Cô Ơi! Lấy Bố Cháu Không?

Chương 12



mẹ, Mẹ Có chuyện gì vậy?

Bé Bông thức giấc cứ thấy mẹ mình thơ thẩn trên giường, con bé thấy lạ lẫm nên hỏi. Làm sao Lan có thể nói cho con bé nghe về chuyện đã xảy ra, đến chính bản thân cô còn chẳng dám đối mặt cơ mà.

Ấy vậy mà con người kia lại lạnh lùng đến mức coi như không hề có chuyện gì, anh ta thái độ dửng dưng như bình thường, chỉ có Lan là đỏ mặt không dám đối diện...

Có lẽ Xung quanh anh ta quá nhiều đàn bà nên chỉ chạm nhẹ vào cơ thể Lan thì có gì đâu khiến anh ta bận tâm. Lan lại quá ngốc nghếch Rồi.

- trưa nay tôi không về nhà, Tôi có hẹn ăn với đối tác bên ngoài. Cô cho con gái tôi ăn cơm rồi dạy học cho con bé.

- được, tôi biết rồi.

Dũng vừa ra khỏi nhà thì bé Bông nắm lấy tay Lan thì thầm.

- Bố đang giận mẹ đúng không? Chắc tại Mẹ đi lâu quá nên bố giận, Tối nay mẹ nấu đồ ăn thật ngon đi, bố rất thích đồ ăn do mẹ nấu...

- ( ngạc nhiên) sao con biết?

- con nghe bà vú nói như thế mà.

Có lẽ những gì con bé nói là sự thật nhưng nó lại thuộc vào quá khứ. Kể cả bây giờ người phụ nữ kia có quay về thì chắc gì anh ta đã đón nhận.

Con người lạnh lẽo như anh ta thì đâu biết gì đến những chuyện đã qua, nhất là những chuyện đã từng tổn thương anh ta như thế....

Sau khi bé Bông đi học thì Lan bắt đầu quay ra dọn dẹp phòng ốc, bà vú già rồi nên công việc cũng không được nhanh nhẹ như trước, mà sự gọn gàng sạch sẽ Chính là niềm vui của Lan, những thứ bừa bộn xung quanh khiến Lan không thể vui nổi....

Lan dọn hết tất cả các phòng thì bắt đầu dọn dẹp chính căn phòng của mình và Dũng. Khi cô dọn Đến gầm bàn thì thấy một chiếc hộp, chiếc hộp nhìn bên ngoài vô cùng cũ kỹ và bám bẩn. Lúc đầu Lan cũng chẳng biết trong đó là gì nhưng vẫn lau chùi cẩn thận. Chẳng biết sự tò mò bắt đầu từ đâu nhưng Lan lại có cảm giác muốn mở chiếc hộp đó ra, cô gần như khao khát Muốn biết bằng được thứ bên trong chiếc hộp cũ kĩ ấy...

Lan mở chiếc hộp ấy ra, bên trong là rất nhiều tấm ảnh cũng đã cũ. Người con gái trong bức ảnh ấy rất giống Lan, và rồi Lan đã biết người con gái trong tấm ảnh này chính là vợ của Dũng...

Cô gái này tuy giống Lan nhưng lại có nét mặt vô cùng Sắc Sảo, chứ không ngây ngô giống như Lan. Bên trong chiếc hộp này còn có rất nhiều đồ đạc liên quan đến kỷ niệm của hai người họ. Có rất nhiều bức thư, những tấm thiệp nhưng Lan không dám đọc, nếu lỡ để người đàn ông kia phát hiện anh ta chắc chắn sẽ không để Lan được yên..

Lan Để chiếc hộp lại chỗ cũ rồi quay đi dọn dẹp chỗ khác. Ở phòng làm việc Dũng nhìn qua máy tính thấy được tất cả hành động của Lan ở nhà. Lúc đầu khi thấy Lan có ý định mở chiếc hộp kia Dũng đã cảm thấy rất bực bội, Nhưng anh lại muốn để xem Lan là con người như thế nào nên không gọi điện nhắc nhở.

Cũng may là Lan đã không mở những bức thư và tấm thiệp kia ra, nếu không thì cho dù Lan có giống người phụ nữ kia đến mức như thế nào thì chắc chắn cũng vẫn bị Dũng đuổi ra khỏi nhà..

Việc Lan vừa làm Lan không hề biết là đã bị Dũng phát hiện. Cô không mở những thứ kia ra xem vì có biết ai cũng có Những Điều Muốn Giấu không cho người khác biết...

Lan dọn dẹp xong hết căn nhà thì trời cũng là buổi trưa, bà Vú đã đi chợ chuẩn bị đồ ăn cho bé Bông đi học về.

Lan không muốn thời gian tiếp tục trôi vì cô Không muốn đến buổi chiều, người đàn ông kia khiến cho tâm trạng của Lan tụt dốc không kịp phanh lại...

Ting Ting.

- Chiều nay con nhớ đến buổi hẹn nhé.

Đó là dòng tin nhắn mà bố Lan vừa gửi tới. Trời ơi, con gái bố đã đến nỗi nào đâu mà sao bố phải sốt sắng như thế? Lan rất muốn kêu gào nhưng lại không đủ can đảm, cô đã tìm cách từ chối ít nhất 20 lần Coi mắt rồi, lần này mà tiếp tục thì chắc bố đuổi cô ra khỏi nhà mất....

Bé Bông đi học về mang theo một bông hoa dại nhỏ, con bé nhẹ nhàng cài lên mái tóc của Lan rồi thủ thỉ.

- mẹ rất xinh đẹp.

- con gái cũng rất đáng yêu mà...

Con bé nhìn sâu vào đôi mắt Lan, nó có điều gì đó muốn nói nhưng lại thôi. Mãi lâu sau đó mới ngập ngừng.

- cho dù có chuyện gì xảy ra thì mẹ cũng đừng rời xa con nhé.

Lan không biết con bé đang nghĩ gì cũng chẳng thể nào đoán được, chỉ biết là sâu trong câu nói này có cái gì đó không ổn. Lẽ nào con bé đã nhận ra Lan không phải là mẹ nó...

Bé Bông thấy mẹ mình không nói gì thì con bé liền cười để trấn an.

- con nói lung tung vậy thôi mẹ đừng để ý. Hôm nay ở trường có chuyện không vui...

Con bé bước nhanh qua Lan để che đi giọt nước mắt sắp rơi xuống. Nó cảm nhận được bố không hề yêu thương người mà nó đang gọi là mẹ. Nó cảm nhận được gia đình này nếu có hạnh phúc thì cũng chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài chứ bố nó vẫn đi ra ngoài với muôn vàn người phụ nữ khác.

Chẳng biết Đây có phải là mẹ của nó thật hay không, nhưng bố là vì nó mới cho mẹ của nó vào nhà. Chứ bố không hề yêu thương gì. Con bé rất mong ước có một gia đình hạnh phúc giống như bao nhiêu nhà khác, chỉ tiếc là điều đó lại quá đỗi sa sỉ rồi....

Lan phụ giúp bà vú chuẩn bị bữa trưa là, vì làm quá nhiều món cho nên cô cũng tạm thời quên đi cái thái độ buổi trưa của bé Bông. Trẻ con mà, vui buồn thất thường, có lẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Lan đã cố gắng trấn an mình như thế...

Buổi chiều Lan tới chỗ hẹn, vẫn như lần trước người đàn ông này đã tới...

- Tôi tới rồi.

Anh ta đứng dậy đi về phía Lan, vô cùng lịch sự kéo ghế ra để cho Lan ngồi. Lan đi từ ngạc nhiên này cho tới ngạc nhiên khác khi người đàn ông này đặt lên bàn một bó hoa Hồng.

- tặng em.

- anh bị ma nhập à?

- ( cười) anh bị thần tình yêu nhập...

- vớ vẩn...

- anh chưa từng gặp lại người phụ nữ nào Lần thứ hai. Em chính là ngoại lệ.

- Tôi phải cảm thấy may mắn à? Sau cái lần gặp mặt đầu tiên vì thái độ và cách cư xử của anh khiến cho tôi chẳng muốn nhìn lại anh thêm một lần nào nữa. Ấy vậy mà phải gặp lại anh tới những hai lần sau đó.

- ( vẫn cười) duyên số đã sắp đặt tránh sao được em... À mà em uống nước gì?

- nước ép xoài..

Thành biết Lan vẫn còn giận về cái vụ cốc nước xoài lần trước, anh ta không nói gì nữa mà lặng lẽ gọi cô nhân viên.

- Em ơi đến đây anh nhờ một chút..

Cô nhân viên đi tới rồi hỏi Thành.

- em có thể giúp gì được anh ạ.

- em có thể giúp anh hỏi xem cô gái này muốn uống nước gì được không? Anh đã cố hỏi Nhưng vì cô ấy giận anh nên chưa trả lời...

Cô nhân viên quay qua nhìn Lan khiến cho Lan ngại chỉ muốn độn thổ. Người đàn ông này thực sự rất biết cách dồn người ta vào chân tường. Lan hắng giặng để bớt ngại rồi nói với cô nhân viên kia.

- chị lấy cho em ly nước cam ép được rồi ạ.

- Dạ vâng ( lấy tay che miệng cười)

Có lẽ cô nhân viên kia nghĩ là mình đăng vừa nhìn thấy một cặp đôi yêu đương giận dỗi nhau. Cô ấy đâu có biết là buổi coi mắt này là gượng ép...

- anh nói đi. Bây giờ anh muốn gì?

- chúng ta có thể từ từ tìm hiểu. Em không nên vội vã đến mức cố chấp như thế.

- Tôi chỉ có thể có một tiếng dành cho anh thôi. Công việc của tôi rất bận rộn.

- em nghỉ làm ở chỗ đó đi, Tôi có thể tìm cho em một công việc đỡ vất vả mà Lương tháng cũng tạm ổn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.