Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 40: Truy Tìm Quá Khứ




Khóa chặt cửa ra vào La Chí đi đến trước bàn làm việc đưa cho Lục Hạo một tập hồ sơ khá dày.

- Anh Hạo, anh xem qua thử.

Lục Hạo mở ra tập hồ sơ, nhẹ nhàng lật qua từng trang, rồi ngừng hẳn ngay trang thứ tư,đọc từng chữ một không bỏ sót.

Khuôn mặt nam tính hơi chau mày, trầm ngâm,suy nghĩ một chút.

Sau đó ngẩng đầu nhìn qua La Chí.

- Thông tin trong này có chính xác không?

La Chí kéo ghế ngồi đối diện anh.

- Lúc chúng ta qua Thái Lan, em đã cho điều tra rất kỹ. Sơ Lưu ở nhà Thờ này bảo Cô Bạch vốn không phải là họ nhận nuôi từ bé.Mà trước khi Bạch Thiển và Trác Tư Sở đến nhận thì trước đó một tháng đã có người đưa cô Bạch đến đấy.Còn bảo rằng khi đưa đến, cô Bạch đã sốt rất cao.Hơn một tuần lễ mới tỉnh dậy,các Sơ cũng chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì,nhưng từ đó Cô Bạch Không hề nói chuyện thường xuyên trốn ở một góc nhỏ.

Nghe đến đây lồng ngực Lục Hạo đau âm ỉ,nghĩ đến bộ dáng cô đơn đáng thương ngồi trong một góc tối, anh lại càng thấy đau lòng.

Hai ngón tay cái Lục Hạo xoa nhẹ với nhau, anh nhíu mi tâm.

- Có điều tra được ai là người đưa Tiểu Vũ đến không?

La Chí gật đầu, trầm giọng.

- Là Trác Cửu.

Dĩ nhiên tin tức này nằm ngoài dự đoán của Lục Hạo.

Không để Lục Hạo hỏi tiếp,La Chí đi vào trọng tâm quan trọng.

- Các Sơ có kể qua, bọn họ dĩ nhiên không biết người đưa Bạch Tư Vũ đến là ai.Nhưng có nói rằng trên cánh tay phải người đàn ông đấy có xăm chữ" Vạn ". Sau khi so tấm ảnh với A Cương thuộc hạ của Trác Cửu, Các Sơ đều khẳng định cả hai là một người.

Lục Hạo nghe qua câu chuyện,anh cầm tập tài liệu suy tư,ngón tay thong thả nhịp trên bàn.

- Bây giờ cần tìm được Kiến Trung, chúng ta sẽ rõ Bạch Tư Vũ có phải người chúng ta cần tìm hay không?

La Chí hiểu rõ ý của Lục Hạo nhưng đây mới là vấn đề vướn mắc.Nếu nhanh chóng tìm được Kiến Trung thì sẽ biết được rất nhiều bí mật.

Thật ra mà nói hiện nay không phải một mình họ đang tìm kiếm nhân vật này.Chỉ sợ chậm một bước, tất cả sẽ bị chôn sâu vào lòng đất.

- Người này mất tích hơn mười năm, dạo gần đây em có nghe thông tin hắn ở Xóm Chày phía biển vùng Nam.Nhưng đến thì vẫn không tìm ra người.

Lục Hạo dựa lưng vào ghế,uống một ngụm rượu đỏ.

- Dù bằng cách nào cũng phải tìm được Ông ta.

Lúc này điện thoại của Lục Hạo vang lên,nhìn dãy số lạ không được lưu.

Thái độ lạnh nhạt hay lạnh lùng hằng ngày, dường như đều mất tích,chỉ còn lại khuôn mặt gần gũi hiếm gặp.

Có lẽ thái độ này chỉ xuất hiện với một số người,chẳng hạng như khi đối diện với Bạch Tư Vũ.

Lục Hạo và La Chí trao đổi ánh mắt, anh mới nhẹ nhàng bắt máy.

- Ba...

*****

Lúc Lục Hạo trở về phòng, Bạch Tư Vũ vẫn chưa ngủ nhưng đèn phòng đã tắt, chỉ chừa lại chiếc đèn ngủ ánh vàng.Cô nằm cuộn chăn vào ngực, lộ ra bờ vai mãnh khãnh,trắng mịn.

Lục Hạo nằm lên giường ôm cả người và chăn vào lòng.Má kề má,cơ thể sít sao với nhau.

- Sao chưa ngủ..?

Trong lòng Bạch Tư Vũ lúc này trăm ngàn lo âu,cô xoay người khẽ nói.

- Lục Hạo, sự việc hôm nay thế nào, có phải rất phức tạp hay không?

Lục Hạo nâng người cô lên một chút,mặt đối mặt.

- Chuyện đó em không cần lo lắng,có một chuyện anh muốn hỏi em.

Bạch Tư Vũ cảm giác hôm nay Lục Hạo lạ lắm, cô ngoan ngoãn gật đầu.

- Anh nói đi..

- Vì sao em muốn tìm Kiến Trung, em và ông ta có mối quan hệ như thế nào?

Lần trước anh đã có hỏi cô rồi, lúc đó cô chỉ trả lời qua loa.