Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 16: Thật sự không giống cô




"Wey wey Wey" Trác Nhiên bắt được cánh tay Lục Tử Hiên chuẩn bị rót rượu, liếc qua mấy bình không trên bàn không biết có từ đâu.

"Này, Lục công tử, không nghĩ tới cậu uống toàn bộ rượu ở đây, thật không biết hôm nay là cậu mời tớ uống rượu, hay là mời tớ tới nơi này xem cậu uống rượu?" Giọng nói y như trẻ con, thật giống như bị bao nhiêu uất ức.

Lục Tử Hiên dùng ánh mắt giết người hung hăng nhìn chằm chằm Trác Nhiên, chỉ kém không có bẻ đầu của cậu ta xuống làm bóng đá, tiểu tử này luôn thích làm ngược lại anh, đang nghĩ không biết vì sao lúc đầu lại nhận cậu ta là anh em .

Trác Nhiên lạnh lùng đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, ngửa đầu tựa vào trên lưng sofa, từ từ khạc ra khói mù, phất tay đuổi mọi người trong phòng bao ra ngoài.

Nhỏ giọng nói ra:

"Là chủ ý của lão gia tử*?"
*Lão gia tử: ông nội (ed: để “lão gia tử” câu văn nghe xuôi tai hơn)
"Đúng, tớ cũng cảm thấy kỳ quái, cậu không phải là nói cô gái kia rất an phận sao? Tại sao ông cụ tình nguyện buông tha Đồng thị, lại muốn tớ cưới cô ta?" Vừa nói xong một ly rượu lại xuống bụng.

Trác Nhiên từ từ ngẩng đầu, nhưng có chút không tin bấm rơi thuốc lá trong tay: "Tớ nói Lục công tử của chúng ta sao lại kết hôn liền như vậy, thì ra thật sự là do lão gia tử ra lệnh." Lục Tử Hiên nghe sự trêu chọc ấy sao mà chói tai, mắt lạnh nhìn về phía cậu ta.

Ngó lơ, thuận tay rót một ly rượu, chất lỏng màu đỏ tươi chảy xuôi ở giữa, khóe miệng nhếch lên, một ly vào bụng: "Cho nên cậu mới đối xử với cô ấy như vậy, muốn cô ấy tự rời đi sao?"

Lục Tử Hiên không nói gì, nhưng khóe miệng anh thoáng cười lại chứng minh lời nói của Trác Nhiên, có lẽ anh hiểu được tại sao bọn họ là anh em, chỉ vì bọn họ hiểu rõ nhau.

Ngồi thẳng người: "Cậu thật sự tính toán làm như vậy, đây cũng không phải là phong cách của cậu, từ trước đến giờ đều là thương hương tiếc ngọc, cậu thật nhẫn tâm." Ngay cả cách làm của anh cũng có thể đoán, trong lòng không khỏi thở dài, tiểu thư Đồng gia đụng vào phải họng súng rồi, không biết là dạng phụ nữ gì, bị tiểu tử này làm hại chẳng phải đáng tiếc sao.

"Thế nào, đau lòng sao?" Lục Tử Hiên chế giễu nhìn bộ dạng người đàn ông trước mặt, còn chưa có gặp qua cô gái kia, thế nào lại bất bình thay cô.

Trác Nhiên khẽ lắc đầu: "Tớ không dám, nhìn bộ dạng này của cậu giống như muốn giết chết tớ, tớ còn muốn sống thêm vài năm nữa, hơn nữa, nếu tớ chết, những người đẹp này không phải sẽ khóc dìm sạch cả thành phố A này sao?" Một cái chân đặt ở trước sô pha trên khay trà, nhàn nhã lắc lư.

"Tớ khuyên cậu đừng gặp cô gái kia, thủ đoạn của cô ấy cũng không phải vừa, tất cả mọi người trong nhà tớ đều bệnh vực cô ấy, ngay cả anh trai tớ không thích phụ nữ mà cũng không ngoại lệ." Lúc Lục Tử Hiên nói câu này, không chú ý tới giọng điệu của anh rất là chua.
"Thật sao?" Trác Nhiên có chút hoài nghi liếc anh một cái, trong lòng không ngừng tính toán, lúc nào có cơ hội nhất định phải gặp xem thử, nghe được chua xót trong lời nói của anh, cười tà mị.

Tia nắng ban mai vừa lộ ra, chân trời ửng sáng, trong không khí có mùi vị của hoa lá và cỏ xanh.

Đồng Lôi cố hết sức đứng dậy, lắc đầu một cái, đi tới phòng tắm, trong kính là gương mặt tái nhợt, con mắt sưng vù, chứng tỏ rằng tối hôm qua trôi qua không chút dễ dàng.

Ban đầu có lẻ mình không nên thỏa hiệp, gả cho anh căn bản là một sai lầm.

Sương mù tràn ngập cả gương, thở dài, đưa tay xóa sạch lớp sương mù bấm nút xả nước, tỉ mỉ rửa mặt mình, vì che giấu khuôn mặt nhếch nhác, nên trang điểm nhàn nhạt.

Khi cô tới công ty, vừa tới cửa thì có mấy đồng nghiệp quăng ánh mắt hâm mộ về phía cô, làm hại cô không biết vì sao.

Hôm nay không khí sao lại kỳ quái như vậy, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì? Không phải là phát hiện ra thân phận của mình rồi chứ, ôi, được sống cuộc sống của người bình thường mấy ngày nữa đây?

"Lôi Lôi. . . . . . hôm nay cô thật xinh đẹp!" Nữ Giáp nịnh nọt khích lệ Đồng Lôi một câu.

"Cám ơn!"

"Lôi Lôi, mời cô ăn!" Đôi tay nữ Ất đưa đến một túi đồ ăn vặt.

"Không. . . . . . Tôi không ăn."

Trên mặt Đồng Lôi hiện ra một tia chua chát, có chút không quen chào hỏi, những người này không phải ở phòng thị trường sao, mặc dù cùng một công ty, nhưng lại không quen, mới vài bước ngắn ngủi mà trên tay đã chất đầy nhiều thứ.

"Ngày hôm qua thật là quá hạnh phúc ——" Phía trước, trong đám người, âm thanh của một nữ hoa si vang lên trước mặt cô, mặt Đồng Lôi lập tức tối lại, đã nói mà, hôm nay sao người của công ty đều quái quái, thì ra là cô ấy giở trò quỷ.

"Thật hâm mộ các cô!" Một đám nữ hoa si vẫn không quên phụ họa với tiểu Vi.

"Tiểu Vi." Đồng Lôi cắn răng nghiến lợi gọi tên của cô.

"Lôi Lôi, cô tới đây." Trong nháy mắt tiểu Vi thấy Đồng Lôi liền chạy tới, tâm tình của cô nhìn qua không tệ.

Nhìn thấy sắc mặt tối thui của Đồng Lôi thì chân mày của cô nhíu lại, không suy nghĩ nói: "Lôi Lôi, cậu không vui sao?"

Đồng Lôi cười nham hiểm, nhìn những thứ trong ngực mình chép miệng nói: "Những thứ này đều là kiệt tác của cậu đúng không, sáng sớm hôm nay nhận được nhiều quà tặng như vậy, tớ phải cám ơn cậu rồi!"

"Ừ. . . . . ." Tiểu Vi nhìn theo cô, quả thật không ít đồ ăn, đồ chơi, thực là không tồi: "Khách sao, khách sáo, đều là đồng nghiệp, cũng không cần cảm ơn, chỉ cần chia cho tớ một ít là được." Còn không sợ chết nhìn đống quà tặng rồi chọn mấy thứ khá tốt, nghiên cứu một chút.

Người này thật đúng là không nhìn sắc mặt người khác mà? Không thấy khuôn mặtĐồng Lôi càng lúc càng biến thành màu đen sao? Đang ở chỗ này say mê cuồng nhiệt, mọi người không khỏi lau mồ hôi vì cô.

"Hạ — Tiểu — Vi —" Lần đầu tiên rống to một tiếng, tiểu Vi tay móc móc lỗ tai, ngẩng đầu từ trong đống quà tặng, đến sát mặt Đông Lôi quan sát từ trên xuống dưới.

Nhìn một lúc khiến Đồng Lôi muốn buồn nôn, đưa tay ngăn cô đang ghé sát vào mặt: "Cậu làm gì thế?"

"Thật không giống cậu, cho tới bây giờ chưa từng nghe cậu nói chuyện lớn tiếng như vừa rồi, vẫn luôn cảm thấy trên người cậu có khí chất không giống với bề ngoài, thì ra cũng không có gì, nhất định là trước kia nhìn lầm rồi." Lấy tay của cô đang ngăn trên mặt mình ra, mắt to nháy liên tục, khuôn mặt ngạc nhiên, thật ra thì cô đâu có biết, người có khí chất tốt hơn nữa khi gặp phải cô gái ngu ngốc như cô, cũng sẽ hỏng mất.

"Mọi người ở đây làm gì vậy? Nơi này là phòng làm việc, không phải cái chợ?" Quản lý nhân sự thật đúng là có oai, nơi này vốn đang rất lộn xộn, tất cả mọi người đều trở về vị trí, tốc độ kia khiến Đồng Lôi nói không nên lời.

"Đồng tiểu thư, về sau xin chú ý một chút." Quản lý nhân sự mỉm cười lên tiếng chào hỏi, sau đó anh tuấn quay đi.