Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 29




Dương Tịch học chuyên ngành tài chính quốc tế, thành tích xuất sắc, là ban cán sự hội sinh viên của khoa, trước đó không lâu cậu còn đoạt giải nhất cuộc thi hùng biện toàn trường. Chàng nam sinh giỏi giang như vậy nhất định được rất nhiều nữ sinh trong trường yêu mến, điều này Diệp Phiên Nhiên không cần hỏi cũng biết. Trong nỗi nhung nhớ khắc sâu tận xương tủy của cô thấp thoáng đâu đó nỗi lo sợ, sợ rằng bản tính đào hoa quấn lấy cậu chẳng rời.

Cuối cùng cũng đợi đến kỳ nghỉ hè, Diệp Phiên Nhiên không về thành phố D thăm bố mẹ. Với tuổi trẻ, tình yêu quan trọng hơn tất thảy. Cô đã hẹn cùng Dương Tịch trải qua chuyến du lịch mùa hè lãng mạn, trước tiên là vui chơi ở Hoàng Sơn rồi đến Phục Môn. Nói theo lời của Dương Tịch thì đó chính là “thề non hẹn biển”.

Trần Thần và Tào Quyên nghe xong cũng muốn tham gia góp vui. Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên chẳng thể khước từ, bốn người cùng đi chơi chắc chắn sẽ càng thú vị hơn.

Lần này, Diệp Phiên Nhiên, Trần Thần và Tào Quyên cùng ra ga tàu đón Dương Tịch. Tàu hỏa vừa dừng, Dương Tịch đã lao ngay xuống. Chia cách nhau hơn bốn tháng ròng rã, nỗi nhung nhớ của cậu dành cho Diệp Phiên Nhiên chỉ hận một nỗi không chắp thêm đôi cách để cậu có thể bay ngay đến bên cô.

Dương Tịch mang đôi giày thể thao Nike, áo T-shirt cùng chiếc quần bò xanh đậm, tóc cắt cực ngắn, gương mặt ngăm đen cháy nắng, xuất hiện nhiều đường nét rắn rỏi, mặt mày sáng sủa. Diệp Phiên Nhiên trông ngày càng xinh xắn thanh tú, làn da mịn màng, đôi mắt mọng nước. Cô mặc chiếc váy liền trắng như tuyết, hệt như nhành hoa bách hợp thanh khiết. Cô cùng Dương Tịch đứng ở bên ga ngang nhiên ôm nhau như ở chốn không người, hệt như bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, chàng trai tuấn tú cao ráo, cô gái vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ của hành khách qua lại.

“Hài, Dương Tịch, trong mắt cậu chỉ có mỗi mình Phiên Phiên. Chẳng trông thấy ai khác cả!” Trần Thần đứng cạnh cười đùa pha trò.

Dương Tịch buông Diệp Phiên Nhiên ra, dứ nắm đấm trước ngực Trần Thần, quay sang thì trông thấy Tào Quyên đang đứng cạnh cậu ta.

Đây quả là mẫu người con gái xinh xắn rạng ngời. Cô có mái tóc dài phấp phới, diện chiếc váy ngắn hai dây để lộ cặp đùi thon dài trắng nõn, cao ráo đầy đặn, mắt sáng răng trắng, nước da ngăm đen, sánh bên anh chàng Trần Thân thân hình vạm vỡ, trông hai người quả thực là một đôi tiên đồng ngọc nữ.

“Người đẹp này là ai thế? Cậu cũng chẳng thèm giới thiệu nữa!” Dương Tịch đưa mắt nhìn sang Tào Quyên, gương mặt ánh lên nụ cười nhẹ nhàng khoan khoái.

Thoáng chốc, Tào Quyên cảm nhận ánh mặt trời chiếu rọi khắp người cô. Gương mặt trẻ trung tuấn tú đó lọt ngay vào mắt cô. Mái tóc ngắn, làn môi mỏng manh, khuôn mặt anh tú, nhất là đôi mắt rực sáng rạng rỡ, hệt như một ngọn lửa đang rạo rực bốc cháy. Con tim cô chợt gia tăng nhịp đập. Chẳng thể ngờ, Diệp Phiên Nhiên vóc dáng thấp bé, diện mạo tầm thường lại có được bạn trai giỏi giang thế này.

“Cô ấy tên Tào Quyên, bạn gái tớ!” Trần Thần mỉm cười giới thiệu: “Đây là thằng bạn chiến hữu mà anh thường nhắc với em tên Dương Tịch, sinh viên ưu tú Đại học Nam Kinh.”

“Em cứ ngỡ những anh chàng học hành giỏi giang thì tướng mạo phải xấu lắm cơ. Vậy mà trông anh tuấn tú thế này, quả là vượt ngoài sức tưởng tượng cuả em!” Tào Quyên giọng điệu ngọt ngào, gương mặt ánh lên nụ cười càng ngọt hơn nữa

“Tào Quyên, em nói thế có phần đả kích anh rồi đấy!” Trần Thần nhún vai nói khoác: “Bạn trai em tuy học hành không giỏi nhưng cũng thuộc diện siêu cấp đại soái ca lịch sự phong độ, ngọc thụ lâm phong chứ bộ…”

“Trông bộ dạng anh kìa, có khác gì chú dế mèn đâu?” Tào Quyên nói giọng nũng nịu.

Trần Thần vờ tỏ vẻ đau thương tuyệt vọng, chạy sang bên Diệp Phiên Nhiên, ôm lấy cánh tay cô, nói: “Tiểu Diệp Tử à, cậu nói một câu công bằng đi nào, tôi và bạn trai cậu, rốt cuộc thì ai đẹp trai hơn?”

Diệp Phiên Nhiên sửng sốt. Tiểu Diệp Tử ư, tự bao giờ mình có một nickname kỳ lạ thế này nhỉ? Dương Tịch tiến đến phía trước, vờ tỏ vẻ thờ ơ nhưng thực ra cậu đang ra sức đẩy cánh tay Trần Thần ra, nói: “Cậu phải làm rõ xem, ai là bạn gái của cậu mới được!”

“Yên tâm đi, chẳng có ai giành mất Tiểu Diệp Tử của cậu đâu!” Trần Thần đáp, quay về bên Tào Quyên: “Thằng bạn chiến hữu này của anh, cả con tim đều đặt bên bạn gái hắn, tất cả những bạn gái khác, chỉ đành khôn hồn mà rút lui, không biết đã làm tổn thương biết bao gái đẹp nữa!”

“Đẹp trai thế, lại còn chung tình nữa. Diệp Phiên Nhiên à, bạn quả thực đã nhặt được của quý rồi đấy!” Giọng Tào Quyên chứa đầy đố kỵ.

Trước kia cô cứ ngỡ Trần Thần là chàng trai tuấn tú bảnh bao nhất, cô và cậu là đôi trời sinh trai tài gái sắc, nhưng khi Dương Tịch vừa xuất hiện cô mới biết rằng ai mới thực sự là trai đẹp. Dương Tịch chẳng những đẹp trai mà ở cậu còn toát lên cá tính lạnh lùng cao ngạo, mạnh mẽ dứt khoát, ánh mắt lộ vẻ thông minh sáng suốt, không giống với một vài nam sinh khờ khạo lỗ mãng khác. Nếu có thể hẹn hò yêu đương cùng người con trai thế này nhất định sẽ là điều hạnh phúc nhất thế gian!

Dương Tịch nào đâu hiểu nỗi lòng của Tào Quyên, cậu chỉ muốn ở một mình cạnh Diệp Phiên Nhiên. Bốn người quay về Đại học N cùng nhau ăn bữa trưa qua loa trong căn tin rồi chia nhau ra cùng đi mua đồ dùng du lịch. Dương Tịch cùng Diệp Phiên Nhiên dạo quanh thành phố S cả buổi chiều, tay xách nách mang trở về. Trần Thần mở túi du lịch của họ ra x toàn là thức ăn vặt như rau câu, ô mai, hạnh nhân, socola, khô bò, kẹo mút… “Trời ạ! Vác trên vai túi to thế này cả đoạn đường mệt chết đi được ấy!”

“Chịu thôi, đây đều là những món Phiên Phiên thích cả. Cô ấy bảo đồ ăn trên xe khó nuốt lắm, vả lại cô ấy bị say xe. Lần trước cùng bố mẹ đi Bắc Kinh, suốt đoạn đường đi toàn ăn mì gói, rốt cuộc ói suốt chuyến đi. Khổ sở như thế, chẳng còn niềm vui đi du lịch gì nữa!”

“Quả là yếu ớt!” Trần Thần quở trách Diệp Phiên Nhiên: “Thảo nào mà điểm thi thể dục của cậu thường dưới trung bình, học kỳ này môn bóng rổ ba bước cậu lại không đạt yêu cầu nữa à?”

“Đúng thế!” Diệp Phiên Nhiên chau mày khổ sở: “Thầy giáo thể dục báo với tớ học kỳ sau thi lại rôi!”

“Không sao, không sao!” Dương Tịch an ủi: “Để đi du lịch về rồi anh dạy em ném bóng ba bước, bảo đảm em sẽ qua ngay thôi!”

“Đừng tự tin quá, cậu chưa thấy dáng vẻ ném bóng ba bước của cô ấy đâu, ngáo ộp như chim cánh cụt ấy. Tớ thấy cậu ấy ngoài viết văn hay thì chẳng biết cái gì cả!”

“Sao cậu biết?” Dương Tịch lấy làm lạ hỏi.

Diệp Phiên Nhiên học không giỏi môn thể dục, trước khi đến kỳ thi, chiều nào sau giờ tan học, Dương Tịch cũng ở lại với nghĩa vụ phụ đạo cho cô môn ném bóng ba bước. Khi đó, Trần Thần vừa ôm hộp cơm đứng ngay sân tập vừa cười nhạo tư thế của cô. Nhiều lần, không nhịn được cậu cũng ra sân dạy cho cô nhưng dẫu cho có hai người thầy xuất sắc chỉ dạy từng cử chỉ động tác, Diệp Phiên Nhiên vẫn không học được.

“Chịu thôi, chắc do trời sinh não phát triển không đều!” Diệp Phiên Nhiên nói giọng tự giễu.

“Xem ra tật xấu của em khá nhiều đấy, anh phải xem xét lại mới được.” Dương Tịch nói đùa.

“Dương Tịch à, anh dám!” Diệp Phiên Nhiên nũng nịu nói, giơ nắm đấm nện ngực cậu. Dương Tịch né sang một bên, khẽ nắm lấy bàn tay cô, cười nói: “Anh không phải không dám mà là anh không đành lòng!”

“Làm ơn đi, đừng diễn cảnh này trước mặt tớ. Hai cô cậu muốn âu yếm thân mật, biến ra chỗ khác cho người ta nhờ!” Trần Thân hai tay ôm lấy ngực, ra vẻ buồn nôn.

“Chết đi!” Diệp Phiên Nhiên tiện tay đám hắn một cái. Trần Thần không kịp né tránh, cú đấm nện thẳng lên người hắn, phát ra tiếng kêu chan chát.

Diệp Phiên Nhiên chỉ đùa giỡn, cô giơ tay đánh người không biết nặng nhẹ. Nghe tiếng động phát ra cô mới biết rằng mình dùng sức quá mạnh, vội vàng cất tiếng: “Xin lỗi cậu!”

Trần Thần miệng cười tủm tỉm, không bực bội cũng chẳng tức tối nhưng sắc mặt Dương Tịch ngay cạnh bất giác sa sầm lại. Chỉ mới vỏn vẹn một học kỳ mà quan hệ giữa Diệp Phiên Nhiên và Trần Thần bất chợt tiến triển nhanh chóng, mang lại cho người khác một cảm giác khó nói, cô ngang nhiên trước mặt cậu liếc mắt đưa tình với hắn. Diệp Phiên Nhiên dường như cũng chẳng còn là cô nữ sinh e thẹn đỏ mặt mỗi khi trò chuyện với các nam sinh nữa.

Tận trong thâm tâm, Dương Tịch cố gắng thuyết phục mình. Trần Thần là bạn thân nhất của cậu, vả lại cậu đã nhờ Trần Thần thay mình chăm sóc cho Diệp Phiên Nhiên, cậu không nên ghen tuông với hai người mới phải.

Nhưng chẳng hiểu vì sao trong lòng cậu vẫn có một cảm giác chua xót không thoải mái.

Dương Tịch vốn không phải là người lòng dạ hẹp hòi, duy chỉ với Diệp Phiên Nhiên, cậu trở nên vô cùng để tâm, hết sức nhỏ mọn. Khi còn học trung học, cũng chỉ vì Diệp Phiên Nhiên đi ăn cơm ở nhà hàng cùng Tiêu Dương mà cậu đã xịt hết hơi bánh xe của Tiêu Dương.

Ở độ tuổi đó, vì muốn có được tình yêu mà cậu ra sức tranh đoạt, để rồi đến phút cuối cùng trái lại trở thành sự tổn thương.

Ánh sáng tỏa ra từ Dương Tịch lóe sáng chói lòi tựa như ánh mặt trời mùa hạ chói chang. Niềm yêu mến ngưỡng mộ hiện lên trong đôi mắt Tào Quyên, như ban ngày, chẳng hề giấu giếm dù rằng ngay trước mặt Trần Thần. Cô dường như quên mất bạn trai của mình là ai, hoàn toàn bị vẻ quyến rũ của Dương Tịch làm cho điên đảo. Trong chuyến đi, cô cố tình tìm đề tài tán gẫu cùng Dương Tịch, cố tạo cơ hội tiếp xúc riêng với cậu. Bốn người cùng nhau chơi bài trên tàu, cùng chơi máy đánh bạc, cô còn muốn chơi bài xì lắc cùng Dương Tịch. Diệp Phiên Nhiên tuy ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng đã rõ mười mươi. Nhân lúc Trần Thần không có mặt, Diệp Phiên Nhiên thờ ơ hờ hững quan sát phản ứng của Dương Tịch xem thử trước mặt người đẹp, cậu có chịu đựng được sự cám dỗ không?

Dương Tịch tỏ vẻ thản nhiên vô tư, từ nhỏ đến lớn những cảnh tượng này cậu gặp nhiều rồi. Cậu không cố tình lạnh nhạt với Tào Quyên để giữ thể diện cho cô, không muốn bốn người ngượng ngập khó xử, nhưng cũng không hé lộ cho cô bất kỳ cơ hội mập mờ nào. Những khi trò chuyện cùng Tào Quyên, ánh mắt cậu chính trực, tâm tư ngay thẳng. Cố nhân có câu, vợ bạn chẳng thể đùa giỡn. Huống hồ, trong lòng cậu chỉ có mình Diệp Phiên Nhiên, nào đâu còn chỗ chứa người nào khác nữa?

Tình yêu là thứ rất đỗi kỳ lạ, khi nó đến, bạn chỉ có cảm giác với người đó mà thôi, dường như cả thế giới ngoại trừ cô ấy ra, bạn chẳng để mắt đến ai khác cả.

Trần Thần là kẻ duy nhất vô tư trong đám bọn họ. Tâm tình thẳng như ruột ngựa, chơi đùa vui vẻ phấn khích, lúc thua thì tức giận đập bàn, vứt lon Coca trống không lên bàn. Khi thắng thì là hét lên, còn lục tìm kẹo mút trong túi của Diệp Phiên Nhiên. Chơi mệt thì một mình bò lên tầng trên, một lúc sau lại ngủ say như chết.

“Phiên Phiên, em có đói bụng không?” Giờ trưa, Dương Tịch hỏ Diệp Phiên Nhiên: “Có muốn xuống căn tin sau toa xe ăn trưa không?”

Trong túi chẳng phải có mang theo bánh mỳ, mỳ ăn liền, bánh quy đủ để lót dạ rồi, cớ sao phải đi ăn nữa? Diệp Phiên Nhiên lấy làm lạ, đang định khước từ thì Dương Tịch đã quay sang nói với Tào Quyên: “Bọn mình đi ăn cơm, Trần Thần đang ngủ, cậu giúp bọn mình trông chừng hành lý nhé. Một lát bọn mình ăn xong sẽ đổi ca thay cậu!” Nói xong, chẳng đợi Tào Quyên trả lời, cậu kéo Diệp Phiên Nhiên đi.

Trên toa tàu lắc lư chao đảo, bước chân Dương Tịch đi rất nhanh, Diệp Phiên Nhiên gần như không theo kịp cậu, may mà cậu kéo lấy tay cô, chứ không cô đã té lăn nhào ra

“Em không muốn đi ăn!” Diệp Phiên Nhiên ra sức đẩy tay cậu ra, giọng nửa làm nũng nửa phản kháng: “Dương Tịch à, buông em ra!”

Hai người đã đi đến toa giường mềm gần toa ăn, cánh cửa trước mặt đóng chặt, ngoài âm thanh răng rắc phát ra từ toa tàu lửa thì bốn bề lặng ngắt như tờ.

Dương Tịch dừng bước, quay đầu lại, đáy mắt trong veo, nhoẻn nụ cười thấp thoáng mơ hồ, cậu nói: “Ngốc ạ, ai muốn đến toa ăn chứ? Anh chỉ muốn ở một mình bên em chốc lát thôi. Trước mặt Tào Quyên và những hành khách khác, anh làm sao ôm em được chứ?”

Gương mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, thoáng chốc, cậu ôm cô vào lòng, bóng hình hai người quấn chặt lấy nhau hiện trên cánh cửa kính.

Cô nghe thấy nhịp đập con tim cậu qua lớp áo sơ mi mỏng, cảm xúc bỗng chốc trào dâng mãnh liệt. Đứng trước người con trai này, cô quả thực chẳng có lý do gì không yêu cậu, cô đã thực sự yêu cậu đến mức không còn là chính mình nữa rồi.

“Phiên Phiên!” Cậu dịu dàng vòng quanh người cô, ghé môi sát bên thùy tai cô, nói: “Đến Hoàng Sơn, chúng mình ở cùng phòng, được không em?”

Khuôn mặt Diệp Phiên Nhiên đỏ ửng, vệt đỏ nhanh chóng lan rộng ra tận vùng cổ và mang tai. Cô đẩy cậu ra, cúi đầu nhìn ngón chân, hồi lâu không nói gì.

Cậu chụp lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng: “Phiên Phiên, em tin anh đi, anh sẽ không phụ lòng em đâu…”

Ngần ngừ trong chốc lát, Diệp Phiên Nhiên từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt ửng đỏ lặn đi dần, nước da trắng muốt càng tôn thêm đôi con ngươi đen láy long lanh: “Dương Tịch à, em chẳng biết bọn mình tiến được bao xa, tốt đẹp được bao lâu nhưng nếu anh thực sự muốn thì em sẽ trao cho anh…”

“Nói gì mà khờ khạo vậy?” Dương Tịch nắm thật chặt tay cô làm cánh tay cô bị đau: “Chúng mình mãi mãi không xa nhau

Khoảnh khắc này, cô hoàn toàn tin tưởng sự vững vàng trong tình yêu của cậu. Hệt như đoàn tàu xe lửa này đang chạy đến một quỹ đạo, hướng đến điểm tận cùng phía trước, hú còi lái thẳng một mạch…

Chuyến đi kéo dài suốt bảy tiếng đồng hồ, cô không hề say xe, thậm chí còn thích cảm giác xe lửa phóng vút trên đường ray phát ra những tiếng động răng rắc, tuy lắc lư chao đảo nhưng mang lại cho người ta cảm giác hết sức chân thật vững vàng.

Bốn giờ chiều, tàu hỏa dừng tại ga Hoàng Sơn, ngồi thêm hai giờ đồng hồ trên xe buýt, khi đến tiểu trấn dưới chân núi Hoàng Sơn thì trời đã nhá nhem tối.

Tiểu trấn cách núi Hoàng Sơn nửa tiếng ngồi xe, nhưng phần lớn khách du lịch đều lựa chọn trú ngụ tại nhà trọ trong tiểu trấn. Các khách sạn cao cấp đều thu phí rất cao, sinh viên như bọn họ không chịu nổi mức giá đó. Dương Tịch và Trần Thần chia nhau sử dụng chứng minh nhân dân của mình, đăng ký hai phòng đôi. Ngồi cả buổi trên tàu hỏa, mọi người ai cũng thấm mệt, ăn xong cơm tối thì ai nấy về phòng nghỉ ngơi.

Điều kiện nhà trọ rất đơn sơ, phòng ốc ẩm thấp âm u, tường nhà mốc loang lổ. Chiếc quạt trần trên trần nhà cao chuyển động phát ra tiếng kẽo kẹt chẳng những không mang lại hơi mát mà còn phả ra luồng không khí nóng bức.

Dương Tịch ngồi trên giường xem ti vi, để Diệp Phiên Nhiên đi tắm trước. Cậu mở âm lượng ti vi rất lớn để át đi tiếng nước rì rào vọng ra từ nhà tắm nhưng rõ ràng tâm hồn treo ngược cành cây, thi thoảng cậu ngoái đầu nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt.

Không gian nhà tắm bức bối, không có bồn cầu, cũng chẳng có bồn tắm, chỉ có vòi hoa sen. Diệp Phiên Nhiên vặn vòi nước, chần chừ không chịu cởi đồ, nội tâm vẫn đang giao chiến giằng xé, rốt cuộc cô có muốn cùng cậu…

Thời gian từng phút trôi qua, Dương Tịch nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, cô đã tắm hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa chịu ra. Ngoài tiếng nước chảy không có động tĩnh gì khác, chẳng lẽ ngộ độc khí gas rồi

Cậu bất chợt căng thẳng, luôn miệng gọi Phiên Phiên nhưng không nghe thấy tiếng đáp trả. Cậu bước đến gần, ra sức đập cửa: “Sao em vẫn chưa xong nữa? Em không sao chứ?”

“Ồ, xong ngay đây, anh đừng vào!” Cô hoảng hốt nói, tuột quần áo ra khỏi người, đứng tắm dưới làn nước ấm.

Em khóa trái cửa, làm sao anh vào được chứ? Dương Tịch cười thầm, xem ra cô ấy thực sự coi mình là kẻ háo sắc đây mà! Cậu có phần ác ý nắm chặt nắm đấm cửa, khẽ xoay một vòng, cánh cửa phòng tắm nhẹ nhàng mở ra.

Làn hơi nước trắng xóa, mờ ảo trong căn phòng, dáng hình thon gầy trắng trẻo thoắt ẩn thoắt hiện, phấp phới chuyển động, không trông thấy rõ ràng nhưng vô cùng hấp dẫn quyễn rũ. Máu huyết bỗng chốc xộc thẳng lên não Dương Tịch, toàn thân cậu nóng dần lên.

Cậu ngẩn ngơ trước cửa một lúc lâu, vẫn chưa biết nên bước vào hay rút lui thì Diệp Phiên Nhiên dường như nghe thấy tiếng động sau lưng, cô khẽ quay lại, thình lình hét toáng lên, Dương Tịch mặt đỏ tía tai, bối rối nói: “Cánh… cánh cửa… này… ổ khóa… hỏng rồi!”

Diệp Phiên Nhiên quay lưng lại, xấu hổ mặt đỏ bừng: “Sao anh còn đứng đó làm gì? Mau ra ngoài đi!”

Dương Tịch lúc này mới tỉnh mộng, vội vàng lui ra sau, chạy ra khỏi nhà tắm. Trước tình cảnh hoảng sợ này, Diệp Phiên Nhiên chẳng còn lòng dạ nào tắm nữa, cô chỉ xối qua loa một chút rồi thay chiếc áo ngủ, xõa mái tóc ướt và bước ra ngoài.

Dương Tịch ngồi bên mép giường, không dám ngẩng đầu nhìn lên, không dám nhìn cô, vẻ mặt khổ sở ngượng ngùng. Diệp Phiên Nhiên vốn hơi xấu hổ nhưng trông thấy bộ dạng của cậu thì tận đáy lòng cô dấy lên cảm xúc yêu mến kỳ lạ. Chàng sinh viên Đại học Nam Kinh tài giỏi này, chàng hoàng tử phong độ biết bao, giờ đây đứng trước mặt cô lại hệt như đứa trẻ vô tội.

Cô yêu chàng trai ngang ngược nông nổi này, yêu kiểu tự tin vững vàng của cậu, cũng yêu cả tính cách trẻ con của cậu cùng dáng vẻ ngượng ngùng hiếm khi để lộ ra trướcọi người.

“Này, em tắm xong rồi.” Cô bước đến gần, dịu dàng nói: “Anh mau vào tắm đi!”

“Phiên Phiên…” Dương Tịch ngẩng đầu, cậu vốn định nói lời xin lỗi nhưng lại tình cờ bắt gặp đôi mắt mỉm cười của cô. Diệp Phiên Nhiên đứng ngay tầm tay cậu, khuôn mặt nhu mỳ, điểm xuyến vài lớp phấn trong suốt, mái tóc đen nhánh ẩm ướt xõa ra trên đôi bờ vai, từng giọt nước trên mái tóc men theo chiếc cổ mảnh khảnh xinh xắn, từ từ chạy dọc xuống thấm ướt cả ngực áo ngủ trắng toát, từng đường cong cơ thể thiếu nữ thấp thoáng lộ ra… Cậu nhìn cô trân trân, toàn thân đón nhận được sự va chạm mãnh liệt, cậu cảm nhận mình dường như sắp nứt toạc ra.

“Ồ?” Cô cười hỏi, sắc mặt ngây thơ, lộ vẻ quyến rũ: “Anh muốn nói gì?”

Cậu nhún vai, hít một hơi thật sâu: “Là em cố ý, cố ý khép cửa để dụ anh vào đúng không?”

Mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, nói: “Dương Tịch, anh đừng có mà đổ thừa, em…” Lời còn chưa dứt, cả người cô bị cậu kéo ngay vào lồng ngực vạm vỡ, làn môi ấm áp đã chặn cứng cổ họng cô.

“Phiên Phiên, em quyến rũ anh!” Dương Tịch nghẹn ngào nói, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn. Thoáng chốc, đầu óc Diệp Phiên Nhiên trống rỗng rồi dần dần trở nên tỉnh táo. Cô không còn phản bác nữa, ngoan ngoãn dùng tay kéo lấy cổ cậu, mãnh liệt đáp trả.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Dương Tịch ham muốn thể xác cô thì dựa vào đâu cô không tò mò chuyện tình cảm nam nữ chứ?

Dương Tịch đè cô xuống giường, vừa hôn cô vừa luồn tay vào chiếc váy ngủ. Diệp Phiên Nhiên như bị điện giật, cảm giác ấm áp này khiến cô run rẩy nhưng cô quyết cắn răng không để lộ ra. Và rồi ngón tay cậu luồn thẳng vào trong, chạy dọc men theo làn da trơn láng mát lạnh của cô, từng chút từng chút hướng lên… Cuối cùng bàn tay cậu chạm vào đôi nhũ hoa mềm mại trước ngực cô. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, cô há hốc miệng thở dốc. Cô chưa kịp ngăn cản thì Dương Tịch đã vén chiếc váy ngủ lên. Diệp Phiên Nhiên ngơ ngác ngồi bật dậy, kéo chiếc váy ngủ xuống, giận dữ nói: “Dương Tich, anh làm gì

Cậu hạ thấp giọng, vẻ mặt nài nỉ: “Cho anh xem một chút!” Rõ ràng hệt như đứa trẻ vòi ăn kẹo ngọt.

Diệp Phiên Nhiên kiên quyết lắc đầu, đẩy cậu ra: “Người anh toàn mồ hôi, hôi chết được, mau đi tắm đi!”

Cả ngày ngồi trên xe lửa, Dương Tịch biết toàn thân cậu nặng mùi mồ hôi nhưng vẫn sáp lại gần cô, khẽ lay cô, nói giọng trẻ con: “Một lát thôi mà!”

Diệp Phiên Nhiên vẫn cự tuyệt cậu nhưng thái độ không còn kiên quyết như vừa rồi nữa. Nội tâm giằng xé dữ dội, ngẫm nghĩ mình sớm muộn gì cũng là của anh, còn xem xét gì nữa chứ? Dưới sự đồng ý ngầm của cô, Dương Tịch vén chiếc váy ngủ lên đến tận ngang ngực. Diệp Phiên Nhiên xấu hổ mắt nhắm nghiền không muốn chạm vào niềm dục vọng ham muốn trong đôi mắt cậu.

Hốc mắt Dương Tịch gần như rách toạc ra, cậu nhìn chăm chú vào bầu ngực của cô. Bầu ngực cô tuy không đầy đặn nhưng tròn trĩnh hướng lên hệt như đôi bồ câu trắng ngọc ngà đáng yêu, mềm mại mịn màng long lanh sáng chói dưới ánh đèn. Cậu khẽ rên rỉ thì thầm, khom người há miệng khẽ ngậm lấy núm nhũ hoa. Diệp Phiên Nhiên chợt mở choàng đôi mắt đang khép chặt, ra sức thừa sống thiếu chết đẩy vai cậu nhưng cậu vẫn chẳng mảy may nhúc nhích, vùi mặt trước ngực cô, nhẹ nhàng gặm nhấm mơn trớn. Diệp Phiên Nhiên cất tiếng van nài, tiếng thổn thức hòa cùng cơn thở dốc: “Đừng… xin anh đấy, đừng…”

Dương Tịch lúc này không còn kiềm chế được mình nữa, cậu ôm lấy cô ngã vật ra giường, nâng mặt cô lên hôn say đắm khiến cô gần như ngạt thở. Trong cơn kích động cuồng phong lạ lẫm, cậu tuột chiếc quần lót của cô, đưa người tiến vào trong cơ thể cô.

Toàn thân Diệp Phiên Nhiên đau đớn hệt như bị đâm xuyên thủng. Cô cắn chặt khóe môi, ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn ướt sũng mồ hôi, hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi theo gò má… Giữa làn nước mắt tuôn rơi lã chã cùng những giọt mồ hôi thánh thót, Diệp Phiên Nhiên trải qua đêm đầu tiên của mình, hoàn thành bước chuyển biến từ cô gái sang đàn bà.

Đó là lần đầu tiên đáng giá nhất của đời cô, cô không hề hối hận, đêm đó cô đã trải qua cùng Dương Tịch.

Bởi lẽ, cậu yêu cô và cô cũng vậy.

Phật nói: “Lưu tình hạ thế, nhận lấy cõi tiên bấy nhiêu là biến, hòa hữu tình nhân, làm chuyện khoái lạc, chớ hỏi thế nào là kiếp là duyên.”