Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 15: Chúng tôi có tiền




Dạ Thành Đông lạnh lùng, lời nói sắc bén:"Các người nói đúng tôi có rất nhiều tiền nhiều đến nỗi có thể đè chết các người đó nhưng tiền tôi sạch sẽ như vậy thì làm sao có thể đè chết các người đè lên người tiền tôi bị bẩn rồi làm sao mà xài? Tiền của tôi chỉ cho bạn gái tôi phung phí thôi. Làm sao đến lượt các người? Mà tôi nhớ bạn gái của tôi đâu có chung huyết thống với hai người đâu mà các người xưng cha xưng mẹ."

Hạ Tử Quyên nhếch nhẹ môi mỉm cười, thản nhiên nói:"Chắc là các người chưa biết là tôi mới vừa xử lý xong Trần Hoành ông bạn tốt của hai người đó, ông ta chết rất thảm. Tốt nhất các người đừng có mà làm phiền đến tôi nữa cũng đừng có suy nghĩ là moi tiền từ tôi, các người nên nhớ tôi không còn là Hạ Tử Quyên của mấy năm trước nữa, Hạ Tử Quyên của mấy năm trước đã chết rồi. Tôi cảnh cáo các người đừng có mà làm phiền cuộc sống của tôi nếu không các người cũng chết thảm như Trần Hoành đó."

Hạ Thẩm Niên cùng Thẩm Giai vừa sợ hãi vừa tức giận, hai người nghiến răng:

"Mày...Mày được lắm."

Hạ Tử Quyên gương mặt đắc ý, mỉm cười:"Còn nữa mới đầu tôi cũng không định ép các người vào đường cùng nhưng tại vì hôm nay các người lại đến tận đây tìm tôi nên bây giờ tôi không hài lòng về các người một chút nào. Tôi cho hai người thời hạn một tuần các người phải thanh toán tiền phẫu thuật và tiền viện phí nếu không các người sẽ bị đuổi ra bệnh viện và tôi sẽ tống các người vào tù đó các người có rất nhiều tội đó."

Thẩm Giai trong lòng đã rất sợ hãi nhưng vẫn mạnh miệng:"Mày không có khả năng đó."

Hạ Tử Quyên mỉm cười quỷ dị, ghé sát mặt hai người họ huênh hoang nói:

"Chúng tôi có tiền."

Cô quay người nhìn bọn người Hạo Tư lạnh lùng bảo:"Sau này gặp hai người này xuất hiện ở đây nữa thì cho họ đi gặp Diêm vương luôn đi."

Nói xong, cô bước vào trong anh cũng đi theo, bên trong người hầu đã dọn đồ ăn lên bàn cho hai người, rất nhiều đồ ăn Dạ Thành Đông đã không lạ gì với sức anh của Hạ Tử Quyên nhưng bọn người Hạo Tư thì lần đầu tiên được mãn nhãn, miệng vẫn không ngậm lại được lần đầu tiên họ thấy một cô gái ăn nhiều đến như vậy.

Ăn xong, Hạ Tử Quyên đứng dậy:"Tôi lên phòng đi tắm đây."

Cô bước lên phòng lấy đồ đi tắm, ở dưới đây Dạ Thành Đông cũng đứng dậy bước lên phòng, chỉ còn lại bọn người Hạo Phú vẫn chưa hoàn hồn.

Đang tắm, cửa bỗng bị mở ra Dạ Thành Đông không mặc quần áo bước vào Hạ Tử Quyên giật mình, hoảng hồn khi thấy anh không mặc gì mà bước vào, cô liền lấy tay che những chỗ cần che, anh mỉm cười gian tà nhìn thân hình quyến rũ của cô:"Che làm gì? Đâu phải là chưa từng thấy đâu."

Dạ Thành Đông từ từ bước đến gần cô, nụ cười cùng ánh mắt lưu manh, Hạ Tử Quyên theo phản xạ lùi lại, vừa lùi cô vừa nói:"Đây là phòng tắm, anh đừng làm bậy."

Anh ép sát cô vào vách tường, nụ cười càng mở rộng hơn, ánh mắt hứng thú:

"Ở trong phòng tắm thì càng kích thích hơn chứ sao? Em xem ở dưới của tôi đã dựng cờ lên rồi."

Hạ Tử Quyên mở miệng liên tục chửi anh:"Lưu manh! Biến thái! Vô sỉ!.."

Cô còn định chửi anh tiếp thì anh đã áp môi mình lên môi cô, khuấy đảo trong khoang miệng của cô. Chỉ trong chốc lát bên trong phòng tắm chỉ còn nghe tiếng nước chảy tóc tách cùng với tiếng rên rỉ của phụ nữ tiếng gầm gừ của người đàn ông.

Anh hành hạ cô đến tận sáng, từ phòng tắm đến giường ngủ kể cả bàn trang điểm của cô mọi ngóc ngách anh đều không chừa chỗ nào. Đến tận gần trưa Hạ Tử Quyên mới dậy, cả cơ thể đều mềm nhũn, cô hận không thể ăn tươi nuốt sống Dạ Thành Đông.

Quản gia Trần nhờ cô đem đồ ăn đến cho anh, cô miễn cưỡng đem đến vì lúc trước cô cũng đã đến đây nên nhân viên nhìn thấy cô thì không cản để cô đi lên, cô gõ cửa phòng, giọng nói của anh vang lên:"Vào đi."

Hạ Tử Quyên bước vào đặt đồ ăn lên bàn thấy anh đang bàn công việc định đi ra thì cô giật mình, hốt hoảng, trợn mắt khi nhìn thấy cô gái đang ngồi đối diện anh cũng chính là đối tác. Dạ Thành Đông nhìn thấy cô liền nói:"Ở bên trong có phòng em hãy vào đó đi."

Hạ Tử Quyên không nói gì nhanh chóng bước nhanh vào phòng đóng cửa lại, cô lấy điện thoại ra gọi cho Clara:"Clara! Cậu có biết tớ mới vừa gặp ai ở tập đoàn của Dạ Thành Đông không?"

Clara đang học bắn súng cùng Bạch Nhã Băng nghe cô hỏi thế liền hỏi:"Gặp ai chứ? Ai mà khiến cậu hốt hoảng như vậy?"

"Bertha! Là Bertha đó." Hạ Tử Quyên nói nhỏ sợ rằng bên ngoài sẽ nghe thấy.

"Cái gì? Cậu vừa mới nói là ai? Bertha? Cậu không nhìn nhằm đó chứ?" Clara vừa nghe đến cái tên này liền giật mình, tưởng mình nghe lầm.

Bạch Nhã Băng cũng tưởng chính mình nghe lầm khi nghe nhắc đến cái tên này.

Giọng nói khẳng định của Hạ Tử Quyên, cô chắc chắn cô không nhìn lầm:

"Tớ chắc chắn nhưng cô ta không ra tớ, chẳng phải cô ta là người thân cận của Ladonna sao? Tại sao cô ta lại ở đây?"

Clara sắc mặt trở nên khó coi:"Tớ không biết nhưng chắc chắn không có gì tốt không chừng biết tớ đến đây nên mụ phù thủy với ả Ladonna mới bảo cô ta đến đây nhờ Dạ Thành Đông giết chết tớ."

"Cậu yên tâm một khi cậu đã đến thành phố này muốn giết chết cậu nó còn khó hơn lên trời đó, tớ sẽ hỏi Dạ Thành Đông xem cô ta đến đây làm gì? Nếu thật như lời cậu nói thì tớ sẽ cho bọn người đó biết là đã tìm lầm người rồi. Đến lúc đó ngày chết của bọn họ đã đến."

Hạ Tử Quyên nghe thấy tiếng mở cửa liền vội vàng cúp máy rồi giả vờ nghịch điện thoại. Dạ Thành Đông bước vào nhìn thấy cô đang nghịch điện thoại liền đi đến ngồi cạnh cô, tay siết chặt eo cô:"Còn sức để đi đến đây đưa cơm sao?"

Cô vừa nghe đến chuyện này thì máu lại sôi lên, trừng mắt nhìn anh, nghiến răng:

"Anh còn dám nói chuyện này nữa sao?"