Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 44




Chương 44

Tuy anh tỏ thái độ lạnh nhạt với cô, nhưng hình như tính anh không thích nói cười, đối với ai cũng tỏ vẻ lạnh lùng, thế là cô lại có dũng khí. Lúc thấy anh đứng một mình ở ban công, cô liền đi tới, chìa món quà ra trước mặt anh.

“Cố Khiết Thần, chúc anh sinh nhật vui vẻ!”.

Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh, trong giọng nói còn xen lẫn sự căng thẳng.

Cố Khiết Thần cụp mắt, uể oải nhìn cô, nhưng cũng chìa tay ra nhận món quà.

Nhưng cô còn chưa kịp mỉm cười, đã thấy tay anh vung về phía thùng rác ở bên cạnh, ném vào đó mà không chớp mắt một cái.

Hứa Tịnh Nhi lập tức tái mặt.

Cố Khiết Thần chẳng nhìn cô lấy một cái, cất bước định đi, nhưng lúc đi lướt qua cô thì dừng lại, nghiêng mặt qua, liếc nhìn cô, lạnh lùng nhếch môi nói: “Tôi không có hứng thú với cô, cút ra xa chút”.

Đây là câu đầu tiên anh nói với cô.

Hóa ra, vị hôn phu cô luôn mong chờ lại không thích cô.

Cô có buồn không?

Lúc đó, cô nhìn món quà bị ném vào thùng rác, sống mũi cay cay, nhưng cô không khóc, cuối cùng vẫn nhặt món quà đó về.

Sau đó cô cũng không gặp lại anh, cho đến khi học cùng một trường đại học.

Lúc đó cô ít nhiều vẫn còn tính đại tiểu thư, có chút kiêu ngạo, anh nói với cô những lời như vậy, cô đương nhiên cũng sẽ không biết liêm sỉ mà sấn tới.

Nhưng cô vẫn luôn gặp anh.

Sân trường nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, muốn gặp một người cũng không dễ dàng như vậy, nhưng không biết vì sao mà lúc nào cô cũng có thể nhìn thấy anh.

Lúc đi học, lúc ăn cơm, lúc tập thể dục…

Rõ ràng cô không muốn để ý đến anh, nhưng bất giác, bóng hình của anh dần khắc sâu vào đáy tim cô.

Những chuyện như tình cảm đều vô lý như vậy, không phải nói không thích là có thể không thích được. Cô thậm chí còn không biết mình thích Cố Khiết Thần từ khi nào, chỉ là rất thích.

Cô bắt đầu thấy vui vì gặp anh, cho dù chỉ đứng nhìn từ xa, cô bắt đầu ghi chép lại mỗi lần mình động lòng vào sổ nhật ký, cô bắt đầu lén lút chú ý đến anh, cũng làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch vì anh mà anh không biết.

Vốn dĩ tưởng rằng cô chỉ có thể thầm thích anh như vậy, không ngờ anh lại bất ngờ gặp phải một vụ tai nạn vô cùng nghiêm trọng.

Lúc đó, dù anh đã được cứu sống, nhưng mãi chưa tỉnh lại. Bác sĩ cũng nói có lẽ anh sẽ trở thành người thực vật, không bao giờ tỉnh lại nữa.

Sau khi biết tin này, cô bỏ học bất chấp sự phản đối của bố mẹ.

Cô mang theo hành lý đến bệnh viện, ở lại phòng bệnh của anh, ở bên giường bệnh của anh suốt, chăm sóc anh chu đáo, còn nói chuyện với anh hàng ngày, kể với anh những chuyện xấu của cô hồi còn nhỏ…

Cuối cùng, vào một sáng sớm ánh nắng rực rỡ, lúc cô đang nằm bò bên giường anh ngủ, tay của cô bỗng được bàn tay to lớn thon dài đẹp đẽ của cậu con trai nắm lấy.

Cố Khiết Thần tỉnh lại, lúc anh mở mắt, người đầu tiên nhìn thấy là cô, từ đó, trong mắt anh đã có sự tồn tại của cô.

Sau đó, cô cứ ngỡ mình đã đợi được tình yêu, còn ghi lại tám chữ vào sổ nhật ký.