Cô Ơi! Lấy Bố Cháu Không?

Chương 8



Buổi tối hôm ấy, Lan cứ nghĩ đến chuyện bố ở nhà một mình thì bồn chồn lo lắng không yên. Dũng Nhận thấy điều đó nên nói với Lan.

- về chuyện bố cô không cần quá lo lắng. Tôi đã cho người sang ngủ cùng với bố cô mỗi tối rồi, người ấy sẽ giúp cô chăm sóc cho bố cô...

Lan không Nghĩ là Dũng lại chu toàn đến như thế, Mặc dù như vậy nhưng cô vẫn gọi điện về cho bố để hỏi tình hình. Bố vừa bắt máy đã lập tức khoe với cô.

- ông chủ của con Thực sự Khá Tâm lý, cậu trai trẻ này còn biết chơi cả cờ tướng nữa, rất hợp với bố...

Nghe bố nói như thế thì Lan cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

- không có con ở nhà có chuyện gì không bố, Ngày mai con sẽ ghé qua nhà với bố nhé.

- có gì đâu con, coi như bố đang tập làm quen với việc con sẽ đi lấy chồng thôi mà.

Đây có phải là bố của cô không vậy? Sao ông lại có thể vui vẻ khi cô không có nhà như thế được. Nghĩ thì có chút hơi tủi thân nhưng cô lại cảm thấy như vậy cũng tốt, cô sẽ yên tâm đi làm kiếm tiền mà không phải lo lắng gì cả.

- Dù sao thì cũng Cảm ơn anh vì đã cho người đến ngủ cùng bố tôi.

- không có gì( thản nhiên ăn cơm) điều đó cũng tốt cho tôi...

Lan Đến đây đương nhiên sẽ trở thành bà chủ, mọi thứ đều phải diễn giống như thật khi có bé bông ở nhà.

Lan với Dũng ngồi bên cạnh nhau, bé Bông nhìn một lát rồi cuối cùng không chịu được mà thắc mắc.

- sao bố không gắp đồ ăn cho mẹ? Bố còn không nhìn mẹ nữa?

Câu hỏi tưởng chừng quá đỗi đơn giản của bé Bông nhưng lại khiến cho cả Lan và dũng chột dạ. Dũng ngay lập tức gắp đồ ăn bỏ vào bát của Lan.

- em ăn đi, Anh xin lỗi vì quá vô tâm với em.

Lan cố gắng nặn ra một nụ cười hiền dịu Của Người Vợ.

- Em cảm ơn chồng...

Gọi Dũng là chồng là cái từ mà khiến cho Lan nổi da gà nhất từ trước đến giờ, Tuy vậy nhưng nụ cười của bé Bông chính là mục tiêu lớn lao mà cô phải hướng tới, Cho Dù có như thế nào thì cô cũng phải hoàn thành tốt nhiệm vụ để nhận được mức lương 20 triệu kia.

- Lát nữa học bài xong, Con muốn ngủ cùng bố mẹ có được không?

Ngủ cùng? Ngủ cùng là sao đây? Có nghĩa là cô và người đàn ông này phải ngủ chung một giường? Nghĩ đến chuyện đó thôi là hai má Lan lại ửng đỏ. Cô tự cảm thấy mình quá đỗi vô dụng, 27 tuổi đầu chưa từng một lần gần gũi đàn ông, bạn bè của cô thường nói cô là một người phụ nữ cổ hủ, không biết tận hưởng Thanh Xuân là như thế nào...

Cứ nghĩ đến chuyện phải cùng dũng ngủ chung một giường, Lan không thể nào không xấu hổ.

Có Lẽ chỉ có Lan mới có biểu hiện, còn khuôn mặt của Dũng vẫn lạnh lùng một cách vô cảm.

- Tối nay bố có chuyện ra ngoài sẽ về muộn, Hai mẹ con cứ ngủ trước...

Tối rồi mà anh ta còn đi đâu? Lan chỉ thắc mắc như thế thôi chứ cô cũng không hề có ý định hỏi, cuộc sống riêng tư của anh ta có phải tuyệt đối tôn trọng...

Chỉ có bé Bông là buồn thiu, Nhưng có lẽ con bé đã quen với việc Bố thường xuyên không về nhà nên cũng không thắc mắc gì cả.

- bố nhớ về sớm nhé.

- Bố biết rồi con gái( đưa tay xoa đầu bé Bông) con ở nhà ngủ ngoan nhé.

Sau bữa tối thì Lan phụ giúp bà giúp việc rửa bát, còn Dũng thì đi ra ngoài, bé bông thì ngồi vào bàn bắt đầu làm bài tập.

Lan vừa rửa bát xong thì nhận được tin nhắn từ bố.

- sáng mai lúc 8h tại cà phê c&d nhé! Cậu Thành sẽ đợi con ở đó, nhớ ăn mặc cho xinh xắn vào..

Bố không nhắc thì cô cũng đâu có quên, tự nhiên lại đi coi mắt, Thật khiến cho người ta phải khó chịu...

Lan bắt đầu dạy học cho bé Bông, cô muốn đứa trẻ dễ thương này không chỉ được sống trong tình yêu thương của một người mẹ, mà còn phải học hành thật giỏi để trở thành niềm tự hào của người đã bỏ ra một số tiền không ít trả lương cho cô...

Khi Lan đang bận bịu dạy dỗ bé bông thì Dũng đã có mặt tại quán bar hôm trước, cô gái kia đã đứng đó đợi từ lúc nào. Vừa nhìn thấy Dũng Cô ta đã đi tới chỗ anh rồi ôm lấy. Dũng gạt tay cô ta ra.

- cô làm cái gì vậy? Còn không mau tránh ra.

Thái Độ này của Dũng khiến cho cô ta rất ngạc nhiên. Hôm nay cô ta đã cố tình mặc một bộ đồ quyến rũ, chiếc đầm khoét sâu ở vòng ngực, Miễn Cưỡng che được hai nụ hoa. Chân váy xẻ tà đến gần nửa mông, hở trước hở sau gần như nhìn thấy hết, vậy Lý do gì mà Dũng lại thờ ơ với cô ta như thế?

Cô ta cảm thấy không cam tâm, cố gắng dùng bộ ngực của mình để áp sát vào người Dũng.

- anh không nhớ em sao?

- tôi trước giờ chưa từng qua lại với đàn bà quá lần thứ hai. Cô là gì mà nghĩ tôi phải nhớ.

- Em thực sự rất nhớ anh, muốn cùng anh, cảm giác được sờ vào cơ thể của anh khiến cho em chỉ nghĩ thôi cũng đủ rạo rực.

- đi với cô thì tôi được gì?

- em biết làm tình, em có thể khiến anh sung sướng.

- vậy sao( cười nhạt) Tôi cũng muốn biết cô làm tình giỏi đến mức nào.

Dũng cầm tay cô gái đó kéo ra phía sau quán bar, cô gái này không dạy cho một bài học thì chắc chắn sẽ còn bám lấy anh dài dài...

Ở trong ánh đèn khách sạn mờ ảo, cô gái kia bắt đầu cởi hết đồ ra, vẫn là cái thân thể quyến rũ trắng ngần ấy, nhưng lần này lại không khiến cho Dũng có chút hứng thú nào.

Cô ta định tới hôn Dũng thì bị Dũng cản lại.

- chẳng phải cô nói là có rất giỏi làm tình hay sao? Tôi đang đợi cô đấy...

- Anh nói như thế là có ý gì? Chúng ta không cùng nhau hay sao?

- Hôm nay tôi không có hứng, Tôi muốn biết cô Làm thế nào để cho tôi có hứng, Tôi sẽ đợi...

Cô ta kéo khóa quần của Dũng xuống, chậm chậm cởi quần anh ta ra, cơ thể anh ta vẫn không có một chút biểu hiện nào giống như đang kích thích, cái hành động này của Dũng khiến cho cô ta cảm thấy vô cùng chán nản.

Đứng trước một thân thể gợi cảm, đứng trước một người phụ nữ có cặp đào vừa tròn vừa lớn, lý nào lại không có chút động lòng???

Theo như cảm nhận của cô ta lần hôm trước thì Dũng chắc chắn không phải là một người đàn ông yếu sl, nhưng bây giờ cô ta lại đang cầm trong tay một cậu nhỏ mềm đến mức bất lực, có cố gắng như thế nào cũng chẳng thể nào cứng lên được...

- có chuyện gì xảy ra với nó vậy?

Câu hỏi đó khiến cho Dũng cố gắng nhịn cười, trên bảo thì dưới phải nghe thôi.

Mất cả Mấy chục phút cố gắng nhưng cô ta cũng chẳng làm gì được, cuối cùng cũng phải mặc quần áo vào và để cho Dũng đi về, Mặc dù trong lòng là sự tức giận, là sự tiếc nuối....

Dũng trở về nhà với tâm trạng khá thoải mái, anh luôn biết cách kiềm chế bản thân trước những mối quan hệ mà anh không muốn, Cho dù họ có quyến rũ sexy đến mức nào thì cũng chẳng thể khiến cho anh phá bỏ đi cái rào cản của bản thân mình...

Dũng đi ngang qua phòng con gái thì đang nghe thấy tiếng Lan đọc truyện, anh mở cánh cửa ra thì anh thấy Lan vừa đọc truyện cho bé Bông nghe vừa Xoa đầu con bé. Cái hình ảnh này khiến cho trái tim của Dũng đau đớn, anh cảm thấy tội nghiệp cho đứa con gái bé nhỏ của mình, cảm thấy căm hận người phụ nữ đã vì những đồng tiền bẩn thỉu kia mà bỏ rơi con bé...

Lan ngước lên thì nhìn thấy Dũng.

- Anh về rồi sao???

- con gái tôi đã ngủ chưa?

- con bé ngủ rồi.

- vậy cô cũng ngủ đi...

Dũng trở về phòng, Còn Lan thì ngủ lại phòng bé Bông. Đêm hôm ấy chẳng hiểu lý do vì sao cô không ngủ được, Có lẽ do lạ nhà, do lo lắng cho bố và lo lắng cho buổi coi mắt ngày mai nữa.....

Sáng sớm Lan dậy chuẩn bị bữa ăn cho bé Bông, Cô muốn tự tay mình làm tất cả mọi thứ, chẳng hiểu từ lúc nào cô lại có suy nghĩ Bé Bông chính là con gái của cô.

Bé Bông sau khi ăn sáng thì chuẩn bị đến trường, Dũng cũng chuẩn bị đến công ty còn Lam thì chuẩn bị cho buổi coi mắt...

Cô đi từ trên phòng xuống trước ánh mắt kinh ngạc của Dũng, hôm nay Lan vô cùng xinh đẹp. Cô mặc Trên người một chiếc váy bó sát, số đo 3 vòng vô cùng chuẩn khiến cho Lan càng thêm phần quyến rũ..

- có cần phải ăn mặc đến mức như thế không? Cô nhất định muốn quyến rũ bằng được người đàn ông đó à?

Lan nghe câu nói đấy thì chẳng cảm nhận được chút quan tâm nào, trái lại cô còn cảm thấy Dũng đang mỉa mai mình.

- tôi đương nhiên là sẽ quyến rũ lấy người đàn ông ấy rồi. Nhà mặt phố bố làm công an cơ mà, sao có thể bỏ qua được...

- ít nhất thì cô cũng phải kiếm một người tốt hơn như thế chứ, nhà mặt phố bố làm công an thì có gì hay ho??

- đó là chuyện của tôi, anh quan tâm nhiều thế để làm gì?

Lan nói xong câu đó thì bỏ ra ngoài, cô phải đến đó trước 8h Nếu không bố cô sẽ lại mắng cô mất...

Lan Đi trên đường thì nhận được tin nhắn từ cô Hoa.

" Cậu Thành ngồi ở bàn số 3 sát cửa sổ, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng và vô cùng đẹp trai"

Lan Nhìn cái dòng tin nhắn ấy bỗng bật cười, buổi coi mắt hôm nay có vẻ khá thú vị...

Lan đi đến quán cà phê ấy thì đúng như những gì mà cô Hoa nói, người đàn ông ấy đã ngồi sẵn đợi cô.

- chào anh.. anh có phải là anh Thành không ạ.

- đúng rồi, tôi tên Thành, còn cô là Lan đúng không?.

- à vâng...

Lan cố gắng cười thật dịu dàng rồi ngồi xuống, cô âm thầm quan sát người đàn ông trước mặt, quả nhiên nam nhân này rất điển trai, xem ra thân hình cũng vô cùng rắn chắc.

Cô tuy không muốn cuộc gặp mặt này, nhưng đã đến rồi thì cũng không thể quá bất lịch sự.

Lan còn chưa kịp mở lời thì người đàn ông này đã lên tiếng.

- chúng ta vào thẳng vấn đề luôn nhé, lát nữa tôi phải đi coi mắt ba người nữa, cô với tôi nên nói nhanh gọn một chút.

- à, thì ra là vậy ( lúc này thì vẻ mặt đã trở nên vô cùng khó coi)

- tên tôi thì cô cũng biết rồi, tôi mới đi du học về, trước thì tôi làm marketing cho một công ty nước ngoài. Bây giờ đi học về thì sẽ nhanh chóng thăng tiến lên giám đốc thôi. Còn cô, cô hiện tại đang làm gì?

- tôi...à tôi đang làm gia sư.

- gia sư à, công việc có vẻ hơi thấp kém. Nhưng mà không sao, sau này tôi có khả năng nuôi cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.