Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 2155: Đi đâu phóng đãng



Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.vn

- --

Nhìn thấy Diệp Oản Oản trở lại, vài tên thủ vệ Nhiếp gia lập tức dựng thẳng tắp sống lưng, hướng về Diệp Oản Oản cúi đầu chào.

Chuyện Nhiếp Linh Lung, đám người Nhiếp gia đã sớm biết được. Bây giờ, gia chủ Nhiếp gia, tự nhiên đã trở thành Nhiếp Vô Ưu.

Sau khi trở lại Nhiếp gia, Đại trưởng lão là người đầu tiên tìm tới.

"Vô Ưu, Nhiếp Linh Lung bên kia, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"

Đại trưởng lão nhìn Diệp Oản Oản chằm chằm, chân mày nhíu lại thật sâu.

Trước đó ông đã sớm có cảm giác có gì đó không đúng. Mấy vị trưởng lão Nhiếp gia và cả những sát thủ có chiến lực cao đều bị Nhiếp Linh Lung điều đi, nhưng cũng không thông báo lại cho mình.

"Nhị thúc công, Nhiếp Linh Lung dẫn người chặn đánh cháu và anh trai cháu." Diệp Oản Oản nhìn về phía Đại trưởng lão nói.

Bây giờ, toàn bộ Nhiếp gia, người duy nhất Diệp Oản Oản có thể tin tưởng, trừ cái ông anh ruột không đáng tin cậy của mình ra, thì chỉ còn lại có mỗi mình vị Nhị thúc công này. Cho nên, nàng mới đem ngọn nguồn báo lại cho Đại trưởng lão.

Sau khi nghe Diệp Oản Oản giải thích, Đại trưởng lão nhất thời sững sờ, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

"Tên súc sinh Nhiếp Linh Lung kia, lại dám làm loại chuyện này!" Đại trưởng lão tức giận không thôi.

Cũng may Diệp Oản Oản và Nhiếp Vô Danh hai người không có việc gì...

"Bây giờ, Nhiếp Linh Lung đã bị nhốt tại A Tu La, đang đợi hỏi cung thông tin về kẻ chủ mưu đứng đằng sau." Diệp Oản Oản nói. 

"Được, ta đây liền yên tâm. Còn nữa, toàn thể đám trưởng lão và sát thủ chặn giết con, đều cần phải xử lý!" Sau một hồi trầm tư, Đại trưởng lão mở miệng nói.

Diệp Oản Oản gật đầu một cái. Đây là chuyện đương nhiên, đám cao tầng Nhiếp gia kia, nhất định phải xử lý. Nhưng như trước đó từng nói, phải buộc bọn họ nhả ra toàn bộ quyền lợi trước, nếu không, Nhiếp gia sẽ loạn.

Lúc này, Diệp Oản Oản và Đại trưởng lão thương lượng đối sách tiếp theo.

Đợi sau khi bàn bạc tốt phương án, sắc trời đã tối.

"Được, Vô Ưu, trước tiên ta sẽ chấp hành theo kế hoạch. Còn nữa, đoạn thời gian sắp tới, tốt nhất nên phái nhiều nhân thủ một chút để tập trung điều tra tin tức cha mẹ con... Về phần Nhiếp Linh Lung bên kia, ta cho là ả ta cực kỳ đáng ngờ, không thể coi thường." Đại trưởng lão nói.

Một điểm này, không cần Đại trưởng lão nhắc nhở, trong lòng Diệp Oản Oản cũng hiểu rõ. Nhiếp Linh Lung bên kia, nàng đương nhiên sẽ không xem nhẹ.

Đại trưởng lão chân trước mới vừa rời đi, Nhiếp Vô Danh đã đẩy cửa đi vào.

"Đi đâu phóng đãng?"

Diệp Oản Oản nhìn Nhiếp Vô Danh, hỏi.

"Không phải đã nói với em rồi sao, đi làm ăn đấy!" Nhiếp Vô Danh liếc Diệp Oản Oản một cái: "Già rồi, mau quên sao?"

Diệp Oản Oản: "..." Hắn là muốn cùng mình đánh nhau sao? 

"Anh đã sớm trở về rồi, làm việc cả nửa ngày tại phòng bếp, cơm tối anh cũng đã làm xong, mau tới ăn đi." Nhiếp Vô Danh nói.

Trong trí nhớ, quả thực là Nhiếp Vô Danh biết nấu cơm, hơn nữa kỹ thuật nấu nướng còn xem như là không tệ.

"Em đây là có lộc ăn."

Trong lúc nói chuyện, Diệp Oản Oản đi theo sau lưng Nhiếp Vô Danh, đến phòng khách Nhiếp gia.

Bên trong phòng khách, đám người Tử Quỷ và Nhất Chi Hoa cũng có mặt.

Trên bàn cơm, Nhiếp Vô Danh không ngừng gắp thức ăn cho Diệp Oản Oản: "Đây đều là món em thích ăn, còn nhớ chứ? Khi còn bé em thích ăn nhất là món sườn xào chua ngọt trộn dấm đường rắc tiêu anh làm, ăn nhiều một chút."

"Mùi vị không tệ." Diệp Oản Oản tán dương.

Một bàn thức ăn Nhiếp Vô Danh làm, bị Ngoại Quốc Dời Gạch ăn hơn phân nửa, Diệp Oản Oản giải quyết phần nhỏ.

"Đúng rồi, em gái, anh mới vừa nhận một nhiệm vụ lớn, có khả năng cần phải mất một khoảng thời gian mới có thể trở về. Không có anh ở bên cạnh, em nên cẩn thận một chút! Em nhớ kỹ lời nói của anh, đừng để ý nhiều chuyện vớ vẩn như vậy, cái gì cũng đều không quan trọng bằng cái mạng nhỏ của mình." Nhiếp Vô Danh đầy chân thành khuyên nhủ Diệp Oản Oản.

"Được rồi, được rồi, em biết rồi." Diệp Oản Oản có chút bất đắc dĩ. Cả ngày nhìn bộ dáng “ông cụ non” của anh trai mình líu la líu lo... Ai mà không biết cái mạng nhỏ là quan trọng nhất chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.