Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 412: Ngoại truyện 23




Ngày này, Thần gia công bố tin vui ra ngoài, hôn kỳ định ngày hai mươi ba tháng tư.

Giống như Đông Lôi đoán, tin kết hôn vừa ra, cả nước giật mình sóng lớn ngất trời.

Thần Huống không phải là người bình thường, anh là nhân vật lãnh tụ bộ không quân trẻ tuổi nhất, lại là phó thủ tướng Đông Ngãi Quốc mới nhậm chức không lâu. Thế cục trước mắt lại là cực kỳ vi diệu. Thủ tướng lâm vào hôn mê, đến nay chưa tỉnh, đồng thời, Vạn Thế lại lọt vào nguy cơ trước nay chưa từng có, Đông gia mấy đời người khổ tâm kinh doanh buôn bán đế quốc, có thể trong một đêm, hóa thành bụi bậm.

Ai đang đả kích Đông gia, có chút đầu óc chính trị đều rõ ràng- -là Cố gia.

Về phần nguyên nhân, cũng không phải người ngoài có thể biết.

Dưới tình huống này, ai dám giúp Đông gia một tay, kết quả của nó, vô cùng có khả năng là cùng sụp đổ chung với Đông gia.

Gia đình chính trị bình thường thật là khó cứu Đông gia.

Có người trong nghề cho rằng:

- Trước mắt Đông Ngãi, ngoại trừ Thần gia có năng lực như vậy, những gia tộc khác đại khái không có biện pháp. Có thể sau thâm niên, Thần gia ngũ thiếu Thần Thản bởi vì Đông Lôi mà xảy ra tai nạn xe, đến nay tê liệt ở trên giường, quan hệ Thần gia cùng Đông gia vì vậy mà bị long đong, hiện giờ, Đông gia bị thân gia ngày xưa công kích lâm vào nguy cơ, Thần gia chỉ sợ sẽ vui khi việc thành, ra tay giúp đỡ, cơ hồ là không thể!

Hết lần này tới lần khác chuyện xảy ra ngoài dự liệu của mọi người.

Thần Huống lấy đón dâu Đông Lôi làm hành động, hướng thế nhân biểu đạt một quyết định: Đông Thần liên minh, cứng như tảng đá, không thể dao động.

Vô luận bên ngoài truyền đi kinh thiên động địa như thế nào, Đông Lôi cũng không quản, cô nhốt mình trong căn hộ Hoàng gia, lẳng lặng đọc sách. Hoặc là đi tới phòng anh trai, ở cùng anh trong chốc lát, nói chuyện với anh, ngóng trông người đàn ông nằm im hơi lặng tiếng này, có thể nhanh tĩnh lại.

Phòng cưới, cô đã cùng Thần Huống đi xem rồi, cô nói sẽ ở lại biệt thự hiện tại của anh, cái gì đều có sẵn, không cần trùng tu, cũng nhất định trùng tu không kịp, đến lúc đó, đổi bộ đồ dùng trên giường là tốt rồi...

Thần Huống nghe đến nhíu mày:

- Như vậy có quá đơn giản?

Cô vợ nhỏ của anh, thái độ với hôn sự này, quá mức lãnh đạm, ngược lại anh lại muốn quản lý tỉ mỉ.

Được rồi, không tính là tỉ mỉ.

Ít nhất là dụng tâm.

Cô nhẹ nhàng nói:

- Không quan hệ.

Lúc trước, cô từng đại gả đi, kết quả...

Thần Huống nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, cũng không nói gì.

Người đàn ông này vốn không phải là một người thích nói chuyện.

Ngoại trừ công sự ra.

Nói lý ra, anh thật sự rất ít nói.

Giống như nhiều năm như vậy, cô mặc dù thấy anh về rất nhiều lần, nhưng chân chính nói chuyện phiếm, chính thức nói chuyện, phỏng đoán không có nhiều câu. Vừa quen thuộc, lại xa lạ.

Vài ngày sau_ _

Buổi trưa, cô ăn cơm xong, đang muốn trở về phòng tra ít tài liệu, điện thoại di động vang lên.

Cô tra xét, là Thần Huống gọi tới. Trước kia, cô cùng anh cơ hồ không bao giờ gọi cho nhau, hiện tại anh chính là từng chút từng chút tiếng vào cuộc sống của cô. Mặc dù, bọn họ trò chuyện một số lần, cũng không nhiều, nhưng cô có thể cảm nhận được.

Chờ tiếng chuông thứ năm vang lên, cô do dự mở ra, nhẹ hỏi:

- Có chuyện gì sao?

Vài ngày rồi, từ lúc công bố hôn tin, anh lại bắt đầu vội vàng đi làm, bọn họ không có gặp lại. Hắn bận việc hắn, cô làm việc cô. Mẹ thấy vậy lắc đầu: như vậy đâu giống vợ chồng?

Vợ chồng tân hôn, không nên như vậy.

Nhớ ngày đó, lúc cùng Cố Duy tân hôn, cã ngày liền dính với nhau. Mang thai sơ kỳ, vốn không nên có chuyện phòng the, anh nhịn không được, lần nữa tầm hoan.

Vì vậy bọn họ bị mẹ hung hăng mắng một trận, nói:

- Hồ nháo, cũng không biết tiết chế, muốn thảy thai sao...

Dáng vẻ lúc này đây, lạnh lùng lẳng lặng, hoàn toàn không giống như đã kết hôn.

Nhưng cô không ngại, ngược lại cảm thấy rất tốt.

Nếu như về sau, anh còn có thể dung túng cô ở lại nhà mẹ đẻ sống qua ngày như vậy, cô sẽ rất cảm kích.

Bất qua ngẫm lại là không có khả năng.

- Đi thay một bộ quần áo đi ra ngoài, anh ở ngoài cửa...

Thần Huống cuối đầu nói, giọng nói miễn cưỡng.

Đông Lôi cuối đầu nhìn nhìn quần áo trên người, áo T- shirt rộng thùng thình, dép, một bộ dạng ở nhà lười biếng.

- A!

Cô đi thay đổi một cái váy dài, mang một đôi giày xăng-đan, cầm một cái túi xách.

Lúc này điện thoại di động lại vang lên.

Cô nhìn một chút, số điện thoại xa lạ gọi đến.

Có lẽ là gọi lầm số.

Cô trước kia thường dùng cái số kia, từ khi ly hôn, liền thay đổi, hiện tại ngoại trừ người thân và vài người bạn học tốt, cơ hồ không có ai biết số này.

Không có nhận, cô cắt đứt.

Trong chốc lát sau, điện thoại di động lại vang lên, còn là cái số này, cô không khỏi nhìn một tý, tiếp:

- Vị nào vậy?

- Anh.

Bên kia truyền đến thanh âm quen thuộc tra lời của cái người làm cô đau lòng cùng căm hận.

Cô không chần chờ, tâm mơ hồ đau một cái.

Không nghĩ cùng anh nói chuyện.

Cố Duy- - đời này, chúng ta tốt nhất chết già không gặp gỡ.

Lúc đó, Cố Duy đang ở ngoài Đạt Lâm Đặc Biệt, hôm nay, anh phải gặp cô, đừng tưởng rằng cúp điện thoại có thể né tránh anh.