảnh vật tuyệt vời như thế này, vì vậy ẩn thân một chỗ, lẳng lặng thưởng thức.

Mặt sông vô cùng bình tĩnh, chỉ có cơn gió nhẹ nhàng êm dịu lướt qua, sông Tiền Đường dưới bóng đêm tĩnh lặng khác thường, thanh bào nữ tử kia hiển nhiên đang chìm đắm tại trong sự tĩnh lặng này.

Bỗng đâu đao quang chợt hiện, hai thân ảnh hắc y nhân đột nhiên xuất hiện, hai thanh lợi đao sáng loáng nhằm thẳng yết hầu thanh bào nữ tử. Lần này quá đột nhiên không hề có sự báo trước, Sở Phong muốn ra tay cứu giúp cũng không kịp.

Tuy nhiên hai tỳ nữ bên người thanh bào nữ tử lại thân mang võ công nên vẫn một mực ngưng thần đề phòng, vừa nghe tiếng vang lạ, lập tức đưa tay kéo tại bên hông, rút ra nhuyễn kiếm lao tới nghênh đón.

Nguyên lai bên hông hai tỳ nữ này đều là ngầm quấn quanh một thanh nhuyễn kiếm rất mỏng, tùy thời bảo hộ thanh bào nữ tử.

Một trận âm thanh "Keng keng" đao kiếm va chạm vang lên, còn kèm theo vài tiếng quát.

Sở Phong thấy rõ, hai sát thủ kia một thân trang phục võ sĩ Đông Doanh, cả người bọc hắc y chỉ lộ ra hai mắt, nhìn thân hình thập phần thanh tú, hình như còn là nữ. Lợi đao trong tay họ cũng là đao võ sĩ đặc biệt của võ sĩ Đông Doanh. Loại đao này vừa kiên cố lại vừa sắc bén, đồng thời sở hữu uy lực bổ chém cùng đâm thẳng, xứng đôi với loại đao như vậy tất không phải là kẻ bình thường.

Quả nhiên, hai Đông Doanh sát thủ kia đao pháp cao ngoài dự đoán, vả lại hung ác quỷ dị, từng nhát đao đều trí mạng, hơn nữa hai người phối hợp ăn ý, hai tỳ nữ rất nhanh bị vây vào hạ phong.

Thanh bào nữ tử hiển nhiên không rành một chút võ công nào, nhìn đao quang kiếm ảnh tại trước mắt giao nhau chớp động, từ lâu thất kinh lộ vẻ sợ hãi. Hai tỳ nữ kiếm pháp cũng coi như không tệ, tuy nhiên rốt cuộc vẫn không phải đối thủ, vả lại còn phải phân tâm bảo hộ thanh bào nữ tử nên nhất thời cực kỳ nguy hiểm. Bọn họ nghĩ che chở thanh bào nữ tử rút đi, nhưng phía sau đó là sông Tiền Đường, lui cũng không thể lui.

Đao quang đã vài lần đột nhập vào sự phòng hộ của kiếm ảnh, đã xẹt qua bên yết hầu thanh bào nữ tử. Sở Phong thấy tình thế nguy cấp, thân hình lóe lên, tại giữa đao quang kiếm ảnh đột phá xuyên vào, đưa tay ôm lấy eo của thanh bào nữ tử, thân hình tung lên, đầu ngón chân đạp tại trên lan can, mang theo thanh bào nữ tử lăng không nhảy ra xa mấy trượng.

Hai tên sát thủ lấy làm kinh hãi, quay người lại, đang muốn lao tới chặn lại Sở Phong, Sở Phong bỗng chốc giương tay lên, "Vù! Vù!" Hai quân cờ một đen một trắng chia ra tấn công vào hai người. Hai người bạt đao ngăn cản, "Keng!Keng!" hai tiếng, một quân cờ bị ngăn cản rơi xuống đất, một quân khác thì bị chắn bay xuống sông Tiền Đường. Sở Phong lại thừa dịp rảnh tay này lại kéo thanh bào nữ tử chạy ra xa mấy trượng. Hai sát thủ đang muốn truy đuổi nhưng hai tỳ nữ đã vung lên song kiếm gắt gao ngăn trở.

Sở Phong ôm thanh bào nữ tử liên tục phi nước đại, xoay trái lách phải. Thanh bào nữ tử chỉ cảm thấy tiếng gió vi vu tại hai bên tai, mái tóc dài tung bay, thoáng như cưỡi mây đạp gió, nàng vẫn chưa bao giờ thử qua cảm giác như vậy nên nhất thời vừa sợ hãi vừa kinh ngạc, bởi vì không biết người đang ôm mình là ai, sẽ mang bản thân đi đâu, sẽ làm gì mình ,nên không thể làm gì khác hơn là thấp thỏm bất an để tùy ý bị ôm chạy đi vội vã.

Sở Phong chạy cực nhanh, đã vòng quanh một vòng lớn, nhưng không ngờ lại chạy về bên sông Tiền Đường, trở lại chỗ vừa rồi thanh bào nữ tử đứng dựa vào lan can.

Hắn buông thanh bào nữ tử ra, thanh bào nữ tử nhận ra là Sở Phong, kinh ngạc nói:
- Là ngươi?

Sở Phong cười cười nói:
- Không ngờ sao?

Thanh bào nữ tử cuối cùng cũng yên lòng, rồi lại giật mình hỏi:
- Công tử sao lại mang ta tới chỗ này?

Sở Phong gãi gãi đầu, nói:
- Ta cũng không biết nên mang cô nương đến nơi nào, không thể làm gì khác hơn là lại nhớ tới nơi đây.

Thanh bào nữ tử ngạc nhiên nói:
- Vạn nhất hai tên sát thủ kia quay lại...

Sở Phong vội vàng nói:
- Không sợ, hai tên sát thủ kia nếu thấy ta đã cứu cô đi ở chỗ này thì sẽ không ngờ tới ta lại mang cô về nơi này. Nói thật, ta đối với nơi đây không quen thuộc lắm, chạy bậy bạ ngược lại càng dễ chạm phải bọn họ, huống hồ...

Sở Phong nhìn từng đợt sóng trong vắt trên mặt sông Tiền Đường, lại nói:
- Cho dù hai tên sát thủ kia có tìm đến nơi đây, ta cũng có biện pháp bảo hộ cô nương.

Thanh bào nữ tử không có lên tiếng.

Sở Phong xoay người nhìn phía sông Tiền Đường, nói:
- Cái gì tới sẽ tới, không cần lo lắng, Chúng ta sao không thưởng thức đêm trăng ở sông Tiền Đường một hồi?

Thanh bào nữ tử cũng xoay người, hai người sóng vai đứng ở bờ sông, dựa vào lan can mà nhìn. Mặt sông ánh nước trong vắt, gió mát lướt nhẹ qua, ánh trăng trong sáng cũng lẳng lặng nằm ở trong lòng sông, nhẹ nhàng bập bềnh.

Thanh bào nữ tử lo lắng nói:
- Không biết hai tỳ nữ của ta ra sao?

Sở Phong an ủi:
- Cô không cần lo lắng, mục đích của hai tên sát thủ kia chính là cô, cô đã thoát thân, bọn họ trái lại càng an toàn.

- Thật sao?
Thanh bào nữ tử một đôi mắt mỹ lệ động nhân nhìn Sở Phong.

- Ừh. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn
Sở Phong gật đầu và hết sức khẳng định. Kỳ thực trong lòng hắn cũng không có yên lòng, nhưng hắn phải làm cho nữ tử yếu nhược này vừa rồi bị chấn kinh được an tâm hơn.

Đạt được câu trả lời khẳng định của Sở Phong, thanh bào nữ tử quả nhiên chậm rãi bình tĩnh trở lại, nói:
- Vừa rồi thực sự là có được công tử tương cứu.

Sở Phong cười nói:
- Cũng là cơ duyên xảo hợp, nói đến ta còn chưa cảm tạ qua cô nương tại trên núi Cổ Đãng đã chỉ điểm mà!

- Chỉ là việc nhỏ há để nhắc đến, nhưng thật ra công tử tự mình thí quân, chủ động tiêu kiếp, thực sự là long trời lở đất, làm cho người xem hết sức thỏa mãn!

- Long trời lở đất?
Sở Phong không ngờ nàng sẽ dùng từ này tới khen mình.

- Đích xác là long trời lở đất, cổ kim mới thấy!

- Cô nương thực sự quá khích lệ. Nếu không có cô nương trước đó nhiều lần chỉ điểm, kích phát tinh thần của tại hạ, ta cũng sẽ không lớn mật mà tiêu kiếp! Ta cũng hiểu được có chút khó tin!
Sở Phong thật là có vài phần lâng lâng.

Thanh bào nữ tử không khỏi nhếch miệng, nhưng không có cười ra tiếng.

Sở Phong ngược lại than tiếc nói:
- Tuy nhiên ta tới cùng vẫn là thua.

- Vậy công tử có hối hận khi chủ động tiêu kiếp không?

- Không có!

- Nếu như không có một nước cờ đó của công tử, ván cờ đó cũng chỉ là tứ kiếp liên hoàn hiếm thấy mà thôi, nhưng một nước đi đó công tử, ván cờ biến thành thí quân phá kiếp diệu tuyệt thiên cổ!

Sở Phong nói:
- Ta dám phá kiếp, là bởi vì ta muốn thử nghiệm, muốn mạo hiểm, cô có phải là cảm thấy ta chỉ là gặp may, vô cùng lỗ mãng không?

- Không đâu, nếu như công tử không có sự đáp trả ở phía sau thì sẽ là lỗ mãng ngu dốt, nhưng nước cờ 'ám độ trần thương' lúc sau của công tử , làm thế thắng bại biến đổi lại biến, đủ thấy công tử dũng lược hơn người, cũng không ngu dốt!

- Nhưng từ xưa cuối cùng lấy thành bại luận anh hùng!

- Nhưng một nước cờ đó của công tử, cũng chỉ có anh hùng chân chính mới có khí khái như vậy!

Sở Phong cười ha ha, nói:
- Cô nương quá khích lệ ta, còn đem ta trở thành anh hùng nữa, ta cũng chưa làm qua cái việc kinh thiên động địa gì!

Thanh bào nữ tử cười nói:
- Anh hùng cũng không nhất định phải làm việc kinh thiên động địa.

- Tỷ như việc gì chứ?
Sở Phong hỏi.

- Tỷ như Tôn Thúc Ngao.
Thanh bào nữ tử đáp.

- Tôn Thúc Ngao?
Sở Phong gãi gãi đầu.

- Công tử nghe qua chuyện Tôn Thúc Ngao cùng rắn hai đầu chưa?
Thanh bào nữ tử hỏi.

- Nói đi nghe một chút.
Sở Phong dựng thẳng lên hai lỗ tai, bởi vì có chuyện xưa để nghe.