Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá (Ver.2)

Chương 45: Nốt nhạc thứ bốn mươi năm




Trong thời gian dài nó chơi đùa cùng những con thú cưng ở đây thì cuối cùng trên bàn cũng có đủ loại thức uống nó gọi lúc nãy, khi gọi nó không biết là nhiều như thế, ly nào ly nấy cũng cao lại béo, ây mà chừng này nếu uống hết thì coi như ăn trưa luôn rồi nhỉ, thôi kệ vậy, dù sao quất hết nhiêu đây cũng không khiến nó béo lên là bao nhiêu, cùng lắm thì ăn kiêng tí chắc được rồi, ờ chắc cũng được rồi.

- Nên uống loại nào trước đây ta? Capuccino, không, Mocha đi.

Lo loay hoay dời mấy ly kia sang chỗ khác nhường “đường” cho Mocha lên phía trên và mải mê thử vị của Mocha mà chủ nhân mấy bịch bánh kia không biết rằng mấychúng đang bị con cún bé xinh gặm nhấm, tất cả bánh trong bịch đều rải rác dưới chân nó. Sau một hồi thử hết ly này qua khác nó mới cảm thấy chân đang tê dần và nhúc nhích, hình như có tiếng gì đó..vỡ vụn khi nó giơ chân lên di chuyển sang chỗ khác rồi lại đặt chân xuống thì phải, mà tiếng gì nhỉ? Nó ngồi ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ đến chú cún con lúc nãy liền nhìn xuống tìm kiếm và cảnh tượng nó nhìn thấy ở dưới chân mình chính là một đống rác!!! Tất cả bánh của nó đều ra đi không bao giờ quay lại nữa, tất cả, là tất cả đó!! Mới lúc nãy cho cún ăn nguyên một chén thức ăn, bây giờ cũng chính chú cún đó gặm đống bánh này, nó không thể ngờ con cún này lại háu ăn như thế, bao nhiêu bánh nó mua đều bị xử lý qua, nhìn thấy mà đau lòng, chúng lại nằm dưới chân, nó lại còn giẫm bộp bộp mới lầy, ôi trời ạ, bánh của tui, đồ ăn của tui… Nó đưa hai tay ôm lấy chú cún vào lòng, chầm chậm vuốt lấy bộ lông suôn mềm của “nó”, cảm thán một câu.

- Coi như chưa thấy gì hết nhé, mày quả thật..ăn kinh nhỉ, mới lúc nãy đã cho mày ăn, bây giờ lại còn gặm đồ ăn của tao, đúng là không thể nhìn bề ngoài mà đoán bên trong, mà sao mày ăn nhiều thế lại không béo lên nhỉ? Ôi trời ạ.

Dương Hạo tiến vào trong chỗ của nó liền nhìn thấy một bãi rác, cái quái gì thế này, lúc nãy mới sạch sẽ, bây giờ thì một đống, ai dám xả rác ở nơi này thế hả, thật là bất lịch sự mà.

- Dương Hạo, chú cún này ăn nhiều thật đấy, nó ăn hết đống bánh của em rồi. – Nó vừa nói vừa cười, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm trên gương mặt của anh chàng đó, chỉ một chữ thôi : sốc!

- Em nói…nó ăn đấy hả? Bốn…bốn..bịch? Một mình nó? Giỡn vậy cũng có chút vui đấy. – Dương Hạo lắp bắp, dường như không tin điều nó nói

- Em nói thật mà, em đang uống thử mấy loại này thì bị tê chân, vô tình em đã phát hiện nhóc này đã ăn hết bốn bịch bánh em mua lúc nãy, bỏ chung một túi mà nó lại không gặm những thứ khác mà chỉ gặm bánh, thật là giỏi.

- Giỏi…em bảo nó giỏi? Người đầu tiên đấy. – Dương Hạo vẫn còn mơ màng vì đống rác nằm trên sàn

- Dạ?? – Nó thì ngơ ngác sau câu nói của anh, chẳng lẽ chú cún này bị la mắng rất nhiều rồi sao, vì tội nhỏ xíu này à?

Dương Hạo không ư hử gì, chỉ lăm lăm nhìn chú cún trên tay nó, thật ra thì trước đây cũng từng có chuyện này, thay vì ăn sạch hết tất cả chỉ chừa bao bì lại thì mấy lần đó chú cún chỉ đơn giản là xé phăng tất cả mỗi thứ một nơi, đồ khô còn đỡ chứ gặp như sốt dính dính thì chú cún còn giẫm giẫm rồi trèo lên khách hàng, lúc đó sốt dưới chân “nó” dính hết lên cả quần áo bọn họ, cho nên chuyện bị chửi là điều khó tránh khỏi, may mà lần này gặp nó, không bị nói nặng nhẹ gì cả, ngược lại còn rất mến con cún này, ôm ấp rồi hun hít đồ, mà rõ ràng lúc nãy “nó” đã ăn vậy mà lại xơi tái bốn bịch bánh nữa, chẳng lẽ bao tử “giãn” rồi sao???

- Dương Hạo này, em hỏi anh một chút nhé? – Nó e dè hỏi

Anh chỉ gật gật đầu, vẻ mặt vẫn còn một chút lơ tơ mơ về chuyện lúc nãy, bộ chuyện đó bất ngờ và sốc thế à? Haizz.

- Anh biết nơi nào, chỗ nào mình mua xe không? Xe mà có luôn nội thất các thứ ở bên trong luôn á?

- Nhà di động? Ý em là nhà di động đấy hả? Anh có quen biết một người buôn bán nhà di động, hay là nửa tiếng nữa anh tan làm rồi dẫn em gặp người đó, có khi thấy người quen như anh biết đâu giảm giá cho em thì sao. – Anh vui vẻ đáp

- Tốt quá, cảm ơn anh nhiều nha, em sẽ đợi.

- Vậy anh làm việc đây, gặp lại sau.

Sau khi tạm biệt Dương Hạo, nó lại tiếp tục công việc của mình chính là nếm thử hết cái đống nước uống này rồi chăm sóc cho chú cún con nữa, ây dô, bận rộn quá thể.

[...]

Sau một tiếng trôi qua, một tiếng nó ngồi chơi với mấy con thú cưng đó thì (lại) cuối cùng cả hai người cũng đang sải bước trên con đường đầy…người.

- Xin lỗi em nha, tại vì quán đông khách quá nên anh phải ở lại giúp họ. – Dương Hạo gãi đầu cười ngượng

- Không sao đâu, em không để bụng đâu mà, em làm phiền anh nên đợi một chút cũng không sao, với lại ngồi chơi với đám thú cưng đó cũng không quá chán, chúng rất dễ thương. Giá chi em có một con để nuôi thì hay. – Nó cười cười đáp

Nghe thấy câu nói đó của nó, anh liền quay đầu sang nhìn nó, có phải anh vừa nghe câu “Giá chi em có một con để nuôi” từ người kế bên anh hay không? Vậy hay quá, vấn đề đã được giải quyết rồi.

- Em nói..em muốn nuôi thú cưng?

- Vâng.

- Em thích chó mèo hay..?

- Loại nào cũng được nhưng nếu là mèo thì tốt hơn, bởi vì em..lười, ha ha.

Dương Hạo cười nham hiểm nhìn nó bằng ánh mắt gian tà, mèo, câu trả lời là mèo, hôm nay quả thật rất may mắn, có khi nào đây là thiên thần may mắn mà ông Trời gửi đến cho anh hay không.

- Khánh Ly, vừa hay ông chú của anh, à không, mèo của ông chú của anh mới vừa đẻ con, ổng nói muốn bán chừng vài ba con gì đó, nếu em thích thì anh sẽ bảo ổng để giá rẻ cho em. Nó là giống loài gì ấy nhỉ, cái gì đây nè, Bi Bi..Birman??

- Birman ạ? Em thích giống đó lắm, vậy phiền anh liên lạc với chú ấy giúp em nhé. – Nó cười tít mắt

- Cứ để cho anh.

Hôm nay quả thật là một ngày khá may mắn với họ, nó thì có thể tìm được chú mèo Birman cho riêng mình và Dương Hạo cũng có được tiền công từ việc dẫn khách đến mua mèo, cả hai lại được gặp nhau làm quen trong thời gian ngắn như thế, sau này chắc nhờ vả được chút ít, hây, ngày thứ một rưỡi đến đây có lẽ không quá xui xẻo như nó tưởng tượng, thật sự là nó rất được ông Trời ưu ái. Cả hai người cứ vừa đi vừa nói chuyện như thế cho đến khi đến điểm hẹn, nếu người qua đường nhìn thấy họ như thế còn tưởng là người yêu với nhau đấy, cười vui vẻ, hình như nó với Dương Hạo nói chuyện rất hợp nhau ha, giống một ai đó..

- Hey my friend. I’m here! (Hey bạn của tôi. Tôi ở đây!)

Từ đằng xa có một người con trai với vẻ bề ngoài chững chạc quắc quắc Dương Hạo, miệng thì nở một nụ cười tươi còn hơn bông, Dương Hạo thấy thế liền nắm tay nó chạy lại, quãng đường từ chỗ họ đến đó khi chạy bộ thì tầm..mười phút, ít mà.

- Long time no see, still fine? (Thời gian dài không thấy, vẫn còn tốt chứ?)

- I'm fine as buffalo, and you? (Tôi khỏe như trâu, còn anh?) – Dương Hạo cười to đáp

- I’m soooooo gooddd!!! Mobile home buyers is this girl you? (Người mua nhà di động là cô gái này phải không?)

- Hi~ my name Anna, i…

- It is my cousin in , it does not know English, sorry. (Nó là em họ của tôi ở Nhật Bản, nó không biết tiếng Anh, xin lỗi.)

Nó chưa nói hết câu đã bị Dương Hạo cắt ngang, chẳng lẽ đây là cách giảm giá mà anh đã nói với nó lúc nãy sao? Ít ra cũng nói với nó trước chứ, để nó có thể làm tốt hơn, có khi người bán còn tin sái cổ nữa là, thôi kệ, miễn được giảm giá là tốt rồi, giả ngơ không biết tiếng Anh thì quá dễ, bản thân nó dư sức diễn như thiệt. Dương Hạo sau khi thót ra câu nói đó liền cảm thấy có lỗi, lén liếc nhìn nó gửi thư nhãn xin lỗi, nhận được nụ cười của nó anh mới yên tâm làm tiếp công việc của mình.

- Now can see the car yet? (Bây giờ có thể nhìn thấy chiếc xe chưa?)

- Luckily for two people, follow me. (May mắn cho hai người, đi theo tôi.)

Người đó cười vui vẻ đáp rồi mở cửa lên xe hơi của mình, nó và Dương Hạo cũng mau chóng lên xe ngồi. Chỉ chừng sau mười phút đi xe thì họ đã đến được gara để xe an toàn, cả ba người đồng loạt mở cửa xe xuống dưới, tiến thẳng vào bên trong sau hành động bấm nút để cửa gara mở của ông chủ, nói thật, đây là cái gara lớn nhất mà nó từng vào, nơi này thật sự rất rộng lại còn dài ơi là dài, tuốt xuống dưới chừng bao nhiêu đó cũng chả biết nữa, nó mải mê đứng ngắm những chiếc xe ở phía trên mà không biết hai người con trai kia đã đi tít xuống dưới, nói ra thì không phải lỗi nó vì mất tập trung mà là do bọn họ không hỏi nó bất cứ thứ gì về việc chọn loại nào loại nào cả.

- Anna-san, 私は車を買うためにどのくらいのお金、到達したいですか?? (Anna, em muốn mua loại tầm bao nhiêu?) – Dương Hạo từ phía sau gara phóng như bay lại hỏi nó, nói bla bla gì đó ngay cả bản thân mình còn không hiểu, nhưng biết sao giờ, bạn anh vẫn còn đứng kế bên, không thể dùng tiếng Việt để nói chuyện

- Wha..a! 安く可能な限り, hihi. (Giá càng rẻ nhiều càng tốt)

Dương Hạo ngơ ngơ nhìn nó, rốt cuộc là nó đang nói gì? Anh đây không biết tiếng Nhật, mà nó hẳn là cũng không biết tiếng Nhật cho nên thành ra cả hai giao tiếp thế này cũng cảm thấy mệt mỏi, nhức óc.

- As cheaply as possible! (Càng rẻ càng tốt!)

Dương Hạo nhức đầu phang thẳng cho cậu bạn một câu, cậu bạn cũng hiểu ý anh liền cười cười vỗ vai rồi lôi cả hai đi xuống dưới, nơi dành cho những ngôi nhà di động tốt nhất có những giá rẻ nhất trong gara của mình.

- This is the cheapest, 10 USD, beautiful and run good! (Đây là giá rẻ nhất, 223 triệu, đẹp và chạy tốt!)

Nó chăm chăm nhìn chiếc xe mà ông chủ nói, chiếc xe này có màu hồng nhẹ và xanh lam nhẹ đan xen như cầu vồng thật sự rất đẹp, bên trong có một phòng khách, một phòng tắm và phòng bếp được bố trí rất gọn gàng, ông chủ nói nếu muốn ngủ thì phòng khác có thể biến chuyển làm phòng ngủ rất nhanh chóng, bởi vì chiếc xe này có một chức năng đặc biệt chính là chiếc bàn ngay phòng khách có thể hạ xuống nâng lên rất dễ dàng, ghế được xếp thành bốn lớp, chỉ cần hạ chiếc bàn xuống và trải hết nệm ghế ra là thành được một chiếc giường, nhưng trước khi hạ bàn xuống nên nhớ lấy cái mền bên dưới ra đã, nếu không thì chết cóng đấy, ha ha, nơi cuối cùng chính là buồng lái được bố trí ở trên cùng, nó hoàn toàn cách biệt với ngôi nhà phía dưới, với lại còn có đèn đóm và một cái tủ nhỏ chứa hơn hai mươi bộ quần áo và một ngăn nhỏ để làm cái gì đó, buổi sáng thì có ánh sáng thiên nhiên, tối đến chỉ cần bật đèn bên trong, quá sức tuyệt vời. Vòng đi tính lại cũng rất tiện lợi, giá cả thế này cũng không gọi là mắc đâu, theo nó xem ngày hôm qua thì có chiếc xe tận một tỉ, sốc chưa, cho nên nó sẽ quyết định cho em này về đội của mình.

- I buy!!! (Tôi mua)

Nó mắt sáng rỡ nói, nó thật sự rất thích chiếc xe này, không mua hẳn là sẽ phí, với lại tiền trong thẻ của nó nó chưa từng đụng đến, hầu hết sử dụng chỉ là tiền nó để dành từ lúc đi học thôi, đây là lần đầu tiên, không sao, dù sao Ba Mẹ nó cũng chả có quan tâm là nó xài hay không xài đâu. Dù gì thì mục tiêu hôm nay như thế đã xong rồi, nó đã hoàn thành hết, ngày mai nó sẽ phải đi xin việc làm và ngày kia thì nhập học, chỉ có thế.

- Khánh Ly, lúc nãy anh nói tào lao, em hiểu à? – Dương Hạo vừa đi vừa hỏi nó về vấn đề tiếng Nhật lúc nãy

- Em biết tiếng Nhật sơ sơ, câu lúc nãy anh nói là “Watashi wa kuruma o kau tame ni dono kurai no okane, tōtatsu shitaidesu ka?”, ý là “Tôi có bao nhiêu tiền để mua một chiếc xe, bạn có muốn tiếp cận?”. Lúc đầu em hơi ngơ ngác nhưng sau đó mới hiểu ý anh nói là thế nào nên em bảo giá càng rẻ nhiều càng tốt, không ngờ anh lại hiểu. – Nó phì cười nhắc lại chuyện lúc nãy

- Vậy sau này có gì em chỉ cho anh vài câu Nhật đi, quán anh có nhiều khách Nhật lắm.

- Okay, hi hi.