Cố Phu Nhân Em Trốn Không Thoát

Chương 13: Ăn Tối Tại Cố Gia




Đến nghĩa trang, cô và bà bước vào trong trước, anh đi sau cầm nhan và hoa quả

" Mẹ, con và dì đến thăm người đây "

" Hoa Hoa mình đến thăm cậu "

Anh thắp nấy nhan đưa cho cô và mẹ mình. Cả ba cùng thắp cho bà mỗi người nấy nhan

" Hoa Hoa, đây là con trai mình, Duật Hành "

" Chào bác gái! "

Nghe mẹ mình giới thiệu, Cố Duật Hành lịch sự bước tới chào bà. Cô đưa mắt khẽ liếc trộm nhìn anh thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt của anh, cô giật mình vội xoay đầu qua chỗ khác tránh ánh mắt anh đang nhìn mình. Đôi môi nhếch lên một chút hiện lên ý cười...

Viếng thăm bà xong. Bà Hạ Lan Du cất tiếng

" Tĩnh Tĩnh, con có rảnh không? Có thể qua nhà ta, ta và con nói chuyện xả giao với nhau? "

Nghe bà mở miệng mời mình sang nhà chơi, cô có chút ái ngại sau đó nhìn sang anh. Thấy anh đang nhìn mình

Nếu như qua nhà dì ấy đồng nghĩa sẽ chạm mặt tên đàn ông này, không được cô không muốn như thế. Anh ta vừa nãy mới cưỡng hôn mình trên xe. Sợ rằng tới nhà chơi cùng với dì ấy. Lơ là một chút ai biết tên biến thái này sẽ muốn giở trò gì? Cô cười gượng vội trả lời

" Không được đâu ạ! Con chợt nhớ ra có chút việc bận ở công ty cần con về giải quyết vì thế không thể đi được đâu ạ "

" Vậy sao? Như vậy thật tiếc "

" Lâm tiểu thư hiện tại là cuối tuần. Lẽ nào cấp trên của cô lại bắt cô làm việc vào cuối tuần không để cô nghỉ ngơi ư? "

Chợt Cố Duật Hành cất giọng nói làm cô giật mình nhìn sang, nghe anh nói thế cô mím môi không biết nói gì

" Công việc cứ để ngày mai giải quyết "

" Nhưng..."

" Mọi vấn đề tôi sẽ đứng ra giải quyết giúp em. Chẳng lẽ một bữa cơm thôi mà em cũng không chấp nhận? "

" Tôi...không có ý đó! "

Cô nói nhỏ. Bà mỉm cười nói

" Vậy thì tốt, Tĩnh Tĩnh hãy sang nhà dùng cơm tối với chúng ta. Lần trước ta đã mời con đến ăn tối cùng. Hôm nay cuối tuần rất thích hợp "

"...vâng ạ! "

Cô cười gượng gạo bất đắc dĩ gật đầu đồng ý, sau khi bà đi khỏi cũng không quên trừng anh một cái rõ tức giận: Cố Duật Hành anh được lắm!

Thấy vẻ mặt lúc này chịu thua của cô mà bất đắc dĩ đồng ý với bà, Cố Duật Hành cười đắc ý trong lòng. Anh chính là cấp trên của cô. Lẽ nào vào nhịp cuối tuần này mà Cố thị lại bắt nhân viên làm việc ư? Dù cho có muốn viện ra một cái cớ gì để tránh mặt anh thì cũng không được

Em muốn tránh tôi? Vậy từ nay tôi đành ra tay trước giữ em bên cạnh mình mới được. Lâm Tĩnh, chúng ta sẽ gặp nhau dài dài. Em muốn trốn cũng không được

...

Tối đó tại Cố gia cô đang ngồi bên ngoài nói chuyện hăng say cùng với bà. Cả hai rất hợp nhau, nói chuyện một hồi vẫn không biết thời gian đã trôi qua sắp tới giờ cơm

Quản gia đi ra ngoài gọi cả hai vào ăn cơm tối, đúng lúc anh cũng từ trên lầu đi xuống

Cô đưa mắt nhìn anh bước xuống nhà. Phong thái cùng dáng vẻ ấy chẳng khác là bao. Mặc dù ở nhà nhưng Cố Duật Hành vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng ấy. Vì trời có vẻ trở lạnh nên anh đã mặc áo tay dài và quần dài

" Hành nhi xong việc rồi à? "

Bỗng dưng Cố Duật Hành đưa mắt liếc nhìn sang cô, miệng thì nói với bà

" Dạ phải! "

Thấy ánh mắt của anh đang nhìn mình cô vội chạy vào bếp. Dáng vẻ cô trông có chút tức cười, đôi môi của anh khóe môi cười. Cả ba có mặt đông đủ ngồi vào bàn ăn

" Sắp tới đây mẹ có lẽ sẽ chuyển sang Mỹ ở một thời gian! "

" Sao thế dì? "

Nghe bà nói thế cô dừng đũa lại, nhìn bà thắc mắc nói. Cố Duật Hành trong lúc này ngồi ăn thản nhiên như thấy chuyện này có vẻ bình thường. Anh vốn biết bà muốn làm gì

" Ta cũng đã già rồi. Cũng muốn đi nghỉ lão bên đó. Tĩnh Tĩnh, làm phiền con có thể để ý chăm sóc con trai ta có được không? "

Cô có chút lo ngại, im lặng không nói gì sau câu nói này của bà. Bà là muốn cô và anh đến với nhau?

" Không cần đâu. Con có thể tự mình chăm sóc cho bản thân "

Thằng nhóc này. Ta là đang giúp con, để con bé bên cạnh chăm sóc có phải tốt hơn?

Cố Duật Hành điềm đạm ngồi ăn cơm. Trong bữa cơm, anh vốn không thích nói chuyện. Nhất là những việc không đâu, không quan trọng

Tối đó sau khi ăn cơm xong. Vì trời đã tốt nên bà bảo cô đêm nay ở lại nghỉ ngơi. Muốn từ chối cũng không được cô đành miễn cưỡng ở lại vậy. Dù dì cô cũng đã mệt

Bà ra lệnh cho người chuẩn bị phòng. Quần áo và nước nóng cho cô tắm, trong lúc đó. Bà đang ở thư phòng nói chuyện cùng anh

" Mẫu thân người không cần làm vậy. Con tự sẽ có cách giải quyết "

" Giải quyết gì chứ. Ta đã muốn giúp con như vậy mà con lại không chịu? "

" Mẹ vốn không cần làm vậy đâu! "

" Ta mà không nhanh chóng giúp con và con bé bên nhau thì e rằng sớm muộn con bé cũng bị người khác cướp mất. Đến lúc đó đừng có mà hối hận! "

" Sẽ không đâu! "

Anh nhếch môi tỏ ý cười. Không nhanh tay cô sẽ bị người đàn ông khác cướp mất? Không thể bởi vì cô vốn đã là của một mình Cố Duật Hành này từ lâu. Không sớm cũng muộn cô cũng là Cố phu nhân của mình. Vậy thì lo gì? Cứ từ từ, không cần gấp

" Hành nhi, ta thật không biết trong đầu con nghĩ gì nữa "

Bà thở dài lắc đầu rồi đứng dậy đi vè phòng của mình

Đêm đó cô ngủ không được. Ra ngoài định lấy cốc nước uống thì bắt gặp anh

" Chưa ngủ? "

Anh từ thư phòng bước ra. Cũng tính rằng xuống dưới nhà pha một tách cà phê để uống trong khi làm việc. Nghe anh hỏi cô cũng khẽ gật đầu

" Anh cũng chưa ngủ sao? "

" Phải! "

Đưa mắt nhìn thấy phòng của Cố Duật Hành anh còn mở đèn sáng trưng, nhìn anh cũng có mấy phần mệt mỏi, là đang làm việc sao?

" Anh cần gì sao? Tôi cũng xuống dưới đó. Cần gì tôi lấy cho "

" Tôi pha một ly cà phê! "

" Tôi làm cho "

Không kịp để anh nói thì cô nhanh chân chạy xuống dưới

...

Cô gõ cửa phòng đợi Cố Duật Hành lên tiếng thì cô mở cửa trên tay cầm ly cà phê đặt lên bàn anh

" Cảm ơn! "

Cô đưa mắt nhìn xấp tài liệu trên bàn anh. Nhận thấy cô đang đứng đó nhìn, có chút không tự nhiên lên tiếng

" Còn việc gì? "

" A không...không có. Anh cũng đừng làm việc quá sức, không tốt cho sức khỏe đâu "

Cố Duật Hành nhìn cô có chút ngây người. Là cô ấy quan tâm mình sao? Nhận thức ra mình đang nói cái gì. Cô lúng túng nói

" Tôi...tôi ra ngoài đây! "

Sau đó vội bỏ ra ngoài còn không quên đóng cửa lại. Thấy hành động này đôi môi bất giác khóe môi cười nhẹ

Thật đáng yêu, em là đang quan tâm tôi sao?

Ở bên ngoài. Không biết vì sao vừa nãy mình lại nói ra những câu đó. Tại sao mình lại phải nói ra mấy câu quan tâm đó với anh ta? Khuôn mặt đỏ bừng cô vội trở về phòng....