Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 139: La Chí _ Lam Khiết (15)




Trịnh Dương nằm trên giường,  có sắc khí hơn rất nhiều.

Anh nhíu mày nhìn dáng vẻ của Lam Khiết ngồi trên sopha hết than ngắn lại thở dài..

- Này,bệnh nhân không cần em chữa nữa sao mà chứ ngồi đây hoài vậy..

Lam Khiết lườm anh, tức giận vì anh qua cầu muốn rút ván..

- Anh thì hay rồi,vừa được ôm ấp giai nhân có tinh thần lên hẳn. Giờ thì thấy em phiền phức rồi đúng không..?

Trịnh Dương nhếch môi, nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn của ai đó,khóe mắt cũng hiện lên ý cười..

- Được rồi, đợi anh khỏe lên một chút xử hết đám kia đem La Chí về cho em..

Lam Khiết hậm hực đứng lên..

- Tốt nhất là như thế, em mặc kệ anh có khỏe lên hay không, bằng mọi cách phải đem anh ấy về cho em..

Lại giở thói ngang ngược..

Lúc này Trịnh Uy và Tuyết Thu đi vào.

Tuyết Thu đặt túi trái cây lên bàn, bà thắc mắc..

- Hai anh em làm gì mà to tiếng với nhau vậy..?

Trịnh Dương hững hờ nói..

- Mẹ đừng quan tâm,nó yêu quá rồi phát khùng đấy.

Lam Khiết liếc anh..

- Chắc anh tĩnh..

Lục Hạo nhếch môi, phải rồi ai yêu vào mà lại được bình thường bao giờ..

............

Lúc nhận được tin đến ứng cứu cho Bạch Tư Vũ và Trác Tư Sở, La Chí biết rõ đêm nay mọi thứ rồi sẽ kết thúc..Chưa bao giờ anh yêu mạng sống mình đến vậy, vì anh bằng mọi cách phải giữ toàn mạng quay về gặp Lam Khiết..

Buổi tối đó trước khi La Chí làm nhiệm vụ anh có nói vơi Lam Khiết. Khi nào xong nhiệm vụ anh sẽ quay về tìm cô.

Lam Khiết ngồi co ro trên ghế so pha,cô mở đèn sáng bừng cả ngôi nhà chờ đợi anh về..

Cả ti vi cũng không dám mở , trái tim hồi hộp đợi chờ..Cô không biết mình ngồi như thế này bao lâu, đến khi chân cũng tê cứng..Lam Khiết nhìn ra ngoài cửa sổ màn đêm bao phủ như lòng của cô lúc này..

Đến lúc cô không chịu nổi nữa,cô không muốn bị động chờ đợi tiếp tục..Vội đứng dậy nhưng chân tê cứng khiến Lam Khiết hít thở sâu..

Bất ngờ lúc này chuông cửa reo lên, Lam Khiết mừng rỡ,cũng quên đi cảm giác tê dại ở chân Cô vội vàng chạy ra mở cửa..

Đứng trước mắt cô quả là La Chí, quần áo có chút xốc xếch, trên mặt có mấy vết thương, anh mỉm cười..

- Anh về rồi..

Hốc mắt Lam Khiết cày xè rồi ứ đọng chảy xuống khuôn mặt xinh đẹp..Cô nức nở nhào vào lòng anh..

- Anh về rồi, anh về thật rồi..

Vì Lam Khiết dùng sức khá mạnh, lúc ôm anh cô nghe La Chí rên nhẹ..Lam Khiết phát hiện có điều gì đó không đúng, dù anh vẫn đưa tay ra ôm cô..Lam Khiết nhẫn nhịn nỗi nhớ pha lẫn hạnh phúc, cô đẩy nhẹ anh ra..

- Anh bị thương,anh bị thương chỗ nào đưa em xem..

Thấy cô lo lắng đến mắt lại đỏ lên,anh kéo cô vào trong nhà..

- Anh không sao..

- Cởi áo ra em xem..

...

Dưới ánh đèn nhạt trong phòng, sau khi tắm rửa sạch sẽ La Chí ngoan ngoãn ngồi trên giường, ở trần để Lam Khiết xem xét vết thương cho mình..

Thật ra lúc vừa rồi ẩu đả với đám thuộc hạ Bạch Thiển anh chỉ bị chấn thương ngoài da, ảnh hưởng phần mềm chút ít không đáng lo..

Lam Khiết cắn môi tỉ mĩ sức thuốc cho anh,  là bác sĩ quân y cô gặp qua rất nhiếu vết thương đáng sợ.

Chỉ là những vết tích chồng chéo lên nhau trên vai,trên lưng của La Chí khiến Lam Khiết không khỏi đau lòng..

Có những vết sẹo nông cạn khác nhau, là bác sĩ cô có thể hình dung ra được những vết thương này từng nghiêm trọng đến mức nào..

Bàn tay nhỏ sờ lên từng vết sẹo đã lành, La Chí nghe tiếng thút thít, anh quay đầu thấy cô gái nhỏ của anh nức nở đau lòng..

Anh ôm cô vào lòng dỗ dành.

- Đã qua hết rồi, ngoan đừng khóc..

Lam Khiết luôn mạnh mẽ,nhưng giờ phút này cô như khóc cho nỗi khổ tâm sáu năm qua..

Dụi mặt vào lòng anh..

- Em sợ lắm, sáu năm qua không ngày nào em không gặp ác mộng..Trong mơ em thấy người ta báo tin anh...anh...

Cô nấc lên từng tiếng..

- Mỗi đêm em điều tỉnh dậy trong nỗi ám ảnh, em không rõ mình lấy đâu ra động lực chờ đợi anh sáu năm qua..Có phải em ngốc lắm không?

La Chí mắt đỏ hoe, anh hôn lên vai cô..

- Đúng vậy em rất ngốc,ngốc nhất anh từng gặp..

Lam Khiết ngẩng đầu, mắt mũi đều đỏ au nhìn anh, ánh mắt như khẩn cầu..

- La Chí....anh đừng đi nữa được không, em không muốn sống trong những nổi ám ảnh mỗi ngày..

- Được..

La Chí trả lời quá nhanh,khiến Lam Khiết cứ ngỡ mình nghe lầm, cô nhìn anh khó tin hỏi lại..

- Thật sao anh?

La chí gật đầu..

- Anh sẽ không đi đâu nữa cả, em đừng lo lắng nữa.

- Nếu có nhiệm vụ...

Lam Khiết vẫn không tin cho lắm, La Chí mỉm cười, anh nghiêm túc,tháo nút thắt trong lòng cô..

- Anh sẽ không nhận nhiệm vụ nằm vùng nữa,nếu cấp trên có bắt buộc, Anh sẽ xin ra khỏi ngành.

Lam Khiết mở tròn mắt nhìn anh..

- Chẳng phải anh rất yêu công việc này sao..?

La Chí thở dài, bế cô đặt lên đùi.

- Ừ, nhưng vì em anh chấp nhận đánh đổi, Lam Khiết em đã vì anh hi sinh cả tuổi thanh xuân, kể từ bây giờ anh sẽ không để em chịu khổ một mình nữa.Tin anh được không?

Lam khiết rất muốn hét lớn vì cô bị hạnh phúc nhấn chìm mất rồi..Cô nở nụ cười thật tươi hôn anh thật sâu..

Nhưng lúc này cô thấy tay mình lành lạnh, cúi đầu thấy La Chí đeo chiếc nhẫn vào tay cô..

Lam Khiết lấp bấp..

- Anh..anh..

Cầm bàn tay nhỏ nhắn của cô, La Chí chân thành nói..

- Lam Khiết gả cho anh..

Lam Khiết rưng rưng xúc động, từ ngày gặp anh cô quá nhiều lần tốn rất nhiều nước mắt nhưng hôn may cô khóc vì quá hạnh phúc..

- Anh..anh chuẩn bị khi nào vây..?

- Sáu năm trước..

- Hả?

Lam Khiết khó hiểu nhìn anh..

Vén tóc cô ra sau,La Chí nói..

- Anh đã mua chiếc nhẫn này sáu năm trước ở Lodon.Anh nghĩ ngày về gặp em sẽ sớm thôi.Anh sẽ cầu hôn em.Chỉ là không ngờ vụ án lại kéo dài đến tận bây giờ..

La Chí hơi áy náy..

- Có trễ một chút nhưng em đồng ý chứ Lam Khiết..

Lam Khiết bị anh làm cảm động đến trái tim muốn vỡ tung, cô mỉm cười..

- Em đồng ý..

Anh cười, cúi đầu hôn cô,  rầm rì trong môi lưỡi giao nhau..

- Anh  yêu em, Lam Khiết...

- Em yêu anh...yêu anh rất nhiều..

Lam Khiết ngất ngây trong nụ hôn của anh, vòng tay của anh..

Anh vừa nói cô là ngốc nhất thế gian,nhưng anh không biết,không phải cô ngốc mà vì cô tin tưởng anh sẽ không bỏ rơi cô..Cô tin vào những lời hứa, tin cả thứ tình yêu sét đánh chớp nhoáng không hơn không kém..

Không phải vì anh  là mối tình đầu, mà vì cô đã dám yêu anh từ tuổi mười tám thanh xuân ấy. Một tình yêu có thể chẳng đi tới đâu, nhưng ít nhất khi ở bên anh, cô đã biết thế nào là hạnh phúc, biết thế nào để yêu và quan tâm tới người mình yêu. Cô không thấy hối hận khi đã yêu anh, kể cả khi anh và cô đã trở thành hai đường thẳng song song không điểm chung giữa dòng đời. Thanh xuân đã cho cô một tình yêu đẹp, và không có lý do gì để cô không dành cả thanh xuân của mình để yêu anh....Vì anh xứng đáng..

End...