Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 37: Cưỡi Ngựa




Somcha gượng cười nhưng trong lòng,sự ganh tỵ đã như muốn vỡ tung mất rồi.

- Chúc mừng anh.

Lục Hạo chõ khẽ nói cám ơn, cũng không muốn suy xét từng sắc mặt của bọn họ.

Trác Cửu không thể tin được có ngày Lục Hạo lại trúng tiếng sét ái tình thì lại mu muội như vậy.

Đàn bà trên đời chết hết rồi hay sao lại chọn một đứa câm làm vợ.Ngoài vẻ xinh đẹp kia,thì yếu đuối,nhu nhược chẳng có thể giúp ích gì.

Ông ta mang một bụng tức giận trong cuộc gặp gỡ hôm nay. Lục Hạo lại lờ đi như không quan tâm càng khiến ông nhìn Bạch Tư Vũ thế nào cũng thấy chướng mắt.

Sau khi xem chặn đua ngựa đầy phấn khích, Lục Hạo và Bạch Tư Vũ nắm tay nhau ra lựa chọn ngựa.

Vì anh biết cô gái nhỏ này đang mê tít những chú ngựa kia.

Anh ôm Bạch Từ Vũ từ đằng sau, khẽ hôn lên mặt cô, nhìn bàn tay trắng muốt đang vướt ve lông ngựa.

Anh nhỏ nhẹ hỏi.

- Muốn cưỡi không?

Vì lúc này đang ở bên ngoài, nên Bạch Tư Vũ vẫn không muốn ai biết mình có thể nói chuyện.

Nhưng cô rất thích liền quay đầu nở nụ cười xinh đẹp,còn thể hiện đôi mắt đầy mong chờ như đang nói.

- Em được cưỡi sao?

Đứng từ xa Bạch Thiển không thể tin được chỉ mấy ngày vọn vẹn ở bên cạnh Lục Hạo, Bạch Tư Vũ như trở thành con người khác vậy.

Ở bên cạnh ông mười năm,Bạch Thiển chưa bao giờ thấy Bạch Tư Vũ mỉm cười vô tư vô lo như bây giờ.Lần đầu ông mới biết cô còn một bộ mặt đáng yêu,nụ cười lay động lòng người như thế.

Trác Tư Sở khoang tay cười mỉa mai..

- Ánh mắt này chắc là yêu thật rồi, Lục Hạo thật là lợi hại.

Somcha nhìn đến mắt cũng thấy phát đau, lúc này Lục Hạo đang đỡ Bạch Tư Vũ lên ngựa.

Somcha vội gọi.

- Lục Hạo, chờ đã.

Lúc Hạo quay đầu thấy Somcha đang chạy vội đến chỗ anh.

- Có gì sao?

- Tôi có chuyện quan trọng muốn hỏi anh.

Rồi nhìn qua Bạch Tư Vũ như có mặt cô ở đây khiến cô ta không tiện nói.

Bạch Tư Vũ cũng hiểu ra nhưng cô cố lờ đi không biết.

Cô còn nhìn Lục Hạo,rõ ràng là đang đợi anh leo lên lưng ngựa, hành động này của Bạch Tư Vũ khiến Somcha tức điên trong lòng.

Lục Hạo nhếch môi.

- Có gì một chút nữa chúng ta nói sau.

Nói rồi anh rất nhanh leo lên ngựa ôm chầm lấy Bạch Tư Vũ.

Somcha quýnh quáng.

- Lục Hạo anh đừng đi..

Thái độ lạ thường của Somcha khiến chân mày Lục Hạo nhíu lại.

Khiến Somcha biết mình vừa hơi thất thố cứ lo lắng sợ mình bị nghi ngờ.

Cô ta cười cười..

- Được rồi,vậy Tôi đợi anh.

Lục Hạo im lặng không nói thêm, huých ngựa một cái.

Chú ngựa trắng oai mãnh chạy về phía trước, Cảnh tượng hai người ôm nhau trên trường đua ngựa lãng mạng đến mức Trác Tư Sở phải thốt lên câu.

- Họ thật đẹp đôi

Bạch Tư Vũ lần đầu được cưỡi ngựa nên vô cùng thích thú,được lòng ngực dày rộng ấm áp của Lục Hạo bao lấy, hơi thở hai người quấn quýt ngọt ngào trao nhau.

Dưới nắng sớm nhìn một bên mặt của cô non nớt,trắng mịn, còn thấy cả lông tơ đáng yêu vô cùng.

Họ cứ ôm nhau thong thả mặc kệ xung quanh..

Ngoài suy đoán của Somcha, một vòng cưỡi ngựa của Lục Hạo và Bạch Tư Vũ lại vô cùng vui vẻ không có gì xảy ra.

Somcha quay đầu cầm lấy điện thoại gọi đi.

- Anh đang đùa với Tôi à?

Giọng cô ta rít qua kẽ răng.

Đằng Long cười haha.

- Đừng nóng,kịch hay còn phía trước.

Cúp điện thoại Đằng Long rồi,Somcha có hơi lo lắng chẳng biết hắn giở trò gì đây.

Đang mải mê bị cuốn với dòng suy nghĩ của bản thân.

Bằng..bằng..

Bất ngờ lúc này tiếng súng ở đâu vang lên, Somcha hoảng hốt kèm theo sợ hãi đến mức điện thoại trên tay xém tý nữa rơi xuống đất.