Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 42: Lời thú nhận




Xem hết phim, đi ra ngoài Hạ Tử Quyên định bắt xe quay về thì Dạ Thành Đông nắm lấy tay cô:"Em có thể đi ăn tối với tôi không? Ăn xong tôi sẽ đưa em về."

Có thể ăn mà không tốn tiền thì tất nhiên là cô sẽ đồng ý, cô gật đầu cùng anh bước lên xe đi đến nhà hàng.

Bước vào phòng VIP, như cũ anh vẫn cho cô chọn món ăn, chọn xong cô chống cằm nhìn anh:"Anh mời tôi đi ăn tối như vậy không sợ bạn gái của anh sẽ ghen sẽ tức giận sao?"

Dạ Thành Đông lạnh giọng đáp:"Ngoại trừ sợ ma ra tôi không sợ bất cứ cái gì hết Quân Dao cũng không ngoại lệ."

Nhắc đến ma cô liền bật cười không ngừng, thức ăn được dọn lên cô bắt đầu ăn, ăn gần hết cô ngước lên nhìn anh thì thấy anh đã uống gần hết chai rượu mà chai rượu đó là chai rượu thứ ba rồi, cô đứng dậy bước nhanh về phía anh giật ly rượu trong tay anh, quát:

"Anh đang làm cái gì vậy? Anh bị điên rồi sao? Tự nhiên lại uống nhiều rượu như vậy?"

Dạ Thành Đông do uống nhiều rượu nên bây giờ mặt của anh đã đỏ ửng lên, anh vẫn còn chút tỉnh táo nhìn cô:"Tử Quyên! Tôi có một chuyện muốn hỏi em."

Cô nhíu nhíu mày hỏi:"Chuyện gì?"

"Từ trước đến giờ em có từng có tình cảm với tôi chưa? Đã từng yêu tôi chưa?"

Hạ Tử Quyên cắn khóe môi, thẳng thắng thừa nhận với anh:

"Có! Không phải là đã từng mà hiện tại tôi vẫn yêu anh, rất yêu anh là đằng khác, anh có biết mỗi lần nhìn thấy anh cùng Nghê Quân Dao ân ái là lòng tôi lại rất đau không? Rất khó chịu, anh có biết không hai lần tôi cầm dao phẫu thuật cho anh là hai lần khác nhau. Lần đầu tiên tôi không sợ hãi, không do dự, nhưng lần thứ hai tôi phẫu thuật cho anh tôi đã sợ hãi tôi sợ nếu như xảy ra một chút sơ xót nào anh sẽ mất mạng, lần đầu tiên tôi phẫu mà đổ mồ hôi, run sợ. Sau khi cứu được anh tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm trong lòng, anh có biết là lúc đó sắp khóc rồi không?"

Dạ Thành Đông không nói gì bước đến ôm chặt cô vào lòng, cô đã rơi lệ cô ôm chặt anh. Lần này là đến lượt cô uống rượu, hai người cùng nhau uống đến tận mười giờ đêm, Hạ Tử Quyên vẫn còn khá tỉnh táo nhìn thấy anh đã say không biết trời đất cô dìu anh rời khỏi nhà hàng, lái xe đưa anh về:

"Nếu không phải bữa này anh mời tôi thì anh đừng hòng tôi đưa anh về Dạ viên."

Dạ Thành Đông lắc đầu lia lịa, giọng nói nhựa nhựa:"Không anh không muốn về Dạ viên, anh không muốn."

Cô quay đầu sang nhìn anh, cau mày hỏi:"Vậy anh muốn về đâu hả?"

Dạ Thành Đông hai tay quơ quơ, chỉ cho cô cô nghe theo sự chỉ đường của anh lái đến. Đến một căn biệt thự khá to, Hạ Tử Quyên dìu anh xuống đến cửa cô lay lay hỏi anh:"Mật khẩu mở cổng nhà anh là gì?"

"Là ngày tháng năm sinh của em."

Hạ Tử Quyên tròn mắt nhìn anh, đôi mắt chớp chớp thử bấm, "tít" quả thật là ngày tháng năm sinh của cô, cô dìu anh vào trong rồi dìu anh lên lầu, chọn đại một căn phòng mà quăng anh xuống.

Quăng anh xong cô cũng nằm xuống ngay tại chỗ mệt chết cô rồi, vừa quay đầu qua nhìn anh thì chút xíu nữa là cô đã đứng tim chết rồi, anh đang mở mắt to trừng trừng nhìn cô.

Hạ Tử Quyên chưa kịp phản ứng thì đã bị anh đè dưới thân, hơi thở nóng bỏng phà vào mặt cô cùng với mùi rượu nồng, giọng nói trầm khàn cất lên:

"Thường ngày ra ngoài em cũng mặc đồ như vậy sao? Em có biết em mặc đồ thường ngày như vậy cũng rất quyến rũ không? Quả thật như lời nói của Phương Thần anh chỉ có thể cương lên khi nhìn thấy em."

Nghe những lời nói như thế này, mặt cô ngay lập tức đỏ ửng lên như trái cà chua, không để cô phản ứng, anh đã nhanh chóng tấn công cô tới tấp khiến cô trở tay không kịp.

Một lúc sau, trong căn phòng tràn ngập tiếng rên rỉ của người phụ nữ và tiếng gầm gừ của người đàn ông, bầu không khí cực kì ái muội, ngọt ngào.

Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu vào căn phòng hiện lên rõ hình ảnh hai người vẻ ngoài tuyệt mỹ như một bức tranh, Dạ Thành Đông cau mày, khẽ mở mắt nhìn thấy cô anh mỉm cười hài lòng, hạnh phúc.

Tiếng chuông điện thoại của cô phá hỏng bầu không khí im lặng nhưng ngọt ngào ấy, cô tìm điện thoại rồi bấm nút nghe, giọng nói ngáy ngủ của cô cất lên:"Alo!"

Bên kia, giọng nói gấp gáp, vội vàng của Clara cất lên:"Chị đang ở đâu vậy hả? Tối qua tại sao lại không về nhà? Em báo cho chị một tin nóng hổi đây."

Hạ Tử Quyên cau mày hỏi:"Tin gì chứ?"

Clara giọng nói rất lớn, nhấn mạnh từng chữ:"ANH - GALVIN - ĐANG - TRÊN - ĐƯỜNG - ĐẾN - BẠCH - GIA - ĐÓ."

"Cái gì? Anh ấy về từ khi nào? Đang trên đường đến Bạch gia?" Hạ Tử Quyên vừa nghe xong liền ngồi bật dậy, tỉnh ngủ hoàn toàn gương mặt đầy sự hốt hoảng, sững sốt.

Cô tắt máy ngay lập tức kéo anh dậy, gấp gáp nói:"Anh mau vào trong vệ sinh cá nhân, thay đồ chở em về Bạch gia mau lên, chuyện gấp lắm rồi."

Dạ Thành Đông ánh mắt đầy sự gian tà hỏi cô:"Hai chúng ta luôn sao? Em không sợ là anh sẽ ăn thịt em ở trong đó hả?"

Cô đang nhặt quần áo nghe anh nói thế cô quay người lấy gối ném vào mặt anh:

"Anh mà dám thì đừng có trách em mạnh tay anh nên nhớ em không giống người thường đâu."

Anh giơ hai tay đầu hàng:"Được! Chúng ta vào thôi, anh không dám làm gì em khi em chưa cho phép mắc công anh lại gãy xương."

Hai người cùng nhau vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng bước lên xe rời đi, cô không để anh lái mà để tự mình lái, cô lái với tốc độ rất nhanh, nhanh như chớp khiến anh cũng thấy có hơi hơi sợ với tốc độ này. Từ căn biệt thự đến Bạch gia cần hơn nửa tiếng còn cô chưa đầy mười lăm phút đã đến.

Cô nhanh chóng bước xuống xe đi vào trong, không nhìn thấy Galvin cô thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt ngực.

"Anh nghe nói tối hôm qua em không về đây, em hãy mau nói cho anh biết em đã đi đâu?" Galvin không biết từ lúc nào mà xuất hiện phía sau cô cất giọng.

Hạ Tử Quyên giật nảy mình, quay người nhìn anh, Bạch Nhã Băng cùng Tô Vũ, Clara và Nam Kình Thương cũng liền xuất hiện sau đó.