Cô Vợ Bỏ Trốn

Chương 10



“Ngũ tiểu thư, cẩn thận kẻo lạnh đấy, mặc dù đã đến mùa xuân, nhưng không thể chủ quan được”, Tiểu Lâm phu nhân đem một chiếc áo khoác choàng lên người Minh Hạ.

Cô quay người lại mỉm cười, gương mặt đẹp như những đóa hoa mùa xuân đua nhau nở trơng vườn, “Cảm ơn bà!”.

Cô nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc dài ra phía sau vành tai. Mỗi lần đến ngắm khu vườn rộng lớn  mang phong cách Nhật Bản, cô thấy mọi phiền muộn dường như tan biến, tất cả thị phi cũng bị cảnh đẹp nơi đây đẩy lùi.

“Bà nội nhất định là người thông tuệ, là một người vợ hiền, mẹ tốt”.

“Sao Ngũ tiểu thư lại biết?”, Tiểu Lâm phu nhân đưa ánh mắt nhìn về phía Minh Hạ, trên người cô toát lên vẻ thanh cao thoát tục tự nhiên,  không hề cưỡng cầu làm người ta không thể rời mắt.

“Bà nội vì những người thân yêu mà đã bài trí nơi đây thành bến đỗ an bình, tránh mọi gió mưa. Mà bà nội là chính là nơi neo đậu chắc chắn của những con tàu”, Minh Hạ nở nụ cười, cô dường như nhìn thấy tận mắt chuyện của năm đó.

“Ngũ tiểu thư ở đây mới hơn ba năm sao đã có thể hiểu rõ mọi chuyện như vậy?” Ngũ tiểu thư dường như đã đánh mất nét vô lo vô nghĩ, càng ngày cảng hiểu chuyện, có lẽ con người ta càng trưởng thành càng phải đối mặt với nhiều chuyện.

“Chỉ cần ở đây thì sẽ hiểu rõ, hoặc là….”, cô hơi nhướn hàng lông mày lên, “Người đứng ngoài cuộc tỉnh tóa, người trong cuộc u mê”.

“Ngũ tiểu thư là người của Tịch Mộc gia”, Tiểu Lâm phu nhân lập tức đáp lại lời cô.

“Ý của tôi là, tôi không phải được  lớn lên trong hoàn cảnh được người người người ngưỡng mộ từ nhỏ, nên không thể coi mọi chuyện là tự nhiên được”. Đúng nha, cô đã phát hiện, không phải tất cả mọi việc cô đều có thể ứng phó được.

Cô cho là vào một lúc nào đó sẽ chấm dứt  việc người khác gièm pha thân phận cô, hoặc cô sẽ trở nên vô cảm nhưng chuyện này sẽ không xảy ra, vĩnh viễn sẽ không.

“Tiểu thư muốn thay đổi việc gì sao?”, Tiểu Lâm phu nhân cúi xuống hái hoa, lưu tâm đến hành động của cô.

“Tôi có thể thay đổi được gì sao?”, nụ cười của cô mang chút giễu cợt.

“Ngay cả việc bước chân theo cái nhà này đã theo không kịp rồi”. Thế giới phồn hoa giống như một cái lồng chim xám xịt không thoát ra được, khiến cô ngạt thở, không biết làm thế nào.

“Tiểu thư cam chịu số phận? Cô chịu thua sao?” Tâm trạng rã rời thế này thật không giống phong cách của Ngũ tiểu thư…. Mà là…. thời gian cùng cách trở khiến cô thay đổi?

“Tôi không đánh cược, làm sao có thắng thua?”, cô chưa bao giờ rơi vào tâm trạng như vậy.

“Tôi chỉ muốn là một người bình thường trong gia đình, không muốn thay đổi cái gì cả”. Cô chỉ hy vọng có thể được mọi người nhìn nhận, có thể không làm nhục thanh danh của Tịch Mộc gia thôi, chỉ như vậy thôi mà sao khó quá?

--- ------ ------ ------

Gió tháng ba nhẹ nhàng thổi, xua đi băng giá mùa đông, mang đến sức sống mãnh liệt cho vạn vật.

Đại trạch vốn luôn vắng lạnh nhưng vào mùa này cũng có phần sinh động hơn, trong nhà mọi người đang bận rộn chuẩn bị cho Tứ thiếu gia rời đi. Người người cứ ra ra vào vào, có người nghiêm túc, cũng có người tùy tiện nhưng nét mặt họ nghiêm túc cùng tác phong làm việc tỉ mỉ rất phù hợp với anh Tư.

Cô biết đó là anh Tư sắp xếp an toàn cho cô trước khi đi, cũng chân chính ý thức được anh sắp thực sự rời đi. Anh không chỉ đi ba, năm ngày, mà là giống như các anh chị khác, đến ngày nghỉ mới về Kyoto.

Cái nhà này, quay đầu lại chỉ còn lại cô độc mỗi mình cô.

Anh cần gì mà phải hao tâm tổn phí sắp xếp đây? Anh không có ở đây, đại trạch này sẽ dần dần trở nên yên tĩnh, hơn nữa, bên cô đã có đã có đủ vệ sĩ, anh không cần lo lắng.

Cô biết anh quan tâm cô, nhưng cô không biết tất cả những gì anh làm, bao gồm cả nụ hôn hoàn toàn không nên xảy ra kia, có phải là thủ đoạn của anh dùng để trả thù cô và mẹ cô đã đến Tịch Mộc gia không?

Tại sao anh lại trở nên như vậy? Cô không nghĩ ra, suy nghĩ cũng không thông. Chẳng phải chỉ có tình nhân mới có thể hôn nhau sao? Sao anh và cô lại có thể có quan hệ đó chứ?

Cô cố gắng trốn tránh không suy nghĩ nữa, cùng các bạn tụ tập một nhóm đến nhà người này người kia tiệc tùng, quen với nam sinh khác, thử xem cảm giác của mình với bọn họ có giống với anh Tư không, nhưng thường thì khi cô còn chưa tìm ra được đáp án đã bị Tứ ca bắt về, sau đó lấy thái độ huynh trưởng mà hung hăng dạy dỗ, bắt cô dừng lại.

Cô càng muốn trốn, càng muốn phản ứng anh là càng nghiêm khắc trầm trọng hơn. Anh như vậy làm cô sợ, làm cô bắt đầu không hiểu rõ động cơ của anh là gì. Cô sợ sự thay đổi, sợ hành động mập mờ không rõ ràng của anh.

Lòng cô không tĩnh lặng được nữa rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.