Cô Vợ Ăn Xin

Chương 4-1




Phạm Tích quyết định cử hành hôn lễ ở mộng ảo cổ bảo, thần bí, cao nhã, ngắn gọn lại khiêu khích, dường như muốn chứng minh mình không thể nào tuân theo sự sắp xếp của số mệnh, hắn cố ý ở đấy lôi kéo tay Kathi Nhã đi tới  trước mặt Mạc Nhi, dùng thanh âm không lớn không nhỏ nói với cô: "Nhìn cho rõ, cô ấy là Kathi, mới là vợ sắp cưới của tôi, là bà xã của tôi, cô ấy chỉ là một tên ăn xin tôi nhặt được ở ven đường không phải là công chúa."

Câu nói cuối cùng của anh làm cho tim của Kathi Nhã bình bịch nhảy loạn một cái, lông mi xinh đẹp của cô chớp chớp mắt nhìn anh, gương mặt không khỏi càng thêm sợ hãi.

"Chúc mừng anh, Phạm tiên sinh." Mạc Nhi khom người hành lễ, đối với hắn ôn nhu cười một tiếng, "Hi vọng anh hài lòng còn mộng ảo cổ bảo sẽ chuẩn bị tất cả các món ăn cùng bố trí trong hôn lễ của anh”.

"Thế nào, muốn giả bộ ngu?" Phạm Tích bĩu môi đùa cợt, "Sợ tôi đập mộng ảo cổ bảo   nên dùng chiêu bài này sao? Cô nói số mệnh an bài tôi nhất định phải cưới một công chúa, tôi mạn phép không, cô có thể làm khó dễ được tôi sao?"

Mạc Nhi còn là mang một nụ cười ngọt ngào, đối với lời của anh không nói gì, nhưng cô dâu bên cạnh anh lại không như vậy, cô không chỉ rất sợ hãi, thân thể còn không tự chủ  run lên.

Đây tột đến tột cùng là tình huống gì a? Anh ta là vì không muốn cưới một công chúa mà lại cưới cô một tên ăn xin sao?

Xong rồi, xong rồi! Cô không phải là đang hại anh ta sao? Nếu là anh ta biết cô thật ra thì chính là một công chúa hàng thật giá thật, anh ta có thể hay không giận đến lập tức té xỉu ở trước mặt cô?

"Cô lạnh sao?" Thân thể cô không khỏi run rẩy thật lợi hại, rất khó không thu hút sự chú ý của anh.

"A? Sẽ không, không biết. . . . . . Thật không biết. . . . . ." Nụ cười của cô bây giờ nhất định so với khóc còn khó hơn, không có biện pháp, cô không cách nào khống chế biểu cảm trên gương mặt của mình a.

"Cô làm sao vậy?" Là lạ .

"Không có sao, tôi chỉ là đầu có chút choáng." Đỡ đầu, Kathi nhã làm bộ tựa vào trên vai anh, chỉ có ánh mắt là có chút không phù hợp, cô mới có thể nói dối mà không lưu lại chút dấu vết nào.

"Choáng váng đầu? Cô có bệnh thì nói cho tôi biết không?" Hôn lễ của bọn họ bây giờ rất gấp rút rồi, nên có nhiều thứ cần phải lo nên không có thời gian quan tâm cô.

Nhờ cậy. . . . . .

"Tôi rất khỏe mạnh, chẳng qua là đứng quá lâu, có chút thiếu máu." Nàng trợn trắng mắt  nhìn hắn nối dối.

Anh ta cần một người vợ thập toàn thập mỹ sao? Có muốn hay không thuận tiện đi khảo nghiệm cô có thông minh hay không? Quả thựclà không giải thích được làm cho cô không chịu nổi! 

"Vậy tôi đỡ cô đến trong phòng nghỉ ngơi đi, dù sao nơi này đều là người mình." Vừa nói, Phạm Tích hướng Mạc Nhi gật đầu một cái, liền lôi kéo Kathi Nhã rời đi hiện trường, trở lại gian phòng.

"Nằm xuống." Anh đỡ cô nằm trên giường lớn, thuận tay kéo chăn giúp cô đắp lên, "Nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai chúng ta sẽ phải đến Hawai, nơi đó không thể so với nơi này, khắp nơi đều có đám chó săn, cô nhất định phải có thể lực thật tốt mới có thể ứng phó bọn họ, ở bất cứ nơi nào, nhất cử nhất động của cô cũng bị quản chế, hay là cách ăn nói, cô cũng không được làm tôi mất mặt, mọi người đều biết Phạm Tích tôi coi trọng  phụ nữ đều phải có một chút tài nghệ, huống chi là vợ."

Lại tới. . . . . .

Anh ta có thể không quá tự luyến một chút được không a? Cô đường đường là công chúa một nước, là anh với cao chứ cũng không phải là cô không xứng với anh ta.

"Anh. . . . . . Tại sao hết lần này tới lần khác không muốn cưới công chúa?" Người bình thường nghe được mình có thể cưới công chúa, sẽ phải đốt pháo pháo mới đúng, không phải sao?

Phạm Tích liếc nhìn cô một cái, lạnh lùng thốt: "Vận mệnh của tôi không cần bất luận kẻ nào an bài, tôi cũng vậy không tin vào số mệnh."

Phải không? Nhưng là anh không tin cũng không được. Kathi Nhã có chút đồng tình nhìn anh.

"Thật ra thì, cưới công chúa không tồi a, rất nhiều người muốn kết hôn cùng công chúa còn không có phúc phần kia đấy." Cô nói là lời nói thật, nhưng mục đích chủ yếu vẫn là vì an ủi anh, tránh cho sau này anh biết chân tướng, nhất thời không cách nào tiếp nhận mà làm ra cái chuyện kinh thiên động địa chuyện gì, vậy cũng không tốt.

"Không hiếm lạ! Tôi thà rằng là một người phụ nữ biết nghe lời tôi làm vợ, cũng không cần một người phụ nữ cái gì cũng phải nghe lời cô ta làm vợ.   

"Có lẽ, công chúa mà anh cưới rất ôn nhu, hiền thục, chuyện gì cũng sẽ nghe theo anh."

"Không thể nào, cái cô công chúa Calne Ti chính xã là một cô gái ương ngạnh lại ngang ngược, trừ điều đó ra, cô ta còn vừa đen lại mập làm người khác không chịu nổi." Hắn căn bản không cách nào tưởng tượng khi cưới cô ta về, thế giới của hắn sẽ biến thành hình dáng gì?

Quá đáng sợ, vừa nghĩ tới đã làm cho da đầu của anh tê dại.

"Calne Ti?" Trời ạ, cái tên này sao lại quen như vậy? Não bộ của cô suýt thiếu dưỡng khí a." Anh nói là Saudi Arabia  Đại công chúa Calne Ti sao?"

Tim bình bịch bình bịch  đập mạnh, cô có dự cảm giác cảm giác quan thứ sáu của cô nhất định sẽ trở thành sự thật.

"Không sai, cô biết cô ta?"

"Tôi dĩ nhiên biết!" Kathi Nhã phiền muộn lời nói không lịch sự không theo đại não liền bật thốt lên, "Cô ấy là chị cùng cha khác mẹ của ta  . . . . ."

"Cái gì?" Phạm Tích chấn động, lông mày nhướng cao.

Đôi mắt sắc bén của anh nhíu lại, âm điệu giương lên, bỗng dưng để cho Kathi Nhã lấy lại tinh thần.

"Ai, cái đó. . . . . . Ý của tôi là, cô ấy, Calne Ti là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của công chúa nước tôi, tôi cũng đến từ Arab; là Jordan, Saudi là nước láng giềng, công chúa của nước họ dĩ nhiên tôi cũng biết!" Xoay chuyển hay quá đó, ông trời ơi, xin trợ giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn này.

"Cô ta rất nổi danh sao?" Các bản tài liệu kia không có viết như vậy. 

"Đúng vậy a, bởi vì mẫu thân của tam công chúa Saudi không cùng một người, hơn nữa màu da của từng công chúa đều không giống nhau, Đại công chúa rất đen, khác với huyết thống Arab, Nhị công chúa rất trắng, khác với huyết thống Châu Âu, da của Tam công chúa hoàn toàn di truyền từ người mẹ có quốc tịch Trung Quốc, là một cô công chúa xinh đẹp, da trắng như tuyết huyết thống lại có phần giống người Trung Quốc."

"Nghe cô nói như vậy, giống như cô rất thích vị Tam công chúa đó hả?"

"Dĩ nhiên, chỉ cần gặp cô ấy rồi anh cũng sẽ thích cô ấy." Bởi vì vị Tam công chúa đó chính là cô a, nhưng cô là người người gặp người thích đó.

Phạm Tích ừ hừ hai tiếng, không tỏ rõ ý kiến. Nhớ tới diện mạo của công chúa Calne Ti, bây giờ anh tưởng tượng không ra bộ dạng của Tam công chúa Saudi sẽ làm người ta thích đến mức nào.

"Đúng rồi, anh mới vừa nhắc tới Calne Ti, anh cùng cô ấy có hôn ước sao?"

"Là cô ta muốn gả cho tôi, trên thực tế, tôi chính là vì không cưới cô ta nên mới diễn tiết mục giả kết hôn này, chỉ cần cô ta biết tôi đã kết hôn, tự nhiên sẽ bỏ cuộc giữa chừng."

"Phải không?" Cô bây giờ không có cách nào lạc quan giống như anh vậy.

"Không phải vậy."

Theo hiểu biết của cô về chị cả thì chị cả là người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nếu như chị ấy biết Phạm Tích kết hôn, cho dù phải vượt qua biển cả nghìn trùng, chị ấy cũng nhất định sẽ tới gặp thê tử của anh.

Nếu như biết mục đích của cuộc hôn nhân này phức tạp như thế, nếu biết mình thế nhưng trong lúc vô tình đoạt ông xã của chị cả, đánh chết cô cũng sẽ không nhảy vào trong   trận hỗn loạn này.

Làm sao bây giờ? Chạy trốn sao? Trước mắt người đàn ông bá đạo này tuyệt đối không thể để cho cô lâm trận bỏ chạy, hiện tại cô như tên đã lắp vào cung không phát không được.

"Nếu như, tôi nói là nếu như. . . . . . nếu như hiện tại tôi muốn bội ước. . . . . ."

"Đó là đường chết." Tin tức anh và cô kết hôn đã thông báo với truyền thông, bọn họ ảnh cưới cũng đã chụp, giấy hôn thú thì cũng đã có "Không cẩn thận" truyền ra ngoài cho truyền thông đăng, nếu như lúc này cô dám bỏ cuộc, anh sẽ một phát súng giết chết cô.

"Phải không?" Ha ha, Kathi Nhã cười khúc khích nhưng trên thực tế cô thật là muốn khóc.

Cô cũng mới rời nhà trốn đi nửa năm mà thôi, cũng còn chưa có chơi đủ đâu, nếu như chị cả thật sự vì Phạm Tích mà tìm tới cửa, như vậy cô có bị lộ thân phận  hay không? Thân phận bại lộ thì không quan trọng, quan trọng chính là chị cả nhất định sẽ cho người đem cô xách trở về Saudi, có thể vì vậy mà cô bị cấm ra ngoài nửa năm thậm chí lâu hơn, giấc mộng du lịch vòng quanh thế giới của cô liền bị bỏ dở.

Đều tại người đàn ông này! Cho là gả cho anh ta có thể đến nước Mĩ sống phóng túng một chút, coi như mình bị người ta coi thường, có ăn, có ở,  còn có thể chơi, hiện tại thì tốt lắm, rước lấy một đống phiền toái vào người.

"Cô không cần lo lắng, hết thảy đã có tôi." Phạm Tích ôn nhu nhìn cô, đưa tay vuốt chân mày nhíu chặt của cô, "Tôi là chồng của cô, có nhớ không? Về sau, tất cả tâm sự của cô cũng có thể nói với tôi, tôi sẽ chia sẻ cùng cô. Đôi vai nhỏ bé của cô không cần đảm đương nhiều trách nhiệm nặng nề như vậy?"

Thật đúng là lời kịch buồn nôn lại ngọt ngào đến mức làm người ta nổi da gà a.

Bên cạnh bọn họ có ký giả chụp ảnh sao? Không thể nào, nơi này là gian phòng của bọn họ! Làm sao có thể có máy chụp hình, nhưng là, nếu như không phải là vậy tại sao người đàn ông cao cao tại thượng này làm sao có thể đột nhiên trở nên ôn nhu như thế lại còn quan tâm chăm sóc như vậy!

Nghĩ tới, Kathi Nhã  ánh mắt ba trăm sáu mươi độ nhìn lòng vòng, quả nhiên là như vây, ở phía trước cô không xa bên cạnh cửa sổ chẳng biết lúc nào có một cái camera mini.

Quốc gia này thật là không có vương pháp! Thậm chí ngay cả khi cô ở tại gian phòng của chính mình cũng không có một chút riêng tư.

"Chuyên tâm một chút!Vợ yêu của anh." Phạm Tích nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang lác lư của cô, dùng hai tay đem khuôn mặt của cô cố định lại, nùng tình ý mật nhìn cô, "Nhìn vào mắt của tôi, Kathi. . . . . ."

Cô nhìn, hơn nữa rất chuyên tâm, làm cho anh phát hiện ánh mắt của anh thật rất biết phóng điện, cái bộ dạng nhu tình như nước kia trong phút chốc thật muốn cướp đi hô hấp của, làm cho cô quên mất mình đang ở nơi nào.

"Này, không cần nhìn tôi như vậy,làm ơn." Cô nỉ non, vẻ mặt có chút bối rối.

"Tôi sẽ hôn cô, nhớ, vẻ mặt phải ngọt ngào một chút, dù sao cũng không thể đẩy tôi ra, biết không?"

Cái gì? ! Anh ta muốn hôn cô?